Giả Vờ Chương 13

Chương 13

Dãy máy gắp thú bông này thỉnh thoảng lại có người đến gắp thử một chút, cơ bản là đều không gắp được. Mọi người cũng không tiếp tục lãng phí thời gian để gắp nữa, người đến người đi như nước chảy, nhưng một khi có người gắp trúng, những ánh mắt ngưỡng mộ liền đổ dồn tới, còn có người đứng lại bên cạnh để xem.

Lúc này, Ôn Nam Tịch đang ôm con thú bông hình mèo bị người ta nhìn.

Phó Diên đổi sang một cái máy khác, gắp cho cô con cáo màu hồng phấn, con này thật sự không dễ gắp như vậy, tốn không ít xèng mới rơi ra được một con.

Ôn Nam Tịch vô cùng phấn khích.

“Cậu giỏi quá đi.”

Phó Diên cầm lấy con cáo đó, đặt vào lòng cô, trong vòng tay của cô gái mặc đồng phục bỗng chốc có hai con thú bông bắt mắt, kết hợp với đôi mắt cong cong của cô, trông hệt như một nàng công chúa.

Cô nói: “Tớ cũng muốn thử.”

Cũng muốn trải nghiệm cảm giác gắp được thú bông, cô một tay ôm hai con thú bông đứng trước con gấu màu xanh nhạt, Phó Diên đút tay vào túi quần, giúp cô cầm giỏ đựng xèng. Những ngón tay thon dài ửng hồng của thiếu nữ bốc một nắm xèng, gắp hết lần này đến lần khác, Phó Diên đứng bên cạnh với giọng nói trong trẻo, nhắc nhở cô: “Bên trái, qua đây một chút.”

Ôn Nam Tịch ấn một cái.

Ngàm gắp hạ xuống, gắp lên, lắc lư di chuyển về phía miệng lỗ.

Ôn Nam Tịch mở to hai mắt, đầy mong đợi, nhưng nó vẫn rơi trở lại. Cô không nản lòng, nói: “Lại nào.”

Lại bốc một nắm xèng, nhét vào, một tiếng chuông WeChat điện thoại vang lên, là của Phó Diên, cậu lấy từ trong túi ra, rũ mắt lướt một cái, nhìn thoáng qua.

Khi Ôn Nam Tịch thò tay vào giỏ cậu đang cầm để lấy xèng, cô liếc nhẹ qua màn hình của cậu.

Là Nhan Khả.

Gửi liên tiếp mấy tin nhắn WeChat đến.

Ảnh đại diện đó của Nhan Khả thực sự quá dễ nhận ra, mặc chiếc váy hai dây bó sát, đứng dưới một biển báo giao thông giơ tay chữ V, màu sắc còn chỉnh thành màu đen, nhìn như vậy, có chút xíu giống với ảnh đại diện của Phó Diên. Phó Diên không trả lời tin nhắn của Nhan Khả, xem xong liền cất đi, Ôn Nam Tịch cũng thu hồi ánh mắt, tập trung gắp con thú bông trước mặt.

Mặc dù nhận được thú bông Phó Diên gắp cho rất vui.

Nhưng cô càng muốn tự mình gắp được một con, để trải nghiệm niềm vui đó.

Sau vài lần nỗ lực.

Cuối cùng, con gấu ôm màu xanh nhạt cũng rơi vào trong miệng lỗ, Ôn Nam Tịch cúi người nhặt con gấu ôm đó lên giơ ra trước mặt, đưa cho Phó Diên.

“Nhìn này.”

Khóe mày Phó Diên hơi nhướng lên: “Chúc mừng, một phát ăn gấu.”

Ôn Nam Tịch ôm con gấu, nắn nắn, trong mắt như có những vì sao rơi xuống từ ánh đèn, cô nói: “Cũng không biết đã tốn bao nhiêu xèng rồi.”

“Mười lăm xèng.”

