Khóa Thủy Tinh Chương 37: Ở chung khá tốt

Chương 37: Ở chung khá tốt

Nói xong câu ấy, tôi muốn cắn lưỡi mình.

Tôi không phải đến xin lỗi sao?

Tranh cãi làm gì chứ?

Chị muốn mắng thì cứ để chị mắng đi, chịu vài câu mắng thì cũng đâu thiếu miếng thịt!

Chị cúi đầu, tiếp tục lướt điện thoại: “Nói thế thì tôi còn phải cảm ơn mày nữa à? Tình cảm của chúng tôi bị mày một câu nói thử ra được, mày là đại ân nhân của tao rồi.”

“Chị, em xin lỗi em xin lỗi, em không nên nói thế. Anh Cư Diễn anh ấy muốn hòa tốt với chị, anh ấy rất quan tâm chị, nghe nói chị bệnh rồi, anh ấy chẳng phải còn đến thăm chị sao? Sao chị lại không gặp anh ấy?”

Ngón tay chị không ngừng: “Hóa ra là nghe mày nói anh ta mới đến, hai đứa mày ở chung khá tốt nhỉ.”

“…”

Chị ấy dường như đã chắc chắn tôi và Cư Diễn có quan hệ mờ ám, câu nào cũng mang theo châm chọc.

Tôi nhịn!

“Anh Cư Diễn và bố mẹ cũng ở chung rất tốt mà, đâu phải chỉ đối với em, huống chi anh ấy tốt với em chẳng phải vì thích chị sao, em là em gái chị mà…”

Chị không ngẩng đầu, đột nhiên hỏi một câu: “Cái vòng ngọc bích kia đâu?”

Tôi vừa nghe, bản năng cảm thấy không thể nói thật: “Cái đó, lúc em xin lỗi em đã trả lại cho anh ấy rồi.”

Chỉ là anh ấy không nhận lại thôi.

Chị buông điện thoại, nhìn chằm chằm vào tôi: “Lúc mày trả lại cho anh ta, anh ta nói gì?”

“Không nói gì cả, con cùng bố đi trả, chúng con nói quá quý giá không thể nhận, bố liền lấy lại.”

Nét mặt chị dịu đi đôi chút: “Thế à.”

“Vâng.”

Xem ra cái vòng ngọc bích kia có vấn đề, tôi phải mau chóng trả lại cho Cư Diễn, cũng không thể để bố nói bậy.

Chị không còn đối đầu gay gắt như lúc nãy, vuốt lại tóc nói đi tắm.

Nghe câu này, tôi suýt nữa cảm kích nước mắt giàn giụa, lập tức nhiệt tình tìm quần áo sạch cho chị, hộ tống chị đến cửa phòng tắm, lại dọn dẹp phòng chị trong lúc chị tắm.

Mẹ tôi cũng thế, chị bệnh, mẹ thì không bệnh, sao có thể để phòng chị bừa bộn thế này, không dọn vệ sinh, quần áo cũng không giặt, cơm cũng chẳng biết nấu.

Bố mẹ ở ngoài thấy chị đi ra, đều mang một vẻ mặt vui mừng, mẹ cũng không trừng tôi nữa.

Dù tôi bận rộn như chó, nhưng trong lòng tràn đầy vui vẻ.

Cuối cùng, nhà lại giống như một ngôi nhà rồi.

Chị nổi giận đáng sợ thật, sau này không dám chọc chị nữa.

Đợi chị tắm xong, bố cũng làm xong bữa sáng.

Sau Tết lần đầu tiên cả nhà ngồi ăn cùng nhau, tuy không khí vẫn còn chút gượng gạo, may mà chị trả lời bố mẹ có hỏi có đáp, chỉ là vẫn không để ý đến tôi.

Sau bữa ăn mẹ giục chị uống thuốc, tôi và bố đi dọn bếp.

Tôi thì thầm với bố: “Bố, nếu chị hỏi bố chuyện vòng ngọc bích, bố cứ bảo đã trả cho anh Cư Diễn rồi nhé.”

Bố hỏi: “Sao thế?”

“Đừng hỏi! Dù sao tuyệt đối không thể để chị biết vòng còn ở chỗ con, chiều nay con sẽ đi trả.”

“Lại đi tìm anh ta?” Bố nhíu mày, “Tiểu Hà, con vẫn đừng liên lạc với Cư Diễn quá nhiều, chị con chưa nguôi giận đâu, nếu để chị biết, trong lòng lại có khúc mắc, hay để bố đi trả nhé?”

“Ừm…Cũng được! Về nhà con đưa vòng cho bố.”

Mẹ từ phòng chị đi ra, thấy hai bố con thì thầm riêng, lập tức đi vào hỏi: “Lại thì thầm gì đấy?”

Bố tôi không giỏi ứng phó tình huống bất ngờ, “À” một tiếng rồi tắc nghẽn.

Tôi cười tươi: “Không thì thầm gì đâu, chỉ muốn biết mẹ khi nào về thôi.”

Bố tôi lúc này mới tiếp lời: “À, đúng đúng đúng, mẹ khi nào về? Dù sao Tiểu Hâm vẫn đang xin nghỉ bệnh, chi bằng dẫn con bé về cùng, bếp bên này nhỏ quá, về nhà bố còn làm thêm mấy món bổ dưỡng cho con bé bồi bổ.”

“Cũng được, về thì về vậy.” Mẹ đưa tay với bố tôi, “Dây chuyền của tao đâu?”

Lời nhắc nhở ấm áp: Nếu bạn thấy sách hay, để tránh lần sau không tìm thấy, hãy nhớ thêm vào kệ sách nhé