Giả Vờ Chương 10

Chương 10

Ôn Du đang đợi cô ở phòng khách, thấy cô vào cửa, lập tức đứng dậy: "Sao muộn thế này?"

Cửa phòng ngủ chính đóng kín, Ôn Hữu Đào chắc là đã ngủ, Ôn Nam Tịch thay giày, nhỏ giọng trả lời Ôn Du: "Con với Nguyên Thư đi dạo ở ngõ Nam An một lát."

"Nam An thì có gì mà dạo." Ôn Du cũng không nghi ngờ, rót cho cô cốc nước, Ôn Nam Tịch uống xong, đi lấy đồ ngủ để tắm, quần áo và tóc vương chút mùi đồ nướng, cũng có mùi hoa mộc hương của con đường rợp bóng cây, Ôn Nam Tịch tắm xong, trước khi ngủ vẫn ôn tập lại bài vở một chút rồi mới ngủ.

Ngày hôm sau đi học.

Trong lớp ồn ào nhốn nháo, kỳ nghỉ ba ngày đối với học sinh lớp mười hai mà nói, chẳng khác nào không nghỉ. Huống hồ nghỉ xong quay lại, phải đối mặt với thành tích thi thử tháng trước.

Ôn Nam Tịch treo cặp sách lên cẩn thận, trên bàn chất đống rất nhiều sách, có chút lộn xộn.

Nhan Khả cũng vừa ngồi xuống, vẻ mặt cô ấy như chưa tỉnh ngủ, bạn cùng bàn của cô ấy là Chu Na Na hỏi: "Tối qua cậu ngủ không ngon à? Không phải cậu đi tham gia một lớp học tăng cường của trường Trung học số 1 sao?"

Nhan Khả uống sữa, trả lời Chu Na Na: "Ừm, nhưng tối qua tâm thần không yên, cứ ngủ không ngon, tỉnh giấc mấy lần."

"Sao vậy?" Chu Na Na tò mò hỏi.

Nhan Khả không nói gì, chỉ uống sữa, nghĩ đến tối qua lúc xe buýt đến trạm Nam An, Phó Diên không nói một lời đã xuống xe từ cửa sau, muộn thế rồi, cậu ấy đi làm gì chứ? Hay là lại đến tiệm net? Cô nhắn tin cho cậu, cậu cũng không trả lời, tuy chuyện này chẳng là gì, nhưng không hiểu sao.

Lại cứ thấy bồn chồn lo lắng.

Khóe mắt liếc thấy đuôi ngựa hơi xoăn của Ôn Nam Tịch, cô ấy khinh khỉnh nhếch khóe môi. Nguyên Thư xách cặp vội vàng chạy vào, thấy biểu cảm này của Nhan Khả, liền lườm cô ấy một cái, sau đó ngồi xuống, nói: "Mệt chết đi được, mình chạy nước rút một trăm mét tới đây đấy."

Ôn Nam Tịch lấy nước cho cô, vặn nắp ra: "Tối qua cậu mấy giờ ngủ?"

"Về đến nhà tắm xong là ngủ luôn, mình vừa học thuộc từ vựng vừa ngủ, chắc là hôm qua mệt quá, chuông báo thức reo cũng không tỉnh, bà nội mình tưởng mình được nghỉ bảy ngày cơ, sáng nay cũng không dậy gọi mình." Nguyên Thư tu một ngụm nước, Ôn Nam Tịch bật cười: "Bà nội tưởng vẫn có thể tiếp tục ngủ nướng."

Nguyên Thư cười: "Chứ sao nữa. Thật ra bình thường mình cũng không cần bà gọi, nhưng lúc mình đi học, bà nhất định sẽ dậy sớm cùng mình."Ôn Nam Tịch mỉm cười.

Bà nội của Nguyên Thư thật sự rất tốt.

Cô nhớ đến người bà nội kia của mình, cùng một giuộc với Ôn Hữu Đào, luôn cho rằng Ôn Du là kẻ mặt dày bám lấy ông ta. Ôn Du thích Ôn Hữu Đào nhiều năm, sau khi kết hôn với ông ta mới biết ông ta có một mối tình đầu mãi không quên. Sau này có cô, dù hoang mang lo sợ, bà vẫn muốn sinh cô ra, xem có thể trói buộc được Ôn Hữu Đào hay không.

