Giả Vờ Chương 14

Chương 14

Tim đập thình thịch, Ôn Nam Tịch có thể cảm nhận được lực đạo từ lòng bàn tay anh, nhưng lại không quá nặng nề. Cô tựa hờ vào vai anh, mái tóc ngắn của chàng trai được cắt tỉa gọn gàng, giữa hai người vẫn còn một khoảng trống nhỏ.

Gió thổi qua, lùa vào trong bộ đồng phục, gió thổi lồng lộng.

Theo đó, lá rụng bay trên mặt đất, xoay vòng rồi lướt qua.

Hai người mặc đồng phục đứng trong trạm xe buýt, giống như bị nhấn nút tạm dừng, hồi lâu sau, Ôn Nam Tịch mới vén tóc rời khỏi vòng tay anh, ánh mắt không dám nhìn anh, liếc sang hướng khác. Phó Diên đứng thẳng người, hỏi: "Ăn cơm chưa?"

Gió lớn thổi loạn tóc mái của Ôn Nam Tịch, cô túm lấy ống tay áo, lắc đầu.

Đôi mắt dưới làn tóc có vài phần yếu ớt.

Đúng lúc này có một chiếc xe buýt chạy tới, Phó Diên liếc nhìn một cái, giơ tay ôm lấy vai cô, rời khỏi trạm dừng, "Đi tìm cái gì đó ăn thôi."

Băng qua khe hở của trạm dừng.

Hai người đi vào con đường nhỏ rợp bóng cây, Phó Diên thu tay lại, đút vào túi quần, ống tay áo của Ôn Nam Tịch dài, tay thu lại trong ống tay áo, đi dưới ánh đèn đường, lá khô đầy đất bay là đà, Phó Diên cao lớn, đi bên cạnh cô, nghiêng đầu nhìn cô một cái, "Xảy ra chuyện gì vậy? Thành tích thi tháng không tốt sao?"

Ôn Nam Tịch lắc đầu, cô ngước mắt nhìn anh một cái rồi lại thu hồi tầm mắt, cô nói: "Lần này thi rất tốt."

"Chỉ là một vài chuyện trong nhà thôi." Cô có chút né tránh, không muốn nói sâu.

Phó Diên rũ mắt lắng nghe.

Ôn Nam Tịch ngẩng đầu nhìn anh lần nữa, "Đã không sao rồi."

Phó Diên khẽ nhướng mày, ừ một tiếng, dẫn cô đi về phía khu thương mại của tiểu khu, nhưng không tìm cửa hàng nào mà dùng chìa khóa mở một cửa hàng thông tầng ở phố thương mại bên ngoài tiểu khu, đẩy cửa bước vào, đèn trong phòng bật sáng, tầng một lấy tông màu đen làm chủ đạo, phía sát tường có mấy chiếc máy tính, bên cạnh bàn còn đặt một con robot hình tròn, trên tường treo một số tác phẩm nhiếp ảnh, trên giá sách ngoài sách ra còn có một dãy phim cuộn.

Cặp sách của anh đặt trên ghế sofa, tựa vào cửa sổ sát đất rất lớn.

Cánh cửa phía sau đóng lại, Ôn Nam Tịch đứng ở lối vào, khựng lại một chút, Phó Diên xắn ống tay áo đồng phục, nhìn cô, hỏi: "Cậu muốn ăn gì? Đặt đồ ăn bên ngoài nhé."

Ôn Nam Tịch nhìn thấy trên căn bếp mở phía sau anh có gói mì ăn liền, cô nói: "Tớ ăn mì ăn liền được không?"

Phó Diên quay đầu nhìn lại, khóe môi anh khẽ cong, "Được chứ."

Anh hơi lười biếng kéo cánh tay cô một cái, "Vào đi."

"Tớ nấu."

Ôn Nam Tịch lúc này mới bước vào nhà anh, chỗ này có trải thảm, cô suy nghĩ một chút rồi cởi giày ra, xỏ vào đôi dép lê lớn bên cạnh, Phó Diên đi về phía căn bếp mở, mở tủ lấy ra một cái nồi nhỏ, Ôn Nam Tịch đi đến bên cạnh anh, tay cô đặt nhẹ lên bàn bếp, nhìn anh cúi đầu đun nước sôi, xé túi mì.

