Giả Vờ Chương 12
Chương 12
"Cậu nói xem, Nhan Khả có tức chết không?" Nguyên Thư đã nghĩ thông suốt, uống rất sảng khoái, cảm thấy còn ngọt hơn cả ly cô tự mua. Cơm của Ôn Nam Tịch chỉ còn lại nửa miếng, cô dùng thìa xúc một cái, ăn xong. Cô lau khóe môi, thu dọn hộp cơm, nói: "Đi thôi, về trường rồi."
Nguyên Thư cười hì hì, đứng dậy, cầm lấy túi, cùng Ôn Nam Tịch đi về phía cửa. Ôn Nam Tịch cầm ly trà sữa đá, đầu ngón tay thon dài trắng trẻo ửng đỏ, cô đẩy cửa kính ra, cùng Nguyên Thư đi ra ngoài.
Hôm nay cô buộc tóc đuôi ngựa thấp, một ít tóc rủ xuống quanh cổ áo, hơi lộn xộn, nhưng không làm giảm đi khuôn mặt xinh đẹp của cô.
Cửa kính khẽ đung đưa, đóng lại.
Bên phía Nhan Khả, mấy nữ sinh đang đùa giỡn nói cười, thỉnh thoảng lại nói chuyện với mấy nam sinh chỗ Đàm Vũ Trình, tiếng cười thỉnh thoảng vang lên, cực kỳ náo nhiệt. Những nữ sinh thanh xuân xinh đẹp bất kể là nghiêng đầu cười, hay chống cằm, đều mang một vẻ đẹp của ngày thu. Khi cửa kính mở ra, nụ cười trên mặt Nhan Khả bớt đi vài phần.
Cô ta giương mắt nhìn hai bóng lưng rời đi, sau đó lại thu hồi ánh mắt, sắc mặt lại mang theo nụ cười. Cô ta theo bản năng nhìn về phía Phó Diên bên kia, đôi chân dài của Phó Diên chống dưới gầm bàn, cúi đầu bấm điện thoại, nước đá từ ly trà sữa trên bàn đã tan thành một vòng tròn bên dưới, cô ta thấy cậu như vậy, cũng an tâm hơn chút.
Trở về trường nghỉ trưa.
Rất nhiều bạn học vẫn chưa về, chỉ có lác đác vài người, hiếm khi buổi trưa được ra ngoài chơi một chút, nếu chưa đến giờ vào học thì bọn họ sẽ không về đâu.
Trà sữa của Nguyên Thư vẫn chưa uống xong, đá viên tan thành nước, mùi vị nhạt đi rất nhiều, cô tựa lưng vào ghế uống, nói: "Hôm nay đúng là được thơm lây Nhan Khả, uống được trà sữa Phó Diên tặng."
Ôn Nam Tịch đang nghe file ghi âm bài luận tiếng Anh, nhìn sách tiếng Anh, ôn tập. Gió trưa hiu hiu, thổi khiến người ta buồn ngủ, Nguyên Thư đột nhiên ngồi thẳng người, ghé sát Ôn Nam Tịch, "Nam Tịch, cậu nói xem, chúng ta có phải nên có chút cốt khí, đừng uống của cậu ta không?"
Ôn Nam Tịch không ngờ cô vẫn còn đang rối rắm.
Cô tháo tai nghe xuống, nhìn Nguyên Thư, "Có đồ uống thì uống, tại sao không?"
Nguyên Thư nghe xong, bật cười, "Cũng đúng."
Vừa dứt lời, đám người Nhan Khả liền xuất hiện ở cửa lớp, Nhan Khả đút tay vào túi áo khoác đồng phục, tóc đuôi ngựa buộc cao, kết hợp với khuôn mặt rực rỡ của cô ta, giống như một tia sáng chói mắt. Cô ta đi về phía này, dừng lại bên bàn của Ôn Nam Tịch và Nguyên Thư, từ trên cao nhìn xuống bọn họ.
Chu Na Na khẽ chậc một tiếng, "Trà sữa vẫn chưa uống xong à? Không nỡ sao?"
Mặt Nguyên Thư nóng ran, xoạch một cái đặt ly trà sữa xuống.
Chu Na Na bật cười thành tiếng, cùng mấy nữ sinh khác đều cười như vậy. Ôn Nam Tịch mắt cũng không thèm ngước lên, chuyên tâm nhìn sách tiếng Anh. Nhan Khả đứng tại chỗ nhìn cô vài giây, lại nhìn sang Nguyên Thư, Nguyên Thư hoàn hồn, bóp ly trà sữa, ngẩng đầu trừng mắt nhìn cô ta. Nhan Khả không nói một tiếng, đi ngang qua bàn bọn họ, trở về bàn của mình.
