Núi Xa Dịu Dàng Chương 15
Chương 15
Đôi mắt từng hôn lên bóng lưng em
Vẽ xong, Bùi Tri Mẫn đi rửa sạch bụi phấn trên tay. Vì giúp cô đưa phấn nên tay Kỳ Nghiễn Hàn cũng dính một ít, hai người bèn cùng nhau xuống bồn rửa tay công cộng ở tầng dưới.
Vẽ gần một tiếng đồng hồ, cổ tay Bùi Tri Mẫn hơi tê mỏi, cô nhẹ nhàng xoa nắn, nhớ lại những mệnh lệnh rập khuôn của mình, không khỏi cắn răng hối hận.
Mày cũng thật là, còn chưa nhìn rõ đối tượng đã sai bảo người ta như đúng rồi.
Kỳ Nghiễn Hàn vóc người cao ráo chân dài, đi nhanh hơn cô hai bước, dáng người nam sinh thẳng tắp, chỉ là tư thế đi có chút kỳ lạ. Bùi Tri Mẫn nhìn thấy, không nhịn được hỏi: "Cậu không khỏe à?"
"Chân đứng tê rồi," Giọng Kỳ Nghiễn Hàn trầm thấp.
Bùi Tri Mẫn khẽ nhíu mày, ánh mắt di chuyển xuống mắt cá chân của anh. Anh vẫn luôn dựa vào cạnh bàn sao? Để tiện đưa đồ cho cô?
"Sao cậu không ngồi xuống?"
Kỳ Nghiễn Hàn khựng lại, nghiêng đầu nhìn cô vài giây. Làn da cô gái trắng ngần, có lẽ do bị nắng chiếu vào nên gò má ửng chút sắc hồng, một lọn tóc bên tai rũ xuống cổ áo, nơi đó có một vệt trắng nhỏ, là bụi phấn rơi xuống từ bảng đen.
Anh dừng một chút, cuối cùng vẫn không nói chuyện cái ghế.
Nhưng người thông minh như cô, từ vẻ mặt muốn nói lại thôi của anh đã sớm hiểu rõ nguyên do.
Cô vốn tưởng cái ghế Dụ Thần lấy là của anh ấy, không ngờ lại là sự nhầm lẫn trớ trêu như vậy.
Kỳ Nghiễn Hàn chuyển chủ đề, nhắc nhở: "Cổ áo cậu dính bụi phấn kìa, lát nữa nhớ phủi đi nhé."
Hai tay Bùi Tri Mẫn đều bẩn, lúc này không tiện chỉnh trang, bèn ngoan ngoãn đáp một tiếng "Được".
Trước bồn rửa tay, Kỳ Nghiễn Hàn đứng sóng vai cùng cô, tiếng nước chảy róc rách, gột rửa bụi phấn trên hai đôi tay.
Hôm ấy mây chiều mờ ảo, chim hót líu lo, gió chiều rất nhẹ rất êm, lướt qua những cành cây vừa đâm chồi nảy lộc, lay động vạt áo của thiếu nam thiếu nữ. Hai tà áo đồng phục chạm vào nhau, khiến Bùi Tri Mẫn bất tri bất giác quyến luyến suốt nhiều năm trời.
Rửa tay xong đi về, Bùi Tri Mẫn rũ rũ cổ áo, bụi phấn li ti rơi xuống. Lúc đó tâm trí cô đều đặt vào quần áo, không để ý đường đi, trước khi lên lầu có một bậc thang nhỏ, cô đang định bước thì cánh tay đột nhiên bị kéo lại. Bùi Tri Mẫn không khống chế được lùi về phía sau, lưng bất ngờ dán vào một lồng ngực ấm áp.
Mùa vạn vật hồi sinh, trong không khí đều là hương thơm cỏ cây hoa lá, mùi hương sạch sẽ thanh lãnh trên người anh hòa lẫn trong đó, bao trùm lấy cô từ bốn phương tám hướng, tựa như ôm trọn cô vào lòng.