Ôn Nam Tịch do dự một chút, hỏi: "Không phải lúc nãy các cậu đang tụ tập sao?"

"Ừ." Anh lấy vắt mì ra đợi nước sôi, khóa kéo đồng phục không kéo, để lộ chiếc áo phông đen bên trong, tôn lên làn da trắng của anh.

"Vậy cậu chạy ra ngoài như thế này có sao không?"

"Không sao, người nhà sẽ không nói tớ."

Ôn Nam Tịch nhìn quanh môi trường ở đây, "Đây có vẻ là căn cứ bí mật của cậu?"

"Ừ, tớ thích ở một mình."

Ôn Nam Tịch "ồ" một tiếng, tóc cô buộc sau đầu, lúc này hơi xẹp xuống, có chút rối rắm, cô chăm chú nhìn anh dùng đũa khuấy tơi sợi mì, nhớ lại trong bức ảnh chụp chung của Nhan Khả, hai người ăn mặc sang trọng ngồi bên cạnh Phó Diên, trước đây cô từng nghe Nguyên Thư nói qua.

Ba mẹ của Phó Diên đều là giáo sư đại học.

Tạch — tắt lửa.

Phó Diên lấy ra hai cái bát, mỗi bát múc một phần.

Bưng trên tay đi về phía ghế sofa, Ôn Nam Tịch cầm hai đôi đũa vội vàng đi theo, ngồi xuống thảm, Phó Diên đặt một bát trước mặt cô.

Mùi thơm nức mũi, Ôn Nam Tịch mới cảm thấy đói bụng.

Cô cầm đũa, chọc vào trong bát.

Phó Diên đi về phía nhà bếp, mở tủ lạnh, lấy hai chai Coca, đi đến bên cạnh cô, ngồi trên ghế sofa, mở một chai đưa cho cô, Ôn Nam Tịch cầm lấy Coca, nói lời cảm ơn, cô ngửa đầu uống một ngụm, mì ăn liền đi kèm Coca, đúng là cặp bài trùng.

Vừa vào cổ họng thật sảng khoái.

Phó Diên cúi người ăn.

Hai thiếu niên thiếu nữ đang tuổi ăn tuổi lớn, ăn như gió cuốn mây tàn, loáng một cái đã ăn xong, Ôn Nam Tịch ăn no mắt sáng lên rất nhiều, vừa uống Coca.

Phó Diên bóp chai Coca, cũng đang uống, hỏi: "Ăn no chưa?"

Ôn Nam Tịch gật đầu, tóc của cô gái vẫn còn rối, tóc mái hơi xoăn, làn da trắng nõn, rất động lòng người.

Phó Diên đặt Coca xuống, thu dọn bát đĩa, mang đến bồn rửa tay, xả nước hai cái rồi cho vào máy rửa bát tự động. Anh đi trở lại, móc cặp sách, mở ra, từ bên trong lấy ra tờ đề thi, là đề thi của Trường Trung học số 1, anh đặt lên bàn, Ôn Nam Tịch ghé đầu nhìn sang, cô ngẩng đầu hỏi: "Lần này cậu được mấy điểm?"

"735."

Ôn Nam Tịch học theo Nguyên Thư tặc lưỡi hai tiếng, "Cậu là ác quỷ à."Phó Diên liếc nhìn cô một cái, khóe môi khẽ nhếch, anh lấy cuốn sách ngoại khóa bên cạnh, nói: "Em tự xem đi, chỗ nào không hiểu thì hỏi anh."

"Vâng." Ôn Nam Tịch nằm bò trên bàn trà, lật xem tờ đề thi của anh.

Phó Diên tựa vào sofa, lật xem sách ngoại khóa.

Ôn Nam Tịch nhìn mấy câu hỏi này mà hoa cả mắt, giáo viên Trường Trung học số 1 lại làm khó học sinh rồi, cô ngồi dậy đi đến bên cạnh Phó Diên, giơ cho anh xem, Phó Diên nhận lấy tờ đề đang định xem thì thấy cô theo bản năng cắn cây bút của anh, anh phản xạ tự nhiên nắm lấy cây bút của cô, Ôn Nam Tịch ngước mắt lên, "Hửm?"

Phó Diên im lặng vài giây, "Đừng cắn bút của anh."

