Giả Vờ Chương 6

Chương 6

Chơi không biết bao nhiêu ván, đến khi dừng lại, lại cảm thấy có chút nhẹ nhõm, dường như bao nhiêu bực dọc trong lòng đều đã được trút sạch. Ôn Nam Tịch tháo chiếc tai nghe đang đeo đến nóng ran xuống, liếc nhìn sang bên cạnh, cậu ấy đã đi rồi. Ngay cả màn hình cũng đã khóa.

Vươn vai một cái, Ôn Nam Tịch cất vở bài tập và bút vào, xách balo lên, đi trả thẻ, sau đó về nhà. Cảnh đêm tuyệt đẹp, con ngõ u tối và sâu thẳm, cô rảo bước đi qua.

Lấy chìa khóa mở cửa vào nhà.

Ôn Hữu Đào đã về, trên bàn trải một bản vẽ thiết kế, ông đang cầm bút vẽ. Cửa phòng ngủ chính đóng kín, Ôn Nam Tịch thay giày, tháo balo trên vai xuống, không cất tiếng gọi Ôn Hữu Đào mà đi thẳng về phòng mình. Lúc này, cửa phòng ngủ chính mở ra, Ôn Du bước ra, tóc bà xõa tung, mặc váy ngủ, hốc mắt hơi đỏ.

Bàn tay đang nắm tay nắm cửa của Ôn Nam Tịch khựng lại: "Mẹ."

Ôn Du vuốt lại mái tóc, kìm nén cảm xúc, khẽ hỏi: "Có ăn khuya không? Tối nay con ở nhà Nguyên Thư đã ăn những gì rồi?"

Ôn Nam Tịch thuận miệng đáp là ăn mì: "Con không ăn khuya đâu, con không đói."

"Mẹ hấp bát trứng cho con ăn nhé." Ôn Du không đợi Ôn Nam Tịch từ chối đã đi thẳng vào bếp. Ôn Nam Tịch nhìn thấy động tác lau khóe mắt của bà, lại nhìn sang chỗ Ôn Hữu Đào, ông ta lại cứ như không có chuyện gì xảy ra, chỉ cắm cúi tập trung vào bản thảo thiết kế của mình. Mẹ cô đã thích Ôn Hữu Đào rất nhiều năm, gả cho ông vốn dĩ đã là một sự không môn đăng hộ đối.

Ôn Nam Tịch cắn chặt chân răng, quay đầu lại, đi vào phòng của mình.

Lấy bài thi và bài tập ra, ngồi bên bàn học kiểm tra lại. Cảm giác sảng khoái sau khi chơi game lúc này đã tan biến không còn tăm hơi. Một lát sau, Ôn Du bưng bát trứng hấp bước vào, bát trứng rất nóng, đầu ngón tay bà bị bỏng đỏ ửng. Ôn Nam Tịch nắm lấy ngón tay bà, thổi thổi. Những giọt nước mắt còn đọng lại của Ôn Du lại tuôn rơi, bà ôm lấy đầu Ôn Nam Tịch.

"Mau ăn đi, ăn xong rồi tắm rửa đi ngủ." Bà khẽ nói.

Ôn Nam Tịch "vâng" một tiếng, cô ngồi thẳng người, vừa ăn trứng hấp vừa kiểm tra bài tập.

Hôm sau, gia sư mới mà Ôn Du tìm đến nhà dạy kèm cho Ôn Nam Tịch để củng cố kiến thức. Vị giáo viên này là một nhân vật cộm cán ở trung tâm học thêm, cô tốt nghiệp Đại học Lê Thành, thỉnh thoảng lại kể cho Ôn Nam Tịch nghe về cuộc sống ở Đại học Lê Thành. Cô hỏi Ôn Nam Tịch: "Em đã rất xuất sắc rồi, mục tiêu học thêm của em là gì?"

Ôn Nam Tịch cắn bút, khựng lại một chút, nhìn vào đôi mắt hiền hòa của cô giáo, nhưng lại không thể trả lời được.

Cô muốn vượt qua Nhan Khả, điều này đã trở thành chấp niệm của cô rồi.

Cô Tề mỉm cười, không hỏi thêm nữa. Ôn Nam Tịch suy nghĩ một lát, hỏi: "Cô ơi, Lê Thành có tốt không ạ?"

"Lê Thành tốt lắm, ở đó có biển, có những tòa nhà cao tầng, còn có rất nhiều công nghệ cao."

Ôn Nam Tịch gật đầu, trong lòng dâng lên chút khao khát.

Giữa tháng Chín, Lớp phó thể dục đi khắp nơi lôi kéo người tham gia đại hội thể thao. Năm ngoái Ôn Nam Tịch đã tham gia nhảy xa một lần, năm nay định bụng sẽ tham gia nhảy xa thêm lần nữa là được, nhưng Lớp phó thể dục cứ bám riết lấy cô, hy vọng cô có thể giúp đỡ, năm nay tham gia chạy bền, vì thực sự không còn ai nữa.

