Giả Vờ Chương 7

Chương 7

Lòng bàn tay Ôn Nam Tịch ướt đẫm mồ hôi, cô ngồi thẳng người, nhìn chằm chằm vào màn hình của mình.

Thử?

Thử thế nào?

Nên làm gì?

Lúc này cô mới nhận ra sự táo bạo, sự điên rồ của bản thân, lại còn có chút xấu hổ không chốn dung thân. Cô dứt khoát cầm lấy tai nghe bên cạnh, đeo lên, nhấp vào trò chơi bắn súng kia, giết cho thỏa thích. Phó Diên ở bên cạnh thì mở một trình soạn thảo lập trình, gõ trên bàn phím. Khi nghe thấy tốc độ gõ phím nhanh như vậy của cô gái bàn bên.

Cậu khựng lại vài giây, sau đó nghiêm túc và chăm chú gõ mã code, thay đổi bố cục của trang web sách bài tập.

Ôn Nam Tịch đánh rất sảng khoái, điện thoại của cậu vẫn luôn vang lên, rất nhiều tin nhắn Nhan Khả gửi tới sáng lên trên màn hình. Đầu ngón tay Ôn Nam Tịch khựng lại, lại nghĩ, cô nên theo đuổi thế nào đây. Cuối cùng, dứt khoát tắt trò chơi, cô nhìn màn hình ngẩn người, chàng trai bàn bên vẫn đang chăm chú làm việc của mình.

Ôn Nam Tịch nhìn biểu tượng chim cánh cụt ở góc dưới bên phải.

Cô khựng lại một chút.

Cô quay đầu nhìn chàng trai: "Phó Diên."

Tiếng gọi này thốt ra, xuyên qua chút âm nhạc, lọt vào màng nhĩ của cậu. Mí mắt Phó Diên khẽ động, cậu vặn nhỏ nhạc xuống một chút, nghiêng đầu nhìn cô.

Ôn Nam Tịch chạm phải ánh mắt cậu, cân nhắc vài giây, vừa định mở miệng.

Phía sau liền truyền đến một giọng nam: "Phó Diên, điện thoại của cậu hỏng rồi à, Nhan Khả gửi bao nhiêu tin nhắn cho cậu, cậu đều không thấy sao?"

Tim Ôn Nam Tịch giật thót, khóe mắt nhìn thấy một nam sinh đang đứng ở cửa quán net, đầu ngón tay kẹp điếu thuốc, nhưng không bước vào. Phó Diên tháo tai nghe xuống, giọng nói nhạt nhẽo: "Thấy rồi, đang bận."

"Bận xong chưa, Nhan Khả đi mua trà sữa rồi."

Phó Diên treo tai nghe lên, vươn tay tắt máy tính, đứng dậy, vớt lấy chiếc balo đen trên lưng ghế, tùy ý khoác lên vai, đi ra ngoài. Lời xin số QQ của Ôn Nam Tịch chưa kịp nói ra khỏi miệng, cô nhìn cậu đi ra ngoài. Phó Diên đút tay vào túi, đi đến cửa, Đàm Vũ Trình liền ló đầu qua, không biết đã nói gì, cậu khẽ cười. Lúc hai người chuẩn bị rời đi, cậu hơi nghiêng mắt, nhẹ nhàng liếc nhìn về phía máy số 6 một cái.

Sau đó, hai nam sinh cứ thế rời khỏi quán net.

Ôn Nam Tịch thu hồi tầm mắt, ngồi thẳng người lại.

Tựa vào lưng ghế ngẩn ngơ một lúc, thấy thời gian cũng hòm hòm rồi, cô tắt máy, xách balo đi trả thẻ, bước ra khỏi quán net, đi ra khỏi đầu ngõ.

Liền nhìn thấy Nhan Khả cầm hai ly trà sữa đuổi theo bước chân của họ. Dưới ánh đèn màu cam, cô ấy giơ ly trà sữa lên cho Phó Diên, Phó Diên đang bấm điện thoại, lắc lắc đầu.

Nhan Khả bĩu môi, chằm chằm nhìn cậu.

Đàm Vũ Trình bên cạnh cười cười nhận lấy ly trà sữa đó của cô ấy, nói để cậu ta uống. Nhan Khả vẫn có chút không tình nguyện, nhưng ba người vẫn vừa nói chuyện vừa đi ra ngoài. Ánh sáng trong ngõ mờ ảo, Nhan Khả thỉnh thoảng lại ló đầu nói chuyện với Đàm Vũ Trình. Phó Diên rũ mắt, thỉnh thoảng nhếch môi cười, thỉnh thoảng Đàm Vũ Trình ghé sát tai cậu, nói mấy lời bậy bạ, Phó Diên chỉ cười mà không nói. Nhan Khả cắn ống hút, ngẩng đầu nhìn cậu, đuôi ngựa buộc cao đung đưa giữa không trung.