Bùi Tri Mẫn nháy mắt đỏ mặt tim đập.
"Cẩn thận dưới chân." Hơi thở của chàng trai phả lên đỉnh đầu.
Dựa vào ngực anh, Bùi Tri Mẫn có thể nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch. Cô ngẩn ngơ nhìn bậc thang dưới chân, lí nhí nói một tiếng cảm ơn.
Kỳ Nghiễn Hàn buông tay, bước sang bên cạnh cô, cùng cô lên lầu.
Dụ Thư làm xong đề Vật lý, xuống tìm Dụ Thần, nhìn thấy báo tường của lớp bọn họ thì lập tức kinh ngạc. Khi biết là do Bùi Tri Mẫn vẽ, cô ấy vừa tự hào lại vừa có chút tức giận, bọn họ thế mà dám coi bạn thân cô ấy là lao động miễn phí.
Dụ Thư hậm hực bất bình thay cho bạn: "Cậu có biết Tri Mẫn nhà tớ mỗi lần vẽ tranh là đều thu tiền không hả?"
Dụ Thần quả thực không biết.
"Vậy bây giờ cậu biết rồi đấy," Dụ Thư chớp mắt chìa tay ra, lòng bàn tay ngửa lên, "Chuẩn bị trả bao nhiêu?"
Dụ Thần sờ soạng trong túi áo một hồi, làm bộ như tìm thấy tiền mặt, nắm chặt tay đặt lên trên tay Dụ Thư. Lúc cô ấy đang mong chờ thì anh xòe năm ngón tay ra, trống rỗng chẳng có gì, bàn tay kia còn thuận thế đánh cô ấy một cái: "Cậu bớt cáo mượn oai hùm đi."
Dụ Thư bĩu môi, lại bắt đầu đấu võ mồm với anh.
Vào giờ này, học sinh cơ bản đã về hết, phòng học đáng lẽ phải yên tĩnh, nhưng Bùi Tri Mẫn và Kỳ Nghiên Hàn cách vài lớp học đã nghe thấy tiếng tranh luận của hai anh em nhà kia. Đợi đến khi họ quay lại, Dụ Thần trông như thể vừa vớ được cọc cứu mạng.
"Anh và Tri Mẫn quen nhau lâu vậy rồi," cậu nhìn về phía Bùi Tri Mẫn, "Bạn bè giúp đỡ nhau chẳng phải là chuyện nên làm sao?"
Bùi Tri Mẫn không hiểu đầu đuôi câu chuyện, nhưng câu này nói không sai, cô gật đầu.
Dụ Thư hừ một tiếng: "Anh em ruột còn phải tính toán sòng phẳng nữa là."
Bùi Tri Mẫn cuối cùng cũng hiểu họ đang nói về chuyện gì, cô lén kéo vạt áo Dụ Thư, dùng ánh mắt ra hiệu ngăn lại.
"Anh Dụ Thần, không cần tính toán mấy cái này đâu ạ." Bùi Tri Mẫn cười nói.
Dụ Thần nhướng mày với Dụ Thư, vẻ mặt viết rõ dòng chữ "Anh nói có sai đâu".
Dụ Thư cúi đầu cười trộm, cô biết rõ Bùi Tri Mẫn sẽ không nhận tiền của Dụ Thần, cô chỉ cố tình trêu chọc anh trai mình mà thôi.
Gần sáu giờ, sắc chiều ngoài cửa sổ đã đậm, Dụ Thần cầm lấy chiếc cặp sách bị bỏ quên sang một bên, đưa cho Bùi Tri Mẫn: "Đi thôi, vất vả bấy lâu nay, mời em đi ăn tối."
Bùi Tri Mẫn nhận lấy cặp sách đeo lên vai, khéo léo từ chối: "Thật sự không cần khách sáo vậy đâu, anh Dụ Thần."
