Giả Vờ Chương 4

Chương 4

Rẽ vào trong hẻm, Nguyên Thư trợn to mắt: "Vừa nãy là Phó Diên đúng không? Hai ngày nay vận khí của chúng ta sao tốt thế, toàn gặp cậu ấy."

Trong hẻm tối tăm, không có mấy ánh sáng, Ôn Nam Tịch tháo ba lô xuống, nhét phong bì vào trong rồi đeo lại, Nguyên Thư ôm mặt: "Thật sự không đùa đâu, đúng là rất đẹp trai, cậu ấy mặc đồng phục trông đẹp hơn hẳn người khác."

Đồng phục của Trường Trung học số 1 và số 2 đều giống nhau, chỉ có huy hiệu trường là khác, cho nên đôi khi hai trường cùng tan học sẽ không phân biệt được là học sinh trường nào. Vừa nãy hắn mặc bộ đồng phục xanh trắng, ngậm kẹo mút có chút lười biếng, phong trần.

Ôn Nam Tịch rũ mắt, cùng Nguyên Thư bước ra khỏi hẻm, Nguyên Thư vẫn khát, kéo Ôn Nam Tịch đến sạp nhỏ bên đường mua dưa hấu, dì bán hàng cắt cho mỗi người một miếng, Ôn Nam Tịch đón lấy, cắn một miếng, Nguyên Thư cảm thán: "Ngon quá, ngọt thật, sau này nếu mình không đỗ đại học xịn, mình sẽ mở một tiệm trái cây."

Ôn Nam Tịch cắn từng miếng một, nói: "Sao cậu lại không đỗ được, cậu đứng trong top 10 mà."

Nguyên Thư hì hì cười: "Tìm cho mình một đường lui thôi mà, bố mẹ mình cũng không quá quan tâm mình thi cử thế nào."

Ôn Nam Tịch có chút ngưỡng mộ.

Cô thì không được như vậy.Lúc này, từ con hẻm bên kia có hai người đi ra, chính là Phó Diên và người bạn của anh, từ đằng xa, Nhan Khả vốn dĩ nên rời khỏi trường vẫn chưa đi.

Cô đeo cặp sách đi về phía họ, kết quả khi đến gần Phó Diên, cô suýt chút nữa ngã nhào, Phó Diên nắm lấy cánh tay cô, kéo cô đứng dậy.

Nhan Khả cười với anh, đôi mắt cong cong, lúm đồng tiền hiện rõ. Thiếu nữ trẻ trung xinh đẹp, trong mắt không giấu nổi cảm xúc, Nguyên Thư nheo mắt, kéo Ôn Nam Tịch nói: "Cậu ta chắc chắn thích Phó Diên."

Nước dưa hấu men theo mu bàn tay Ôn Nam Tịch trượt xuống, nhỏ trên mặt đất, cô nhớ lại cuộc đối thoại nghe được trong tiết thể dục, sự yêu thích mà Nhan Khả không hề phủ nhận, cùng với quyết tâm muốn cùng vào một trường đại học. Cô cắn một miếng dưa hấu, nhìn ba người bọn họ đi về phía trạm xe buýt, cùng nhau lên xe.

Về đến nhà.

Ôn Hữu Đào đang vẽ bản đồ trên bàn làm việc.

Ôn Du rót cho cô một ly nước, khẽ hỏi: "Có ăn khuya không con?"

Ôn Nam Tịch lắc đầu, "Con không ăn."

Cô đi về phía phòng ngủ, thuận tay nắm lấy tay Ôn Du, hai mẹ con vào căn phòng nhỏ của cô, Ôn Nam Tịch đặt cặp sách xuống, cô nhìn mẹ, "Mẹ, thứ Sáu họp phụ huynh, mẹ đi nhé. Mặc đẹp một chút."

Ôn Du ngẩn ra, sau đó cười nói: "Được."

Bà thuận tay tháo tóc cho Ôn Nam Tịch, nói: "Tắm xong thì ngủ sớm đi, gia sư mới mẹ đã mời xong rồi, cuối tuần con có thể gặp mặt."

"Vâng."

