Đỏ Anh Đào, Xanh Tàu Chuối Chương 3: Đông phong và tây phong
Chương 3: Đông phong và tây phong
Trước lầu của Dư lão thái thái dựng một ngọn núi cúc, trong những chậu hoa tầng tầng lớp lớp vàng kim trắng tuyết tranh nhau khoe sắc nở rộ, so với hoa còn kiều diễm hơn là các tiểu thư nhà họ Dư chưa xuất giá. Họ mặc áo rộng tay đang thịnh hành, lộ ra cánh tay trắng nõn tròn trịa, cầm bình tưới nhỏ xinh trước núi cúc tưới nước, thỉnh thoảng ngắt vài bông hoa, hoặc chị em cài lẫn nhau, hoặc tặng cho mấy vị Dư thái thái ngồi bên bàn tròn không ngừng mỉm cười. Thật có thể dùng “Trong ánh bình minh đầu thu mẹ hiền con hiếu thiên luân đồ” làm lời bình.
Đại Nữu cẩn thận đếm số, phát hiện ngay cả Ngũ thái thái ở tiệc cưới cha nàng uống một chén rượu liền viện cớ bệnh rời đi cũng đến, tất cả tiểu thư nhà họ Dư còn ở nhà chờ chữ cũng không thiếu một ai, nàng biết hôm nay tất có nguyên do, vội nặn ra nụ cười tiến lên từng người thỉnh an hỏi tốt.
Các thái thái đem nàng nhìn từ trên xuống dưới thật kỹ, đều lộ ra nụ cười thân thiết. Em gái của Đại thái thái làm kế mẫu của Đại Nữu, đối đãi nàng thân thiết nhất, kéo tay nàng nói: “Đến rồi, lão thái thái đang nhớ đấy.” Kéo nàng đến dưới giá hoa tử đằng gặp lão thái thái.
Lão thái thái ngồi trên ghế mây híp mắt đánh giá Đại Nữu vài cái, khẽ gật đầu cười hỏi: “Nói ngươi không quen nước đất, mấy ngày nay có khá hơn không?”
Đại Nữu khẽ đáp: “Ăn thuốc rồi, khá hơn nhiều.” Liền quỳ gối thỉnh an lão thái thái, cử chỉ nào cũng rất hợp quy củ, chính Đại thái thái cũng không tìm ra được khuyết điểm gì của nàng.
Dư Cẩn Thành mấy ngày nay ở chỗ lão thái thái, đứa trẻ được nuông chiều hư hỏng rời mẹ là khóc nháo không ngừng, làm lão thái thái đau đầu vô cùng. Lão thái thái liền cảm thấy đứa trẻ về từ nước ngoài cực kỳ đáng ghét. Hôm nay thấy Đại Nữu không chỉ ngoan ngoãn hiểu chuyện, ngay cả quy củ Trung Quốc cũng biết, quả là ngoài dự liệu, vội cười hỏi: “Ngươi lớn lên trong đám người Tây, cũng dùng quy củ Trung Quốc?”
Đại Nữu cười nói: “Cha ta đặc biệt đăng báo mời nữ tiên sinh dạy ta học quy củ.” Nói xong nghiêng đầu ngây thơ nhìn Đại thái thái nói: “Đại bá mẫu, quy củ của con học có tốt không?”
Đại thái thái cười đáp: “Tốt.” Vươn tay ôm lưng Đại Nữu cười nói: “Nghe nói nhà người Tây đều thịnh hành mời gia sư, phải không?”
Đây là muốn dò la lai lịch của Nhan Như Ngọc, Đại Nữu đang suy nghĩ nên trả lời thế nào cho hay, liền thấy lính gác đến bẩm báo: “Lâm thiếu gia và Nguyệt công tử đến.”
Nụ cười của lão thái thái lập tức thân thiết hơn vài phần, liên thanh gọi mời. Đại Nữu còn đứng một bên ngẩn người, Đại thái thái cười nói: “Lâm nhi là cháu trai nhà nhị bá mẫu của con, con cứ gọi hắn Lâm ca ca là không sai.”