Ôn Nam Tịch ngẩn ra một giây, sau đó mặt đỏ bừng, cô vội vàng đặt bút của anh xuống, còn rút khăn giấy lau lau, Phó Diên nhìn nghiêng khuôn mặt cô, một bên tai ửng đỏ. Tim Ôn Nam Tịch cũng đập nhanh hơn một chút, cô nắm chặt cây bút của anh, thầm nghĩ không được cắn nữa. Hai người ngồi sát nhau, anh giảng cho cô nghe về những câu hỏi mà giáo viên của họ đã ra.

Chiếc điện thoại anh đặt trên bàn cứ vang lên liên hồi.

Đều là tin nhắn WeChat, trong đó cũng có tin nhắn của Nhan Khả gửi tới.

Làm đề có thể khiến người ta quên đi những chuyện không vui, ít nhất khi Ôn Nam Tịch rời khỏi căn cứ bí mật của Phó Diên, tâm trạng đã tốt hơn nhiều, Phó Diên tiễn cô ra trạm xe buýt, thời tiết lạnh, cô đút tay vào túi áo khoác, run rẩy, Phó Diên thấy vậy liền cởi áo khoác từ phía sau đắp lên vai cô.

Ôn Nam Tịch ngẩn ra, cô giơ tay kéo lại áo khoác, nhìn anh, "Anh không lạnh sao?"

Anh vừa mới thay quần áo, bên trong là một chiếc áo hoodie có mũ màu đen tuyền, anh lắc đầu, "Không lạnh."

Hai người cùng đi đến trạm xe buýt, đứng đó chờ xe, hai tiếng trước, họ đã ôm nhau ở đây. Đến tận bây giờ Ôn Nam Tịch mới thấy ngại ngùng, cô rướn cổ chờ xe buýt, không dám nhìn anh, Phó Diên đút tay vào túi quần, đứng đó một cách lười biếng, bầu bạn cùng cô chờ đợi.

Một lát sau.

Xe buýt tuyến 328 đã đến.

Đây là chuyến xe mà Phó Diên thường xuyên đi.

Ôn Nam Tịch đi về phía xe, cô lấy chiếc áo khoác trên vai xuống, nhét lại vào lòng anh, "Em đi đây, ngủ ngon."

Phó Diên theo bản năng đón lấy, Ôn Nam Tịch vẫy tay rồi nhanh chân bước lên xe, cô đi vào trong nắm lấy tay vịn, đứng trong xe vẫn vẫy tay với anh.

Ánh đèn chiếu tới, đôi mắt cô gái cong cong, dưới ánh sáng, có vài phần linh động.

Phó Diên nhìn cô, nhìn chiếc xe khởi hành rời đi, mất hút bóng dáng, anh mới xách bộ đồng phục đi về nhà, thoang thoảng trong bộ đồng phục có mùi hương cam quýt trên người cô gái.

Đến trạm Nam An, đúng lúc náo nhiệt nhất.

Ôn Nam Tịch xuống xe, lên lầu về nhà, cửa vừa mở ra đã thấy Ôn Du đứng bên cạnh sofa, hốc mắt đẫm lệ, Ôn Hữu Đào đứng bên bàn máy tính, khoanh tay, ánh mắt lạnh lùng, dáng vẻ này Ôn Nam Tịch không phải chưa từng thấy, đã thấy quá nhiều lần rồi, Ôn Du cố gắng khóc lóc, cố gắng kháng nghị, cố gắng tranh thủ cho cô một chút gì đó.

Nhưng luôn không địch lại cái miệng của Ôn Hữu Đào, cộng thêm tình cảm yêu thương dành cho ông ta, nên vĩnh viễn đều thất bại.

Ôn Nam Tịch nhìn thấy dáng vẻ nước mắt chảy dài của Ôn Du, Ôn Du thấy cô thì ngẩn ra một giây, theo phản xạ dời mắt đi chỗ khác để lau nước mắt, Ôn Nam Tịch nghiến răng, nhanh chân đi đến trước mặt Ôn Hữu Đào, mở một tấm ảnh ra rồi dí mạnh vào trước mặt ông ta, "Ông nhìn người phụ nữ mà ông luôn nhớ nhung đi."

"Người ta rất hạnh phúc, rất ân ái với chồng, bà ấy có cần ông không? Bà ấy căn bản không cần, đối với bà ấy, ông chỉ là một người cũ, ông chỉ là một người khách qua đường trong cuộc đời bà ấy thôi! Ông chẳng là cái gì cả!"