Cô không đi, Dụ Thư lại không chịu: "Cậu phải đi chứ, công trình lớn thế này, nhất định phải ăn nhiều một chút để bù lại sức lực đã bỏ ra."
"Dụ Thư nói có lý đấy," Dụ Thần cười, "Giúp hai anh em tôi việc lớn thế này, mời ăn cơm là chuyện nên làm."
Nói xong cậu huých nhẹ vào cánh tay Kỳ Nghiên Hàn, "Cậu nói xem có phải không?"
Giọng nam sinh ôn hòa nhàn nhạt, "Ừm" một tiếng.
Bùi Tri Mẫn suy nghĩ một giây, không từ chối nữa.
Ra khỏi tòa nhà dạy học, bốn người chia thành hai cặp đi song song. Hoàng hôn hôm nay ngả màu hồng phấn, những đám mây đỏ rực trải dài nơi chân trời, đẹp vô cùng. Dụ Thư nhìn thấy liền phấn khích lấy điện thoại ra chụp ảnh, đợi cô nàng chụp xong, bọn họ đã tụt lại phía sau Dụ Thần và Kỳ Nghiên Hàn một đoạn khá xa.
Hai người cũng không đuổi theo, cứ thong thả đi phía sau thì thầm to nhỏ.
"Lát nữa cậu ăn nhiều vào, chém anh tớ một khoản ra trò nhé." Dụ Thư dặn dò cô.
Bùi Tri Mẫn cười khẽ, đoán trúng ngay tâm tư của bạn thân: "Muốn tớ dùng việc ăn uống để kiếm lại tiền nhuận bút vẽ tranh hả?"
Dụ Thư hừ nhẹ, vỗ vỗ mu bàn tay cô: "Hiểu tớ thật đấy."
Nụ cười của Bùi Tri Mẫn càng sâu hơn, cô bày mưu tính kế: "Cậu cũng ăn nhiều vào, như thế sẽ chém được nhiều hơn."
Dụ Thư cười có chút gian manh: "Ý hay."
Ánh tà dương phía xa chìm dần nơi tầm mắt chạm tới, ánh sáng của thế giới từ từ ảm đạm đi.
"Hình Lý Bạch cậu vẽ đẹp thật sự, tư thái và dáng người đều rất chuẩn, cứ như người xưa bước ra từ trong tranh vậy," Dụ Thư không ngớt lời khen ngợi, "Khí chất đó, phong thái đó, quá đẹp trai."
Bùi Tri Mẫn bị khen đến mức có chút ngại ngùng.
Dụ Thư làm động tác mô phỏng Lý Bạch đề thơ trong tranh, nói: "Hơn nữa, câu thơ viết bên cạnh cũng rất đẹp, đặt cùng với tranh của cậu, quả thực là hoàn hảo."
Ánh mắt Bùi Tri Mẫn hướng về phía nam sinh đi đằng trước. Người ta thường nói nét chữ nết người, câu này áp dụng lên người cậu ấy lại càng thích hợp, nét chữ phóng khoáng mạnh mẽ kia, giống hệt khí chất của cậu ấy.
"A Thư." Bùi Tri Mẫn dừng bước, kéo tay Dụ Thư lại.
Dụ Thư cũng dừng theo: "Sao thế?"
"Cậu thật sự cảm thấy..." Bùi Tri Mẫn nuốt khan, nhìn vào mắt bạn thân hỏi, "Chữ và tranh trên báo tường rất hợp nhau sao?"
Dụ Thư thành khẩn gật đầu thật mạnh: "Đương nhiên rồi, là một cặp trời sinh luôn ấy chứ."
Bùi Tri Mẫn cười mắt long lanh, chỉ một câu đơn giản như vậy cũng đủ khiến người ta vui vẻ, trong lòng cô như đang nấu đường phèn, ngọt ngào đến sủi bọt.