Ánh đèn kéo dài bóng dáng của ba người.

Ôn Nam Tịch trùng hợp cũng đi con ngõ này. Cô nhìn họ dưới bầu trời đầy sao, lại nhìn nụ cười kia của Nhan Khả.

Nhan Khả ở trước mặt Phó Diên thật sự rất khác biệt. Cô ngẩng đầu nhìn bầu trời, cầm điện thoại chụp một bức ảnh, gửi cho Nguyên Thư.

Nguyên Thư rất nhanh đã trả lời: A a a, tớ cũng đang định gửi cho cậu, cậu có phát hiện ra không, mặt trăng tối nay đặc biệt sáng, trên trời có rất nhiều sao.

Ôn Nam Tịch: Đúng vậy, thật đẹp.

Đi ra khỏi đầu ngõ, ba người họ đi về phía trạm xe buýt, Ôn Nam Tịch rẽ phải về nhà, ngược hướng với họ.

Lúc lên cầu thang, Nguyên Thư gửi đến một bức ảnh chụp màn hình.

Bên trong là một số QQ, tên là [yan], bối cảnh màu đen, có một vầng trăng sáng trong bối cảnh màu đen đó, trông đặc biệt cá tính.

Nguyên Thư: Đoán xem đây là nick của ai.

Trong lòng Ôn Nam Tịch đã đoán được, cô vẫn chưa trả lời.

Nguyên Thư liền gửi tới: Phó Diên của Trường Trung học số 1! Tớ chụp màn hình được trên diễn đàn của Trường Trung học số 1 đấy, nhưng nghe nói không dễ kết bạn đâu, cậu ấy đã bật xác nhận, tớ vừa thử rồi, không thêm được.

Ôn Nam Tịch "ồ" một tiếng.

Nguyên Thư thở dài: Chỉ đành lưu lại trước đã, xem sau này có cơ hội không.

Ôn Nam Tịch: Ừm.

Cô cất điện thoại, đi về nhà.Đại hội thể thao được ấn định vào cuối tháng chín, các bạn học sinh đăng ký tham gia các hạng mục dần bắt đầu tập luyện, Nguyên Thư cũng tham gia chạy nước rút, cô bảo Ôn Nam Tịch đi tìm lớp phó thể dục để từ chối môn chạy đường dài. Ôn Nam Tịch tập chạy hai ngày, cảm thấy cũng được, nên không từ chối môn chạy đường dài nữa, cô không bận tâm đến ngoại hình và mồ hôi.

Ngày diễn ra đại hội thể thao, nghe nói Trường Trung học số 1 sát vách cũng tổ chức cùng lúc, hai trường chỉ cách nhau một con ngõ, động tĩnh của đối phương đều nghe rõ mồn một.

Hôm nay Nhan Khả là người cầm cờ, mặc một bộ đồng phục, vô cùng xinh đẹp, đứng phía trước dẫn đầu đội trống bước đi, âm nhạc vang lên, đuôi ngựa của cô ta vung cao, trong mắt mang theo sự tự tin, khóe môi nở nụ cười, bước đi vô cùng hăng hái, rạng rỡ.

Nguyên Thư đứng bên cạnh Ôn Nam Tịch, khoác tay cô: "Cậu ta cười trông chướng mắt thật."

Ôn Nam Tịch khẽ mỉm cười, nhìn thấy trên bầu trời có những chú chim bay qua, kèm theo đó còn có tiếng nhạc văng vẳng của Trường Trung học số 1, hòa lẫn với tiếng nhạc của trường các cô.

Đại hội thể thao chính thức bắt đầu.

Ôn Nam Tịch và Nguyên Thư tham gia ít hạng mục, cũng không giữ chức vụ gì, nhưng thỉnh thoảng cũng giúp lớp trưởng phát nước. Ôn Nam Tịch có ngoại hình xinh đẹp, nam sinh trong lớp biết tính cách của cô nên không thân thiết lắm, thỉnh thoảng chỉ nói tiếng cảm ơn, còn nam sinh lớp khác gặp cô thì thường đỏ mặt, hoặc là bàn tán nhỏ to, thỉnh thoảng còn lảng tránh ánh mắt.