Kỳ thực Đại Nữu ngẩn người thất thần là có nguyên do, nàng thấy trên mặt mấy vị Dư tiểu thư đều lộ ra nụ cười vừa e thẹn vừa mong chờ, đột nhiên nhớ lại trước kia gia sư Nhan Như Ngọc va phải cha lúc mặt cũng là biểu tình hàm xúc khiêm nhường như vậy. Vị Lâm thiếu gia này là miếng thịt thơm nàng không thể chọc, Đại thái thái mới dặn dò nàng như vậy, Đại Nữu vội khẽ đáp một tiếng.
Lâm thiếu gia và Nguyệt công tử bị các tiểu thư vây quanh hỏi han đủ điều, trước mắt Đại Nữu hiện ra toàn là dáng vẻ ôn nhu của Nhan Như Ngọc trước mặt cha, không khỏi lông tơ dựng đứng, nhìn hai vị công tử phong lưu này càng không vừa mắt, hận không thể lập tức rời đi.
Ai ngờ nàng không muốn chiêu họa phiền phức, phiền phức lại đến tìm nàng.
Lâm thiếu gia vừa nghe nhà họ Dư có một vị tiểu thư mới về nước, liền kêu lên: “Minh Chi huynh, huynh đoán xem ta vị biểu muội nào từ Mỹ về?”
Nguyệt công tử cười lớn tiếng: “Ta biết xem tướng, chỉ cần ta nhìn một cái là biết.” Hắn nhìn chằm chằm mắt vị Dư tiểu thư sát bên, cười hì hì ghé sát ngửi một cái, nói: “Không có mùi bơ, không phải ngươi.”
Vị Dư tiểu thư kia đỏ bừng mặt co rụt sau lưng chị em. Các tiểu thư đều cười ầm ĩ, ngươi đẩy ta ta đẩy ngươi, liền đẩy Đại Nữu ra. Đại Nữu vừa xấu hổ vừa giận không dám ngẩng đầu, sợ vừa ngẩng đầu sẽ không kiềm được trừng mắt nhìn vị Nguyệt công tử phóng đãng kia.
Ai ngờ Nguyệt công tử không biết điều, thế mà dùng tiếng Anh hỏi nàng: “Ngươi ở Mỹ ở đâu?”
“Cựu Kim Sơn.” Đại Nữu khẽ dùng tiếng Trung đáp. Rõ ràng biết ở đây không mấy người biết tiếng Anh, hắn lại dùng tiếng Anh hỏi, nếu nàng dùng tiếng Anh đáp, ngược lại như nàng và hắn có bí mật gì không thể cho ai biết. Nếu nàng không dùng tiếng Anh đáp, lại lộ ra trình độ tiếng Anh của nàng không tốt. Bất luận nàng nói thế nào, không phải khiến người ta sinh ý nghĩ dâm đãng, chính là khiến người ta hiểu lầm, họng Nguyệt này cố ý làm khó người lạ mới gặp, thật không phải thứ tốt lành gì. Đại Nữu cúi đầu đi ra sau người khác liền không chịu nói nữa.
Nguyệt công tử nhún vai, đổi lại tiếng Trung nói: “Tiểu thư trẻ tuổi, ngươi quá e thẹn, một điểm cũng không giống sống ở Mỹ.”
Các vị tiểu thư nhà họ Dư nghe ra ý châm chọc trong lời Nguyệt công tử, đều cười khúc khích. Đại Nữu hung hăng trừng hắn một cái, lại hối hận mình không nên trừng hắn, trong lòng giận dữ muốn chết, bèn quay lưng đi đếm lá khô trên giá tử đằng.
