Giả Vờ Chương 8
Chương 8
Dáng vẻ cậu hờ hững ngậm điếu thuốc, quả thực rất đẹp trai, đôi mắt mang theo cảm giác lạnh lẽo kia đang nhìn cô. Ôn Nam Tịch tựa vào bàn, chạm mắt với cậu.
Cô chưa từng nhìn kỹ các nam sinh trong lớp, các lớp khác cũng vậy, ở trường đều là vội vã lướt qua nhau, phần lớn ánh mắt của cô đều đặt trên người Nhan Khả.
So đo với cô ta, bị động so sánh với cô ta. Cô cũng chưa từng nghĩ đến chuyện yêu đương, cuộc sống, việc học hành của cô, đều bị một sợi dây kéo căng, siết chặt, căn bản không phân ra được tâm trí nào khác để nghĩ đến những chuyện khác. Nhìn diện mạo của cậu, hèn chi Nhan Khả lại thích cậu, thích đến mức suốt ngày treo tên cậu trên cửa miệng, khoe khoang với bên ngoài.
Thực ra cũng chỉ có Ôn Nam Tịch là không lên diễn đàn, nếu cô lên diễn đàn sẽ phát hiện ra, không chỉ có một mình Nhan Khả, những nữ sinh thích cậu có thể xếp hàng dài quanh Nam An một vòng.
Ánh mắt cô nhìn quá đỗi chăm chú.
Phó Diên lấy điếu thuốc trong miệng xuống, gác tay lên tay vịn, nam sinh cầm thuốc lá thường không quá quy củ, chỉ kẹp hờ hững, cậu nhìn cô vài cái: "Còn việc gì sao?"
Ôn Nam Tịch hoàn hồn, mới phát hiện ra nửa người mình đều đang tựa vào bàn của cậu, cũng che khuất tầm nhìn xem màn hình máy tính của cậu, hai má cô hơi ửng đỏ, tránh sang một bên: "Ngại quá."
Cô lại khôi phục dáng vẻ hướng nội của chính mình. Phó Diên đặt điếu thuốc vào gạt tàn trên bàn, một bên tai hơi ửng đỏ, cậu đặt tay lên bàn phím, tiếp tục công việc vừa bị cắt ngang ban nãy. Ôn Nam Tịch tò mò nhìn sang, phát hiện không phải là bài tập, cũng không phải game bắn súng, mà là thứ trông giống như mã code.
Cô từng xem qua sách giáo trình tự chọn thời đại học của Ôn Hữu Đào.
Những ngón tay thon dài của cậu gõ trên bàn phím mà không cần suy nghĩ, Ôn Nam Tịch cũng chăm chú nhìn, cô khẽ hỏi: "Cái này, có phải là lập trình không?"
"Cậu đã học cái này rồi sao?"
Trong khi cô vẫn đang khổ sở học sách giáo khoa, thì cậu đã làm những việc ngoài lề này rồi.
Phó Diên không nhìn cô, cậu tùy ý gõ trên bàn phím: "Sở thích thôi."
Ôn Nam Tịch nhìn chằm chằm, hỏi cậu: "Cậu đang lập trình cái gì vậy."
Phó Diên không đáp lời cô, đầu ngón tay gõ thoăn thoắt, từng chuỗi chữ cái hiện ra trong phần mềm lập trình, sau đó, ngón tay cậu gõ một cái, phím cuối cùng được nhấn xuống.
Một chú lợn màu hồng xuất hiện trên màn hình, linh hoạt uốn éo vòng eo, bắt đầu nhảy múa, đồng thời nhảy từ bên kia sang bên này của cô, gần trong gang tấc, Ôn Nam Tịch thậm chí có thể nhìn thấy biểu cảm lả lơi của chú lợn đó.
Mắt cô sáng lên, không nhịn được bật cười "phụt" một tiếng: "Nó nhảy giỏi quá!"
Phó Diên nghiêng đầu nhìn cô, khóe miệng cong lên: "Vui không?"
Ôn Nam Tịch gật đầu.
