Giả Vờ Chương 2

Chương 2

Năm 2015, lớp 12 khai giảng vào tháng Tám.

Cô nhận được kết quả kỳ thi cuối kỳ, gần như nín thở để xem bảng xếp hạng.

Hạng nhất 640 điểm, Nhan Khả.

Hạng nhì 635 điểm, Ôn Nam Tịch.

Cô vẫn bị cô ta đè phía dưới, Ôn Nam Tịch không thở nổi, Nguyên Thư ghé đầu sang, nhìn thấy thứ hạng trên đó, khựng lại một chút, "Chỉ kém 5 điểm thôi mà, sắp rồi, sắp vượt qua cô ta rồi."

Ôn Nam Tịch kìm nén nước mắt, khép bảng điểm lại, cô ừm một tiếng, vài người bạn học đi ngang qua, cười nhạo gọi cô là kẻ về nhì thiên niên kỷ. Nguyên Thư ngẩng đầu nói: "Cút đi, Nam Tịch của chúng tôi chỉ kém một chút xíu thôi, phong thủy luân chuyển, các người im miệng hết đi."

"Chậc chậc, vậy thì đợi tin tốt của Nam Tịch nhé, xem khi nào cậu ấy vượt qua Nhan Khả, đã hai năm rồi, lúc nào cũng kém người ta một chút." Mấy người đó cười nói hì hì. Quay người thấy Nhan Khả bước vào cửa, liền cười nịnh nọt vây quanh, "Nhan Khả, chúc mừng nhé, lại giành hạng nhất rồi, cho mình xem bài thi với..."

Nhan Khả đặt ly nước xuống, khóe môi mỉm cười, đôi lông mày xinh đẹp liếc nhìn Ôn Nam Tịch một cái.

Nguyên Thư huých vào cánh tay Ôn Nam Tịch, Ôn Nam Tịch dùng khăn giấy lau nước mắt, im lặng lấy sách vở ra lật xem, làm bài tập, Nguyên Thư nhìn vẻ mặt đắc ý của Nhan Khả, cô bĩu môi, cũng lấy tập đề ra, nói: "Mình thật sự không chịu nổi cái vẻ mặt cao cao tại thượng đó của cô ta."

Ôn Nam Tịch không lên tiếng.

Sau khi nhận kết quả, tối nay không phải học buổi tối, giáo viên cho về nhà, đưa kết quả cho phụ huynh xem, sẵn tiện ký tên. Mặt trời lặn về tây, ánh hoàng hôn vàng rực ẩn hiện trong tán cây, hắt ra một tia nghiêng nghiêng. Ôn Nam Tịch và Nguyên Thư đeo cặp sách đi ra khỏi trường, hai người mua kem que, mỗi người một cây, vai kề vai đi về nhà.

Nguyên Thư giơ tay nhìn ánh hoàng hôn xuyên qua kẽ tay, "Nam Tịch, cậu có từng nghĩ sau này sẽ làm gì không?"

Miệng Ôn Nam Tịch bị kem làm cho đỏ hồng, cô lắc đầu nói: "Chưa, chỉ muốn thi đỗ vào một trường đại học tốt."

Nguyên Thư gật đầu: "Cũng đúng, nhiệm vụ hàng đầu của chúng ta là thi đỗ đại học, rồi mới bàn đến tương lai."

Ôn Nam Tịch ừm một tiếng, về đến dưới lầu nhà mình, cô tạm biệt Nguyên Thư, sau đó bước lên cầu thang, đến tầng ba, cô lấy chìa khóa từ trong cặp ra, cạch một tiếng mở cửa, trong phòng khách chỉ có Ôn Hữu Đào đang ngồi đó đọc tạp chí, ánh sáng trong phòng không sáng lắm, ông ngẩng đầu: "Về rồi à?"

Ôn Nam Tịch tháo cặp sách xuống, nhìn vào bếp, "Mẹ đâu ạ?"

"Trong phòng."

Ôn Nam Tịch ồ một tiếng, cô mở cặp sách, lấy bảng điểm và bài thi từ bên trong ra, khựng lại một chút, mới đưa đến trước mặt Ôn Hữu Đào, "Kết quả thi cuối kỳ ạ."