“Nhiều quá đi.”

Ôn Nam Tịch cảm thấy khá đắt. Mười lăm xèng đổi lấy một con gấu.

Xèng trong giỏ đã hết sạch, hai người đi trả lại giỏ cho quầy lễ tân, sau đó cả hai bước ra khỏi khu vui chơi điện tử. Ôn Nam Tịch ôm ba con thú bông trong lòng, Phó Diên đeo cặp sách một bên vai đi bên cạnh cô, hai người đi xuống lầu, hướng về phía trạm xe buýt, giờ này, ở trạm vẫn còn rất đông người.

Chuyến xe buýt mà họ vừa đi tới đây đông nghẹt người, ngược lại chuyến xe chạy vòng quanh thành phố lại chẳng có mấy ai, chủ yếu là vì đêm đã khuya, mọi người đều không muốn ngồi xe quá lâu, chỉ muốn về nhà sớm một chút.

Ôn Nam Tịch lại đưa tay kéo tay áo Phó Diên, bước lên chuyến xe này.

Trên xe vẫn còn khá nhiều chỗ trống, hai người đi về phía hàng ghế áp chót ở phía sau, Ôn Nam Tịch ngồi vào trong, tựa vào cửa sổ xe, Phó Diên tay nắm lấy tay cầm, vài giây sau, cũng ngồi xuống, đồng phục của hai người khẽ cọ vào nhau, Ôn Nam Tịch lấy ba lô ra phía trước, nhét mấy con thú bông vào trong.

Cô cầm con gấu mà mình gắp được lên hỏi cậu: “Cậu lấy không?”

Khóe mắt Phó Diên liếc qua, lắc đầu: “Cậu giữ đi.”

Ôn Nam Tịch mỉm cười, nhét con gấu vào ba lô, ba lô của cô bỗng chốc phồng to lên. Cô lấy tờ đề thi mang theo tối nay lót lên trên cuốn vở bài tập, lấy bút ra nhích lại gần cậu: “Xem giúp tớ với.”

Phó Diên đang đeo tai nghe, bàn tay thon dài cầm lấy tờ đề thi của cô, dưới ánh đèn neon nhìn những câu hỏi trên đó. Cậu xòe tay ra, Ôn Nam Tịch đặt bút vào lòng bàn tay cậu, cậu giải bài trên đó, giọng nói nhàn nhạt: “Công thức này thực ra giống hệt lúc thi liên trường, cậu thử áp dụng vào xem...”

Ôn Nam Tịch chăm chú nhìn, đầu ngón tay cô gõ nhẹ lên tờ đề thi: “Cho nên thực ra bài này, yêu cầu tìm cũng giống nhau đúng không...”

Đầu ngón tay cô rất đẹp, thon thả, lúc này ánh đèn chiếu vào, giống như phủ một lớp ánh sáng lên đầu ngón tay cô. Phó Diên “ừm” một tiếng, Ôn Nam Tịch đã hiểu, chống cằm nhìn cậu giải bài.

Hai người kề sát nhau rất gần, Ôn Nam Tịch thỉnh thoảng còn đưa tay giữ lấy cuốn vở bài tập của mình, Phó Diên cũng đưa tay giữ, đầu ngón tay cậu và cô ở bên dưới, khẽ chạm lướt qua nhau.

“Vậy ý của cậu là, những mánh khóe ra đề của giáo viên các cậu thực ra là có thể nắm bắt được một chút phương pháp sao.” Ôn Nam Tịch ngẩng đầu lên hỏi cậu, nhìn cậu.

Phó Diên rũ mắt, chạm phải đôi mắt sáng ngời của cô.

Khoảng cách giữa hai người rất gần, cậu vừa cúi đầu liền chạm vào môi cô.

Bầu không khí yên tĩnh vài giây.

