Giả Vờ Chương 11
Chương 11
Mấy câu làm sai này, đều là những dạng bài tủ của giáo viên Trường Trung học số 1. Điểm yếu của Ôn Nam Tịch trong hai năm nay chủ yếu vẫn là môn tiếng Anh, nhưng kỳ thi liên trường lần này, điểm tiếng Anh của cô đã tăng lên, ngược lại toán và vật lý lại kéo điểm xuống.
Phó Diên lật bài thi của cô, giảng từ toán đến vật lý, khóe mắt liếc nhìn bài thi tiếng Anh của cô. Ôn Nam Tịch lấy tay che điểm số lại, Phó Diên nhìn cô một cái: "Bình thường tiếng Anh của cậu không tốt lắm à?"
Ôn Nam Tịch mím chặt môi, gật gật đầu.
Tiếng Anh của cô kém hơn Nhan Khả rất nhiều, thường xuyên phát huy không ổn định, chủ yếu vẫn là ở phần nghe. Phó Diên đưa tay định lấy bài thi của cô, Ôn Nam Tịch sợ cậu nhìn thấy điểm nghe thê thảm không nỡ nhìn của mình, vội vàng nắm lấy, nắm chặt cổ tay cậu. Cả hai đều sững sờ, lòng bàn tay cô mềm mại và ấm áp.
Bất ngờ không kịp phòng bị, cô nhanh chóng buông cậu ra.
Đầu ngón tay với những khớp xương rõ ràng của Phó Diên khựng lại, kéo bài thi qua. Một bên gốc tai cậu hơi nóng lên, cậu tùy ý lật bài thi của cô, nhìn thấy mấy câu hỏi phần nghe.
Cô sai ba câu, cũng là ba câu duy nhất không lấy được điểm.
Cậu nhướng mắt.
Ôn Nam Tịch ngậm kẹo mút không dám nhúc nhích, cô chạm mắt với cậu, lúng búng nói: "Mình có thể lấy toán và vật lý bù vào được không?"
"Cậu đã nghĩ qua nguyên nhân mình thi không tốt chưa?" Giọng nam sinh có chút lười biếng, khẽ hỏi ngược lại.
Ôn Nam Tịch mím môi, suy nghĩ một chút. 【Tài khoản WeChat đọc tiểu thuyết: Cửu Quất Thôi Văn】
"Phần nghe, mãi mãi là vấn đề ở phần nghe, đổi gia sư rồi, vẫn không được."
Phó Diên im lặng vài giây, nói: "Mình gửi cho cậu một đoạn ghi âm, cậu tải về điện thoại, sau này không có việc gì thì nghe, bất cứ lúc nào cũng được."
Nói rồi, cậu nhấn mở hình đại diện màu đen, gửi qua vài đoạn ghi âm.
Ôn Nam Tịch xích lại gần nhìn một cái, cô nói: "Cảm ơn nhé, đợi mình về nhà, mình sẽ tải, điện thoại mình không có mạng."
Phó Diên "ừ" một tiếng.
Giảng bài xong, Ôn Nam Tịch bắt đầu thu dọn bài thi, cất bài thi vào trong cặp sách, nhìn thời gian góc dưới máy tính, vẫn còn có thể nghe được hai ba bài hát. Cô đứng dậy đi vệ sinh, nhà vệ sinh của tiệm net này giấu ở phía sau quầy thu ngân, ông chủ lắp vài ngọn đèn rất kỳ lạ, có chút cảm giác giống như quán bar.
Thiếu nữ buộc tóc đuôi ngựa thấp, mái tóc hơi rối bước vào trong. Lúc trở ra, cô đã rửa tay và rửa mặt, sau đó chỉnh trang lại mái tóc, chân vừa mới bước ra khỏi bức tường.
Liền nghe thấy Nhan Khả mặc một chiếc váy đồng phục, đeo cặp sách cùng Đàm Vũ Trình bước vào. Đi đến phía sau Phó Diên, Nhan Khả hất tóc đuôi ngựa, nửa tựa vào chỗ ngồi kia của Ôn Nam Tịch. Váy của cô ta khá ngắn, để lộ đôi chân dài miên man. Đàm Vũ Trình tựa vào cạnh bàn của Phó Diên, cười hỏi: "Bận xong chưa?"
