Giả Vờ Chương 3

Chương 3

Nguyên Thư cũng vừa lúc đi vào, lạnh lùng liếc nhìn bọn họ một cái rồi ngồi xuống, cô ấy nhét sách vào ngăn bàn: "Vừa nãy cô ta nói gì với cậu ở cửa thế?"

Ôn Nam Tịch mở tờ đề thi ra, kiểm tra đáp án, giọng nói nhàn nhạt: "Bảo mình cố gắng."

"Xì." Nguyên Thư đảo mắt, "Giả nhân giả nghĩa."

Ôn Nam Tịch xếp tờ đề thi sang một bên, mỗi lần thi xong, trước kỳ thi tiếp theo lại là bắt đầu của một cuộc so kè mới, cô đã phản xạ có điều kiện mà cầu xin ông trời cho mình thi thắng Nhan Khả một lần, dù chỉ một lần thôi cũng được.

Buổi sáng có ba tiết vật lý.

Tiết thứ tư là tiết thể dục, sau khi cả lớp chạy bền một nghìn mét thì hoạt động tự do, thời tiết nóng bức, mặt trời gay gắt treo lơ lửng giữa không trung, mệt đến mức đổ mồ hôi đầm đìa, các nữ sinh lần lượt chống eo đứng dưới bóng cây hóng mát.

Ôn Nam Tịch và Nguyên Thư đứng dưới bóng cây bên này, thở hổn hển, mồ hôi nóng hổi lăn dài, hai người cầm nước uống để lấy lại sức, phía bóng cây bên kia vang lên tiếng cười nũng nịu, tám chín nữ sinh tụ tập dưới bóng cây bên đó, Nhan Khả cười rạng rỡ đứng giữa bọn họ, cùng nhau nói cười, vô cùng náo nhiệt.

Gió thổi qua, khiến bóng cây bên này chỉ có hai người Ôn Nam Tịch và Nguyên Thư trông đặc biệt vắng vẻ.

Chỉ cần có Nhan Khả ở đâu, lòng người đều sẽ hướng về phía cô ta.

Nguyên Thư nhìn Ôn Nam Tịch, đang định hỏi Ôn Nam Tịch có muốn ăn kem không, lúc này, lớp trưởng chạy đến, gọi Nguyên Thư và mấy nữ sinh bên phía Nhan Khả đi.

"Mấy người các cậu, đến lượt các cậu trực nhật khu vực công cộng rồi đấy, đều cố ý quên đúng không."

Nguyên Thư nghe xong, phủi mông đứng dậy: "Chính là cố ý đấy, thì sao nào."

Lớp trưởng đảo mắt, nhét cây chổi vào tay cô ấy, Ôn Nam Tịch nhìn mà bật cười, Nguyên Thư thè lưỡi với cô, sau đó đi về phía thư viện để quét dọn.

Ôn Nam Tịch mang theo sách đến tiết thể dục, Nguyên Thư vừa đi, cô liền vào đại sảnh, tìm một chỗ râm mát, lật sách ra xem.

Xem đến nhập tâm.

Một lát sau, phía sau truyền đến tiếng nói chuyện.

"Nhan Khả, đây là ghi chép của Phó Diên đúng không?"

"Đúng, của cậu ấy."

"Oa, ghi chép rõ ràng quá, chữ của cậu ấy đẹp thật đấy."

Nhan Khả khẽ cười: "Chữ của cậu ấy lúc nào chẳng đẹp."

"Cậu ấy có bổ túc cho cậu không?"

"Thỉnh thoảng thôi, lúc nào rảnh thì sẽ giúp."

"Thật tốt quá, như vậy cậu có thể lần nào cũng đè bẹp Ôn Nam Tịch, khiến cô ta không ngóc đầu lên nổi."

Nhan Khả lại cười: "Không sao cả, mình không bổ túc thì cô ta cũng chẳng ngóc đầu lên nổi đâu."

Bọn họ đều cười rộ lên, Nhan Khả đột nhiên lại nói: "Đừng làm rách đấy, tối nay mình còn phải trả lại cho cậu ấy."