Cô ta ngồi xuống.
Chu Na Na ghé sát cô ta, hỏi: "Nhan Khả, sao cậu không khịa bọn họ vài câu?"
Nhan Khả nói: "Bỏ đi. Kẻo người khác lại tưởng tớ keo kiệt, chỉ là hai ly trà sữa thôi mà."
"Thế cũng đúng." Chu Na Na gật đầu.
Nguyên Thư nghe thấy lời này, đứng dậy ném ly trà sữa vào thùng rác phía sau, cô vỗ vỗ tay trở về chỗ ngồi, ngồi xuống. Ôn Nam Tịch thấy cô như vậy, bật cười.
Nguyên Thư bĩu môi thấp giọng nói: "Làm như ghê gớm lắm, nhưng mà tớ không lãng phí đâu, uống hết cả rồi."
Ôn Nam Tịch ừ một tiếng.
Vì sự cố chập điện ở nhà ăn, các phòng học khác cũng đều cần được kiểm tra sửa chữa, buổi chiều học xong không cần học tự tập buổi tối. Sau đó lại nghe nói Trường Trung học số 1 và Trường Trung học số 2 có một trận giao hữu bóng rổ, tổ chức ngay trong buổi chiều. Đều không cần học tự tập buổi tối, những bạn học kia điên cuồng la hét, vẻ mặt đầy hưng phấn, dự định đều đến Trường Trung học số 1 góp vui.
Có vài nam sinh không đi cổng chính, trực tiếp trèo tường qua, nói là để tiết kiệm số bước chân.
Nhan Khả đương nhiên phải đi, Phó Diên sẽ tham gia, cô ta theo bản năng nhìn về phía Ôn Nam Tịch đang thu dọn cặp sách, mới đeo cặp lên xoay người cùng Chu Na Na xuống lầu.
Ôn Nam Tịch và Nguyên Thư thì đi xuống từ một cầu thang khác, Nguyên Thư nhìn hoàng hôn vươn vai một cái, khoác tay Ôn Nam Tịch, "Chúng ta đến cửa hàng tiện lợi mua Oden đi."
Ôn Nam Tịch gật đầu nói được, cô cùng Nguyên Thư đi ra khỏi cổng trường. Nhan Khả và Chu Na Na thì đi về phía Trường Trung học số 1, vào Trường Trung học số 1, trận đấu bóng rổ đang chuẩn bị bắt đầu, Nhan Khả quét mắt nhìn toàn sân, lại nhìn về phía cổng Trường Trung học số 1, phát hiện Ôn Nam Tịch không hề đến Trường Trung học số 1, cô ta mới yên tâm.
Tươi cười rạng rỡ đứng ở hàng đầu tiên, nhìn Phó Diên cởi áo khoác đồng phục, bước vào giữa sân thi đấu.
Sau khi chia tay với Nguyên Thư, Ôn Nam Tịch về nhà, hôm nay về sớm. Ôn Du đang thu quần áo ngoài ban công, nghe thấy tiếng động, ló đầu ra nói: "Về rồi à?"
"Vâng, mẹ."
"Đi rửa tay đi, lát nữa mẹ làm cho con mấy cái bánh trứng ăn."
"Vâng ạ, mẹ." Ôn Nam Tịch thay giày, xách cặp về phòng, Ôn Du ôm ga giường vào phòng cô, thay cho cô bộ ga giường hình hoa cúc nhỏ.
Ôn Nam Tịch ngồi xuống bên bàn học.
Lấy sách giáo khoa ra bắt đầu ôn tập, bữa tối Ôn Hữu Đào không về, hai mẹ con vừa xem chương trình tạp kỹ vừa ăn cơm. Ăn cơm tắm rửa xong, Ôn Nam Tịch về phòng, làm bài tập, có vài câu hỏi cô hơi do dự, liền lấy điện thoại kết nối mạng, đăng nhập QQ, chụp ảnh, gửi cho Phó Diên.
Ôn Nam Tịch: [Hình ảnh]
Mười mấy giây sau, đối phương trả lời một công thức.
Ôn Nam Tịch nghiêm túc xem xét, trả lời cậu.