Cô chỉ thẳng tay vào người đàn ông ăn mặc chỉnh tề và Ngu Viện Viện đang cười tươi như hoa trong ảnh.

Ánh mắt Ôn Hữu Đào lạnh thấu xương, ông ta liếc qua tấm ảnh, rồi lại nhìn Ôn Nam Tịch, giơ tay gạt bàn tay cô ra, "Ôn Nam Tịch, ai cho mày cái gan dám nói chuyện với tao như thế."

Ôn Nam Tịch nghiến răng nhìn ông ta.

Ôn Hữu Đào xoay người ngồi lại trước máy tính, giọng lạnh lùng: "Bảo mẹ mày đừng khóc nữa!"

Ôn Nam Tịch đứng chôn chân tại chỗ, dâng lên một cảm giác bất lực, đúng vậy, cô nảy sinh một cảm giác bất lực giống hệt Ôn Du đối với người đàn ông là cha ruột của mình này. Cô ngước mắt lên nhìn thấy Ôn Du, đôi mắt Ôn Du đầy nước mắt, lại trốn vào trong bếp, Ôn Nam Tịch chớp chớp mắt.

Vài giây sau.

Cô đi về phía nhà bếp.

Ôn Du vội vàng lau nước mắt, đưa sữa cho cô, Ôn Nam Tịch nhận lấy sữa, uống cạn trong một hơi, cô đưa trả chiếc cốc cho Ôn Du, nói: "Mẹ, báo cho mẹ một tin tốt, kỳ thi tháng này con đứng nhất toàn trường."

Ôn Du đã biết từ sớm, nhưng bà vẫn vừa lau nước mắt vừa bật cười, "Tốt quá rồi."

"Nam Tịch, con thực sự rất giỏi."

Ôn Nam Tịch mỉm cười, cô giơ tay lau nước mắt cho Ôn Du, "Con đi tắm đây."

"Đi đi."

Họ và mẹ con Nhan Khả cứ đấu đá nhau như vậy, có lẽ, cái họ đang đấu chính là lòng tự trọng khi không có được một người cha tốt, một người chồng tốt.

Ngày hôm sau.

Quay lại trường học, Nhan Khả đã đến rồi, bình thường cô ta không đến sớm hơn Ôn Nam Tịch, hôm nay lại sớm hơn nhiều, đang đọc tiếng Anh, trên bàn đặt mấy cuốn sách bài tập mới mua, tóc đuôi ngựa buộc cao, lông mày và đôi mắt vẫn xinh đẹp như cũ, đang vô cùng tập trung.Ôn Nam Tịch liếc nhìn một cái, thu hồi tầm mắt, ngồi lại chỗ ngồi.

Nguyên Thư ghé đầu sang phía Ôn Nam Tịch nói: "Cậu ta đến sớm thật đấy, sớm hơn cả lớp trưởng, xem ra là muốn phấn đấu vươn lên rồi."

Ôn Nam Tịch lấy đề thi và sách giáo khoa ra, bắt đầu giờ đọc buổi sáng. Trời lạnh, lúc tan học, Ôn Nam Tịch cùng Nguyên Thư đi lấy nước nóng vào túi sưởi tay, hai người đứng trước máy nước nóng, mỗi người một máy đang lấy nước, thì nghe thấy tiếng Chu Na Na nói chuyện ở lối cầu thang: "Nhan Khả, cậu đừng hoảng, cố gắng lên, cuối kỳ chắc chắn có thể thi vượt qua cậu ta."

Nhan Khả khoanh tay, ừ một tiếng: "Mẹ tớ đổi giáo viên dạy kèm cho tớ rồi, tớ cũng đang học lớp tăng cường."

"Phó Diên thì sao, cậu ấy có dạy cậu không?"

"Dạo này cậu ấy bận, không có thời gian, đưa vở ghi chép cho tớ rồi."

Chu Na Na "ây" một tiếng: "Hơi đáng tiếc, nếu cậu ấy rảnh thì có thể dạy cậu rồi."

"Không sao." Giọng Nhan Khả mang theo sự tự tin: "Cậu ta không đắc ý được bao lâu đâu."

