Giả Vờ Chương 9
Chương 9
Cầm điện thoại một lúc, cảm giác điện thoại đều nóng lên rồi. Ôn Nam Tịch vẫn không biết nên trả lời cậu thế nào, cách lần trước nói theo đuổi cậu đã hơn hai mươi ngày rồi.
Cô suy nghĩ một chút, cúi đầu soạn tin.
Ôn Nam Tịch: Hay là, tớ mời cậu ăn khuya nhé?
yan: Ăn gì.
Ôn Nam Tịch nhìn ra ngoài cửa sổ xe, bóng đêm bên ngoài mờ ảo, cô nhớ tới ngõ Nam An, cô soạn tin.
Nam Tịch: Đồ nướng Nam An.
yan: Ừ.
Điện thoại vừa sáng lên, xe đã đến trạm xe buýt Nam An. Nguyên Thư kéo Ôn Nam Tịch chen lên phía trước để xuống xe, người xuống xe cũng không ít. Ôn Nam Tịch tắt màn hình, cùng Nguyên Thư đi về nhà. Đi đến con ngõ, Nguyên Thư ngáp một cái, vẫy tay nói bái bai, xoay người đi vào trong ngõ.
Chẳng mấy chốc đã không thấy bóng dáng đâu.
Ôn Nam Tịch nhìn về phía trạm xe buýt, chỗ đó đã không còn ai, chỉ có ánh đèn leo lét sáng. Cô nhìn điện thoại, gửi cho cậu một tin nhắn: "Cậu ăn gì."
Sau đó liền đi về hướng sân bóng rổ. Đồ nướng Nam An nằm ở cuối con đường rợp bóng cây, hai chữ Nam An đang sáng đèn, lúc này khá yên tĩnh.
Ôn Nam Tịch đi tới, ảnh đại diện màu đen vẫn chưa trả lời. Cô đứng trước sạp, gọi trước hai xiên sụn gà, mắt vẫn đang nhìn những món khác.
Bên cạnh liền có một người đi tới, dáng người cao lớn, che khuất đi rất nhiều ánh sáng. Ôn Nam Tịch cầm rổ, ngẩng đầu nhìn cậu: "Cậu ăn gì?"
Phó Diên vươn tay, lấy thêm hai xiên sụn gà bỏ vào rổ.
Bàn tay đeo đồng hồ của cậu dưới ánh đèn trông rất đẹp. Cậu tiện tay lấy một cặp cánh gà, cúi đầu hỏi cô: "Cánh gà nhé?"
Ôn Nam Tịch gật đầu.
Cô cầm lấy hẹ, hỏi cậu: "Cái này thì sao?"
Phó Diên bỏ cánh gà vào rổ: "Cái này cậu tự ăn đi."
Ôn Nam Tịch ho nhẹ một tiếng, nhớ tới ăn hẹ sẽ bị dính răng, cô do dự một chút, vẫn là đặt hẹ xuống. Phó Diên nghiêng đầu nhìn cô một cái: "Không lấy nữa à?"
Ôn Nam Tịch lắc đầu.
Phó Diên nhìn cô vài giây, đưa rổ cho chủ quán.
Sau đó, hai người ngồi xuống bên bàn, chủ quán mang ra hai chai cola. Chân Phó Diên quá dài, cậu kéo ghế lùi ra sau một chút, một tay bật nắp chai, động tác của cậu rất tùy ý, sau đó đưa cho Ôn Nam Tịch. Ôn Nam Tịch nhận lấy, tiện tay lấy ống hút cắm vào, cầm lấy uống. Trên người cậu cũng đang mặc đồng phục.
Bên trong mặc một chiếc áo thun trắng, bên ngoài là áo khoác đồng phục, cặp sách treo trên lưng ghế.
Khóe mắt Ôn Nam Tịch nhìn cậu: "Tối nay các cậu vẫn đi học à?"
Phó Diên đặt cola xuống, nuốt một ngụm, yết hầu chuyển động, giọng nói của cậu trong trẻo: "Ừ, lớp học thêm người nhà đăng ký cho."
"Ồ." Ôn Nam Tịch cắn ống hút, uống từng ngụm từng ngụm. Phó Diên nhướng mắt nhìn cô: "Còn cậu? Đi chợ đêm à?"
Ôn Nam Tịch gật đầu, ánh đèn của sạp đồ nướng rơi vào trong mắt cô, tựa như hội tụ những vì sao, khóe môi cô hiện lên lúm đồng tiền: "Chợ đêm có rất nhiều băng đĩa cổ điển, đều rất hay."
"Cậu thích nhạc của ai?"
Ôn Nam Tịch: "Jay."