Dụ Thư hiếm khi thấy dáng vẻ thiếu nữ e ấp thế này của cô, đang định gặng hỏi thì giọng Dụ Thần từ phía trước truyền đến: "Dụ Thư, Tri Mẫn, đi nhanh lên!"
"Tới đây," Dụ Thư đáp lời.
Hai cô gái nắm tay nhau chạy lên một đoạn, mấy người cùng đi trên một đường thẳng, nói nói cười cười.
Bọn họ đến quán ăn từng ghé vào dịp Tết Dương lịch, lúc này khách khứa khá đông, ngoài học sinh còn có cư dân quanh đây và người đi làm vừa tan tầm. Bốn người cùng bước vào, gọi món xong thì cửa ra vào có tiếng động, Lộ Trạch Hành và mấy người trong đội bóng rổ cũng tới. Nhìn thấy Kỳ Nghiên Hàn và Dụ Thần ở đây, cả nhóm nhiệt tình chào hỏi.
Trong đám con trai, Hà Ngữ Nhiễm chỉ đứng yên thôi cũng rất nổi bật, đáy mắt cô gái giấu niềm vui sướng, ánh mắt nhìn thẳng về phía bên này.
Đội bóng rổ đi đông người, Lộ Trạch Hành lấy hai cái bàn, bàn cậu ta ngồi ngay cạnh bàn bọn họ. Không biết có phải trùng hợp hay không, vị trí của Hà Ngữ Nhiễm lại sát ngay Kỳ Nghiên Hàn, cô ấy và cậu ấy chỉ cách nhau một lối đi rộng chừng một mét.
Trong lúc Hà Ngữ Nhiễm ngồi xuống, Bùi Tri Mẫn vô tình chạm mắt với cô ấy, cô gái kia cười khá thân thiện, cô cũng mỉm cười đáp lại.
Bàn của họ là bàn bốn người, Kỳ Nghiên Hàn và Dụ Thần ngồi cạnh nhau, Bùi Tri Mẫn ngồi cạnh Dụ Thư, đối diện cô chính là Kỳ Nghiên Hàn.
Yên lặng ngồi đối diện nhau, điểm dừng ánh mắt của Bùi Tri Mẫn luôn giới hạn ở trước bàn cậu ấy, thỉnh thoảng chạm mắt với cậu, chỉ vội vàng một giây cô liền thu lại tầm nhìn.
Đôi khi con người ta rất kỳ lạ.
Ở chốn không người, bạn có thể chăm chú nhìn bóng lưng người ấy hàng ngàn hàng vạn lần, nhưng trong không gian có thể nhìn thẳng vào nhau, lại nhút nhát đến mức chẳng dám nhìn người ấy thêm một cái.
So ra thì Hà Ngữ Nhiễm dũng cảm hơn cô nhiều.
Nụ cười của cô gái ấy rạng rỡ, khi nhìn về phía cậu, sự ái mộ trong mắt vừa quang minh chính đại lại vừa cẩn trọng dè dặt.
Người quen nói chuyện rất rôm rả, Hà Ngữ Nhiễm cũng tham gia vào câu chuyện, thỉnh thoảng lại bắt chuyện với Kỳ Nghiên Hàn vài câu. Nam sinh nói không nhiều, nhưng câu nào của cô ấy cậu cũng đều đáp lại.
Bùi Tri Mẫn rũ mi mắt, từ từ xé lớp màng bọc bộ bát đũa, trong lòng cô đang vướng bận suy tư, lúc cầm ấm nước nóng chuẩn bị tráng bát đũa, ngón tay không cẩn thận chạm vào đáy ấm, cô rít lên một tiếng, lập tức rụt tay về thổi khí.
Dụ Thư quan tâm hỏi: "Không sao chứ?"
Bùi Tri Mẫn nhíu mày lắc đầu: "Không sao."
"Cậu cẩn thận chút," Dụ Thư thấy tay cô không đỏ, dặn dò, "Tay cậu phải giữ gìn cho cẩn thận đấy."