Nhìn thấy cảnh tượng này.
Ôn Nam Tịch rụt đầu lại, cô tựa lưng vào tường, hai tay đút vào túi quần đồng phục, ngẩn người. Cô nghe thấy Phó Diên nói vẫn chưa, Đàm Vũ Trình hai tay đút túi quần, đứng thẳng người, đứng phía sau cậu nhìn những dòng code cậu đang gõ. Nhan Khả tựa người đầy thư giãn, cũng hùa theo nhìn cùng.
Đàm Vũ Trình và Nhan Khả bắt đầu trò chuyện.
Giọng nói của Nhan Khả xưa nay luôn êm tai: "Mình có thể học không?"
Đàm Vũ Trình cười ha hả: "Được chứ, sao lại không được, nhưng cậu vẫn nên lo cho thành tích của cậu trước đi."
"Này." Trong giọng nói của Nhan Khả mang theo sự nũng nịu, "Hôm nào các cậu dạy mình đi."
"Để Phó Diên dạy cậu."
Ánh mắt Nhan Khả nhìn về phía Phó Diên. Phó Diên đang đeo tai nghe, không đáp lại. Những ngón tay thon dài của cậu gõ xuống dòng code cuối cùng trên màn hình, sau đó trang web hoàn thành. Cậu tháo tai nghe xuống, khóe mắt nhìn về hướng nhà vệ sinh.
Ôn Nam Tịch tựa vào tường, hoàn toàn không muốn đi ra, càng không muốn chạm mặt Nhan Khả.
Cô buồn chán đá đá chân tại chỗ, liền nghe thấy giọng nói của Nhan Khả truyền đến: "A, ở đây có một cây kẹo mút, vị chocolate. Phó Diên, cho mình nhé."
Động tác của Ôn Nam Tịch khựng lại, sau đó mới đá chân tiếp. Bên ngoài, Phó Diên xách quai cặp đeo lên lưng, trước khi Nhan Khả sắp chạm vào cây kẹo mút kia, cậu đã lấy đi trước. Cậu tiện tay bỏ vào trong áo khoác đồng phục. Đầu ngón tay Nhan Khả khựng lại, trong mắt lộ vẻ tủi thân. Phó Diên đút tay vào túi quần, giọng nói nhạt nhẽo: "Đi thôi."
Cậu đi ra ngoài, lấy điện thoại ra, cúi đầu bấm bấm.
Đàm Vũ Trình vỗ vỗ Nhan Khả, an ủi: "Đi thôi, đồ của cậu ấy không thể chạm vào, cậu đâu phải không biết."
Nhan Khả mím môi, đeo cặp sách lên đuổi theo, chiếc chuông trên cặp sách của cô ta vang lên leng keng. Cô ta đi cùng Đàm Vũ Trình, vẫn thấy tủi thân: "Chỉ là một cây kẹo mút thôi mà."
Đàm Vũ Trình bật cười.
"Mình còn chẳng dám lấy, huống hồ là cậu."
Nghe thấy âm thanh bọn họ rời đi, Ôn Nam Tịch mới từ phía sau bức tường bước ra. Trong không khí thoang thoảng mùi hương trên người Nhan Khả. Cô đi đến bên cạnh máy tính, máy tính đã tự động khóa. Cô cầm lấy cặp sách đeo lên, rút thẻ đi đến quầy thu ngân đổi, khóe mắt liếc nhìn máy tính của Phó Diên một cái.
Màn hình đã đen ngòm.
Cô thu hồi tầm mắt, bước ra khỏi tiệm net. Lúc này trời đã tối, ngõ Nam An sáng lên ánh đèn đường màu cam. Cô đi xuyên qua con ngõ, thấp thoáng nhìn thấy ba bóng người từ đầu này sang đầu kia, bọn họ đang đi về phía trạm xe buýt. Bên cạnh hai nam sinh cao gầy là một cô gái mặc áo sơ mi trắng và váy xếp ly.
Ôn Nam Tịch rẽ sang một con ngõ khác, lên lầu, trở về nhà.
Ôn Hữu Đào đang ngồi sau máy tính, bận rộn vẽ bản vẽ. Ông ngước mắt nhìn sang, hỏi: "Đã có điểm chưa?"