Ôn Du vuốt ve mái tóc cô rồi đi ra ngoài. Ôn Nam Tịch xõa tóc đi lấy đồ ngủ, vào phòng tắm tắm rửa. Tắm xong đi ra, Ôn Hữu Đào vẫn đang vẽ bản đồ, cô không chào hỏi ông mà đi thẳng vào phòng. Đóng cửa phòng và rèm cửa lại, cô ngồi xuống bên giường, lấy bức thư tình đó từ trong cặp sách ra.

Cô cũng không mở ra xem, chỉ nhìn bìa thư.

Sau đó, cô kéo ngăn kéo ra, bỏ bức thư tình vào, bên trong còn có mấy phong thư màu sắc khác, đều chưa mở.

Cô không khéo léo đưa đẩy như Nhan Khả, cho mỗi người đủ hy vọng để xoay xở, mà vẫn có thể phát triển thành bạn bè.

Cô không biết phải đáp lại thế nào, nên đều không xem.

Đóng ngăn kéo lại, cô lấy sách vở ra ôn tập các bài tập hôm nay rồi mới đi ngủ.

Chiều thứ Sáu.

Vì có buổi họp phụ huynh, sau khi tan học, cả lớp bắt đầu dọn dẹp bàn ghế, vệ sinh lớp học. Bà nội của Nguyên Thư đến rất sớm, Ôn Nam Tịch cùng Nguyên Thư ra cổng trường đón bà, cụ bà hôm nay mặc rất chỉnh tề, một trái một phải nắm lấy tay cháu gái và Ôn Nam Tịch, cười nói: "Nam Tịch, lâu rồi không gặp cháu, vẫn xinh đẹp như vậy."

"Bà nội hôm nay mới tinh thần làm sao." Ôn Nam Tịch cười nói.

Bà nội hì hì cười, "Quần áo dưới đáy hòm đấy mà."

Đang nói chuyện, một chiếc xe hơi màu đen dừng lại ở cổng trường, Nhan Khả mặc váy đồng phục tung bay chạy về phía chiếc xe đó, khoác lấy cánh tay người phụ nữ đeo kính râm vừa bước xuống, người phụ nữ đó dáng người cao ráo, da trắng nõn, mặc chiếc váy vest tối màu thắt eo, bà cúi đầu nhìn con gái, vuốt ve mái tóc đen dài thẳng của con.

Bà ấy chính là Ngu Viện Viện, mối tình đầu mà Ôn Hữu Đào đến nay vẫn khó lòng quên được.

Nguyên Thư hỏi Ôn Nam Tịch, "Dì đâu? Khi nào thì đến?"

Ôn Nam Tịch nhìn thời gian, "Chắc là sắp rồi."

Nguyên Thư nhìn cặp mẹ con kia đi vào trong, nói: "Dì đẹp như vậy, hôm nay mặc thế nào cũng xinh."

Ôn Nam Tịch cười cười, không lên tiếng. Hai người đỡ bà nội đi về phía lớp học, Ngu Viện Viện suốt dọc đường không tháo kính râm, cúi đầu nói chuyện với con gái, hai người cũng đi lên cầu thang, khi vào lớp, Ngu Viện Viện nhìn thấy Ôn Nam Tịch, sắc mặt Ôn Nam Tịch bình tĩnh, lịch sự gật đầu, Ngu Viện Viện mỉm cười.

Bà vừa bước vào lớp, liền tỏa sáng rực rỡ.

Phụ huynh học sinh đều sẽ nhìn bà thêm một cái.

Sau khi bà nội ngồi vào chỗ, Ôn Nam Tịch nhìn đồng hồ, đứng dậy ra ngoài đợi, vừa đến hành lang, liền thấy Ôn Hữu Đào mặc vest, sải bước đi về phía này, Ôn Nam Tịch ngẩn người, cô nhìn Ôn Hữu Đào đi lên cầu thang, vài bước đã đến tầng, Ôn Hữu Đào nhìn thấy cô, "Ngẩn ra đó làm gì, cũng không biết báo trước với bố một tiếng."

Ôn Nam Tịch vô thức bấu chặt vào bộ đồng phục, "Mẹ đâu ạ? Con bảo mẹ đến mà."