"Hì hì——" Bọn họ lại cười rộ lên, mang theo chút mập mờ: "Có phải cậu thích cậu ấy không?!"

Nhan Khả đột nhiên im lặng, các nữ sinh cười càng lớn hơn, xô đẩy nhau, Nhan Khả cười híp mắt nói: "Đừng quậy nữa, mục tiêu của mình là cùng cậu ấy vào chung một trường đại học."

"Yô yô yô, có phải cậu đang bí mật theo đuổi cậu ấy không?"

Nhan Khả cười cực kỳ ngọt ngào, không đáp lại, chỉ có tiếng cười, âm thanh ồn ào vô cùng. Ôn Nam Tịch không đọc sách vào đầu được nữa, sau lưng cô là bức tường, phía bên kia tường là cầu thang, lối lên cầu thang ngay sát tay cô, cho nên tiếng cười của bọn họ mới gần cô như vậy, những lời họ nói cô mới nghe rõ ràng đến thế.

Đầu ngón tay Ôn Nam Tịch khép sách lại, chuẩn bị đứng dậy.

Từ phía đó có mấy nữ sinh chạy tới, chính là mấy người cùng Nguyên Thư đi trực nhật, trên tay bọn họ đến cả dụng cụ quét dọn cũng không còn.

Sắc mặt Ôn Nam Tịch lạnh đi vài phần, cô đứng dậy, đi về phía khu vực Nguyên Thư đang quét dọn, vừa đến nơi đã thấy Nguyên Thư lẻ loi một mình cầm chổi quét lá rụng, miệng lẩm bẩm chửi rủa: "Mẹ kiếp, cạn lời thật, còn chưa quét xong đã chạy sạch rồi."

Ôn Nam Tịch đặt sách xuống, lấy một cây chổi từ đống dụng cụ bọn họ vứt lại, bước vào khu vực quét dọn giúp cô ấy, Nguyên Thư nghe thấy tiếng động quay đầu lại nhìn, Ôn Nam Tịch cầm lấy cái hốt rác, quét lá vào trong: "Lần sau nói với lớp trưởng một tiếng đi."

Nguyên Thư thấy chị em đến giúp, trong lòng thấy ấm áp, cô ấy cúi đầu tiếp tục quét, nói: "Nói cũng vô ích, bọn họ vội vàng đi tìm Nhan Khả để tán gẫu rồi."

"Nói vài câu thì lần sau vẫn cứ thế thôi."

Sắc mặt Ôn Nam Tịch không đổi, kéo chiếc thùng trắng lớn qua.

Hai người hợp lực đổ lá cây vào trong, chỗ này râm mát, trái lại khá thoải mái.

Trong giờ tự học buổi tối, giáo viên chủ nhiệm Trương Vũ Xuyên đi vào, nói thứ Sáu sẽ tổ chức họp phụ huynh, bảo bọn họ về nhà thông báo cho phụ huynh. Ôn Nam Tịch theo bản năng quay đầu nhìn Nhan Khả một cái, sau đó thu hồi tầm mắt. Nguyên Thư thở dài nói: "Thế thì chỉ có thể để bà nội mình đi thôi, bố mẹ mình đều không có nhà. Còn cậu?"

"Lần này chắc không phải là bố cậu nữa chứ?"

Ôn Nam Tịch khép sách lại, nói: "Mình sẽ bảo mẹ mình đi."

"Ừm, mẹ cậu đẹp như vậy, nên lộ diện nhiều một chút."

Hai người cùng nhau thu dọn ba lô, đứng dậy rời khỏi lớp học, cảnh đêm rất đẹp, còn mang theo một chút cảm giác oi bức của ban ngày, đi đường hẻm sẽ mát mẻ hơn đi dọc đường lớn, thế là Ôn Nam Tịch và Nguyên Thư đi vào trong hẻm, đầu ngón tay Ôn Nam Tịch nghịch con búp bê nhỏ treo dưới dây đeo ba lô, Nguyên Thư đang phân vân có nên mua chai nước gì đó uống không.

Nóng quá.