Động tác thay giày của Ôn Nam Tịch khựng lại, giọng cô rất trầm, sắc mặt không đổi: "Chưa ạ."
Ôn Hữu Đào nheo mắt, một lúc sau mới nói: "Có rồi thì đưa ba xem."
Ôn Nam Tịch không đáp.
Cô tháo cặp sách đặt lên sô pha. Ôn Du bưng thức ăn đi ra, mỉm cười nhìn cô: "Về rồi đấy à."Ôn Nam Tịch bước tới giúp lấy bát đũa, một lát sau, ba người ngồi quanh bàn ăn cơm. Điện thoại của Ôn Hữu Đào liên tục đổ chuông, có khá nhiều tin nhắn, ông vừa làm việc vừa ăn cơm. Ôn Du và Ôn Nam Tịch cũng rất im lặng. Ăn xong, Ôn Du đi rửa bát, Ôn Nam Tịch bước vào bếp, đứng bên cạnh Ôn Du.
Ôn Du dịu dàng nói: "Trong bếp mùi dầu mỡ nồng lắm, con ra ngoài đi, lát nữa mẹ gọt trái cây mang vào phòng cho con."
Ôn Nam Tịch khựng lại, nhìn dòng nước chảy rào rào, nói: "Mẹ, lần này, con vẫn đứng hạng hai. Nhan Khả, đứng nhất toàn trường."
Động tác rửa bát của Ôn Du khựng lại.
Một lúc lâu sau, giọng bà mới mang theo vài phần hụt hẫng: "Không sao, lần sau cố gắng hơn."
Bà thường xuyên nói như vậy.
Hơn hai năm qua, đều nói như vậy, Ôn Nam Tịch mím chặt môi: "Con xin lỗi mẹ."
Cô không thể thắng được con gái của "bạch nguyệt quang" của Ôn Hữu Đào. Ôn Du vội vàng ngước mắt lên, Ôn Nam Tịch đã ra khỏi bếp, xách cặp sách về phòng. Cô ngồi xuống mép giường, lấy bài thi hôm nay đặt lên bàn học, ôn tập lại. Ôn Du gọt trái cây mang vào, đặt cạnh bàn học của cô, bà ôm lấy Ôn Nam Tịch.
"Không sao, thật sự không sao đâu, hạng hai cũng rất tốt rồi, con không có lỗi với bất kỳ ai cả, là mẹ có lỗi với con."
Khóe mắt Ôn Nam Tịch đỏ lên, cô "vâng" một tiếng.
Ôn Du vuốt ve mái tóc cô: "Tối nay nghỉ ngơi một chút đi, đừng để bản thân mệt mỏi quá."
"Vâng."
Vẫn còn việc nhà chưa làm xong, Ôn Du buông cô ra, bước ra ngoài, tiện tay đóng cửa lại. Ôn Nam Tịch cầm nĩa lên ăn trái cây, ngẩn ngơ một lúc. Cô lấy điện thoại, kết nối với mạng wifi ở nhà. Trước đây Ôn Hữu Đào thường canh chừng mạng không cho cô kết nối, sau này phát hiện cô căn bản không thèm kết nối, nên bây giờ không còn canh chừng quá gắt gao nữa.
Cô mở QQ.
Tiếng "tít tít" báo đăng nhập vang lên, ảnh đại diện màu đen nhấp nháy vài cái.
Là bốn đoạn ghi âm gửi cho cô.
Trên cùng còn có một câu cậu gửi.
yan: Ôn Nam Tịch.
Chỉ ba chữ, gửi từ buổi sáng, cô không trả lời.
Thảo nào cậu lại hỏi điện thoại của cô có phải bị tịch thu rồi không. Cô tải bốn đoạn ghi âm đó xuống, kéo ngăn kéo ra, lấy một cặp tai nghe màu trắng đeo vào, sau đó kết nối với điện thoại. Cô vặn to âm lượng, nghe thấy bên trong lại là bài đọc các bài luận tiếng Anh, giọng nữ, giống như của một giáo viên nào đó, phát âm cực kỳ chuẩn.
Một đoạn ghi âm không chỉ có một bài luận, mà có đến mấy bài.