Nguyệt công tử ở chỗ Đại Nữu coi như đụng tường, đành quay đầu tìm Lâm thiếu gia nói chuyện, không biết sao lại nhắc đến chuyện hắn từ nhỏ theo thúc phụ ở Mỹ làm ăn. Hắn kể những chuyện lạ tai thú vị cùng phong tục tập quán mà hắn gặp phải một cách du dương say sưa, các tiểu thư bình thường nhiều nhất chỉ đi dạo công viên, rồi đến cửa hàng bách hóa mua vài thước vải may quần áo, nào từng nghe những chuyện này. Mọi người đều cảm thấy cực kỳ mới mẻ, ai nấy đều kinh ngạc thán phục, không hay không biết đã vây quanh hai người họ ở giữa, líu lo hỏi han đủ thứ.
Những chuyện Nguyệt công tử kể Đại Nữu phần lớn đều biết, nghe vài câu đã cảm thấy rất nhàm chán. Nàng không chịu chen vào để tên xấu xa kia đắc ý, lại không muốn trước mặt trưởng bối tỏ ra lạc lõng, mượn cớ đi rửa tay đến bể nước sau lầu rửa tay. Hai bà giúp việc rửa rau bên bể nước vội nhường chỗ cho nàng. Đại Nữu ngồi xổm xuống vừa chậm rãi rửa tay vừa cười nói: “Hôm nay thật náo nhiệt.”
Một bà giúp việc cười nói: “Đúng thế, Lâm thiếu gia vừa đến thăm Nhị thái thái, chỗ lão thái thái liền náo nhiệt cực kỳ.”
Bà giúp việc kia liếc mắt ra hiệu với bà ta, bà giúp việc kia liền ngậm miệng không nói. Đại Nữu trong lòng thầm cười, vị Lâm thiếu gia này chắc chắn là con rể tốt, tám phần các vị thái thái đều nhắm tới. Nàng rút khăn tay lau tay, thuận theo tường sau đi vài bước vừa hay nhìn thấy một góc cổng lớn, đang cân nhắc có nên lẻn về nhà hay không, lại thấy Nhan Như Ngọc dáng vẻ thướt tha uyển chuyển đi vào.
Mái tóc dài của Nhan Như Ngọc được chải gọn gàng dùng khăn tay buộc sau gáy, mặc một chiếc váy liền thân ngắn tay hở ngực bằng lụa taffeta màu xanh nhạt, có lẽ sợ hở hang quá nhiều không hợp phong tục Trung Quốc, lại khoác thêm một chiếc áo gió kiểu Mỹ mới nhất. Bộ dạng này ngay cả ở Mỹ cũng cực kỳ hiện đại. Nàng thong thả bước tới, không chỉ bọn hầu hạ đều như gặp quỷ vậy nhìn chằm chằm nàng, mà ngay cả Lâm thiếu gia và Nguyệt công tử kiến thức uyên bác cũng ngẩn ra một lúc.
Nguyệt công tử rốt cuộc là người từng ở Mỹ vài năm thật, Nhan Như Ngọc đi ngang qua bên hắn, hắn khen ngợi huýt sáo một tiếng, cười nói: “Tôi hình như đã gặp vị tiểu thư này ở đâu rồi.”
Nhan Như Ngọc khẽ cười, nói: “Ngài nhận nhầm người rồi, tháng trước tôi còn ở San Francisco.”
“Không không không, không phải tháng trước, là hai năm trước.” Nguyệt công tử đột nhiên vui mừng hớn hở kêu lên: “Chúng ta thật sự đã gặp nhau. Cô là con gái của Lăng Lung phu nhân phải không?”
Trên mặt Nhan Như Ngọc khẽ động, vẻ mặt oán hận thoáng qua rồi biến mất ngay. Xem ra Lăng Lung phu nhân là điểm yếu của nàng, Đại Nữu không khỏi đại hỉ, muốn tiến lại gần xem náo nhiệt, lại thấy các vị phu nhân nhà họ Dư trên mặt đều có vẻ bực tức, biết lúc này qua đó không ổn, liền đứng chân ở bên khóm cúc này, giả vờ hứng thú với một đóa cúc cực lớn.
Nhất thời sân viện yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng gió.