"Ừm, đúng vậy, mẹ cậu đối xử với cậu tốt thật đấy, hôm qua còn đặc biệt đến đón cậu về."

"Mấy gia đình chúng tớ tụ tập ăn uống." Nhan Khả nhắc đến chuyện này thì mỉm cười, lúc này điện thoại vang lên, cô ta cầm lên nhìn một cái, nhấn vào tin nhắn thoại, giọng đối phương truyền đến, là của Ôn Hữu Đào: "Nhan Khả, cái mô hình lần trước cháu nhờ chú tìm, chú tìm thấy rồi, lúc nào rảnh chú gửi đến trường cho cháu."

Chu Na Na kinh ngạc: "Chú Ôn? Bố của Ôn Nam Tịch sao?"

Nhan Khả đắc ý cười: "Ừm, buổi họp phụ huynh lần trước, tớ thấy hình mô hình trên ốp điện thoại của chú ấy, thấy đẹp nên hỏi chú ấy có mua được không."

"Oa, bố của Ôn Nam Tịch đối xử với cậu tốt thật đấy, Nhan Khả, nhân duyên của cậu tốt thật, tớ thấy chú Ôn đối với Ôn Nam Tịch hình như cũng chẳng ra sao."

Nhan Khả khẽ hừ một tiếng.

Bên ngoài máy nước nóng.

Ôn Nam Tịch đứng yên tại chỗ không nhúc nhích, Nguyên Thư nghiến răng nghiến lợi: "Cậu ta thật không biết xấu hổ, dựa vào cái gì mà hỏi xin đồ của bố cậu."

Ôn Nam Tịch hoàn hồn, lấy nước nóng xong liền đi.

Nguyên Thư vội vàng đi theo cô, nhìn cô: "Nam Tịch."

"Tớ không sao."

"Hôm qua bố cậu có khen cậu không?"

Ôn Nam Tịch lắc đầu, rẽ vào lớp học.

Nguyên Thư ngẩn người.

Cuộc hôn nhân không có tình yêu, thật đáng sợ.

Thời gian trôi qua rất nhanh, tháng mười hai chớp mắt đã đến cuối tháng, đã vào đông, mọi người đều khoác thêm áo gile bên ngoài đồng phục, hoặc mặc thêm một lớp áo bên trong đồng phục. Một tuần trước, Nhan Khả đã chuẩn bị mừng sinh nhật cho Phó Diên, cô ta cùng Đàm Vũ Trình bao một phòng KTV siêu lớn, còn đặc biệt đặt bánh kem.

Cũng mời một số bạn học có quan hệ tốt trong lớp cùng tham gia.

Còn tự tay làm bảng thủ công cung Ma Kết, mọi thứ đã sẵn sàng, chỉ chờ ngày đó đến.

Ngày 22 này là thứ Ba.

Ôn Nam Tịch ôm cuốn sách tiếng Anh đang nghe từ vựng, điện thoại giấu dưới sách, cô soạn tin nhắn.

Ôn Nam Tịch: Chúc mừng sinh nhật, bình an mỗi năm.

yan: Cảm ơn.

Ôn Nam Tịch: 【Cố lên cố lên cố lên】

yan: Tối nay ra ngoài không?

Ôn Nam Tịch: Đi đâu?

yan: Cùng ăn một bữa cơm, còn có một buổi tiệc sinh nhật.

Ôn Nam Tịch: Em không đi đâu.

yan: ?

Ôn Nam Tịch: Giờ tự học buổi tối.

Bên kia im lặng vài giây.

Lát sau, anh lại gửi đến.

yan: Sang năm, anh giúp em đón sinh nhật.

Ôn Nam Tịch: Cảm ơn nhé.

Lại qua vài giây.

yan: Ôn Nam Tịch

Anh chỉ gửi ba chữ này rồi không có phần sau, Ôn Nam Tịch tiếp tục đọc sách, lát sau, cô lại soạn tin nhắn trên điện thoại.

Ôn Nam Tịch: Em muốn giúp anh đón sinh nhật, chuẩn bị cho anh một cái bánh kem.

Ôn Nam Tịch: Nhưng em chỉ muốn đón cùng anh thôi.

yan: Gặp ở đâu.

Ôn Nam Tịch: Núi Dung Thành

yan: Ừm.