"Mẹ con thì biết cái gì, suốt ngày quanh quẩn trong nhà không bước chân ra ngoài, đến lời hay ý đẹp còn chẳng hiểu, bà ấy đến thì có ích gì."

"Vào đi." Ôn Hữu Đào nói xong liền đi về phía lớp học, Ôn Nam Tịch thầm nghiến răng, đi theo bước chân của Ôn Hữu Đào, vừa bước vào trong, liền thấy ánh mắt Ôn Hữu Đào và Ngu Viện Viện chạm nhau, những đường nét cứng rắn trên khuôn mặt Ôn Hữu Đào bỗng trở nên mềm mại, Ngu Viện Viện mỉm cười nhẹ nhàng, dáng vẻ vô cùng phóng khoáng.

Nhan Khả lại càng cười tươi giơ tay chào hỏi: "Cháu chào chú ạ."

"Chào cháu, Nhan Khả, lâu rồi không gặp, nghe nói lần này lại thi đứng nhất à?" Ôn Hữu Đào cười đi vào trong, dừng lại bên cạnh chỗ ngồi của Nhan Khả.

Nhan Khả cười cong mắt, chính là cái vẻ mặt đặc biệt lấy lòng người khác đó, cô gật đầu nói: "Vâng ạ, nhưng lần này Nam Tịch thi cũng không tệ, cách cháu rất gần đấy ạ."

Cô cười nhìn Ôn Nam Tịch.

Ôn Hữu Đào quay đầu liếc nhìn Ôn Nam Tịch một cái, rồi lại quay đầu nhìn Nhan Khả, "Nó ấy à, còn kém xa lắm."

Đầu ngón tay Ôn Nam Tịch như muốn bấu rách bộ đồng phục, cô không nói một lời, đi về phía chỗ ngồi, và đẩy cái ghế của Ôn Hữu Đào ra ngoài một chút, Nguyên Thư ở phía sau nhìn cô, chạm vào lưng cô, Ôn Nam Tịch không quay đầu lại, cô ngồi xuống. Bên kia Ôn Hữu Đào và Nhan Khả đang nói chuyện, Ngu Viện Viện thì ít khi mở miệng, chỉ mỉm cười nhìn họ.

Ôn Nam Tịch lấy điện thoại ra, gửi tin nhắn cho Ôn Du.

【 Nam Tịch: Mẹ, sao mẹ không đến? 】

【 Ôn Du: Lúc mẹ định ra cửa thì bố con nhìn thấy, hỏi mẹ đi đâu, mẹ không biết nói dối... 】

Nam Tịch đỏ hoe mắt.

Mẹ ngốc quá!

Một lát sau, Ôn Hữu Đào mới quay lại, ngồi bên cạnh cô, sắc mặt Ôn Nam Tịch lạnh nhạt. Buổi họp phụ huynh lần này, giáo viên chủ nhiệm ở trên bục khen ngợi Ôn Nam Tịch tiến bộ rất nhanh, thứ hạng của cô không những ổn định mà các môn đều có sự tiến bộ lớn. Ôn Hữu Đào nghe vậy, cũng chỉ nhìn Ôn Nam Tịch một cái.

Đến lượt khen ngợi Nhan Khả, ông quay đầu giơ ngón tay cái với Nhan Khả.

Nhan Khả cười rạng rỡ.

Ngu Viện Viện lại càng đưa tay vuốt tóc con gái, ánh mắt đầy tự hào.

Đầu ngón tay Ôn Nam Tịch vẫn luôn bấu chặt vào trang sách.

May mà buổi họp phụ huynh như cực hình này cũng có lúc kết thúc, khi đi về phía cổng trường, Ôn Hữu Đào vẫn luôn giáo huấn cô, nói đổi gia sư khác thì cô phải học cho tốt, đừng lãng phí tiền bạc, lại hỏi cô, "Con và Nhan Khả quan hệ không tốt à?"

Ôn Nam Tịch nắm chặt quai cặp: "Không tốt lắm ạ."

"Bố thấy đó là vấn đề của chính con, Nhan Khả cười với con, con lại lạnh lùng, con bé đắc tội gì con à. Con như vậy trông đặc biệt thiếu giáo dục con có biết không!" Sắc mặt Ôn Hữu Đào lạnh lùng.