Khóe môi Phó Diên khẽ nhếch: "Tớ cũng vậy."
Cậu cười nhàn nhạt, đôi mắt mang theo cảm giác lạnh lẽo kia đã không còn lạnh lùng như thế nữa, trong ánh nước long lanh lại mang theo vài phần sâu thẳm. Ôn Nam Tịch thầm nghĩ, cậu ấy đẹp trai thật đấy.
Cô chợt nhớ ra điều gì: "Ây, sao cậu biết đó là tớ?"
Đồ nướng được dọn lên bàn, Phó Diên cầm một xiên sụn gà đưa cho cô, giọng nói êm tai: "Đoán."
Ôn Nam Tịch "ồ" một tiếng.
Cậu nghiêng đầu nhìn cô: "Cậu tin à?"
Ôn Nam Tịch gật đầu: "Tớ tin, cậu thông minh như vậy mà."
Phó Diên cũng cầm lên một xiên sụn gà, đưa lên môi, cậu nghe xong liền nói: "Cảm ơn đã khen."
Ôn Nam Tịch ăn sụn gà, nhai rôm rốp. Thầm nghĩ, Nhan Khả không thể nào nhắc đến cô với Phó Diên, cho nên Phó Diên nói cậu đoán, cô tin.
Nhưng, thực tế là lúc cô làm bài tập ở tiệm net, cái tên lộ ra trên vở bài tập.
Tối nay sạp đồ nướng chỉ có hai người bọn họ. Ăn xong đồ nướng, Ôn Nam Tịch đi thanh toán, cất điện thoại rồi xoay người lại. Phó Diên đang đứng dưới bóng cây, đeo cặp sách một bên vai, nhìn cô đi tới.
Liền đi về phía con đường rợp bóng cây. Con đường này dẫn đến lối ra B của sân bóng rổ, phía sau còn là một công viên, đây là một con đường phụ kiêm làn đường dành cho xe đạp.
Đã muộn thế này rồi, đường khá yên tĩnh.
Ôn Nam Tịch đi bên cạnh cậu, đuôi ngựa khẽ đung đưa. Cô nhìn thấy những ô gạch trên mặt đất, liền ngẩng đầu nhìn cậu một cái: "Chúng ta kéo búa bao đi, người thắng được đi ba bước."
Phó Diên nghe vậy, dừng bước.
Mắt Ôn Nam Tịch cong lên, giơ tay phải lên: "Kéo búa bao——"
Phó Diên xòe bàn tay ra, mạch máu trên mu bàn tay hiện rõ, là bao.Ôn Nam Tịch ra kéo, cô nhảy về phía trước ba bước, sau đó xoay người nhìn cậu. Phó Diên đứng đó, một tay nắm quai cặp, Ôn Nam Tịch giơ tay lên nói: "Lát nữa tôi sẽ ra khỏi đây trước cậu."
Phó Diên: "Cậu thử xem."
Ôn Nam Tịch nhướng mày.
Lại hô: "Kéo búa bao."
Lần này Phó Diên ra búa, Ôn Nam Tịch ra bao, cô mỉm cười, đi lùi về sau ba bước. Phó Diên vững như thái sơn, cậu giơ tay lên, lại hạ xuống, lần này, cậu ra búa, cô ra kéo. Phó Diên tùy ý bước tới ba bước, Ôn Nam Tịch xốc lại tinh thần, giơ tay, nhanh chóng hạ xuống, cô ra búa, cậu ra bao.
Ôn Nam Tịch khựng lại.
Khóe môi Phó Diên khẽ nhếch, bước tới thêm ba bước, cậu là con trai, sải bước chốc lát đã vượt qua cô một chút, Ôn Nam Tịch đành phải xoay người lại, cậu ở vị trí nhỉnh hơn phía trước một chút, hơi nghiêng người, giơ tay lên, hạ xuống. Ôn Nam Tịch nhìn thấy lòng bàn tay xòe ra của cậu, cô ra búa.
A——
Lại thua.
Phó Diên bước tới thêm ba bước, khoảng cách đã bị kéo giãn.
Ôn Nam Tịch thở hắt ra, kiên nhẫn hô: "Kéo búa bao——"
Lần này, vẫn là cậu thắng. Ôn Nam Tịch nhìn cậu lại bước tới vài bước, Phó Diên đã đứng ở giữa con đường này, cành cây rủ xuống, đuôi ngựa của Ôn Nam Tịch bị cành cây khẽ chạm vào, mỗi lần cô bước tới, đuôi ngựa đều khẽ đung đưa, cô giơ tay lên nói: "Tôi không tin đâu, cậu có thể đi mãi được sao."