Ôn Nam Tịch: Còn một câu nữa
Ôn Nam Tịch: Hình ảnh
Đối phương lại trả lời một công thức, Ôn Nam Tịch đều ghi chép lại từng cái một.
Ôn Nam Tịch: Cậu đang làm gì thế?
yan: Vừa đánh bóng xong.
Ôn Nam Tịch: Ồ.
yan: Cậu đang ở đâu
Ôn Nam Tịch: Ở nhà.
yan: Thế à.
yan: Không xem bóng rổ sao?
Ôn Nam Tịch: Ừ.
yan: Tối thứ Bảy ra ngoài đi.
Ôn Nam Tịch: Đi đâu.
yan: Đi dạo.
Ôn Nam Tịch suy nghĩ một chút, lên tiếng đáp được.
Hơn mười phút sau, cô thấy trên vòng bạn bè của Nhan Khả đăng ảnh một nhóm người đi ăn đồ nướng, cậu lại không có mặt, một bức ảnh khác có cảnh cậu đang lau mồ hôi trên trán.
Những giọt nước đọng lại trên cằm cậu, đường nét quai hàm rõ ràng, cậu giơ tay lau đi, mí mắt rủ xuống, yết hầu sắc sảo.
Có bạn học hỏi Nhan Khả: Đang ăn đồ nướng ở đâu thế, tớ cũng đến, Phó Diên có đó không.
Nhan Khả: Đồ nướng Nhã Các ở gần Vân Thượng, cậu ấy không có đây, cậu ấy về nhà tắm rồi.
Bạn học kia vừa nghe liền nói: A, ở gần nhà cậu à, xa quá, không đi đâu.
Nhan Khả: Hì hì.
Ôn Nam Tịch nhìn vài giây, thoát khỏi vòng bạn bè.
Tối thứ Bảy.
Ôn Nam Tịch bàn lượng với cô Tề, chỉ học một tiếng đồng hồ. Cô Tề không biết cô định đi làm gì, nhưng dạo này tiếng Anh của cô tiến bộ vượt bậc, cô Tề cũng thở phào nhẹ nhõm, thế là đồng ý với cô. Ôn Hữu Đào dạo này thường xuyên phải tăng ca, ông nhận một công trình, bận rộn đến tối tăm mặt mũi.
Ôn Nam Tịch thu dọn vài tờ đề thi bỏ vào chiếc ba lô nhỏ, lúc tiễn cô Tề ra cửa, cô nói với Ôn Du một tiếng là sẽ đến nhà bạn học để học bài.
Cô Tề nghe vậy mỉm cười nhìn Ôn Nam Tịch một cái, mở cửa bước ra. Ôn Du biết tối nay cô Tề còn có việc nên không cố giữ lại, thấy Ôn Nam Tịch cũng sắp ra ngoài liền hỏi: "Đến nhà ai thế?"
Ôn Nam Tịch mặt không đổi sắc: "Nguyên Thư ạ, bố mẹ cậu ấy lại không có nhà."
Ôn Du gật đầu: "Đừng về muộn quá nhé."
"Vâng ạ."
Sau đó, Ôn Nam Tịch cùng cô Tề xuống lầu, cô Tề cầm chìa khóa xe, nhìn cô một cái: "Thư giãn một chút cũng rất tốt."
"Tạm biệt cô ạ." Ôn Nam Tịch vẫy tay.
Sau khi cô Tề rời đi, Ôn Nam Tịch khựng lại một chút, đi về phía trạm xe buýt. Trên trạm, Phó Diên mặc đồng phục của Trường Trung học số 1, tay đút túi quần, một bên vai đeo cặp sách, dáng vẻ hơi lười biếng đứng đợi cô.
Ôn Nam Tịch bước đến gần.
Cậu ngước mắt nhìn sang, đúng lúc xe buýt chạy tới, dừng lại ngay trước mặt. Ôn Nam Tịch theo phản xạ kéo tay áo cậu, đi về phía xe. Phó Diên đi phía sau cô, hai người trước sau bước lên xe. Nhưng chuyến xe này đi đến trung tâm mua sắm, lại là thứ Bảy nên người khá đông, vừa lên xe đã bị kẹt cứng.
Ôn Nam Tịch lấy thẻ xe buýt ra, quẹt kêu "tít" một tiếng.