"Đây chính là linh hồn của mã code." Cậu thu hồi ánh mắt, nhấn vào góc dưới bên phải, trang bài tập hiện ra, chú lợn kia cũng không bị tắt đi, mà cứ để mặc nó ở phía dưới liên tục uốn éo nhảy múa, còn nháy mắt đưa tình với Ôn Nam Tịch. Ôn Nam Tịch nhịn cười, xem lợn chỉ là phụ.
Chủ yếu vẫn là xem những bài tập kia.
So với việc lén lút nhìn trước đây, lúc này cô xem rất quang minh chính đại, thậm chí còn kéo ghế qua, nằm bò ra xem.
Điếu thuốc chưa tắt bên kia, khói thuốc lượn lờ, bay về phía này, đầu ngón tay nam sinh nhẹ nhàng gõ xuống từng đáp án trên bàn phím, thỉnh thoảng có thể thấy cánh tay nam sinh đặt trên bàn, cùng cánh tay nữ sinh khẽ chạm qua da thịt, nhẹ nhàng không để lại dấu vết, chỉ có gió mới biết.
Điện thoại của Ôn Nam Tịch vang lên.
Là một cuộc gọi đến, cô ngồi thẳng người dậy cầm điện thoại lên xem, người gọi là Ôn Du, nhìn lại thời gian đã là sáu rưỡi chiều. Mà máy tính của cô cũng đã sớm qua thời gian mở máy, lúc này đang ở trạng thái khóa máy, cô nghe điện thoại, khẽ gọi: "Mẹ."
"Nam Tịch, hội thao của các con kết thúc chưa? Sao muộn thế này rồi còn chưa về." Giọng nói dịu dàng của Ôn Du từ trong điện thoại truyền đến, "Bảy giờ giáo viên dạy kèm sẽ đến dạy cho con rồi đấy."
Ôn Nam Tịch đứng dậy, vơ lấy cặp sách đeo lên: "Con về ngay đây ạ."Cô đeo cặp sách lên, rút thẻ ra, bước ra ngoài, đi được vài bước lại quay lại, chống tay lên bàn trước máy số 6 nhìn về phía Phó Diên. Nam sinh đang bận rộn với việc của mình, cậu khẽ ngước mắt lên, nhìn cô một cái. Ôn Nam Tịch nhìn cậu chăm chú vài giây, khẽ nhếch môi, đưa tay vẫy vẫy tỏ ý tạm biệt.
Sau đó, xoay người bước đi.
Phó Diên nhìn cô rời đi, thu hồi tầm mắt, nhìn về phía màn hình.
Bên ngoài đã không còn thấy hoàng hôn, trời đã tối đen, bốn bề lên đèn. Đêm ở ngõ Nam An luôn rất đẹp, nó là một chốn thanh tịnh ẩn mình giữa trung tâm thành phố, ngay cả tiếng đạp xe lướt qua cũng như vang lên tiếng chuông leng keng. Ôn Nam Tịch đẩy cửa bước vào nhà, Ôn Hữu Đào cũng vừa mới về, ông cởi áo khoác đi về phía bàn ăn, liếc nhìn cô một cái.
"Chạy đi đâu đấy?" Vừa thấy mặt đã lớn tiếng hỏi cô.
Ôn Nam Tịch tháo cặp sách xuống, đặt lên sô pha, đáp: "Con đến nhà Nguyên Thư."
"Làm bài tập chưa?" Ôn Hữu Đào xắn tay áo lên, "Đi chơi cũng không biết nhìn giờ giấc, lát nữa cô Tề đến mà con vẫn còn ở ngoài, con thấy coi được không?"
Ôn Nam Tịch không lên tiếng, cô vào nhà vệ sinh rửa tay rồi bước ra.
Trên bàn đã bày sẵn cơm nước, Ôn Hữu Đào đã ngồi xuống ăn cơm. Ôn Nam Tịch kéo ghế ngồi xuống, Ôn Du bước ra, múc cho cô một bát canh.
Bà nói: "Cô Tề gọi điện tới, nói trên đường hơi tắc đường, có thể sẽ đến muộn mười phút."
Ôn Nam Tịch gật đầu.