Ôn Nam Tịch lại nghiến răng, không nói một lời.

Hai cha con nói chuyện không hợp nhau, ra khỏi cổng trường đi được một đoạn, Ôn Hữu Đào nhận được một cuộc điện thoại, công trình của ông xảy ra chút vấn đề, ông chặn xe đi ngay, để cô tự đi bộ về nhà.

Ôn Nam Tịch thở phào nhẹ nhõm, cảm thấy không khí cũng trở nên trong lành hơn, cô ngẩng đầu lên, phát hiện mình đang ở trong một con hẻm, con hẻm Nam An này ẩn giấu rất nhiều cửa hàng chuyên phục vụ học sinh, lúc này hiện ra trước mặt Ôn Nam Tịch là một tiệm net tên là "Còn Được".

Trong tiệm net đèn đuốc sáng trưng, vô cùng náo nhiệt.

Ôn Nam Tịch đứng đó vài giây, trong lòng đấu tranh một hồi, rồi bước chân vào, cô đi đến quầy để tìm hiểu giá cả, nhưng dư quang lại nhìn thấy ở dãy ghế quay lưng về phía cửa tiệm net có một nam sinh, mặc đồng phục của Trường Trung học số 1, bàn tay với những khớp xương rõ ràng đang cầm chuột di chuyển, tai nghe màu đen vắt trên cổ.

Góc nghiêng của anh thoắt ẩn thoắt hiện, đường xương hàm rõ nét.

Tim Ôn Nam Tịch đập thình thịch, cô nhìn một hồi lâu, cũng thấy trang web của anh là một số đề bài, thỉnh thoảng anh chuyển ra ngoài chơi một trò chơi bắn súng.

"Em gái nhỏ, em muốn mở máy à?" Anh chàng quản lý mạng gọi cô, hỏi thăm.

Ôn Nam Tịch hoàn hồn, nhìn về phía quầy, cô nhìn vào kệ hàng phía sau, "Cho em một bát mì bò kho được không ạ, nhân tiện, mở một máy, ở ngay..."

Cô chỉ vào vị trí bên cạnh chỗ Phó Diên đang ngồi, "Máy số 6."

"Được chứ." Anh chàng quản lý mạng liếc nhìn chỗ Phó Diên, cười đầy ẩn ý, anh ta làm thẻ cho Ôn Nam Tịch, quay đầu lại pha cho cô một bát mì tôm, sau đó bưng cho cô, Ôn Nam Tịch đón lấy bát mì tôm nóng hổi, đi về phía máy số 6, nam sinh ở máy số 5 lúc này đang nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính không động đậy, đầu ngón tay chống cằm.

Ôn Nam Tịch ngồi xuống, mùi thơm của mì tôm xộc vào mũi, thoang thoảng bay về phía Phó Diên.

Phó Diên nghiêng đầu liếc nhìn bên cạnh một cái, Ôn Nam Tịch đã mở máy tính, nhìn màn hình sáng lên, cô cầm nĩa bắt đầu ăn mì tôm, phần tóc mái hơi xoăn dán vào mặt cô, làn da cô gái trắng như ngọc, có thể thấy rõ những sợi lông tơ nhỏ xíu. Phó Diên nhìn cô vài giây rồi thu hồi tầm mắt, đầu ngón tay thon dài tiếp tục gõ bàn phím, buồn chán giải đề trên màn hình.

Lông mi Ôn Nam Tịch bị hơi nóng bốc lên làm cho như cong lại, dư quang của cô nhìn vào màn hình của anh.

Máy tính ở nhà chỉ có Ôn Hữu Đào mới được dùng, cô không hề biết trên máy tính cũng có thể giải đề, các dạng đề trông có vẻ còn khá nhiều, cô nhìn chằm chằm một hồi lâu.

Mì tôm cuộn trên nĩa của cô, thỉnh thoảng cô lại ăn một miếng.

Phó Diên nhẹ nhàng di chuyển chuột, cô gái bên cạnh nhìn chằm chằm vào màn hình của anh, anh tự nhiên là biết, anh không lên tiếng, chỉ làm việc của mình, ngay khi cô đang nhìn đến xuất thần, đầu ngón tay anh nhấn một cái, màn hình chuyển đổi, trở thành trang của trò chơi bắn súng.