Ôn Nam Tịch duy trì tư thế này, cảm thấy có gì đó không đúng. Phó Diên khẽ dời tầm mắt, cậu tiếp tục viết trên tờ đề thi, nói: “Là như vậy.”

Ôn Nam Tịch giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, ngồi thẳng người dậy.

Gốc tai cô hơi nóng lên, nhìn thấy chiếc tai nghe màu đen của cậu: “Cậu đang nghe gì thế.”

Phó Diên rảnh một tay, tháo tai nghe xuống, đầu ngón tay vén lọn tóc của cô ra, nhét tai nghe vào.

Giọng hát của Châu Kiệt Luân từ bên trong truyền đến.

“Thổi khúc dạo đầu ngước nhìn bầu trời, anh nhớ lại những cánh hoa đang chực chờ rơi xuống, cái ngày mà anh cúp học vì em....”

Là Ngày Nắng.Phó Diên đổi tai nghe bên kia sang bên này, cầm bút, nương theo tiếng nhạc tiếp tục giải đề cho cô, Ôn Nam Tịch chăm chú lắng nghe. Chuyến xe buýt liên tỉnh này phải chạy vòng quanh thành phố một vòng nên không về nhà nhanh như vậy được, Ôn Nam Tịch cảm thấy cậu giảng bài thật sự còn hay hơn cả cô Tề.

Cũng không biết là ảo giác hay vì là người cùng trang lứa, hiểu rõ hướng suy nghĩ và tư duy hơn, cậu chỉ cần điểm qua một chút là cô đã hiểu ngay.

Giảng xong tờ đề thi.

Ôn Nam Tịch cầm lấy bút, mở sách bài tập ra làm.

Phó Diên đeo tai nghe, rũ mắt bấm điện thoại, thỉnh thoảng Ôn Nam Tịch lại kéo kéo tay áo cậu, Phó Diên dời điện thoại ra, ghé sát lại, cùng cô xem đề.

Chạy được một vòng, xe đến trạm Nam An, Ôn Nam Tịch xuống xe ở đây. Cô thu dọn balo đeo lên vai, Phó Diên đứng dậy nhường đường cho cô, Ôn Nam Tịch vẫy tay với cậu. Phó Diên đi theo cô xuống bậc thang, tựa vào tay vịn, nhìn cô nhảy xuống xe. Cửa xe đóng lại, Phó Diên đút tay vào túi quần nhìn cô.

Ôn Nam Tịch đứng trên trạm gác lại vẫy tay với cậu, nụ cười tươi tắn như hoa.

Giống hệt như dáng vẻ cô nở nụ cười rạng rỡ với bọn họ ở cửa hàng tiện lợi hôm đó.

Gốc tai Phó Diên hơi ửng đỏ.

Cậu cúi đầu cầm điện thoại lên.

Bấm mở ảnh đại diện của cô, soạn tin.

yan: Ngủ ngon.

Ôn Nam Tịch đi chưa được mấy bước thì điện thoại reo, cầm lên xem, cô trả lời cậu.

[Ngủ ngon.]

Thời tiết trong một đêm đột nhiên trở lạnh, hôm sau Ôn Nam Tịch đã phải mặc áo dài tay bên trong bộ đồng phục. Chiếc khăn quàng cổ của Nhan Khả cũng sắp hoàn thành, chiếc khăn màu đen trông khá đẹp mắt, không ít bạn học trong lớp đã từng chiêm ngưỡng qua. Ôn Nam Tịch tan học thỉnh thoảng sẽ đến quán net "Còn Được", lúc cậu ở đó sẽ giảng bài cho cô.

Lúc không có ở đó, cậu cũng sẽ để lại vài tờ đề thi trên bàn.

Những đề cậu đoán trúng, đều là để chạy nước rút vào Đại học Kinh.

QQ của bọn họ cũng thường xuyên nhắn tin, lịch sử trò chuyện cứ nối tiếp nhau.

Ảnh nền trang cá nhân của cậu, đã đổi thành một chú heo màu hồng.

