Đỏ Anh Đào, Xanh Tàu Chuối Chương 2: Bà vợ lẽ mới nhậm chức
Chương 2: Bà vợ lẽ mới nhậm chức
Trên khuôn mặt non nớt của Dư Phương Vân lộ ra nụ cười đầy ý nghĩa sâu xa, nói với nghe sai: “Dừng một chút, các ngươi gọi nàng là gì?”
Nhan Như Ngọc nhướn mày, cười lạnh nói: “Dư thái thái.”
Mấy nghe sai đứng một bên nháy mắt ra hiệu, đều không lên tiếng.
Dư Phương Vân mỉm cười lên lầu, xem xét từ lầu trên đến lầu dưới, chọn bộ phòng phía đông lầu ba làm phòng ngủ, xuống dưới nhìn nghe sai khiêng rương của nàng.
Nhan Như Ngọc ngồi thẳng tắp trên sofa ở đại sảnh. Đi tới đi lui đều là nghe sai nhà họ Dư, không ai để ý đến nàng, nàng siết chặt tay Cẩn Thành, mím môi không nói. Cẩn Thành trên sofa ngọ nguậy, không ngừng hỏi: “Cha đi đâu rồi? Sao còn chưa về?”
Thằng bé bảy tuổi này từ khi sinh ra đã là vũ khí lợi hại để Nhan Như Ngọc mượn uy quyền con trai sai khiến chồng. Dư thái thái mới vào cửa, tình cảnh của nó sẽ không khá hơn nàng bao nhiêu đâu. Dư Phương Vân đột nhiên có chút đồng tình với em trai, liền cười với Cẩn Thành một cái, hỏi nó: “Em có đói không?”
“Nhìn cái dáng vẻ hoang dã của con kìa,” Nhan Như Ngọc lạnh lùng liếc nàng một cái nói: “Con học cả đời cũng học không nổi tiểu thư quyền quý.”
Xưa kia, Dư Ức Bạch vì Khổng Nguyệt Nghi quá dương phái, sợ sau này con gái về nước không hiểu quy củ tìm không được nhà chồng, đăng báo tìm gia sư dạy quy củ cho con gái. Lúc ấy ứng tuyển Nhan Như Ngọc mới mười bảy mười tám tuổi, đứng ở phòng khách đáng yêu động lòng người, một bộ dạng tiểu thư quyền quý sa cơ. Nàng mặc cờ bào kiểu cũ, mặt trứng ngỗng, mắt hạnh nhân, một đôi lông mày liễu cong cong, da trắng như tuyết, y như mỹ nhân bước ra từ cuộn tranh quốc họa, Dư đại nhân liếc mắt đầu tiên đã đi mất ba hồn bảy vía.
Không lâu sau, Khổng Nguyệt Nghi thử chế tạo máy hơi nước kiểu mới ở nhà máy của mình bị nổ thành trọng thương, Nhan Như Ngọc nắm lấy cơ hội thân cận Dư đại nhân. Chín tháng sau, Dư đại nhân cùng ngày, cùng một bệnh viện tiễn vợ đi, đón con trai về.
Nhan Như Ngọc và Phương Vân trước mặt Dư Ức Bạch nói cười tự nhiên, khách khí, riêng tư thì một câu cũng không nói nhiều. Lúc ở Mỹ nghe sai trong nhà đều là người của Nhan Như Ngọc, Phương Vân không ít lần chịu thiệt thòi ngầm. Dư Ức Bạch muốn về nước, nhà họ Khổng sợ cháu gái chịu thiệt, nhất định phải đưa của hồi môn của Phương Vân ra trước.
Phương Vân rốt cuộc chỉ là cô bé mười lăm tuổi, bị nàng nói hai câu liền đánh mất lòng đồng tình, biết nàng nay khác xưa, cười lạnh phản kích: “Học giống đến đâu cũng vô ích, rốt cuộc không phải thật.” Nàng vịn cầu thang đi lên lầu hai, đứng ở đầu cầu thang hô: “Ta đói rồi, dọn cơm.”