Nhưng đáng tiếc, Ôn Du đã không thành công.

Sau giờ truy bài sáng.

Mọi người đều bắt đầu bàn tán về thành tích thi tháng, có vài bạn học còn chạy đến văn phòng giáo viên để ngóng tin.

Nguyên Thư cũng đi, cô ấy nhanh chóng quay lại, ngồi xuống chỗ của mình. Ôn Nam Tịch nhìn sang, Nguyên Thư rướn người tới nói: "Mình chỉ nghe nói, Nhan Khả hình như thi cũng không tệ..."

Ôn Nam Tịch mím môi, đã dự liệu được phần nào.

Nguyên Thư liếc nhìn Nhan Khả đang cười tươi rói nói chuyện với người khác ở đằng kia, nói: "Còn không phải vì vở ghi chép của Phó Diên sao, không có của cậu ấy, cậu ta có thể thi được điểm cao thế à."

Ôn Nam Tịch không đáp.

Cô ngồi thẳng người, lật sách.

Tiết đầu tiên Trương Vũ Xuyên đã đến, trong tay thầy cầm chính là bảng điểm. Thầy bước lên bục giảng, xóa đi những nét chữ còn sót lại trên bảng đen từ buổi sáng, sau đó vỗ vỗ tay, chống tay lên bục giảng, nói: "Kỳ thi liên trường lần này, bảng xếp hạng của hai trường được tách riêng, mỗi trường có thành tích của riêng mình."

"Lần này chúng ta thành tích không bằng người ta, nhưng cũng không tính là quá tệ, ít nhất thì Nhan Khả thi rất tốt, điểm tổng các môn lần này đứng thứ nhất toàn trường."

Ồ lên một tiếng.

Tất cả mọi người đều nhìn về phía Nhan Khả. Nhan Khả quét sạch vẻ ủ rũ ban sáng, cười tươi rói, liếc nhìn Ôn Nam Tịch một cái rồi nhìn thầy giáo: "Thưa thầy, còn Nam Tịch thì sao ạ? Em nghĩ lần này Nam Tịch cũng tiến bộ rồi chứ ạ."

Trương Vũ Xuyên nhìn về phía Ôn Nam Tịch.

Ôn Nam Tịch cắn môi dưới, nghe thấy Nhan Khả đứng thứ nhất, cô còn mong mỏi gì nữa, chỉ mong đừng kém quá nhiều, nhưng trong lòng cũng thấp thỏm không yên, sợ ngay cả vị trí thứ hai cũng không giữ được. Trương Vũ Xuyên mỉm cười, nói: "Ôn Nam Tịch lần này cũng tạm ổn, đứng thứ hai toàn trường, kém Nhan Khả bảy điểm."

"Ồ, lại là kẻ muôn đời đứng thứ hai." Có một nam sinh ở phía sau cười trêu chọc.

Đầu ngón tay Ôn Nam Tịch siết chặt.

Bảy điểm.

Lần trước mới có 5 điểm.

Nguyên Thư quay người trừng mắt nhìn nam sinh kia một cái, rồi quay lại kéo kéo tay Ôn Nam Tịch. Ôn Nam Tịch lắc đầu. Trương Vũ Xuyên bảo người phát bài thi và bảng xếp hạng xuống. Bài thi và bảng xếp hạng đến tay Ôn Nam Tịch, cô nhìn thứ hạng trên đó, lại lật xem bài thi, không nói một lời.

"Nhan Khả, câu này cậu lại làm đúng này, câu này hóc búa thế mà cậu lại làm đúng." Chu Na Na ở phía sau hét lên. Nhan Khả khẽ cười, nói: "Trong vở ghi chép của Phó Diên có."

"A, cậu cũng hạnh phúc quá đi." Chu Na Na vô cùng ngưỡng mộ, "Cũng không biết lần này Phó Diên thi được bao nhiêu điểm."