Ôn Nam Tịch trốn mấy lần, cuối cùng lại bị tóm được. Lớp phó thể dục mang vẻ mặt van nài, Ôn Nam Tịch lộ vẻ bất lực: "Nam Tịch, được không mà, xin cậu đấy."

"Năm nay sức khỏe của Vu Hoan không tốt, không thể chạy được, chỉ còn lại cậu thôi."

Nguyên Thư kéo Ôn Nam Tịch sang một bên, trừng mắt nhìn Lớp phó thể dục nói: "Cậu đi gọi Nhan Khả đi, sức khỏe cậu ấy tốt, để cậu ấy tham gia."

Lớp phó thể dục chặn đường Ôn Nam Tịch, hai tay chắp lại: "Nam Tịch, giúp tớ đi mà, được không."

Ôn Nam Tịch bị nài nỉ đến mức có chút mềm lòng, cô nhìn vẻ mặt của cậu ta, bất lực nói: "Được rồi, được rồi."

Sắc mặt Lớp phó thể dục từ than vãn chuyển sang Ngày Nắng, cười tít cả mắt: "Cảm ơn Nam Tịch."

Sau đó quay đầu lại liền điền thêm tên cô vào, đồng thời bảo Ôn Nam Tịch xác nhận. Ôn Nam Tịch xác nhận xong, cậu ta liền rời đi. Nguyên Thư kéo Ôn Nam Tịch bước xuống bậc thang, đảo mắt: "Sao cậu lại đồng ý với cậu ta chứ, chạy bền mệt chết đi được."

"Nhất thời mềm lòng." Ôn Nam Tịch cũng thở dài, cô và Nguyên Thư dừng lại tựa vào cây cột của tòa nhà giảng đường, hai người cùng chia nhau ăn kẹo socola.

Gió nhẹ hiu hiu.

Phía sau có mấy nữ sinh cũng đang trò chuyện cười đùa, chính là đám người Nhan Khả. Bọn họ đang khen chiếc vòng tay của Nhan Khả, là hình cỏ bốn lá, nói rất đẹp. Lúc này Chu Na Na cười tủm tỉm ghé sát vào Nhan Khả, nói: "Ôn Nam Tịch đồng ý tham gia chạy bền rồi, buồn cười chết mất."

Nhan Khả nghe vậy, mỉm cười hạ cổ tay xuống: "Tớ đã nói rồi mà, Lớp phó thể dục chỉ cần để tâm một chút, cậu ta chắc chắn sẽ tham gia."

"Chậc chậc, chạy bền không chỉ mệt, mồ hôi nhễ nhại, ngực dán vào lưng, khó coi chết đi được, đến lúc đó xem ai còn nói nhan sắc của cậu ta có thể sánh ngang với Nhan Khả nữa."

Mấy nữ sinh bọn họ cười phá lên thành một đoàn.

Sắc mặt Nguyên Thư biến đổi lớn.

Ôn Nam Tịch bóp viên kẹo socola không nhúc nhích, Nguyên Thư nhìn sang Ôn Nam Tịch: "Đã bảo đừng đồng ý với cậu ta rồi. Đều là do bọn họ giở trò quỷ, tớ đã bảo mà, sao năm nay lại cứ bám riết lấy cậu không buông chứ."

Ôn Nam Tịch nhìn sân bóng rổ ở phía xa, không lên tiếng.

"Đến lúc đó chúng ta tìm cơ hội không tham gia." Nguyên Thư nghĩ cách, "Cảm mạo phát sốt gì cũng được, tóm lại là không để cậu ta được như ý."

Ôn Nam Tịch cúi đầu, bỏ viên kẹo socola vào miệng, socola đen có chút đắng. Cô nhớ lại vẻ mặt van nài lo lắng của Lớp phó thể dục, có chút không phân biệt được là thật hay giả.

Buổi chiều tan học là được nghỉ.

Lại một ngày thứ Bảy, lần này Ôn Nam Tịch thực sự đến nhà Nguyên Thư làm bài tập. Tám rưỡi tối từ nhà Nguyên Thư bước ra, ánh đèn màu cam ở Ngõ Nam An nhàn nhạt treo trên tường, chiếu rọi con ngõ mờ mờ ảo ảo. Ôn Nam Tịch đeo balo bước vào cửa hàng tiện lợi mua một que kem, vừa ăn vừa do dự vài giây, rồi đi về phía quán net "Còn Được".

Vừa bước vào cửa, cô liếc mắt một cái đã nhìn thấy nam sinh ở máy số 5. Cậu ấy đang ngả người tựa vào lưng ghế, nói chuyện với anh chàng quản lý quán net. Anh chàng quản lý này chính là người đã tiếp đón cô trong lần đầu tiên cô đến quán net này. Thấy cô, anh ta cười vẫy tay: "Cô em nhỏ, lại đến rồi à, có phải lại muốn máy số 6 không, anh đặc biệt giữ lại cho em đấy nhé."

Lời này vừa thốt ra.