Ôn Nam Tịch vừa mới phát hiện ra, liền chụp màn hình gửi vào khung chat.

Ôn Nam Tịch: ??

yan: ?

Ôn Nam Tịch: Là chú heo code đó sao?

yan: Chứ sao?

Ôn Nam Tịch: Đáng yêu quá! Tạo cảm giác đối lập đáng yêu với cậu.

Giây tiếp theo, cậu đã đổi nó đi.

Chú heo màu hồng bị tô thành màu đen.

Ôn Nam Tịch: Sao cậu lại nhỏ mọn thế.

yan: Có sao.

"Thời tiết quỷ quái gì thế này, bắt đầu lạnh rồi, tớ vừa nãy lạnh run bần bật." Nguyên Thư giấu tay trong tay áo, chạy vào lớp ngồi xuống chỗ của mình. Ôn Nam Tịch cất điện thoại vào túi áo khoác, để tiện cho việc nghe giảng bài, cô đã nhờ Ôn Du mở mạng, bây giờ từ thứ Hai đến thứ Sáu đều có thể dùng được rồi.

Ôn Nam Tịch đưa bình giữ nhiệt cho Nguyên Thư, Nguyên Thư cũng giấu luôn bình giữ nhiệt vào trong tay áo để sưởi ấm, cô nàng nói: "Hôm nay có điểm rồi đấy. Bài thi tháng của tháng này."

Ôn Nam Tịch "ừm" một tiếng.

Tiết học thứ ba.

Trương Vũ Xuyên bước vào, gió lớn, cũng lạnh, thổi tung mái tóc của thầy, để lộ vầng trán rộng. Thầy vừa vào cửa đã bảo học sinh ngồi gần cửa đóng cửa lại.

Bạn học sinh đó đội gió đóng cửa lại, rồi chạy về chỗ ngồi.

"Trật tự, trật tự nào——" Trương Vũ Xuyên đứng trên bục giảng, lên tiếng.

Căn phòng học ồn ào lập tức im phăng phắc, Nhan Khả vội vàng giấu chiếc khăn quàng cổ vào ngăn kéo, ngẩng đầu lên, ánh mắt khẽ liếc nhìn Ôn Nam Tịch một cái.

Nguyên Thư kéo kéo Ôn Nam Tịch.

Ôn Nam Tịch ngước mắt nhìn Trương Vũ Xuyên.

Trương Vũ Xuyên chạm phải ánh mắt của cô, khẽ mỉm cười, hai tay chống lên bàn, nói: "Thành tích thi tháng lần này, người tiến bộ lớn nhất chính là Nam Tịch."

"Một bước nhảy vọt lên hạng nhất toàn trường."

Ầm——

Cả lớp lập tức ồn ào hẳn lên.

Đầu óc Ôn Nam Tịch cũng nổ tung, ngây mẩn, có cảm giác không chân thực. Nguyên Thư phản ứng lại, hét lên một tiếng: "Thầy ơi, là hạng nhất sao ạ? Hạng nhất toàn trường sao? Nam Tịch của chúng em!"

Trương Vũ Xuyên cười gật đầu: "Đúng vậy, hạng nhất toàn trường, môn Vật lý gần như đạt điểm tối đa. Nam Tịch, em tiến bộ thật sự rất lớn."

"Oa oa oa——" Nguyên Thư phấn khích cứ như thể chính mình trúng giải độc đắc, cô nàng lắc lắc cánh tay Ôn Nam Tịch, "Hạng nhất, Nam Tịch, cậu đứng hạng nhất đó!"

Ôn Nam Tịch hoàn hồn, nhìn nụ cười của Trương Vũ Xuyên, mới có chút cảm giác chân thực.