"Để mình hỏi xem." Nhan Khả nói rồi giấu tay trong ngăn bàn nhắn tin.

Nhưng gửi đi rồi đối phương không trả lời.

Điện thoại của Ôn Nam Tịch không có mạng, cô cũng không có tâm trí để xem điện thoại, chỉ là khóe mắt nhìn thấy Nguyên Thư đang cúi đầu bấm điện thoại, Ôn Nam Tịch hơi sững sờ: "Điện thoại cậu có mạng à?"

Nguyên Thư ngẩng đầu, gật gật, nhỏ giọng nói: "Mình mang ra tiệm điện thoại nhờ người ta cài đặt lại rồi."

Cô ấy giơ điện thoại lên cho Ôn Nam Tịch xem.

"Có bảng xếp hạng của cả hai trường đấy, cậu xem này."

Ôn Nam Tịch lướt mắt nhìn màn hình.

Hạng 1: 730 điểm - Phó Diên

Hạng 2: 708 điểm - Đàm Vũ Trình

Hạng 3: 702 điểm - Lục Hiểu Hiểu

..

Hạng 40: 668 điểm - Nhan Khả

Hạng 41: 661 điểm - Ôn Nam Tịch

Nguyên Thư thấp giọng nói: "Phó Diên là ác quỷ à? 730 điểm đấy! Trời đất ơi."

Ôn Nam Tịch nhìn thứ hạng của mình trên bảng tổng sắp này, ngay cả top 30 cũng không lọt vào, có thể thấy khoảng cách giữa hai trường nằm ở đâu. Nguyên Thư cất điện thoại, ngẩng đầu lên, vỗ vỗ vai Ôn Nam Tịch: "Cậu ta có vở ghi chép của Phó Diên mà còn chẳng lọt nổi vào top 30, cậu không cần lo, sớm muộn gì cậu cũng vượt qua cậu ta thôi."

Ôn Nam Tịch nhìn cái tên ở vị trí đỉnh cao kia, không lên tiếng.

Các thầy cô chắc là lo lắng sẽ đả kích học sinh Trường Trung học số 2, nên mới nói dối là không có bảng xếp hạng chung của hai trường. Nhan Khả sau đó dường như cũng đã biết được thành tích của Phó Diên.

Cô ta ôm cánh tay, thở dài một hơi: "Mình còn cách cậu ấy xa quá."

Chu Na Na cười nói: "Không sao, cố gắng thêm chút nữa là được mà."

"Mình nhất định phải học cùng trường đại học với cậu ấy." Nhan Khả hạ quyết tâm nói. Ôn Nam Tịch và Nguyên Thư ngồi ở chỗ của mình đều nghe thấy, Nguyên Thư bĩu môi, còn Ôn Nam Tịch thì lật bài thi, xem những câu làm sai. Những câu sai này đều do giáo viên Trường Trung học số 1 ra đề, vô cùng hóc búa.

Buổi chiều tan học, không có tiết tự học buổi tối.

Ôn Nam Tịch và Nguyên Thư rời khỏi trường. Buổi tối Nguyên Thư muốn ăn sườn kho, sợ bà nội quên mua nên kéo Ôn Nam Tịch đi chợ cùng. Hai học sinh mặc đồng phục len lỏi trong khu chợ, mua xong đi ra, hai người chia tay nhau. Ôn Nam Tịch đạp lên ánh hoàng hôn bước vào ngõ Nam An.

Cô nhìn thời gian, vẫn còn một lúc nữa mới đến giờ ăn tối, liền rẽ qua cửa quán net "Còn Được", do dự vài giây mới bước vào. Phó Diên vừa vặn từ trong nhà vệ sinh bước ra, cằm dính nước, những giọt nước lăn dài theo đuôi mắt, mang theo vài phần uể oải.

Bước chân cô khựng lại.

Giọng Phó Diên hơi uể oải: "Điện thoại của cậu bị giáo viên thu rồi à?"

Ôn Nam Tịch hoàn hồn, lắc đầu, cô cầm điện thoại lên: "Không có, cậu nhắn tin cho mình à? Điện thoại mình không có mạng."