Ôn Hữu Đào khép tạp chí lại, nhận lấy bài thi và bảng điểm, theo bản năng nhìn vào bảng xếp hạng, ánh mắt dừng lại đầu tiên ở cái tên Nhan Khả, ông cười một cái, sau đó ngước mắt nhìn Ôn Nam Tịch, "Sao lại là hạng nhì, Nhan Khả lúc nào cũng có thể dễ dàng thi điểm cao hơn con."

Ôn Nam Tịch mím chặt môi, đôi mắt đen láy, không đáp lời.

Ôn Hữu Đào thở dài, "Con và Nhan Khả học cùng lớp đã hai năm rồi, buổi họp phụ huynh lần trước, giáo viên cũng khen Nhan Khả nhiều hơn khen con, con đấy, phải hoạt bát lên một chút, học hỏi Nhan Khả nhiều vào, bù đắp những thiếu sót."

Đầu ngón tay Ôn Nam Tịch bấm chặt vào quần đồng phục.

Cửa phòng phía sau mở ra, Ôn Du bước ra, Ôn Hữu Đào cầm lấy cây bút trên bàn, ngước mắt nói với bà một câu, "Con gái bà lại chỉ thi được hạng nhì, gia sư bà mời cho nó chẳng có tác dụng gì cả, đầu óc cứ ngốc nghếch như vậy, có bù đắp thế nào cũng vô dụng."

Bước chân Ôn Du khựng lại, sắc mặt hơi trắng bệch.

Bà nhìn Ôn Nam Tịch, nói: "Không sao đâu, lần sau cố gắng hơn nhé, Nam Tịch."

Nước mắt Ôn Nam Tịch dâng lên hốc mắt, cô nhìn mẹ, gật đầu. Sau khi ký tên xong, Ôn Nam Tịch vơ lấy bài thi và bảng điểm nhét vào cặp sách.

Giờ cơm tối.

Ôn Hữu Đào tạm thời nghe một cuộc điện thoại, hai mẹ con im lặng ngồi bên bàn ăn cơm, Ôn Du gắp thức ăn vào bát cho cô, Ôn Nam Tịch cúi đầu ăn cơm, Ôn Du suy nghĩ một chút, nói: "Hay là, đổi cho con giáo viên khác nhé?"

"Mẹ, mẹ cứ sắp xếp đi ạ."

Ôn Nam Tịch nói một cách thờ ơ.

Từ khi cô biết chuyện, đã luôn so kè với Nhan Khả, Ôn Hữu Đào lúc nào cũng quan tâm Nhan Khả, chỉ vì Nhan Khả là con gái của mối tình đầu của ông, ông có cái nhìn thiên vị với mối tình đầu, tự nhiên cũng quan tâm đến con gái cô ta là Nhan Khả, đối với Nhan Khả thậm chí còn tốt hơn cả đứa con gái ruột là cô, lúc nào cũng bắt cô phải học tập Nhan Khả.

Trớ trêu thay, Ôn Nam Tịch trong bảng xếp hạng thi cử, chưa bao giờ vượt qua Nhan Khả một lần nào, trong các hoạt động câu lạc bộ, trong miệng giáo viên, cũng luôn lép vế trước Nhan Khả.

Có thể nói, cô luôn sống dưới cái bóng của Nhan Khả.

Trớ trêu hơn nữa là ba năm cấp ba họ vẫn học cùng một lớp.

Ăn cơm xong, Ôn Hữu Đào vẫn chưa nói xong điện thoại, Ôn Nam Tịch cầm đĩa trái cây Ôn Du cắt cho, vào phòng học bài. Cô xem lại các câu hỏi trong bài thi, ở câu hỏi tạo ra khoảng cách với Nhan Khả, cô làm đi làm lại nhiều lần, làm đến mức đầu óc choáng váng, căn phòng nhỏ hẹp khiến cô không thở nổi.

Cô dứt khoát vứt tờ bài thi đó sang một bên.

Điện thoại bên cạnh vang lên, Nguyên Thư lén gửi tin nhắn cho cô, điện thoại của họ đều không có mạng, chỉ cuối tuần mới có thể mở mạng, bình thường chỉ có thể gửi tin nhắn văn bản.

【Nguyên Thư: Có muốn ra ngoài uống ly trà sữa không? Mình học đến lú người rồi.】

【Nam Tịch: Được, hẹn gặp ở quán trà sữa.】

Cô đứng dậy, mặc áo khoác đồng phục vào, mở cửa phòng, Ôn Du đang ở phòng khách khâu lại đường chỉ cho một chiếc áo, nghe thấy tiếng cửa mở liền nhìn sang, "Sao vậy con?"