Mấy tên hầu hạ đồng thanh vâng dạ, liền có người chạy nhỏ tới nhà bếp. Nhan Như Ngọc vừa nãy gọi mở bữa một lần không ai đáp lời nàng, Đại Nữu vừa gọi là linh hoạt ngay, nàng lập tức hiểu ra nguyên nhân. Dư Ức Bạch yêu thương con trai như tròng trắng mắt, nàng tuyệt đối không tin lão gia sẽ cưới thêm, tim Nhan Như Ngọc đập thình thịch, chặn một tên hầu hạ đang cười trộm hỏi hắn: “Lão gia đi đâu rồi?”
“Lão gia tới đại trạch,” tên hầu hạ ngoan ngoãn thành thật trả lời: “Thảo luận chuyện làm tiệc cưới, lão thái thái dặn dò, nói mấy ngày nay bận rộn, đợi thành thân rồi mới… mới gặp di thái thái.”
“Làm tiệc cưới? Tiệc cưới của ai?” Những người này đều gọi nàng là di thái thái, nàng rõ ràng đã làm Dư thái thái sáu năm rồi! Nhan Như Ngọc đột nhiên cảm thấy toàn thân sức lực bị rút sạch, cố chống đỡ hỏi: “Là lão gia nhà ta muốn cưới thân?”
“Lão thái thái nói tam lão gia làm quan lớn, di thái thái không ra hồn được, nhất định phải có chính thất thái thái đàng hoàng chủ trì gia đình, nên thay ngài định một mối hôn sự, mấy ngày này thành thân.” Tên hầu hạ cúi đầu cung kính trả lời.
Di thái thái! Chính thất thái thái? Nhan Như Ngọc lập tức ngã vật ra ghế sofa. Dư Cẩn Thành bị dáng vẻ của mẹ dọa sợ, ôm nàng khóc lớn. Tên hầu hạ hoảng hồn, sợ mang trách nhiệm, vội chạy tới đại trạch trước mời tam lão gia về.
Dư Ức Bạch vừa bước vào phòng khách, Nhan Như Ngọc không biết từ đâu có sức lực, lao tới bóp cánh tay hắn hỏi: “Ngươi muốn cưới thân?”
“Như Ngọc, trước kia muội không phải nói chỉ cần ở bên ta, căn bản không để ý hư danh sao?” Dư Ức Bạch tránh vấn đề chính, rút tay ra, khó xử nói: “Mối hôn sự này là lão thái thái định, ta cũng hết cách. Muội đừng khóc… đừng dọa con trai sợ.”
“Dư Ức Bạch,” Nhan Như Ngọc khóc òa lên, lớn tiếng mắng: “Ngươi lừa ta, ngươi nói muốn cùng ta một đời một kiếp một đôi người, chớp mắt ngươi phát đạt là muốn cưới thân, ngươi không có lương tâm.”
Mấy tên hầu hạ và bà vú trong phòng khách đều dừng bước. Dư Cẩn Thành khóc lớn.
Để người ta biết hắn ngay cả một di thiếp cũng không chế trụ nổi, hắn còn mặt mũi nào làm người ở nhà họ Dư? Còn làm quan thế nào? Như Ngọc càng ngày càng không hiểu chuyện, Dư Ức Bạch trong lòng dần nổi giận, nhíu mày nói: “Lão thái thái làm chủ thay ta định mối hôn sự này, cũng là vì tương lai của ta tốt, cũng vì nhà họ Dư tốt. Ôn nhu hiền thục của muội đâu rồi? Mau lau nước mắt đi, đừng để người ta cười chê.”
Hắn trầm ngâm một chút, đối hai đầu bếp nữ từ nhà bếp chạy ra xem náo nhiệt nói: “Di thái thái còn chưa chọn phòng? Lầu hai làm tân phòng, lầu ba phía tây bộ phòng đôi cho di thái thái và đại thiếu gia ở. Các ngươi đỡ di thái thái nghỉ ngơi đi.”
Hai đầu bếp nữ đều là người Dư lão thái thái phái tới, đương nhiên không nể mặt di thái thái, mạnh mẽ đỡ Nhan Như Ngọc lên lầu ba, Nhan Như Ngọc khóc lóc ầm ĩ cũng vô dụng, tóc tai bù xù bị lôi vào phòng. Dư Ức Bạch ôm con trai đưa tới phòng con gái, nói: “Đại Nữu, trông chừng đệ đệ ngươi, đừng để nó chạy lung tung.”