Cô theo bản năng quay đầu lại, nhìn về phía Nhan Khả. Nhan Khả không dám tin, ngơ ngác ngồi tại chỗ, sắc mặt trắng bệch, cô ta nhìn Trương Vũ Xuyên: "Thầy ơi, vậy còn em thì sao."

Trương Vũ Xuyên khẽ mỉm cười: "Em thi cũng không tệ mà, hạng hai, kém Nam Tịch vài điểm. Hai em đều rất xuất sắc."

Hạng hai.

Sắc mặt Nhan Khả càng trắng bệch hơn, giống như đang nằm mơ.

Khóe mắt cô ta nhìn thấy Ôn Nam Tịch, Ôn Nam Tịch với vẻ mặt nhạt nhòa thu hồi tầm mắt, nhưng chính cái vẻ mặt nhạt nhòa này của cô lại khiến đầu ngón tay Nhan Khả bấu chặt vào cuốn sách.

Nguyên Thư cười cười dựa vào bàn sau nói: "Nhan Khả, cố lên nhé."

Đem những lời trước đây, trả lại toàn bộ cho cô ta.

Chu Na Na không dám hé răng nửa lời, vỗ vỗ vai Nhan Khả.

Nguyên Thư càng hất cằm về phía mấy bạn học kia: "Ai mới là kẻ ngàn năm đứng thứ hai hả?"

Những bạn học đó không lên tiếng.

Vật lý gần như đạt điểm tối đa, Ôn Nam Tịch đã uống nhầm thuốc gì sao mà lại lợi hại như vậy.

Cảm giác không chân thực này kéo dài suốt cả một ngày. Lần này tổng điểm các môn của Ôn Nam Tịch là 681 điểm, cao hơn trước đây tận 20 điểm, cô đã tiến sát đến điểm chuẩn trúng tuyển của Đại học Kinh. Thời tiết lạnh lẽo, bầu trời xám xịt, Ôn Nam Tịch bước ra khỏi cổng trường, vừa vặn nhìn thấy một chiếc xe con màu đen dừng lại.

Ngu Viện Viện đến đón Nhan Khả, bà ta khoác một chiếc túi xách nhỏ nhắn tinh xảo, đi giày cao gót, mang dáng vẻ cao ngạo không thể với tới. Tầm mắt Ôn Nam Tịch chạm phải bà ta, bà ta không tháo kính râm, chỉ nhìn cô. Ôn Nam Tịch thu hồi tầm mắt, được Nguyên Thư khoác tay đi về phía ngõ Nam An, Nguyên Thư thấp giọng nói: "Bà ấy hiếm khi đến đón Nhan Khả một lần nhỉ."

"Có phải vì Nhan Khả đứng hạng hai, buồn bã, nên bà ấy mới đến đón không?"

Ôn Nam Tịch nói: "Chắc vậy."

Cả một buổi chiều, Nhan Khả đều thất hồn lạc phách. Mất đi vị trí hạng nhất, mất đi thứ hạng có thể chèn ép Ôn Nam Tịch, đối với cô ta mà nói là một đả kích cực kỳ lớn.

"Lần này ba cậu chắc chắn sẽ kinh ngạc đến rớt cả kính cho xem, chậc chậc." Nguyên Thư cũng thấy phấn khích thay cho Ôn Nam Tịch.

Sau khi Ôn Nam Tịch và Nguyên Thư chia tay nhau, cô liền đi thẳng về nhà. Cô mở cửa vào nhà, Ôn Hữu Đào đang vẽ bản vẽ trước máy tính, ông ta mặc chiếc áo len màu đen, trông ra dáng ra hình.

Ôn Du vừa từ trong nhà vệ sinh bước ra, nhìn thấy Ôn Nam Tịch, bà cười nói: "Về rồi à? Mẹ hâm nóng sữa rồi, con uống một chút đi."