Bùi Tri Mẫn thổi thổi ngón tay, mím môi cười để bạn đừng lo lắng.
Sợ cô lại bị thương, Dụ Thư định giúp cô tráng bát đũa, vừa mới định đưa tay ra thì bộ bát đũa trước mặt cô đã bị Kỳ Nghiên Hàn lấy đi trước một bước.
Ba cô gái đồng loạt nhìn sang.
Dưới ánh đèn sáng tỏ, ngũ quan của nam sinh càng thêm góc cạnh rõ ràng, đôi mắt lạnh lùng hơi rũ xuống, tỉ mỉ nghiêm túc giúp cô tráng bát đĩa.
Trái tim Bùi Tri Mẫn căng đầy ấm áp, giống như khi đường phèn được nấu đến độ đặc quánh, phồng lên bong bóng lớn nhất.
Dụ Thư thì thầm bên tai cô: "Không ngờ cậu ấy cũng ga lăng phết."
Bùi Tri Mẫn nhìn chằm chằm vào động tác của nam sinh, không lên tiếng.
Tay của Kỳ Nghiên Hàn rất đẹp, các khớp xương rõ ràng, làm những việc bình thường nhỏ nhặt thế này, cậu vẫn ung dung từ tốn, dáng vẻ vô cùng đẹp mắt.
Việc nhỏ như vậy, Hà Ngữ Nhiễm chưa từng thấy cậu làm cho cô gái nào, cô ấy sững sờ, ánh mắt lướt qua cô gái từng ôm áo của cậu ngồi đối diện Kỳ Nghiên Hàn, trong lòng dâng lên một nỗi chua xót, cô ấy cúi mắt, uống một ngụm trà.
Bát đũa sạch sẽ rất nhanh đã được đặt trước mặt Bùi Tri Mẫn, cô lại nói một tiếng cảm ơn, Kỳ Nghiên Hàn rút tờ khăn giấy lau tay: "Khách sáo rồi."
Xung quanh đều là bạn bè, bữa cơm đó ăn rất thoải mái.
Nhưng Hà Ngữ Nhiễm rõ ràng đã ít nói đi nhiều.
Cảm giác đau rát trên ngón tay vẫn còn vương lại đôi chút. Khi đã lưng lửng bụng, Bùi Tri Mẫn vào nhà vệ sinh, xả nước lạnh lên chỗ bị bỏng. Đợi đến khi hơi nóng dịu đi hẳn, cô mới tắt nước bước ra. Ngang qua khúc quanh, cô bắt gặp hai nam sinh đang đứng đó.
"Cậu và cô gái đối diện cậu là sao thế?" Lộ Trạch Hành tùy ý hỏi thăm.
Kỳ Nghiễn Hàn nhíu mày: "Sao là sao?"
Lộ Trạch Hành nhìn biểu cảm này là hiểu, là Hà Ngữ Nhiễm nghĩ nhiều rồi. Cậu ta không chấp nhất chủ đề này nữa, chỉ nói: "Chuyện lần trước, coi như tôi nợ cậu một ân tình."
"Đừng," Kỳ Nghiễn Hàn đáp nhanh, "Chưa đến mức đó."
Cậu nhìn Lộ Trạch Hành, "Chuyện đã qua rồi thì đừng nhắc lại nữa."
Lộ Trạch Hành hoàn toàn yên tâm, "Được."
"Vậy cậu đừng có trưng cái mặt lạnh ra được không?" Cậu ta cười khẩy, trêu chọc, "Cậu không thấy em gái tôi cơm cũng chẳng ăn được mấy miếng, còn tưởng lại chọc giận cậu rồi đấy?"
"Trời sinh đã vậy," Người kia vẻ mặt dửng dưng, "Biết làm sao được?"
Lộ Trạch Hành bất lực: "Ít nhất cậu cũng giả vờ một chút chứ."