“Lăng Lung phu nhân là ai?” Đại thái thái đột nhiên mở miệng hỏi Nguyệt công tử.
Nguyệt công tử cười hì hì nói: “Là vợ Trung Quốc của một người bạn Mỹ của thúc phụ tôi, sinh ra cực kỳ xinh đẹp lại đối đãi mọi người hòa nhã, cho nên mọi người đều gọi bà ấy là Lăng Lung phu nhân. Tôi từng gặp vị phu nhân xinh đẹp này ở nhà Lăng Lung phu nhân.”
“Bà ta là như phu nhân của Tam lão gia nhà chúng tôi.” Đại thái thái từ trên cao nhìn xuống Nhan Như Ngọc một cái, khẽ cười nói: “Nhan di nãi nãi, ở đây không có chỗ ngồi của ngươi, đã thỉnh an lão thái thái rồi thì mời về đi.”
Nhan Như Ngọc khẽ cười nói: “Tôi đến tìm Dư Cẩn Thành nhà chúng tôi. Thằng bé còn nhỏ, ở chỗ lão thái thái chắc chắn làm lão nhân gia ngủ không yên, vẫn là để tôi mang nó về đi.”
Vị Nhan Như Ngọc này nghe nói từng dạy Đại Nữu quy củ, Đại Nữu về lễ tiết chưa từng phạm nửa điểm sai lầm, nàng đến đây một lúc lưng đã thẳng tắp, rõ ràng là không chịu cúi đầu chịu nhục. Đại thái thái biết lão thái thái ghét nhất người không có quy củ, mong nàng ta trước mặt lão thái thái không được sắc mặt tốt. Người phụ nữ này là tự tìm đường chết. Đại thái thái lại thay muội muội mình cao hứng, cười càng thêm hòa khí.
Lão thái thái sớm đã bực mình, chờ một lúc không thấy ai ra mặt, đành cười híp mắt nói: “Ta già rồi mắt hoa, đều nhận không ra vị đại cô nương xinh đẹp lạ lùng này là nhà ai. Con ngoan, lại gần để ta nhìn xem.”
Nhị thái thái liếc mắt nhìn Lâm thiếu gia còn đang thất thần, cười nói: “Là vị gia sư gia đình từng dạy Đại Nữu học quy củ nhà Tam đệ trước kia, sau không biết sao bị Tam đệ thu phòng làm thiếp. Chính là Nhan di nương sinh ra Dư Cẩn Thành kia.”
Lâm thiếu gia như con cá phơi trên bờ một ngày trượt vào ao nước, chậm rãi tìm một chiếc ghế đá ngồi xuống. Nguyệt công tử đứng bên Lâm thiếu gia, mắt không yên phận nhìn lung tung khắp nơi, lúc nhìn lão thái thái cười híp mắt, lúc nhìn Nhan Như Ngọc cô đơn lẻ loi đứng trước mặt lão thái thái, lúc lại nhìn Đại Nữu đang ngắm hoa ở đầu kia núi cúc, một bộ dạng chuyện nhà họ Dư không liên quan đến mình. Đại Nữu từ xa nhìn thấy, cảm thấy nụ cười của hắn đặc biệt đáng ghét.
Lão thái thái thế nào cũng không đợi được Nhan di nương dập đầu, trước mặt vãn bối mất mặt lớn, nụ cười không khỏi có phần cứng đờ, mượn lời Nhị thái thái đáp: “Gọi Dư Cẩn Thành đến đi, cũng để hắn gặp biểu ca.”
Dư Cẩn Thành bị lão ma ma bế đến cửa sảnh, liền giãy giụa khỏi lão ma ma chạy ùa vào lòng mẹ khóc lớn. Nhan Như Ngọc ôm chặt con trai, một lời không nói đi thẳng ra ngoài, từ đầu đến cuối không hề để các thái thái nhà họ Dư vào mắt.
Lão thái thái giận đến run người, chỉ vào bóng lưng Nhan Như Ngọc nói: “Nàng… nàng coi mình là cái gì?”