Ôn Nam Tịch nhìn về phía ban công và phòng ngủ chính. "Ông ấy đâu rồi ạ?"

"Con muốn ra ngoài à?" Ôn Du thấy cô mặc áo khoác, liền hỏi.

"Vâng."

Cô gật đầu.

Ôn Du nhìn phòng ngủ chính, xua tay nói: "Đi đi, không sao đâu, thư giãn một chút."

"Cảm ơn mẹ." Ôn Nam Tịch nhanh chân đi về phía cửa, xỏ giày, nhẹ nhàng đóng cửa lại, sau đó rảo bước xuống lầu, băng qua một con hẻm dài, vừa nhìn đã thấy Nguyên Thư đang đứng trước cửa quán trà sữa vẫy tay với mình, Ôn Nam Tịch đi nhanh hai bước, Nguyên Thư hỏi: "Uống gì đây."

Ôn Nam Tịch đứng sát cạnh cô ấy, gọi hai ly trà sữa.

Hai người đứng trước cửa quán trà sữa uống, Nguyên Thư nhai trân châu, nhìn về phía Ôn Nam Tịch: "Lần này thành tích của cậu coi như có đột phá rồi, bố cậu... có khen cậu không?"

Ôn Nam Tịch lắc đầu, mái tóc hơi xoăn của cô xõa trên vai.

Nguyên Thư đảo mắt, "Cảm giác dù cậu có làm gì, bố cậu cũng không hài lòng!"

Ôn Nam Tịch uống trà sữa, không lên tiếng.

"Phó Diên!" Một giọng nói quen thuộc vang lên, Ôn Nam Tịch và Nguyên Thư quay đầu nhìn sang, liền thấy Nhan Khả mặc chiếc váy kẻ caro màu hạnh nhân đang đi về phía con hẻm bên cạnh, đứng trước mặt một nam sinh, nam sinh đó mặc đồng phục của trường Trung học số 1, tựa vào tường, cúi đầu nhìn điện thoại, tóc mái che khuất đôi lông mày.

Trên cổ tay cầm điện thoại của anh đeo một chiếc đồng hồ đen, đường nét cánh tay mượt mà, cả người toát lên vẻ lười biếng như không có xương. Nhan Khả nhẹ nhàng chống nạnh, đôi mắt cười cong cong, "Đi thôi."

Nam sinh đứng thẳng người, quay người đi vào trong hẻm, Nhan Khả vội vàng đi theo, tà váy tung bay, má cô hiện lên một lúm đồng tiền, trông còn ngọt ngào hơn cả lúc nhận kết quả ban ngày.

"Trời đất ơi!" Sau khi họ đi được vài giây, Nguyên Thư mới lên tiếng, cô nắm lấy cổ tay Nam Tịch, "Nhan Khả có thể luôn đạt điểm cao như vậy, liệu có phải có người giúp cô ta không?"

Ôn Nam Tịch thu hồi tầm mắt từ đầu hẻm, nhìn về phía Nguyên Thư.

Nguyên Thư chớp mắt, "Cậu có biết nam sinh vừa rồi là ai không?"

Ôn Nam Tịch lắc đầu.

Nguyên Thư như đang giải đáp thắc mắc, "Cậu ấy tên là Phó Diên, hạng nhất của trường số 1! Người có triển vọng giành ngôi vị thủ khoa nhất năm nay đấy, cậu chưa nghe nói sao?"

Ôn Nam Tịch ngẩn người.

Cô lại nhìn về phía con hẻm đó, trong đầu hiện lên đôi lông mày tuấn tú mờ nhạt của nam sinh. Cô nói: "Mình có nghe nói qua, nhưng chưa thấy người thật bao giờ."

"Người thật đẹp trai lắm, giống như vừa rồi vậy, gương mặt đó của cậu ấy, người ta đều nói chỉ cần ra mắt một đêm là nổi đình nổi đám ngay." Nguyên Thư thích lướt các diễn đàn, diễn đàn của cả hai trường cô đều có mặt nằm vùng.

Giọng Ôn Nam Tịch khe khẽ: "Đúng là trông giống kiểu sẽ nổi tiếng sau một đêm thật."

Nguyên Thư cười nói: "Phải không."