Dư Cẩn Thành bị dáng vẻ của mẹ dọa sợ, giờ cha không cho nó tiếp cận mẹ, sụt sịt khóc không ngừng. Đại Nữu đứng một bên không biết dỗ dành cũng không, mắng cũng không, chỉ đành im thin thít.
Dư Ức Bạch dỗ một hồi không nín, sốt ruột đến đầy đầu mồ hôi. Tình hình thế này, không thể cúi đầu trước mặt Nhan Như Ngọc, bằng không nàng đắc thế tất sẽ gây chuyện, nói không chừng làm lỡ hôn lễ. Nhưng không cúi đầu, con trai khóc đến thảm thiết.
Một tên hầu hạ chạy lên lầu ba mời tam lão gia qua nghị sự. Thành thân rốt cuộc là đại sự, càng không thể để người trong tộc cười hắn ngay cả một di thiếp cũng không chế trụ nổi, Dư Ức Bạch cắn răng quyết định, ôm con trai tới đại trạch.
Đại Nữu vịn cửa nhìn cha cẩn thận ôm đệ đệ xuống lầu, biết dù có tân thái thái cha vẫn coi trọng đứa con này, nàng không phải chịu trách nhiệm là tốt nhất, bèn giả vờ đau đầu, đóng cửa ngủ lớn. Trong hành lý
Dư Ức Bạch lắc đầu, Phương Vân vui mừng vì tránh được phiền phức, trốn trong căn phòng suite đọc sách.
Bữa trưa do gia nhân mang lên, đến bữa tối nàng mới xuống lầu. Tầng trên tầng dưới dán đầy chữ hỉ, gia nhân đang trang trí đại sảnh phía trước, từng người mặc áo dài vải trúc mới, giày vải đen đế dày ngàn tầng, đi lại mang theo nụ cười trên mặt và gió trên thân, bận rộn vui vẻ không sao kể xiết. Gia nhân trong nhà đều do Dư lão thái thái phái đến, nàng là đại tiểu thư này sai bảo không nổi cũng chẳng cần sai bảo. Phương Vân đảo mắt một cái đã nhìn thấu tình hình, đi đến nhà bếp dặn dò bà đầu bếp: “Ta mới về nước có phần không quen nước đất, mấy ngày nay sẽ không xuống ăn cơm nữa, ba bữa mỗi ngày các ngươi tùy tiện làm gì đó mang lên phòng ta là được.”
Bà đầu bếp đáp lời, Phương Vân quay đầu bỏ đi, lúc lên lầu nhìn thấy một bà mụ xách hộp thức ăn đi phía trước, đoán là cơm nước của Nhan Như Ngọc. Phương Vân cố ý muốn xem nàng ta khóc có thảm thiết không, theo sau đến phía tây, từ xa nhìn thấy bà mụ kia kẹp chìa khóa dưới nách để mở khóa, biết nàng ta bị nhốt lại rồi, liền cao hứng co lại trở về phòng mình.
Đám cưới của Dư Tam lão gia vô cùng náo nhiệt long trọng, sau đám cưới Dư Ức Bạch vội vã lên Nam Kinh báo cáo công vụ, tiện thể mang theo tân thái thái đi cùng, định nhân tiện đi tuần trăng mật rồi mới về. Sáng hôm sau ngày họ đi, khóa căn phòng suite phía tây tầng ba mới được tháo ra. Phương Vân xuống lầu, ngồi bên bàn ăn sáng, cười một cái với Nhan Như Ngọc đang ngồi ngẩn ngơ ở vị trí chủ mẫu.
“Dư Cẩn Thành đâu?” Nhan Như Ngọc buộc tóc lại, lộ ra hai quầng thâm dưới mắt, vừa nói vừa hung hăng dùng dao ăn phết bơ lên bánh mì.
“Ở chỗ lão thái thái.” Phương Vân cắn bánh mì, cảm thấy bộ dạng của Nhan Như Ngọc rất hả giận, đặt mình vào vị trí ấy lại có phần đồng tình với Cẩn Thành, trong lòng rối rắm một lúc, quyết định không nói thêm chữ nào.