Phó Diên đang gác tay lên tựa ghế, hơi nghiêng đầu nhìn về phía này.

Ôn Nam Tịch chạm phải ánh mắt của cậu, hàng mi cô khẽ động, cố tỏ ra bình tĩnh quay người nói với quản lý quán net muốn mở máy. Anh chàng quản lý kia bước tới, giành luôn việc của đồng nghiệp, mỉm cười đưa thẻ cho cô. Ôn Nam Tịch mím chặt môi, nhận lấy thẻ, đi về phía máy số 6.

Phó Diên đã thu hồi ánh nhìn, hôm nay cậu có vẻ hơi uể oải, tựa lưng vào ghế, bàn tay thon dài cầm chuột tùy ý nhấp. Tim Ôn Nam Tịch đập thình thịch, cô kéo ghế ngồi xuống, mở máy, vẫn theo bản năng liếc nhìn màn hình của cậu. Tối nay cậu không làm bài tập, mà mở nhóm QQ, tin nhắn cứ nối tiếp nhau nhảy ra.

Cậu nhìn cũng chẳng thèm nhìn.Ôn Nam Tịch không nhìn thấy đề bài, có chút thất vọng. Cô ăn xong que kem, nắm lấy chuột, đột nhiên cũng không biết phải làm gì. Cô đang do dự không biết có nên nhấp vào trò chơi bắn súng kia không, thì anh chàng quản lý quán net lại đến. Anh ta cười, tựa vào cạnh bàn của Phó Diên, hỏi: "Cô bé, tối nay không làm bài tập à?"

Ôn Nam Tịch dừng chuột, ngẩng đầu nhìn sang.

Phó Diên lười biếng tựa vào tay vịn, dừng chuột, cũng nhướng mắt nhìn cô. Đây là lần đầu tiên cậu nhìn thẳng cô như vậy. Tim Ôn Nam Tịch đập thình thịch, cô nhìn anh chàng quản lý, giọng nói nhẹ nhàng mềm mại: "Em làm xong bài tập rồi."

Giống như đang báo cáo với giáo viên, ngữ khí vô cùng nghiêm túc. Anh chàng quản lý bật cười: "Làm xong bài tập không ôn tập sao? Cô bé là học sinh Trường Trung học số 2 đúng không?"

Ôn Nam Tịch đáp: "Vâng."

"Thành tích có tốt không?" Anh ta lại hỏi tiếp.

Ôn Nam Tịch mím môi, khẽ nói: "Bình thường ạ."

Anh chàng quản lý lại bật cười, đưa tay vỗ vai Phó Diên, nói đùa: "Lần nào cô bé này cũng ngồi cạnh cậu, xem đề bài của cậu, hay là, cậu dạy cho cô bé đi? Cô bé nhắm vào cậu mà đến đấy."

Phó Diên khẽ chậc một tiếng, tay cầm chuột, nói một câu không rảnh. Anh chàng quản lý nghe xong lại cười, gật đầu với Ôn Nam Tịch, sau đó liền rời đi.

Ôn Nam Tịch bị trêu chọc đến mức mặt hơi nóng lên. Cô ngồi thẳng người, vị ngọt và cái lạnh của que kem vẫn còn lưu lại trên môi, cô liếm liếm cánh môi. Lúc này, điện thoại bên tay Phó Diên vang lên, hai tin nhắn WeChat hiện ra.

[Nhan Khả gửi đến một tin nhắn.]

[Nhan Khả gửi đến một tin nhắn.]

Ôn Nam Tịch nhìn thấy, cô sững lại vài giây.

Trong đầu không biết đang nghĩ gì, có chút mông lung, lại có chút tỉnh táo. Cô gục mặt lên cánh tay, nhìn về phía cậu, khẽ gọi: "Cái đó..."

Phó Diên đang chuẩn bị đeo tai nghe, cậu nghiêng đầu nhìn sang. Ôn Nam Tịch lúc này mới phát hiện cậu có mắt hai mí, nhưng đôi mắt cậu dường như bẩm sinh đã mang theo vẻ lạnh lùng, cho nên bình thường không thể cảm nhận được đôi mắt ấy đẹp đến nhường nào. Cậu đang đợi cô lên tiếng. Ôn Nam Tịch khẽ cắn cánh môi đã bị que kem nhuộm đỏ, do dự vài giây, mới mở miệng: "Nếu như nói, tôi muốn theo đuổi cậu thì sao."

Bàn tay đang cầm tai nghe khựng lại, trên mu bàn tay chàng trai nổi lên những đường gân xanh. Phó Diên nhìn cô vài giây, một lúc sau, khóe môi cậu khẽ nhếch lên, giọng điệu lười biếng: "Vậy cậu thử xem."

Nói xong, cậu chụp tai nghe lên.

Ôn Nam Tịch mím môi nhìn cậu.

Sắc môi cô đỏ thắm, tầm nhìn ngoài khóe mắt của Phó Diên có thể nhìn thấy, cậu thu lại tia nhìn lướt qua ấy.