Cô ấy khoác tay lên cổ Ôn Nam Tịch, đột nhiên nhìn thấy một chiếc phong bì màu xanh lam bên cạnh ba lô của cô, cô ấy rút mạnh ra, hỏi Ôn Nam Tịch: "Cái gì đây?"

Ôn Nam Tịch ngẩn ra, cô nhìn vào chiếc phong bì: "Mình không biết."

Nguyên Thư cười ha ha: "Chắc chắn lại là nam sinh nào đó gửi thư tình cho cậu rồi, chà, lần này phong bì còn có mùi thơm nữa."

Tuy tính cách Ôn Nam Tịch khá hướng nội, nhưng gương mặt cô rất xinh đẹp, kiểu đặc biệt thanh thuần, thỉnh thoảng vẫn luôn nhận được thư tình hoặc vài lời tỏ tình vô tình hay hữu ý. Nguyên Thư cười hì hì ngắm nghía chiếc phong bì: "Nào, để xem là bạn nam nào——"

Ôn Nam Tịch lập tức giơ tay ngăn lại: "Đừng mở mà."

"Haha, xem một cái thôi mà." Nguyên Thư cố ý trêu chọc cô, đầu ngón tay cô ấy chạm vào mũi Ôn Nam Tịch: "Biết đâu lần này là một anh chàng đẹp trai trường khác, kiểu cực kỳ cực kỳ đẹp trai, ngoại hình có thể debut nổi tiếng sau một đêm ấy——"

Mũi Ôn Nam Tịch ngứa ngáy, cô né tránh ngón tay của bạn mình, bất đắc dĩ cười nói: "Không thể nào đâu, tối nay chúng ta có gặp ai đâu, chắc chắn là người trường mình rồi. Nguyên Thư, trả lại cho mình——"

Cô chộp lấy tay Nguyên Thư, lấy được bức thư, vội vàng giấu ra sau lưng, ý cười lấp lánh tụ lại nơi đầu mày cuối mắt, ánh mắt cô quét qua, vừa vặn chạm phải hai nam sinh ở cửa hàng tiện lợi.

Hơi thở của cô bỗng chốc khựng lại.

Thân hình đứng khựng tại chỗ.

Một trong số đó là Phó Diên. Hắn đang cầm một chai nước, miệng ngậm một viên kẹo mút, hơi nghiêng người nói chuyện với nam sinh bên cạnh, nam sinh kia đặt tay lên vai hắn, cô cứ như vậy mà chạm phải ánh mắt của cả hai. Khoảnh khắc đó, yên tĩnh, ngượng ngùng, có chút cứng nhắc.

Nguyên Thư khẽ kêu lên một tiếng.

Ôn Nam Tịch muốn phá vỡ cục diện bế tắc, theo bản năng nở một nụ cười lịch sự với bọn họ, sau đó nắm lấy cổ tay Nguyên Thư, kéo người đi.

Sau khi cô đi.

Hai nam sinh ở cửa hàng tiện lợi kia mới có động tĩnh, Đàm Vũ Trình nhướng mày: "Chà, cô bé này trông thật sự rất xinh đẹp nha."

Nụ cười vừa rồi.

Vừa vặn những tia sáng vụn vặt rơi vào mắt cô, khi cười đôi mắt sáng long lanh, ngay cả phần tóc mái hơi xoăn của cô cũng cực kỳ đẹp mắt, chưa nói đến làn môi kia, đôi môi đỏ xinh đẹp, lúm đồng tiền ẩn hiện, có vài phần linh động.

Bỗng chốc như gió xuân thổi qua mặt, khiến người ta rung động.

"Chậc chậc, còn có chút dư vị, cậu nói xem vừa nãy cô ấy cười với mình, hay là cười với cậu?" Đàm Vũ Trình dùng khuỷu tay huých vào hông Phó Diên, Phó Diên ngậm kẹo mút né tránh, tay cầm chai nước lỏng lẻo, hắn cử động viên kẹo trong miệng, liếc nhẹ Đàm Vũ Trình một cái: "Sao mình biết được."

Đàm Vũ Trình cười rộng hơn, tự luyến nói: "Rất có thể là mình."

Phó Diên giọng điệu tùy ý: "Là cậu."