Phó Diên "ồ" một tiếng, cậu kéo ghế ngồi xuống. Ôn Nam Tịch cũng bước tới, làm một thẻ máy, sau đó cầm thẻ đi tới, kéo ghế ngồi xuống.

Trên bàn cậu khá bừa bộn, có vở ghi chép, có bài thi, còn có hai cây kẹo mút.

Đầu ngón tay cậu gõ bàn phím.

Sau khi Ôn Nam Tịch ngồi ngay ngắn, cô lấy bài thi ra, trải lên bàn, nghiêng người về phía cậu: "Phó Diên."

Đầu ngón tay Phó Diên khựng lại, nghiêng đầu nhìn sang.

Ôn Nam Tịch nhìn vào đôi mắt cậu: "Kỳ thi liên trường lần này, giúp mình xem bài thi với. Đề do trường các cậu ra ấy. Khó cực kỳ."

Cô chớp chớp mắt vài cái.

Biểu cảm ham học hỏi hệt như lúc chằm chằm nhìn vào đề bài trên trang web của cậu. Phó Diên buông bàn phím ra, cậu đưa tay cầm lấy bài thi của cô: "Để mình xem, cậu sai lố bịch đến mức nào."

Gốc tai Ôn Nam Tịch đỏ lên.

Cái gì chứ.

Cô nghiêng người, tay đặt lên tay vịn, nhìn cậu lật bài thi của mình, khẽ hỏi: "Có phải cậu đã xem bảng xếp hạng tổng rồi không?"

Phó Diên rũ mắt, "ừ" một tiếng.

Ôn Nam Tịch có chút xấu hổ.

Thảo nào cậu bảo lố bịch, kém nhau nhiều điểm như vậy cơ mà.

Trên bàn có một cây bút, Phó Diên cầm lấy, dễ dàng mở nắp bút, khoanh tròn vào câu cô làm sai, cậu nói: "Chỗ này, hàm số..."

Ôn Nam Tịch lập tức xích lại gần cậu, lắng nghe cậu nói.Chàng trai cúi đầu như vậy, xương bả vai lộ rõ, mang theo vài phần tùy ý. Ôn Nam Tịch những năm qua đã học qua rất nhiều lớp, cũng đổi qua rất nhiều gia sư, nhưng đây vẫn là lần đầu tiên nghe một nam sinh cùng tuổi giảng bài. Cô nghe rất chăm chú, qua phần tóc mái hơi uốn cong thấp thoáng nhìn thấy hàng chân mày xinh đẹp cùng đôi mắt nghiêm túc, chăm chú của thiếu nữ.

Ánh tà dương buông xuống, từ cửa sổ hắt vào trong tiệm net.

Cây kẹo mút trên bàn bị cuốn vở cọ vào lăn xuống, rơi trên mặt đất. Ôn Nam Tịch thấy vậy, cúi người nhặt cây kẹo mút vị dâu tây kia lên.

Cô nhìn thêm vài lần.

Phó Diên đang sửa bài trên tờ đề thi, thấy vậy liền nói: "Ăn đi."

Ôn Nam Tịch "ồ" một tiếng, bắt tay vào bóc vỏ. Cô đang mải tập trung vào bài thi, bóc nửa ngày trời mà vẫn chưa bóc được vỏ kẹo. Phó Diên cầm lấy cây kẹo mút của cô, tiện tay xé vỏ, sau đó đưa đến bên môi cô.

Khoảnh khắc ấy.

Động tác của cả hai đều khựng lại. Ôn Nam Tịch nhìn cây kẹo mút, Phó Diên nhìn cô. Vài giây sau, cậu đưa cây kẹo mút về phía trước đút cho cô. Ôn Nam Tịch khựng lại một chút, há miệng ngậm lấy cây kẹo mút, hai má phồng lên.

Chàng trai cúi đầu, tùy ý lật xem bài thi.

Ôn Nam Tịch nhìn bài thi, không hề nhúc nhích, viên kẹo trong miệng, ngọt ngào đến tận mây xanh.