Vì có khoảng cách, nên cô phải nói lớn.
Phó Diên: "Vậy cậu cố lên."
Trong màn đêm, giọng nói của chàng trai rất êm tai, mang theo cảm giác nắm chắc phần thắng.
Cậu vững như thái sơn, giơ tay lên.
Lần này.
Bao của Ôn Nam Tịch đã bọc lấy búa của cậu, cô mỉm cười, sải bước tới ba bước, sau khi đứng vững đôi chút, cô cười nhìn cậu, khóe môi Phó Diên khẽ nhếch: "Tiếp tục đi."
Cậu giơ tay lên, Ôn Nam Tịch cũng giơ tay, chằm chằm nhìn tay cậu, sau đó hạ xuống thành nắm đấm, lòng bàn tay chàng trai hờ hững xòe ra, Ôn Nam Tịch ngước mắt lên hừ một tiếng: "Thấy chưa, tôi đã nói rồi, phong thủy luân chuyển."
Phó Diên bỏ tay xuống.
Thừa nhận phong thủy luân chuyển của cô.
Ôn Nam Tịch ước lượng vị trí, vì vốn dĩ một bước của cậu đã dài hơn cô, Ôn Nam Tịch định một hơi sải bước đến bên cạnh cậu, đứng ngang hàng với cậu.
Cô đo đếm, hai bước đầu thì còn đỡ, bước thứ ba hình như vẫn hơi thiếu một chút.
Phó Diên thấy cô như vậy: "Không qua được thì đừng miễn cưỡng."
Ôn Nam Tịch không phục, cô nheo mắt, lấy đà một chút, sau đó dùng sức sải mạnh về phía trước, nhảy đến trước mặt cậu, vì lao tới trước nên cơ thể khẽ lảo đảo, cổ áo đồng phục sượt qua khóa kéo áo khoác đồng phục của cậu, tiếp đó trán sượt qua cằm cậu, đường nét quai hàm của chàng trai lạnh lùng cứng cỏi. Ôn Nam Tịch theo bản năng lùi lại một chút.
Cô ngước mắt lên, Phó Diên rũ mắt xuống, ánh mắt hai người chạm nhau.
Gió thổi qua.
Vài giây sau, cả hai đều dời tầm mắt sang hướng khác.
Ôn Nam Tịch chắp tay ra sau lưng, đi lướt qua người cậu: "Coi như cậu thắng."
Phó Diên khẽ hừ một tiếng, cũng xoay người theo.
Ôn Nam Tịch đi lên phía trước, vành tai ẩn ẩn chút nóng ran, để xoa dịu sự bối rối, cô xoay người lại, đi lùi, khẽ mỉm cười với cậu.
Phó Diên không lên tiếng.
Tay đút túi quần, nắm quai cặp, nhìn cô đi lùi.
Con đường rợp bóng cây dường như kéo dài quãng đường, đuôi ngựa của cô gái mặc đồng phục khẽ đung đưa giữa không trung, bước đi nhẹ nhàng, chàng trai mặc áo khoác đồng phục màu xanh lam đậm pha trắng bước đi hờ hững, khoảng cách giữa hai người không xa không gần, kéo dài những chiếc bóng.
Đi đến cuối con đường rợp bóng cây, cũng là lối ra B của sân bóng rổ, hướng ra một con đường khác, chỗ này đã qua ngõ Nam An, Ôn Nam Tịch rẽ bước đi về nhà, Phó Diên vẫn đi cách cô không xa ở phía sau, Ôn Nam Tịch quay người nhìn cậu: "Nhà cậu ở đâu?"
"Vân Thượng."
Ôn Nam Tịch gật đầu, sau đó mới phản ứng lại, Nhan Khả cũng sống ở Vân Thượng. Hai người đi đến dưới lầu nhà Ôn Nam Tịch, cô chỉ vào cầu thang, nhìn cậu nói: "Tôi đến rồi. Hình như hết xe buýt rồi, cậu về bằng gì?"
Phó Diên ngước mắt nhìn cầu thang cô chỉ, bấm điện thoại: "Tôi gọi xe rồi."
Ôn Nam Tịch gật gật đầu.
"Vậy, ngủ ngon."
Phó Diên nhìn cô: "Ngủ ngon."
Ôn Nam Tịch khẽ mỉm cười, chạy lên cầu thang, đèn cầu thang lờ mờ, không sáng lắm, Phó Diên nhìn cô đi lên xong, liền đi về phía ven đường, đúng lúc xe taxi chạy tới, cậu mở cửa xe ngồi vào, chiếc taxi phóng khỏi ngã tư,
Ôn Nam Tịch cũng bước vào nhà.