"Trước đây nể mặt cậu nên tôi mới đi đệm đàn piano cho cô ấy," Kỳ Nghiễn Hàn liếc cậu ta một cái, "Lần này còn muốn nể mặt cậu nữa sao?"
Sắc mặt Lộ Trạch Hành có chút không tự nhiên.
Mấy ngày trước tiệc tối Nguyên đán, bạn diễn của Hà Ngữ Nhiễm đột nhiên phát sốt, không thể tập luyện để lên sân khấu. Lúc đó cô ấy thực sự không tìm được ai, bèn nhờ cậu ta gọi Kỳ Nghiễn Hàn đến giúp một tay.
Họ quen biết nhau khá lâu, hiểu rõ tính khí của cậu, cậu ta trước đó không nói là không phải độc tấu, đợi Kỳ Nghiễn Hàn đồng ý rồi, Lộ Trạch Hành mới nói cho cậu biết người hợp tác là Hà Ngữ Nhiễm.
Đã nhận lời rồi, nuốt lời thì tổn thương tình cảm bạn bè, Kỳ Nghiễn Hàn đành phải phối hợp tiếp.
"Đừng chấp niệm với tôi."
Khi Bùi Tri Mẫn đi ngang qua sau lưng họ, câu nói lạnh lùng này lọt vào tai cô. Lúc đó bên ngoài quán có xe mô tô phóng vụt qua, tiếng động cơ gầm rú rất lớn, những lời phía sau của họ tan biến trong tiếng ồn.
Màn đêm đã buông xuống, đèn đường sáng lên một hàng. Dưới ánh đèn vàng vọt, cô chậm rãi băng qua đường, đi về phía cửa hàng tiện lợi đối diện. Dụ Thư vừa nhắn tin nói muốn uống Coca, Bùi Tri Mẫn cầm một lon. Trong tủ lạnh đồ uống muôn màu muôn vẻ, cô lại chẳng biết mình muốn uống gì.
Đứng trước cửa tủ một lúc, cửa ra vào bỗng vang lên tiếng nhắc nhở "Hoan nghênh quý khách". Không lâu sau, hơi thở của Bùi Tri Mẫn tràn ngập mùi thuốc lá thanh lạnh. Cô quay đầu lại, Kỳ Nghiễn Hàn đang đứng ở phía sau bên sườn cô.
Không muốn ảnh hưởng cậu lấy đồ, cô tùy tiện cầm một chai nước cam tép rồi rút khỏi không gian chật hẹp đó, đi về phía quầy thu ngân.
"Bốn tệ." Nhân viên nói.
Bùi Tri Mẫn lấy điện thoại định trả tiền thì Kỳ Nghiễn Hàn bước tới. Nam sinh đặt một chai nước điện giải lên mặt quầy, "Tính chung đi."
Nói xong cậu liền đưa mã thanh toán trên điện thoại ra.
"Đừng," Bùi Tri Mẫn vội ngăn lại.
"Coi như tôi mời cậu." Cậu nói.
Bùi Tri Mẫn vẫn muốn để nhân viên quét mã của mình, nhưng đã quá muộn, tiếng "ting" vang lên, tiền của cậu đã chuyển qua rồi.
Bùi Tri Mẫn siết chặt chai nước, thương lượng với cậu: "Tớ chuyển tiền lại cho cậu nhé?"
"Không cần," Kỳ Nghiễn Hàn trả lời bình thản, "Nên làm mà."
Bùi Tri Mẫn hơi ngẩn người, nghiền ngẫm ba chữ này.
Nam sinh không còn để ý đến cô nữa, tự mình bước ra khỏi cửa tiệm trở về. Bùi Tri Mẫn đứng ngây ra tại chỗ, ánh mắt lướt qua bóng lưng chập chờn dưới ánh đèn của cậu, bỗng nhiên tỉnh ngộ.
Tất cả ý tốt của cậu, đều là để trả ơn cô đã giúp đỡ?