Đại thái thái lạnh lùng cười không nói, Nhị thái thái đi đến sau lưng lão thái thái xoa bóp vai cho bà, cười phụ họa: “Chỉ là một di nương thôi, lão thái thái hà tất so đo với nàng, nàng không tốt, đợi Tam đệ về đuổi nàng đi là được.”
Lão thái thái khẽ gật đầu. Đại thái thái và Nhị thái thái nhìn nhau cười, đều tìm vài chuyện phiếm để nói, mấy tiểu thư biết điều cũng tụ lại nói cười, càng làm cho một màn Nhan Như Ngọc vừa gây ra càng thêm không đáng kể.
Đại Nữu đi chẳng hay mà ở lại cũng chẳng hay, ngồi trên ghế thấp bên núi cúc có phần bất đắc dĩ. Tứ thái thái đi tới, vẫy tay cười nói với nàng: “Đại Nữu, tứ thẩm đi bếp xem cơm trưa, ngươi đi cùng thẩm nhé.”
Đại Nữu cảm kích vô cùng, vội tiến lên đỡ cánh tay Tứ thái thái, Tứ thái thái vỗ vỗ tay nàng, dẫn nàng đi thẳng về phía trước, chậm rãi vòng sang phía sau lầu từ bên kia.
Nhan Như Ngọc ôm Dư Cẩn Thành về đến đường Anh Đào số 12, lên lầu ba lấy một chiếc túi xách lớn, kéo tay con trai chạy thẳng ra cửa lớn. Lão ma ma đang lau bụi trong phòng khách giật mình, cầm khăn lau chạy tới chắn: “Di nãi nãi đi đâu vậy?”
Nhan Như Ngọc mỉm cười: “Ta dẫn đại thiếu gia ra ngoài dạo chơi may vài bộ quần áo, bảo bếp không cần chuẩn bị cơm trưa cho chúng ta.” Nàng dùng sức đẩy lão ma ma ra, ôm Dư Cẩn Thành đi rất nhanh. Nghe sai ở phòng gác cổng thấy không ổn đuổi ra đầu phố, trơ mắt nhìn mẹ con nàng ngồi lên một chiếc xích lô bỏ đi, đành quay về báo tin cho lão thái thái.
Lão thái thái hỏi Nhan Như Ngọc chỉ mang theo một chiếc túi xách nhẹ tênh đi ra ngoài, thờ ơ nói: “Bây giờ không như xưa cấm phụ nữ ra ngoài, Tam lão gia hai vợ chồng không ở nhà, lão thái thái ta cũng không tiện quản chuyện nhà họ, đợi họ về rồi nói sau vậy.”
Ai ngờ đến tối Nhan Như Ngọc cũng không về, đồ nàng vứt không đáng gì, Dư Cẩn Thành lại là không thể mất được. Lão thái thái sợ trước mặt Tam nhi không giao phó nổi, đành phải phái người đi tìm, tìm hai ngày không thấy. Trên dưới nhà họ Dư đoán Nhan Như Ngọc mang con trai bỏ trốn, nhà giàu có di nương chạy trốn là chuyện thường, nhưng con trai mất thì không thể không nói một tiếng. Lão thái thái đành gọi người gửi điện báo cho Tam lão gia đang tuần trăng mật ở Nam Kinh.
Dư Ức Bạch nhận điện báo không nói hai lời mang tân thái thái về Thượng Hải.
Đại Nữu sáng sớm từ chỗ lão thái thái thỉnh an về, vừa đến cửa sảnh đã thấy bóng lưng cha vội vã chạy lên lầu ba. Tân Tam thái thái mặc hỉ phục đỏ rực rỡ đứng ngẩn ngơ giữa phòng khách, trong mắt ẩn hiện nước mắt.
Tác giả có lời muốn nói: Vẫy mồ hôi, rõ ràng sửa rồi, upload lên lại là bản cũ, sửa lại lần nữa