Phó Diên ở phía sau cô, cũng cầm thẻ xe buýt, ấn lên trên, "tít" một tiếng. Cậu cất thẻ đi, cửa xe đóng lại, xe khởi động, lao về phía trước. Ôn Nam Tịch nắm chặt tay vịn, đuôi tóc lướt qua yết hầu của Phó Diên. Phó Diên tay nắm lấy máy quẹt thẻ, yết hầu cậu trượt lên xuống, trầm giọng nói: "Bám chắc vào."
Ôn Nam Tịch gật đầu, sau khi đứng vững, cô tìm khe hở đi về phía sau. Vì bên tay phải có khá nhiều người, Phó Diên giơ tay nắm lấy tay cầm trên cao, lách qua từng người một. Đường nét trên mu bàn tay của chàng trai rất rõ ràng, các khớp xương đẹp đẽ, che chắn phần nào cho Ôn Nam Tịch khỏi va chạm với người khác. Rất nhanh, phía sau có một chỗ trống.
Ôn Nam Tịch đứng lại ở đó, ánh đèn neon hắt vào trong xe, hàng lông mi của cô hơi cong lên. Phó Diên đứng bên cạnh cô, lúc đông người chen lấn, cô bị đẩy vào lòng cậu. Phó Diên nghiêng người che chắn những cú xô đẩy đó, Ôn Nam Tịch theo ý thức đưa tay nắm lấy mép túi áo khoác của cậu, Phó Diên nhìn ra cảnh vật ngoài cửa sổ.
Khóe mắt cậu rơi trên hàng mi của Ôn Nam Tịch, cô cũng đang nhìn ra ngoài cửa sổ, cả hai người đều im lặng chờ đợi đến trung tâm mua sắm.
May mà khoảng cách không xa lắm, đi bốn trạm là tới. Xe vừa dừng, cửa vừa mở, Ôn Nam Tịch liền bước xuống xe, cô thở hắt ra một hơi nói: "Đông chết đi được."
Phó Diên xuống xe ngay phía sau cô.
Cậu nắm lấy quai cặp của mình, đồng thời kéo quai ba lô của cô, nói: "Bên này."
Ôn Nam Tịch đang choáng váng đi theo dòng người nên đi nhầm hướng, cô xoay người đi theo Phó Diên, hỏi: "Cậu ăn cơm chưa?"
"Ăn rồi."
Ôn Nam Tịch suy nghĩ một chút: "Cậu không về nhà, vậy cậu ăn ở đâu?"
"Trường học." Phó Diên buông quai ba lô của cô ra, nghiêng đầu nhìn cô một cái. Ôn Nam Tịch có chút ngưỡng mộ: "Tối thứ Bảy mà nhà ăn trường các cậu vẫn có đồ ăn cơ à."
Phó Diên đi bên cạnh cô, nhạt giọng nói: "Tầng ba nhà ăn có một nhà hàng."
Ôn Nam Tịch vừa nghe.
Đã hiểu, là loại tự bỏ tiền ra mua, thứ Bảy Chủ nhật đều không nghỉ, cán bộ giáo viên đều có thể ăn, chỉ là gọi món lẻ thì giá khá đắt. Ôn Nam Tịch cũng từng ăn vài lần ở Trường Trung học số 2, giá đắt thì không nói, lại còn không ngon bằng Ôn Du nấu, nên sau này cô không đến đó nữa.
Trung tâm mua sắm này.
Người rất đông, nhưng phía sau có một dãy nhà sách và các cửa hàng đĩa than. Phó Diên dẫn cô bước vào một tiệm, bên trong có rất nhiều đĩa than, một số được đóng gói vô cùng tinh xảo. Phó Diên lấy một chiếc xuống đặt lên máy, bàn tay thon dài của cậu ấn một cái, tiếng hát từ đĩa than vang lên.
"Bên đường quá nhiều người và xe
Phố xá sầm uất người say sưa trong đêm
Sợ tan làm phải đợi xe rất lâu
Xếp hàng lại còn phải mang theo ô che mưa
Vừa qua Tín Hòa thì mưa to trút xuống...."
"Giống như ngày tương phùng đó, bao nhiêu chuyện cũ ngọt ngào trong tim, mưa đêm chạm vào hoa cảnh tượng này khiến tôi u sầu, nhìn thấy bóng dáng cô ấy đã không thể chiếm hữu..."
Máy hát đĩa than, Phó Diên đứng ở bên này, Ôn Nam Tịch đứng ở bên kia sát tường. Giọng hát trầm ấm của Hồng Trác Lập vang lên, quẩn quanh giữa hai người, giống như đang đứng trên đường phố Hồng Kông, nhìn nhau chăm chú. Đôi mắt Ôn Nam Tịch sáng lấp lánh: "Bài hát của ai vậy? Hay quá."