Ôn Nam Tịch ngẩn ra, trong miệng vẫn còn đang ngậm sợi mì.

Sợi mì khẽ đung đưa, cô đờ người ra vài giây, thu hồi tầm mắt, cúi đầu xì xụp ăn mì.

Phó Diên liếc nhìn qua dư quang, khóe môi khẽ nhếch, lại thu hồi tầm mắt, tập trung nhìn màn hình. Ôn Nam Tịch bị nước dùng mì tôm làm sặc một chút, sau khi ho vài tiếng, cô mới di chuyển con chuột trong tay, trên màn hình có rất nhiều biểu tượng, cô nhấp vào trang web, tìm kiếm các bài hát của Châu Kiệt Luân.

Hiện ra một bài "Ngày Nắng", cô mày mò đeo tai nghe vào, nhấn phát nhạc.

Âm nhạc vang lên trong tai nghe, thỉnh thoảng cô sẽ liếc nhìn màn hình của anh qua dư quang, phát hiện anh không bao giờ mở lại trang đề bài nữa, đều là đang chơi game.

Cô vứt ly mì tôm đi.

Ôn Du gửi tin nhắn cho cô.

【 Ôn Du: Họp phụ huynh xong chưa con? 】

Ôn Nam Tịch có chút chột dạ, cô suy nghĩ một chút, trả lời 【 Xong rồi ạ, bố đến công ty, con và Nguyên Thư đang ăn tối ở ngoài, con quên nói với mẹ, mẹ ạ. 】

【 Ôn Du: Con ở cùng Nguyên Thư à? Vậy thì tốt, không sao, ăn xong rồi hãy về. 】

Ôn Nam Tịch trả lời một câu, vâng.

Sau đó lấy đề thi từ trong cặp sách ra định vừa nghe nhạc vừa làm bài tập, làm rất chăm chú, khi ngẩng đầu lên lần nữa, nam sinh ở máy số 5 đã đi rồi.

Màn hình máy tính có một ổ khóa mật khẩu, hình nền cũng khác, chủ yếu là màu đen.

Ôn Nam Tịch khựng lại, nhìn máy tính của mình, là một trang web tiệm net rất quy củ. Cô thấy anh chàng quản lý mạng đi về phía này dọn dẹp bàn, cô ngước mắt hỏi: "Máy này sao lại không giống các máy khác ạ?"

Anh chàng quản lý mạng thu khăn lau lại, cười nhìn cô nói: "Em đoán xem."

Ôn Nam Tịch do dự nói: "Không lẽ đây là máy riêng của anh ấy ạ?"

"Gần như vậy đấy, em gái nhỏ." Anh chàng ở quầy nói xong, quay người rời đi. Ôn Nam Tịch ngẩn người, mà thời gian của cô cũng sắp hết, cô thu dọn bài tập, tắt máy tính, đi trả thẻ.

Trên đường về nhà, điện thoại của Ôn Nam Tịch đã có thể kết nối mạng, cô mở ra, tùy ý lướt xem vòng bạn bè, liền thấy một bài đăng Nhan Khả vừa mới đăng.Cô mặc váy đồng phục, cũng không về nhà, đeo ba lô, giơ điện thoại lên chụp.

Phía sau có bóng dáng của hai nam sinh, cổ tay của một trong hai người bị lọt vào ống kính, đeo một chiếc đồng hồ đen, Nhan Khả hướng về phía ống kính ra dấu "v", ánh sáng mờ ảo nhưng rất có không khí.

Chiếc đồng hồ đen đó.

Dường như đã từng thấy qua.

Chu Na Na ở phần bình luận: Khả Khả, đó là Phó Diên phải không?

Nhan Khả trả lời: Đúng vậy.

Chu Na Na: Oa oa oa, dạo này hai người thường xuyên ở bên nhau nhỉ?

Nhan Khả: Cũng tàm tạm, mình nói với mẹ rồi, tự bắt xe về, vừa hay cùng đường với bọn họ.

Chu Na Na: Thật tốt quá.