Nguyên Thư cười, ghé sát vào Ôn Nam Tịch: "Cậu đoán xem trong số họ, ai là người gửi thư tình cho cậu?"

Ôn Nam Tịch lắc đầu: "Không biết."

Nguyên Thư cảm thấy Ôn Nam Tịch thanh tâm quả dục đến mức chắc lên đại học vẫn chưa biết yêu là gì. Hai người ngồi dưới hành lang dài che nắng, đại hội thể thao ngày thứ hai càng thêm phần thoải mái, tự do. Một vài nam sinh của Trường Trung học số 1 trèo tường sang, ngồi trên đầu tường, một người trong số đó hét lên: "Này—— Nhan Khả."

Mấy nữ sinh chỗ Nhan Khả đang phát nước cho đội bóng rổ, vừa nghe thấy lời này liền ngoảnh đầu nhìn lại, cô ta nhướng mày cười: "Sao lại là cậu, Phó Diên đâu?"

Nam sinh kia cười ha hả, chỉ tay về phía dưới gốc cây, nói: "Cậu ấy đang trốn việc dưới gốc cây kìa."

"Hôm nay cậu ấy thi môn gì, có phải nhảy cao không?" Nhan Khả chẳng buồn phát nước nữa, đi đến dưới chân tường, ngẩng đầu nhìn lên, nam sinh kia cười cúi đầu đáp: "Nhảy cao, lát nữa còn có môn chạy đường dài."

Mắt Nhan Khả sáng rực lên.

Các nữ sinh khác đều có chút ghen tị vì cô ta quen biết nhiều người của Trường Trung học số 1 như vậy, đặc biệt là Phó Diên. Nguyên Thư nhìn sang Ôn Nam Tịch, Ôn Nam Tịch đang buộc lại tóc, cuộc thi chạy đường dài của cô chuẩn bị bắt đầu rồi. Nguyên Thư đưa một chai nước cho Ôn Nam Tịch, nói: "Cố hết sức là được, tớ ở vòng trong đi cùng cậu nhé."

Ôn Nam Tịch nhận lấy chai nước khoáng uống một ngụm, cười đáp: "Được."

Nam sinh Trường Trung học số 1 trên đầu tường xoay người trèo về, nói với Nhan Khả: "Phó Diên sắp thi rồi, tôi đi xem đây."

Nhan Khả lập tức vẫy tay, có chút tiếc nuối vì bản thân không thể đi xem Phó Diên thi đấu. Cô ta xoay người lại, đúng lúc nhìn thấy cuộc thi chạy đường dài sắp bắt đầu, Ôn Nam Tịch đã đứng ở vạch xuất phát. Cô mặc bộ đồng phục thể dục màu xanh trắng, mái tóc đuôi ngựa hơi xoăn được buộc rất cao, để lộ đôi lông mày và ánh mắt thanh tú, thu hút ánh nhìn của đám đông xung quanh.

Nhan Khả hai tay khoanh trước ngực, đi về phía đường chạy, các nữ sinh khác ùa tới, vây quanh cô ta, chuẩn bị xem trận thi đấu này của Ôn Nam Tịch.

Ôn Nam Tịch nhìn đường chạy, ánh nắng rọi xuống mặt sân, vàng rực rỡ, lại như thể xa tít tắp tận chân trời.

"Đoàng——" một tiếng.

Trường Trung học số 1 sát vách cũng vang lên một tiếng "Đoàng", các tuyển thủ chạy đường dài từ vạch xuất phát lao về phía trước. Bóng dáng gầy gò của Ôn Nam Tịch lao ra khỏi vạch xuất phát, chạy dưới ánh nắng chói chang. Cô chạy không nhanh, rất nhanh đã tụt lại phía sau những người khác, cứ thong thả mà chạy, các bạn học sinh đứng xem bên ngoài đều đang chăm chú nhìn.

Chạy đường dài quan trọng nhất là sức bền, nhịp thở, bước chạy. Sau hai vòng, hai má Ôn Nam Tịch đã ửng đỏ, hô hấp cũng có chút khó khăn. Khóe mắt liếc thấy bộ quần áo không vương chút bụi trần của Nhan Khả, cô cảm nhận được mồ hôi đang lăn dài trên má, làm ướt đẫm vạt áo trước ngực. Cô thu hồi ánh mắt, bắt đầu điều chỉnh nhịp độ.

Đến vòng cuối cùng, lưng cô đã ướt sũng. Nữ sinh bên cạnh Nhan Khả cầm điện thoại lên chụp ảnh, Ôn Nam Tịch đã chẳng buồn để tâm đến hành động của bọn họ nữa.