Khóe môi Phó Diên khẽ nhếch: "Hồng Trác Lập, đường Nathan."
"Tớ nhận lời đề cử này của cậu." Ôn Nam Tịch vô cùng thích thú, say sưa lắng nghe. Phó Diên dưới ánh đèn nhìn nụ cười của cô, cậu cũng cúi đầu mỉm cười.
Sau đó, hai người lại nghe bản đĩa than của các bài Hạnh phúc đã hứa đâu rồi, Hộp sắt bán đảo, Đợi em tan học, v.v...
Tiếp đó, hai người đi dạo nhà sách, mua sách bài tập do Phó Diên chọn cho Ôn Nam Tịch. Dạo xong nhà sách thì lên tầng hai, là một khu vui chơi điện tử. Ôn Nam Tịch kéo kéo quai ba lô, một bước bước thẳng vào trong. Cô quay đầu nhìn Phó Diên một cái, Phó Diên khẽ nhướng mày, đẩy vai cô: "Đi thôi."
Ôn Nam Tịch ngượng ngùng mỉm cười. Hai người mua xèng, việc đầu tiên Ôn Nam Tịch làm là đi về phía máy gắp thú bông. Những con thú bông màu hồng phấn rất thu hút, giống như những giấc mơ được trưng bày trong tủ kính, khiến người ta muốn gắp ra để chiếm làm của riêng. Ôn Nam Tịch cầm xèng nhét vào, bắt đầu thao tác.
Phó Diên cầm chiếc giỏ nhỏ đựng xèng, đứng sang một bên, nhìn cô gắp.
Ánh đèn rơi trên hàng mi cô, phản chiếu sự nghiêm túc của cô. Phó Diên hơi lười biếng cất lời: "Ôn Nam Tịch."
"Hả?"
Ôn Nam Tịch vẫn chăm chú nhìn chằm chằm vào con thú bông bên trong
Phó Diên nhìn góc nghiêng của cô: "Năm sau thi cùng một trường đại học với tớ nhé."
Bịch—— Con thú bông rơi xuống ngay miệng lỗ, vẫn chưa lọt xuống dưới.
Ôn Nam Tịch ngước mắt, nhìn về phía Phó Diên.
Cậu nhàn nhạt nhìn cô, vài tia sáng rơi trên hàng mi cậu, tôn lên đôi mắt đen láy như mực của cậu.
“Hay là, cậu đã có trường đại học muốn thi vào rồi?” Cậu cất lời, mang theo vài phần lười biếng, tùy ý.
Ôn Nam Tịch hé miệng, vốn định nói Đại học Lê Thành, nhưng sau đó, không hiểu sao, cô lại lắc đầu, nói: “Không có, tớ chưa nghĩ ra, còn cậu thì sao? Chắc là mấy trường ở Kinh Thị nhỉ.”
Trường mục tiêu của Nhan Khả là Đại học Kinh Thị, Đại học Hoa Thanh và Đại học Khoa học Công nghệ Kinh Thị, mấy trường này đều ở Kinh Thị.
Phó Diên gật đầu: “Đại học Kinh.”
Ôn Nam Tịch “ồ” lên một tiếng, cô mím môi nói: “Được.”
Phó Diên nghe xong, khóe môi hơi nhếch lên.
Ôn Nam Tịch mỉm cười, cô thu hồi tầm mắt, nghiên cứu xem làm thế nào để gắp con thú bông này xuống, nghiêng đầu nhìn vài lần: “Cái này làm thế nào nhỉ, tớ thấy sau khi thả cần gắp xuống thì phải móc vào chân hay là mông của nó.”
Phó Diên liếc nhẹ góc độ hóc búa kia, chỉ thiếu một chút xíu nữa thôi.
Cậu đứng thẳng người, đi đến sau lưng cô, Ôn Nam Tịch buông tay, lùi sang bên cạnh một chút. Cậu nắm lấy cần điều khiển, gân xanh trên mu bàn tay hiện rõ, cậu chằm chằm nhìn con thú bông đó, khi thả ngàm gắp xuống, móc trúng mông nó, sau khi gắp lên liền nhấc một cái, rồi nhanh chóng buông tay.
Bịch——
Con thú bông hình mèo đội mũ rơm đó rơi vào trong miệng lỗ.
“Oa.”
Ôn Nam Tịch có thêm một con thú bông hình mèo mới.