Nhan Như Ngọc ngồi ngay ngắn bên bàn, liếc cái vào cái cốc trống không, chờ gia nhân đứng bên rót cà phê. Gia nhân đứng im thin thít, nàng đột nhiên lớn tiếng nói: “Đại thiếu gia rốt cuộc là do ta sinh, ta mới là mẹ ruột của nó.”
Phương Vân buồn cười không chịu nổi, cầm cốc thủy tinh nhấp sữa bò, cha nàng cũng chẳng phải do lão thái thái sinh ra đâu, câu nói này truyền đến tai lão thái thái thì đủ cho ngươi uống một bình rồi. Bất quá chẳng cần nhắc nhở nàng ta, dù có nói nàng ta cũng chẳng cảm kích, lão thái thái bên kia lại làm kẻ ác, hà tất chứ.
Phương Vân vuốt ngực thở, bình tĩnh lại, đặt cốc xuống, cố ý nhẹ nhàng nói: “Ta thay y phục đi thỉnh an lão thái thái đây.” Bỏ Nhan Như Ngọc lại phía sau, thẳng tiến lên lầu.
Phố Anh Đào là một con ngõ kiểu mới không dài gần đường Tĩnh An Tự, hai bên ngõ toàn là nhà ba tầng có vườn nhỏ. Ban đầu đều thuộc sở hữu nhà họ Dư, vài năm trước Dư đại lão gia muốn mở xưởng tơ lụa, lão thái thái làm chủ bán đi hơn nửa bất động sản phố Anh Đào. Nhà họ Dư chỉ giữ lại từ số 12 đến 15. Số 15 ở cuối ngõ, diện tích lớn nhất, giữa hai tòa nhà có một bãi cỏ lớn có thể mở tiệc ăn, làm sàn nhảy, một bên là lão thái thái ở cùng góa phụ của Dư Nhị lão gia và Dư Ngũ lão gia là Nhị thái thái và Ngũ thái thái, một bên là gia đình Dư đại lão gia ở.
Từ số 12 đến số 15, đương nhiên phải ra ngoài đi một đoạn đường ngắn. May mà phố Anh Đào là con ngõ cụt, tiểu thư ra ngoài thậm chí chẳng cần mang theo gia nhân. Phương Vân tuy từ nhỏ được nuông chiều quen thói, những năm Nhan Như Ngọc nắm đại quyền nhà họ Dư cũng học được nhìn sắc mặt người, nàng nhớ lại trang phục của các đường tỷ đường muội lần trước gặp ở phòng lão thái thái, ước lượng sở thích của lão thái thái mà thay một chiếc váy dài kiểu Tây làm ở Thượng Hải, vừa đi xuống lầu vừa thầm chửi thợ may Thượng Hải keo kiệt quê mùa chết đi được, vừa kéo lê viền váy dài.
Nhan Như Ngọc từ cửa phòng ăn mở toang nhìn thấy trang phục Phương Vân vừa quê mùa vừa nhà quê, cười lạnh một tiếng, nói: “Muốn đi lấy lòng nịnh nọt, cũng phải trang điểm cho ra hồn một chút, đừng để người ta cười ngươi không có gia giáo.”
Cha nàng không phải từ bụng lão thái thái chui ra, nàng là tôn nữ này đương nhiên còn xa hơn một bậc, hà tất tranh tươi đẹp với mấy tôn nữ ruột của lão thái thái, đương nhiên là càng không nổi bật càng tốt. Phương Vân mỉm cười với Nhan Như Ngọc không nói gì, ý thương hại vượt qua chế giễu, dừng lại một chút liền qua hành lang ra ngoài.
Nhan Như Ngọc nhìn chằm chằm hành lang trống không, trên bàn tay nắm chặt cái cốc rỗng nổi lên gân xanh. Lâu sau, nàng đặt cốc xuống lên lầu, mở rương lấy đồ trang điểm mang về từ Mỹ ra, ngồi trước gương cẩn thận trang điểm.
Tác giả có lời muốn nói: sửa lỗi chính tả...