Ôn Hữu Đào gắp thức ăn, dưới ánh đèn mờ tối, hỏi: "Điểm thi tháng có chưa?"
Ông ngước mắt nhìn cô.
Ôn Nam Tịch mím chặt môi: "Dạ chưa, quay lại trường mới có ạ."
Ôn Hữu Đào không đáp, tiếp tục ăn cơm. Ôn Nam Tịch cũng lười nói nhiều với ông, cắm cúi ăn phần mình. Cô Tề đạp bóng đêm mà đến, so với dự kiến còn muộn thêm mười phút, đã sắp tám giờ rồi. Cô Tề liên tục xin lỗi, Ôn Du cười nói không sao không sao, rồi gọt trái cây mang vào phòng Nam Tịch.
Cô Tề ngồi xuống bên bàn, xoa xoa tóc Ôn Nam Tịch: "Điểm thi tháng thế nào rồi?"
Ôn Nam Tịch lắc đầu, tay cầm bút, nói: "Em không nhắm được ạ, môn Lý đột nhiên tăng độ khó, môn Toán cũng vậy. Kỳ thi liên trường lần này là do giáo viên trường Trung học số 1 ra đề, chúng em bị đánh cho trở tay không kịp."
Cô Tề nghe xong liền nói: "Đề Lý và Toán của trường Trung học số 1 xưa nay luôn hóc búa, tiếc là năm đó cô chỉ thiếu một điểm nên không vào được."
"Vậy chỉ đành đợi sau kỳ nghỉ, xem điểm số của em thế nào thôi."
Ôn Nam Tịch "vâng" một tiếng.
Vừa nhắc tới chuyện có điểm, tim cô lại thắt lại, đó là phản xạ tâm lý suốt hơn hai năm qua. Cô nghĩ đến những câu hỏi đó, lại nhớ tới vẻ mặt của Nhan Khả lúc thi xong, trong tay cô ta luôn có vở ghi chép của Phó Diên, hẳn là sẽ tự tin hơn nhiều. Ôn Nam Tịch vẫn liệt kê các câu hỏi ra, để cô Tề xem giúp mình.
Cô Tề nhìn những câu hỏi đó, bắt đầu giải trên vở.
Có vài câu ngay cả cô Tề cũng cần phải nghiên cứu thêm, Ôn Nam Tịch lại càng thấy không nắm chắc.
Học kèm xong, cô tiễn cô Tề ra về.
Ôn Nam Tịch ăn khuya, tắm xong liền ngồi bên mép giường. Tóc vẫn còn ướt, cô vò vò tóc, tùy ý lướt xem vòng bạn bè, đột nhiên nhớ tới số QQ của Phó Diên mà Nguyên Thư chụp màn hình từ trên diễn đàn. Cô mở bức ảnh đó lên, sau đó đăng nhập QQ trên điện thoại, thử nhập dãy số QQ kia vào.
Một câu hỏi xác nhận hiện ra.
"Ai đấy."
Giọng điệu quả thực quá kiêu ngạo, Ôn Nam Tịch nhìn ô trống bên dưới, do dự một chút.
Nhập vào: Ôn Nam Tịch
Gửi đi xong, Ôn Nam Tịch liền ném điện thoại sang một bên, đứng dậy lấy khăn lau khô tóc. Thực ra cô cũng chỉ muốn thử một chút, biết đâu đánh bừa lại trúng, cô vô tình được chấp nhận thì sao. Lau tóc xong, điện thoại vẫn chưa có động tĩnh gì, Ôn Nam Tịch ngồi lên chiếc giường êm ái, cầm sách vở lên ôn tập.
Mãi cho đến trước khi tắt đèn đi ngủ.
Ảnh đại diện màu đen của cậu xuất hiện trong danh sách trò chuyện của cô.
Cậu đã chấp nhận lời mời kết bạn của cô.
Ôn Nam Tịch ngỡ ngàng, thật sự kết bạn được rồi sao? Nằm trong chăn, cô cầm chiếc điện thoại đang phát sáng, nhìn chằm chằm vào ảnh đại diện của cậu, nhưng lại không biết nên nhắn gì. Thế là, cô dứt khoát không nhắn nữa, đặt điện thoại xuống, kéo chăn đi ngủ.