Ôn Nam Tịch rất ít khi nghe bài luận theo kiểu này, hết bài này đến bài khác, hơn nữa cô còn theo ý thức mà dịch nghĩa của bài luận này. Nhưng cô rất dễ nhầm lẫn những từ có phát âm giống nhau, đặc biệt là có một bài toàn những từ phát âm na ná nhau, lúc này cô mới phản ứng lại, cậu đang muốn uốn nắn khả năng phân biệt từ vựng của cô.
Cô mở QQ, soạn tin.
Ôn Nam Tịch: [Quỳ gối cảm tạ]
yan: Có mạng rồi à?
Ôn Nam Tịch khựng lại: Ừm.
yan: Ừm.
Gửi xong, ảnh đại diện của cậu lại chuyển sang trạng thái ngoại tuyến.
Ôn Nam Tịch ấn giữ tai nghe, cầm bút viết lên vở, nghe đi nghe lại đoạn ghi âm hết lần này đến lần khác. Nghe đến mức tai hơi nóng lên, cộng thêm đêm đã khuya, cô mới tháo tai nghe xuống, xoa xoa tai. Mạng vẫn đang đăng nhập, cô nhấn vào vòng bạn bè, nhìn thấy một bài đăng mới nhất của Nhan Khả, cô ta đang đan khăn quàng cổ.
Bàn tay sơn móng màu hồng giơ ngón tay hình chữ V trên chiếc khăn quàng.
Chu Na Na hỏi: Tặng Phó Diên à?
Nhan Khả: Ừm.
Chu Na Na: Chậc chậc, Khả Khả, cậu thật đảm đang.
Nhan Khả: Hì hì.
Ôn Nam Tịch xem xong, thoát khỏi vòng bạn bè.
QQ lại nhấp nháy, ảnh đại diện màu đen gửi đến một tin nhắn.
yan: Số điện thoại bao nhiêu.
Ôn Nam Tịch: Của tớ á?
yan: Ừm.
Ôn Nam Tịch khựng lại: 186520
yan: Được.
Đối phương không gửi thêm gì nữa, Ôn Nam Tịch cũng thoát QQ, đồng thời tắt mạng, sau đó lật chăn lên giường đi ngủ.
Sau khi có điểm thi tháng, các giáo viên của Trường Trung học số 2 đều đang nghiên cứu mấy câu hỏi hóc búa đó, mất mấy ngày liền để chữa đề thi. Nhan Khả mang khăn quàng cổ đến trường, có thời gian rảnh là đan, vì quan hệ rộng nên luôn không bị bắt được. Tất nhiên cô ta cũng thường xuyên đeo tai nghe, nghe tiếng Anh, ôn tập.
Lâu lắm rồi mới thấy yên tĩnh đi nhiều như vậy.
Nguyên Thư nhìn bộ dạng đó của cô ta, ghé sát vào Ôn Nam Tịch: "Nghe nói sắp đến sinh nhật Phó Diên rồi, cậu ấy muốn tặng khăn quàng cổ tự đan làm quà sinh nhật."
Ôn Nam Tịch nghe xong, không đáp.
Cô đang ôn tập bài toán.
Nguyên Thư chậc chậc vài tiếng, nói: "Cậu nói xem, cậu ấy có thể theo đuổi được Phó Diên không?"
Ôn Nam Tịch lắc đầu: "Không biết."
Nguyên Thư ngả người ra sau, lật sách ra, nói: "Vừa nãy tớ đi vệ sinh, nghe Chu Na Na nói, Nhan Khả dạo này hơi căng thẳng, lúc nào cũng bồn chồn không yên. Cho nên mới gấp gáp tự làm quà như vậy."
Ôn Nam Tịch "ồ" một tiếng.
Buổi trưa, mạch điện bên nhà ăn bị chập, đang được kiểm tra, lo lắng học sinh xảy ra sự cố gì nên tạm dừng mở cửa một ngày. Thời gian gấp gáp, nhà trường đành phải mở cổng trường, cho học sinh ra ngoài ăn cơm. Ngõ Nam An và khu phố ẩm thực bên Trường Trung học số 1 đều chật kín người. Ôn Nam Tịch và Nguyên Thư mua hai phần cơm mang vào tiệm trà sữa, tận hưởng máy lạnh, nhân tiện chuẩn bị gọi hai ly trà sữa để uống.