Sau khi nhìn thấy một bạn học khác trong lớp đã ngã gục giữa chừng, cô bắt đầu tăng tốc chạy nước rút, cuối cùng trong tiếng hét chói tai của Nguyên Thư, cô đã chạy qua vạch đích.

Nguyên Thư vội vàng đỡ lấy cô, cười nói: "Nam Tịch, cậu hạng nhất rồi!"

Hạng nhất.

Ôn Nam Tịch ngẩng đầu lên, thở hổn hển.

Hạng nhất cơ đấy.

Là hạng nhất môn chạy đường dài. Hai má cô đỏ bừng, nóng hổi, cô nở nụ cười nhợt nhạt, phổi sắp nổ tung đến nơi, đúng lúc nhìn thấy đám người Nhan Khả đang đứng hóng mát ở đó. Cô khẽ cắn răng, thở hắt ra một hơi, điều chỉnh lại nhịp thở. Lớp phó thể dục và những người khác reo hò ầm ĩ, giơ cao cánh tay hô lớn: "Nam Tịch, Nam Tịch, Nam Tịch!"

Toàn thân Ôn Nam Tịch vã mồ hôi, đồng phục dính sát vào lưng, trông có chút nhếch nhác.

Nhưng vệt ửng hồng lại khiến gương mặt cô thêm phần xinh đẹp, giữa đám đông cũng trở nên chói mắt. Nhan Khả cười lạnh một tiếng, cầm quạt phẩy phẩy. Ôn Nam Tịch mệt lả, đi được vài bước liền tìm một chỗ ngồi xuống, uống rất nhiều nước.

Lúc trao giải.

Cô nhận được một tấm giấy khen.

Hạng nhất môn chạy đường dài bảng nữ khối 12.

Có chút mỉa mai.

Sau khi trao giải xong, đại hội thể thao mùa thu coi như chính thức kết thúc, học sinh cũng được tan học sớm. Ôn Nam Tịch và Nguyên Thư hòa vào dòng người bước ra khỏi trường, đón lấy ánh hoàng hôn. Hai người đến cửa hàng tiện lợi mua đồ ăn, ăn xong thì chia tay. Nguyên Thư về nhà, Ôn Nam Tịch cũng nên về nhà, nhưng cô không về mà rẽ vào "Còn Được".

Hôm nay "Còn Được" không đông người lắm, máy số 5 không có ai ngồi, quản lý quán net là một cô gái. Ôn Nam Tịch làm một tấm thẻ, cầm thẻ đi về phía dãy máy phía sau máy số 5, ngồi xuống trước máy số 10. Quạt trần trên đỉnh đầu kêu vù vù, cô bật máy, đeo tai nghe, nghe bài "Ngày Nắng" của Châu Kiệt Luân.

Ánh hoàng hôn hắt lên bức tường.

Phó Diên xách cặp sách bước vào quán net, mồ hôi lăn dài trên má, chảy xuống đường nét quai hàm rõ ràng của cậu. Cậu treo cặp sách lên, lúc kéo ghế ra, động tác bỗng khựng lại, ánh mắt rơi vào vị trí máy số 10. Quạt trần quay phát ra tiếng động, trên bàn máy số 10 có một cô gái đang gục đầu, đeo tai nghe, ngủ rất say.

Gương mặt xinh đẹp, làn da trắng ngần.

Phó Diên nhìn vài giây, sau đó ngồi xuống, thu hồi ánh mắt, bật máy tính, lười biếng tựa lưng vào ghế, những ngón tay thon dài gõ lên bàn phím. Ánh hoàng hôn từ cửa sổ bên kia hắt vào, rọi xuống mặt đất. Người trong quán net cũng dần đông lên, có một gã đàn ông bước vào, sau khi làm thẻ xong liền đi về phía dãy máy phía sau.

Ánh mắt gã tìm kiếm vài giây, rồi ngồi xuống cạnh máy số 11. Sau khi bật máy, gã thỉnh thoảng lại nhìn sang cô gái đang ngủ say bên cạnh, có lúc thậm chí còn ghé sát vào xem, gần đến mức suýt chạm vào chóp mũi Ôn Nam Tịch, trong mắt dần mang theo vài phần dò xét, không có ý tốt.

"Cô bé xinh đẹp ở đâu ra thế này." Gã cười, lại ghé sát vào, "Còn thơm phết."Phụt——màn hình trước mặt gã tối đen, gã ngẩng đầu lên nhìn, trên đó hiện ra một chữ màu đỏ to tướng [CÚT], màu đỏ rực như máu, gã sững sờ, giật nảy mình, nhìn quanh quất.