Ôn Nam Tịch cất điện thoại, thấy Nhan Khả mỉm cười đi vào, cô ta liếc mắt nhìn Ôn Nam Tịch một cái rồi thu lại, ngồi vào chỗ của mình. Hôm nay cô ta có trang điểm, lớp trang điểm nhạt làm ngũ quan thêm sắc sảo diễm lệ, bên trong đồng phục mặc áo dài tay hở vai màu đen, đã chuẩn bị sẵn sàng từ sớm.

Ôn Nam Tịch đeo tai nghe vào.

Buổi chiều, Ôn Nam Tịch đi xin giấy nghỉ phép, trên bàn Trương Vũ Xuyên có mấy tờ đơn xin nghỉ, thầy có chút khó xử, lẩm bẩm nói các em hôm nay bị làm sao thế, đều xin nghỉ.

Nhưng vì những học sinh xin nghỉ thành tích đều rất tốt, đặc biệt là Ôn Nam Tịch và Nhan Khả, thầy cầm bút vẫn ký cho Ôn Nam Tịch, thầy nhìn Ôn Nam Tịch: "Em nói cho thầy biết, tối nay định đi làm gì?"

Giọng Ôn Nam Tịch nhàn nhạt: "Nhà em có việc ạ."

"Được rồi, duyệt."

Ôn Nam Tịch nói lời cảm ơn, xoay người rời đi, Nguyên Thư còn phải học tự học buổi tối, Ôn Nam Tịch không chào cô ấy, xuống lầu về nhà. Ở nhà chỉ có Ôn Du, Ôn Nam Tịch nài nỉ Ôn Du dạy cô làm bánh kem, Ôn Du cười hỏi: "Sinh nhật ai thế? Nguyên Thư à? Mẹ nhớ không phải hôm nay mà."

"Một người bạn học ạ." Ôn Nam Tịch đeo tạp dề, chăm chú làm.

Ôn Du cười nói: "Vậy thì làm cho đẹp một chút."

"Vâng."Tay nghề của Ôn Du rất tốt, bất kể là nấu ăn hay làm bánh ngọt đều thuộc hàng nhất lưu. Sau khi làm xong, Ôn Nam Tịch lén lấy một tấm thiệp, viết lên đó 【Phó Diên, sinh nhật vui vẻ.】 Sau đó cô giấu vào trong cặp sách, đeo cặp lên rồi xách theo bánh kem đi ra ngoài.

Cô và Phó Diên hẹn gặp nhau trên đỉnh núi.

Núi Dung Thành nằm ở phía sau Nhà thi đấu Nam An, có một con đường thẳng tắp có thể đi tới đó, buổi tối cũng có người leo núi, chỉ là không nhiều, Ôn Nam Tịch đeo cặp sách đi bộ lên đỉnh núi.

Vừa liếc mắt một cái đã thấy Phó Diên đang tựa vào tảng đá, cúi đầu bấm điện thoại.

Ôn Nam Tịch cắm tấm thiệp đó lên bánh kem, thắp nến lên, "Phó Diên."

Phó Diên nghe thấy giọng cô thì ngước mắt lên.

Cô gái xinh đẹp đeo cặp sách, bên trong mặc một chiếc áo hoodie màu đỏ, bên ngoài khoác đồng phục trường, gió thổi tung mái tóc cô, cô mỉm cười rạng rỡ bưng một chiếc bánh kem nhỏ đứng ở đó, ánh nến chiếu sáng đôi mắt cô, cô cong mắt cười, trông giống như một tiên nữ.

Phó Diên ngẩn người vài giây.

Ôn Nam Tịch bước nhanh vài bước, "Mau, ước đi."

Cô ngồi xếp bằng trên thảm cỏ, Phó Diên đi tới, không nhịn được mà nhếch môi, anh đặt cặp sách xuống, ngồi đối diện cô.

Ôn Nam Tịch tháo cặp sách ra.

Cô giơ cao bánh kem, "Ước trước đã."

Phó Diên lười nhác giơ tay lên, hai lòng bàn tay chắp lại, nhắm mắt.

Ôn Nam Tịch hát bài chúc mừng sinh nhật cho anh.

"Chúc anh sinh nhật vui vẻ, chúc anh ước mơ thành hiện thực, chúc anh bình an vui vẻ, chúc anh mãi mãi hạnh phúc..."