Đám người Nhan Khả cũng ngồi ở dãy ghế đằng kia, đang cười đùa cầm menu gọi món. Lúc này, cửa tiệm trà sữa bị đẩy ra, Phó Diên và Đàm Vũ Trình cùng hai nam sinh khác bước vào. Cậu đẩy cửa, khóa áo đồng phục Trường Trung học số 1 không kéo, cứ thế bước vào, hàng lông mày thanh tú.
Ngay lập tức thu hút sự chú ý của những người khác.
Nhan Khả nhìn thấy cậu đến, vội vàng đứng bật dậy: "Phó Diên."
Đàm Vũ Trình cười khoác vai Phó Diên, đi tới, nói chuyện với Nhan Khả. Nữ sinh bên cạnh cô ta đỏ bừng mặt, nhìn Phó Diên. Phó Diên đang cầm điện thoại bấm bấm, góc nghiêng thanh tú cũng rất đẹp mắt. Nhan Khả nhìn Phó Diên nói: "Hay là, các cậu mời bọn tớ uống trà sữa đi."
Đàm Vũ Trình cười đáp: "Được thôi. Chỉ là mấy ly trà sữa thôi mà."
Phó Diên lại không đáp, cậu xoay người kéo ghế định ngồi xuống, khóe mắt liếc thấy Ôn Nam Tịch đang ngồi trong góc, Ôn Nam Tịch đang cắn đũa và và cơm.
Cậu nhìn cô vài giây, thu hồi tầm mắt.
Đàm Vũ Trình đi mua trà sữa.
Phó Diên đứng dậy đi cùng, gọi món ở quầy bar, cậu gọi thêm hai ly.
Một lát sau, Đàm Vũ Trình cầm trà sữa đưa cho đám Nhan Khả, Nhan Khả cười rạng rỡ, vẻ mặt đầy đắc ý. Liền thấy Phó Diên xách hai ly trà sữa đó đi về phía góc quán. Ôn Nam Tịch và Nguyên Thư đang xem menu, cô vừa ngước mắt lên đã thấy cậu đi về phía này. Phó Diên rũ mắt nhìn cô một cái, đặt hai ly trà sữa xuống trước bàn cô.
Trong nháy mắt.
Cả tiệm trà sữa chìm vào im lặng. Ôn Nam Tịch chạm phải ánh mắt cậu, vẻ mặt Nguyên Thư đầy chấn động. Phó Diên mặt không cảm xúc đút tay vào túi quần, thu hồi tầm mắt, xoay người đi về chiếc ghế phía trước, kéo ra ngồi xuống, tựa lưng vào ghế bấm điện thoại.Nguyên Thư vẫn còn chấn động, cô nhìn Ôn Nam Tịch, nhìn ly trà sữa, "Cái gì đây?"
Nhan Khả cũng chấn động, sắc mặt khó coi, cô ta nắm chặt ly trà sữa, nhìn về phía Phó Diên. Đàm Vũ Trình hơi sững sờ, ngay sau đó, cậu cười nhìn Nhan Khả, "Bọn họ hình như cũng là bạn học của cậu đấy."
Nhan Khả hoàn hồn.
Chu Na Na lập tức ghé sát cô ta nói: "Có phải vì Phó Diên tưởng bọn họ là bạn học của cậu, cho nên mới mua không?"
Tim Nhan Khả đập thình thịch, cô ta nhìn về phía Phó Diên.
Phó Diên cầm ly trà sữa, uống một ngụm, dưới mái tóc lòa xòa là đường nét quai hàm rõ ràng, những khớp ngón tay thon dài rõ rệt đang bấm điện thoại. Nguyên Thư kéo kéo Ôn Nam Tịch vài cái, Ôn Nam Tịch đưa tay lấy trà sữa, cắm ống hút, đưa cho Nguyên Thư một ly, bản thân cũng cắm ống hút uống một ngụm, nói: "Uống đi."
Nguyên Thư do dự vài giây, sau đó, cầm ly trà sữa kia lên.
Uống thì uống.
Phó Diên mời, không uống là đồ ngốc.