Ba ngày nghỉ lễ Quốc khánh trôi qua rất nhanh, Ôn Nam Tịch đều dành thời gian để học kèm. Ngày cuối cùng, Nguyên Thư đến rủ cô ra ngoài dạo phố, uống chút đồ uống. Ôn Nam Tịch buộc tóc đuôi ngựa rồi đi xuống, Nguyên Thư vừa nhìn thấy liền nói: "Đang nghỉ lễ mà, sao cậu vẫn mặc đồng phục thế."
"Mặc cho thoải mái." Ôn Nam Tịch khoác tay Nguyên Thư. Nguyên Thư mặc áo kiểu và chân váy, bất lực lắc đầu: "Thế này thì không uống rượu được rồi."
Ôn Nam Tịch cười nói: "Tớ rót rượu cho cậu."
"Thôi thôi thôi, uống thì phải uống cùng nhau. Đợi thi đại học xong, chúng ta mặc áo hai dây, uống một trận cho đã." Nguyên Thư kéo Ôn Nam Tịch lên xe buýt. Đối với các cô mà nói, kết thúc lớp 12 đồng nghĩa với việc trưởng thành, có rất nhiều chuyện có thể tự do làm theo ý mình.
Hai người đi hai trạm xe buýt thì đến chợ đồ lưu niệm. Chợ đêm ở đây bán rất nhiều món đồ nhỏ nhắn, kỳ lạ độc đáo, còn có cả những chiếc đĩa than mang phong cách cổ điển, vô cùng hoa mắt. Đối với học sinh mà nói, nơi này có thể dạo chơi rất lâu. Ôn Nam Tịch đi cùng Nguyên Thư xem đĩa than, nghe vài bài hát nhạc Hồng Kông - Đài Loan.
Nguyên Thư nói: "Nếu tớ mà thi đỗ Đại học Lê Thành, tớ sẽ đi đi về về Hồng Kông mỗi ngày."
Ôn Nam Tịch hút một ngụm trà sữa: "Đại học Lê Thành thật sự tốt đến thế sao? Cô giáo dạy kèm của tớ cũng khen tốt."
"Đương nhiên rồi, cậu mới nhận ra à."
Ôn Nam Tịch mỉm cười: "Là mới bắt đầu quan tâm thôi."
Hai người dạo xong, Nguyên Thư chẳng mua gì cả, bù lại thì uống cạn một ly trà sữa lớn. Trà sữa của Ôn Nam Tịch vẫn chưa uống hết, cô cầm trên tay, cùng Nguyên Thư đứng đợi ở trạm xe buýt. Đường phố về đêm xe cộ tấp nập, ánh đèn neon nhấp nháy hắt ra những vệt sáng tối đan xen, tựa như tiếng hát phát ra từ chiếc đĩa than.
Khàn khàn, xa xăm.
Có vài người từ đằng kia đi tới, Ôn Nam Tịch và Nguyên Thư quay đầu nhìn sang, liền thấy Nhan Khả cùng nhóm Phó Diên bước lên trạm chờ. Mấy nam nữ sinh nói nói cười cười, trên người mặc đồng phục trường Trung học số 1. Nhan Khả không mặc đồng phục mà mặc một chiếc váy, buộc tóc đuôi ngựa cao, đang nghiêng đầu nói chuyện với những người khác.
Nụ cười tươi như hoa, ánh mắt rạng rỡ.
Phó Diên một tay đút túi quần, đeo cặp sách một bên vai, tay kia cầm điện thoại, rũ mắt bấm bấm. Giữa đám đông, cậu đứng cùng một nam sinh khác, dáng vẻ lười biếng.
Nhan Khả đứng ngay bên cạnh cậu, cô ta cười tít cả mắt. Lúc thu hồi tầm mắt thì nhìn thấy hai người Ôn Nam Tịch và Nguyên Thư, đuôi chân mày cô ta khẽ nhướng lên, rồi dời mắt đi, tiếp tục trò chuyện với người khác. Dáng người cô ta cũng cao ráo, đứng đến ngang vai Phó Diên, vốn dĩ đã xinh đẹp, ánh mắt lại rạng ngời lấp lánh, trông hai người họ quả thực rất xứng đôi.