"Ai?"

Gã lập tức giơ tay gọi nhân viên quán net: "Quản lý, thế này là sao?"

Nữ nhân viên quán net bước tới, cô đã sớm nhìn thấy bộ dạng bỉ ổi của gã đàn ông này rồi, vừa nhìn thấy màn hình cô cũng giật mình, nhưng vẫn điềm nhiên nói: "Chắc là nhiễm virus rồi, anh đổi máy khác đi, chúng tôi phải sửa lại máy này."

Gã đàn ông liếc nhìn cô gái đang ngủ bên cạnh, có chút không cam lòng, nhưng máy tính không chơi được thì gã còn ở lại đây làm gì, thế là chửi thề hai tiếng, cầm thẻ bảo nhân viên đổi máy khác. Nhân viên đổi cho gã sang dãy máy cuối cùng, gã vừa đi, màn hình máy số 11 lại khôi phục bình thường.

Nhân viên quán net cũng thấy hơi khó hiểu, cô tiến lên xem xét vài cái, không phát hiện ra vấn đề gì, đành phải quay lại sau quầy thu ngân.

Một lát sau, Phó Diên đứng dậy, xách cặp đi đến quầy lễ tân, sau đó cầm một tấm thẻ đi đến ngồi xuống trước máy số 11. Cậu đeo tai nghe, chơi game bắn súng, mái tóc vụn ướt một nửa dần được thổi khô, tựa lưng vào ghế, những ngón tay gõ trên bàn phím.

Ôn Nam Tịch ngủ một giấc này rất say, hội thao không có giờ nghỉ trưa, chạy đường dài lại quá mệt, lúc cô tỉnh táo lại, bài hát trong tai nghe đã chuyển qua rất nhiều bài rồi.

Một bài hát cô chưa từng nghe, cô ngẩn ngơ vài giây, chợt nhận ra bên cạnh có người, cô quay đầu nhìn sang.

Nhìn thấy gương mặt của Phó Diên.

Cô sững sờ vài giây, cậu nhướng mắt nhìn về phía cô một cái, giọng điệu tùy ý: "Muốn ngủ thì về nhà mà ngủ."

Ôn Nam Tịch vẫn còn hơi ngái ngủ, cô gối đầu lên cánh tay, thầm nghĩ, hôm nay hỏi cậu, có thể kết bạn QQ với cậu không, thế nhưng khóe mắt lại nhìn thấy trên bàn cậu đặt một chiếc bật lửa màu đen cùng một bao thuốc lá vỏ đen, điều này khiến cô nhớ tới điếu thuốc kẹp giữa những ngón tay của cậu bạn học của cậu hôm đó.

Cô không nhúc nhích, lại nhìn cậu: "Phó Diên."

"Cậu biết hút thuốc à?"

Ánh mắt Phó Diên từ màn hình thu về, liếc nhìn cô một cái: "Hỏi cái này làm gì?"

Ôn Nam Tịch ngồi thẳng người dậy, cầm lấy bao thuốc lá kia, rút một điếu ra, tiếp đó ghé sát vào cậu, đặt điếu thuốc lên môi cậu. Đôi môi của nam sinh rất mỏng và hồng hào, cậu nheo hai mắt lại, rủ rèm mi, chằm chằm nhìn cô.

Đôi mắt Ôn Nam Tịch trong veo, lại sáp lại gần thêm chút nữa.

Phó Diên hé miệng, ngậm lấy điếu thuốc đó, khóe môi Ôn Nam Tịch cong lên, cầm lấy bật lửa, "tách" một tiếng đánh lửa, đưa về phía trước, chút gió thổi vào, ngọn lửa liếm lên đầu lọc thuốc lá. Ánh hoàng hôn đã buông xuống rìa chân trời, chỉ còn vương lại chút sắc vàng ươm, cô gái mặc đồng phục tựa vào bàn, châm một điếu thuốc cho chàng trai cũng đang mặc đồng phục.

Ôn Nam Tịch cầm bật lửa, chạm phải đôi mắt kia của Phó Diên: "Thì ra cậu biết hút à."

Phó Diên chằm chằm nhìn cô.

Không lên tiếng.

Từng đường gân xanh trên mu bàn tay đặt trên tay vịn hiện lên vô cùng rõ ràng, đó là mạch máu và sức mạnh thuộc về thiếu niên.