Sau đó lại không cười nổi nữa, cô chậc một tiếng, "Lúc trước đã nghe nói Nhan Khả và cậu ấy có quan hệ rất tốt, không ngờ là thật, nhưng tối nay cô ta mặc như vậy đúng là rất xinh đẹp."

Ôn Nam Tịch đã thấy qua đủ mọi dáng vẻ của Nhan Khả.

Tối nay hiếm thấy xinh đẹp như vậy.

Cô uống nhiều trà sữa nên đầy bụng, nhìn thời gian, cũng xấp xỉ đến lúc phải về nhà rồi, cô kéo Nguyên Thư đi về phía đầu hẻm, "Chúng ta đi dạo một chút đi."

Nguyên Thư đáp một tiếng.

Hai người đi dạo một vòng, bụng dạ dễ chịu hơn một chút mới về nhà.

_Sáng sớm hôm sau, Ôn Hữu Đào và Ôn Du phải vội vã đi đến thành phố khác dự đám cưới của một người bạn, không kịp làm bữa sáng, Ôn Du đưa tiền ăn sáng cho Ôn Nam Tịch, bảo cô tự xuống lầu mua đồ ăn. Ôn Nam Tịch nhận lấy, đeo ba lô đi về phía con hẻm phía sau, bước vào cửa hàng tiện lợi, đứng trước quầy thu ngân.

Cô gọi một phần Oden, sau đó bưng bát Oden đến bàn cao, cô mở sách giáo khoa tiếng Anh ra, vừa ăn cá viên vừa thấp giọng đọc từ vựng.

Giọng của cô gái nhẹ nhàng mềm mại.

Bên cạnh bàn cao cũng có một người đi tới, trong tai đeo tai nghe, đang cắn cơm nắm, âm thanh trong tai nghe ẩn hiện trùng khớp với giọng nói của cô gái, hắn liếc nhẹ sang bên cạnh, nhìn thấy đôi má phúng phính của cô gái, hắn thu hồi tầm mắt, rũ mắt nhìn lại điện thoại.

Ôn Nam Tịch đọc đến mệt, ngước mắt lên, từ trên mặt kính nhìn thấy bên cạnh có người, đối phương đang cúi đầu bấm điện thoại chơi trò chơi, là trò Tetris, bên tay còn có một ly cà phê. Ôn Nam Tịch tùy ý ngước mắt nhìn, thấy được đôi lông mày thanh tú dưới lớp tóc mái lòa xòa của đối phương, trong khoảnh khắc trùng khớp với dáng vẻ lười biếng tựa vào tường tối qua.

Cô sững sờ một giây.

Cô thu hồi tầm mắt, mái tóc xõa tung, tóc mái hơi xoăn che khuất khuôn mặt cô, cũng che đi nhịp tim đang không ngừng nhảy loạn trong không gian chật hẹp này.

Cô nhìn lại sách tiếng Anh, đưa tay lấy cá viên bỏ vào miệng.

Ăn được hai viên.

Vị trí bên cạnh bỗng trống không, Nhan Khả từ trong xe hơi bước xuống, vẫy tay về phía này. Chàng trai kia đeo tai nghe bước ra ngoài, theo sau đó còn có vài người bạn học đi cùng hắn, Nhan Khả cũng tiến lên phía trước, trao đổi với hắn một cuốn sách, sau đó đường ai nấy đi.

Trường Trung học số 1 và Trường Trung học số 2 cách nhau không xa.

Chỉ cách nhau một con hẻm, trước đây, còn có người của Trường Trung học số 2 trèo qua tường bao của Trường Trung học số 1 để nghe lén tiết học của một thầy giáo vật lý già. Vị thầy giáo đó là báu vật của Trường Trung học số 1, có thầy ở đó, môn vật lý của Trường Trung học số 1 năm nào cũng đứng nhất.

Lấy một tờ khăn giấy lau khóe môi, Ôn Nam Tịch ôm sách tiếng Anh, rời khỏi cửa hàng tiện lợi để vào trường.

Ở cổng trường gặp Nhan Khả, Nhan Khả mặc một chiếc váy đồng phục thắt eo, liếc nhìn cô một cái, cằm hơi hất lên, cô ta mỉm cười khích lệ: "Nam Tịch, lần sau tiếp tục cố gắng nhé."

Lời này vừa nói ra, các bạn học xung quanh cô ta đều cười.

Giống như nghe thấy chuyện gì đó rất buồn cười vậy, Ôn Nam Tịch không nói một lời, đi về phía chỗ ngồi.