Ôn Nam Tịch cất cặp sách vào trong phòng, lấy bảng điểm ra, đi về phía Ôn Hữu Đào. Cô đập tờ giấy xuống bàn, Ôn Hữu Đào bị hành động này của cô làm cho vẽ lệch cả nét, ông ta ngẩng đầu lên, sắc mặt khó coi: "Mày không thấy tao đang làm việc à?"

Giọng điệu Ôn Nam Tịch cứng ngắc: "Thành tích."Ôn Hữu Đào nhìn theo tầm mắt của cô, thấy tờ bảng điểm trên bàn, thấy vị trí hạng nhất là Ôn Nam Tịch, vị trí hạng hai là Nhan Khả.

Ông ta khựng lại một chút.

Ôn Nam Tịch chằm chằm nhìn ông ta, chờ ông ta nói một câu.

Ôn Hữu Đào lại nhìn chằm chằm vào cái tên Nhan Khả rất lâu, sau đó gấp tờ bảng điểm lại, ném sang một bên: "Mới thi được điểm tốt một lần, có gì đáng để kiêu ngạo chứ."

Ôn Nam Tịch nhìn tờ bảng điểm bị đẩy ra sát mép bàn, nó suýt chút nữa thì nương theo gió bay xuống đất, cô ngây ngốc nhìn.

Ngay khoảnh khắc này.

Cô chợt nhận ra, bản thân lại có vài phần mong đợi, mong đợi lời khen ngợi của ông ta, mong đợi vẻ mặt kinh ngạc của ông ta.

Thế nhưng.

Ông ta sẽ không như vậy.

Ông ta căn bản chẳng hề quan tâm đến cô dù chỉ một chút.

Ông ta sẽ chỉ mãi mãi tự hào về con gái của bạch nguyệt quang của ông ta mà thôi.

Ôn Nam Tịch chộp lấy tờ bảng điểm, giật phắt đi. Ôn Du bưng sữa bước tới, Ôn Nam Tịch lướt qua vai bà, chạy tọt vào phòng.

Ôn Du sửng sốt, lại nhìn sang Ôn Hữu Đào, Ôn Hữu Đào đang nhìn máy tính, trên mặt không có nửa điểm biểu cảm. Ôn Du vội vàng quay người đi gõ cửa phòng Ôn Nam Tịch.

"Nam Tịch, uống sữa đi con. Nam Tịch, con mở cửa ra."

Ôn Nam Tịch đứng cạnh bàn, hốc mắt đã đỏ hoe. Cô thẫn thờ một lúc, vuốt ngực cho xuôi cơn giận, nghe Ôn Du ở bên ngoài vẫn luôn gọi nhỏ, cô mới đi về phía cửa phòng. Cô đứng bên trong cửa, nói: "Mẹ, con muốn ở một mình một lát."

Ôn Du lo lắng, bà nói: "Vậy con mở cửa ra, uống ly sữa trước đã."

"Mẹ, lát nữa con sẽ ra uống."

Ôn Du im lặng vài giây.

"Được."

Sau đó, bà bưng ly sữa rời khỏi cửa phòng, liếc nhìn Ôn Hữu Đào. Ôn Hữu Đào vẫn như vậy, mang dáng vẻ chuyện không liên quan đến mình. Ôn Du cắn chặt chân răng, lồng ngực chợt nhói đau, bà chỉ đành trốn vào trong bếp.

Đứng trong bóng tối không biết bao lâu, Ôn Nam Tịch mới bật đèn bàn lên. Cô trải phẳng tờ bảng điểm, trên đó rành rành là tên của cô, đè bẹp tên của Nhan Khả ở bên dưới. Cô nhớ lại biểu cảm hôm nay của Nhan Khả, trong lòng thấy thoải mái hơn đôi chút. Cô gấp tờ bảng điểm lại, nhét điện thoại vào trong áo khoác đồng phục.

Cô mở cửa bước ra ngoài.

Ôn Du đang ngồi trên sofa đợi cô, vừa thấy cô ra liền lập tức đứng dậy: "Nam Tịch, con có đói không, mẹ đi nấu cơm cho con nhé."