Nguyên Thư bĩu môi, kéo tay Ôn Nam Tịch một cái.
Ôn Nam Tịch thu hồi tầm mắt, cắn cắn ống hút. Đúng lúc này, một nam sinh trong nhóm đột nhiên lên tiếng: "Nhan Khả, đó là bạn cùng trường của cậu à?""Xoẹt" một cái, nhóm người đông đảo bên kia đồng loạt nhìn về phía này. Phó Diên cũng ngẩng đầu nhìn sang, Ôn Nam Tịch hơi nghiêng mặt, lướt nhìn đám người bọn họ một cái. Khóe mắt cô chạm phải ánh mắt Phó Diên, đôi mắt cậu đen nhánh, ánh nhìn nhàn nhạt. Ôn Nam Tịch chỉ nhìn một cái rồi thu hồi tầm mắt.
Nhan Khả sửng sốt, lên tiếng: "Đúng vậy, là người trường chúng ta."
"Trông khá xinh đấy." Nam sinh kia cười nói một câu. Nụ cười trên khóe môi Nhan Khả cứng đờ, cô ta theo bản năng nhìn Phó Diên một cái, Phó Diên nhàn nhạt thu hồi tầm mắt. Đúng lúc này, xe buýt đến, cửa xe mở ra, chuyến xe này bọn họ đều đi cùng đường. Ôn Nam Tịch và Nguyên Thư đứng gần cửa xe nên lên xe trước.
Trong xe lúc này có người, đều là đi chuyến xe cuối. Ôn Nam Tịch và Nguyên Thư không đi ra phía sau, các cô chỉ đi hai trạm, thấy ở giữa có chỗ trống liền dừng lại.
Nắm lấy tay cầm.
Đám người Nhan Khả lên xe, đi ngang qua sau lưng các cô. Phó Diên rất cao, cậu hơi cúi đầu, né tránh chiếc tay cầm đang lắc lư bên cạnh, đi lướt qua bên người Ôn Nam Tịch.
Nhóm người bọn họ đi khá xa, ngồi ở hàng ghế cuối cùng.
Phó Diên không ngồi, đứng ở vị trí hàng ghế phía trước, một cậu bạn học đứng cùng cậu, bạn học nói chuyện với cậu, cậu tựa vào ghế đáp lời.
Xe lăn bánh, ánh đèn bên ngoài hắt vào.
Lướt qua khuôn mặt Ôn Nam Tịch, cô cắn ống hút, nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ. Cảnh đêm rất đẹp, ánh đèn cũng lung linh, thiếu nữ đứng đó, tựa như được bao phủ bởi một tầng sương mù.
Mấy nam sinh Trường Trung học số 1 đều nhìn cô, ít nhiều cũng liếc nhìn một cái. Nhan Khả cắn răng, dâng lên cảm giác không cam lòng, cô ta ngẩng đầu nhìn Phó Diên. Phó Diên đang cầm điện thoại bấm bấm, dáng người đứng lười biếng, thả lỏng.
Ánh mắt rơi trên giao diện QQ của điện thoại.
Điện thoại trong túi quần Ôn Nam Tịch vang lên, cô rút một tay ra để lấy điện thoại.
Trên màn hình có một tin nhắn QQ.
Ảnh đại diện màu đen.
yan: Cậu theo đuổi người ta như vậy à?
Trong chiếc xe buýt lắc lư này, Ôn Nam Tịch theo bản năng nhìn về phía nam sinh đang đứng phía sau. Phó Diên đút điện thoại vào túi quần, nhướng mày nhìn cô.
Tim Ôn Nam Tịch đập thịch một cái.
Cô thu hồi tầm mắt, thầm nghĩ, hình như cô còn chưa bắt đầu theo đuổi cậu mà.
Chủ yếu là, cô không biết phải theo đuổi thế nào.