Ôn Nam Tịch lắc đầu. Cô liếc nhìn về phía máy tính, Ôn Hữu Đào đang gọi điện thoại ngoài ban công. Cô nhìn sang Ôn Du: "Mẹ, con muốn ra ngoài một chuyến, đến nhà Nguyên Thư, cậu ấy muốn học cùng con, cậu ấy mời con ăn cơm."

Ôn Du thấy cô như vậy, gật đầu nói: "Được, về sớm nhé."

Ôn Nam Tịch gật đầu, cô mở cửa, thay giày bước ra ngoài, đồng thời với vẻ mặt bình tĩnh đóng cửa lại. Cô đi xuống cầu thang, ra khỏi hành lang, gió thổi tới, rất lạnh. Ôn Nam Tịch rụt cổ lại, cô đi về phía trạm xe buýt, lên chiếc xe buýt liên tỉnh. Chuyến xe buýt liên tỉnh tối nay vẫn ít người như vậy. Ôn Nam Tịch đi đến hàng ghế áp chót ngồi xuống. Cô bấm điện thoại, vừa hay nhìn thấy trong vòng bạn bè Nhan Khả đăng một bức ảnh chụp chung rất lớn.

Trong ảnh, Phó Diên ngồi cách cô ta không xa, anh tựa lưng vào ghế, đang bấm điện thoại, mặc trên người bộ đồng phục của Trường Trung học số 1, thanh tú và đẹp trai.

Ôn Nam Tịch khẽ nheo mắt.

Cô chuyển sang QQ, nhấn vào ảnh đại diện của anh.

Ôn Nam Tịch: Đang ở đâu.

Đối phương rất nhanh đã trả lời cô.

yan: Tụ tập ăn uống.

Ôn Nam Tịch: Tôi đang ngồi xe buýt liên tỉnh, trạm tiếp theo là Vân Thượng.

yan: Tôi ra đón cậu.

Ôn Nam Tịch: Không cần, chưa chắc tôi đã xuống.

yan: Cậu đi đâu?

Ôn Nam Tịch: Không biết.

Đúng lúc này xe đến trạm Vân Thượng, Ôn Nam Tịch đứng dậy, bước xuống xe buýt. Nơi này thuộc khu biệt thự cao cấp, xe vừa đi khỏi liền trở nên rất yên tĩnh, vắng vẻ không bóng người, xe cộ qua lại cũng không nhiều. Ôn Nam Tịch xuống xe rồi mới thấy mình ngốc, cô đứng ngẩn ngơ ở trạm xe buýt, ló đầu ra chuẩn bị đợi chuyến xe buýt tiếp theo để đi tiếp.

Lúc này.

Từ cách đó không xa có một người chạy tới, dáng vẻ gầy gò cao ráo, bên trong chiếc áo đồng phục Trường Trung học số 1 là chiếc áo thun màu đen. Anh bước ba hai bước đã đến trước mặt cô, gió thổi bay những lọn tóc lòa xòa của anh. Đôi mắt chàng trai trong đêm tối tựa như đá hắc diện thạch, giọng nói của anh phảng phất như nương theo gió thổi tới: "Sao lại chạy đến đây rồi?"

Ôn Nam Tịch đứng thẳng người, chạm phải ánh mắt anh.

Vài giây sau, một luồng xúc động trào dâng, cô kiễng chân, ôm lấy cổ anh.

Phó Diên sửng sốt.

Hai tay anh buông thõng bên hông, màn hình điện thoại sáng lên.

Quanh chóp mũi là mùi hương thanh mát trên người cô gái, anh nghiêng đầu, khẽ giọng hỏi: "Sao vậy?"

Bàn tay đang cầm điện thoại của anh đưa lên, khựng lại giữa không trung vài giây, rồi mới nhẹ nhàng ôm lấy eo cô.