Khóa Thủy Tinh Chương 38: Anh chàng đó

Chương 38: Anh chàng đó

Bố lau tay, lấy hộp trang sức từ túi ra.

Mẹ lấy dây chuyền ra, vừa hài lòng ngắm nghía kỹ lưỡng vừa lườm tôi một cái.

Tôi ngoan ngoãn cúi đầu: “Mẹ, con xin lỗi, con không nên giật dây chuyền của mẹ, con không dám nữa đâu.”

“Hừ.”

Mẹ quay người đi tìm gương.

Tôi và bố liếc nhìn nhau, thở phào một hơi.

Tốt quá, không bị đánh cũng không bị mắng.

Mẹ đeo dây chuyền xong, tinh thần rõ ràng hồi phục thấy rõ bằng mắt thường, bà đi lại đi lại trong nhà, cất tiếng to, chỉ trích cái này chỉ trích cái kia, thật sự chẳng còn gì để nói thì quay sang mắng tôi vài câu.

Bố bảo bà nói nhỏ tiếng chút, đừng vội đeo dây chuyền, để chị nhìn thấy lại nhớ chuyện buồn.

Mẹ miệng thì nói “chỉ có ông là hay quản”, nhưng vẫn tháo dây chuyền ra.

Bận rộn xong việc bếp núc, bố mẹ cùng khuyên chị về nhà.

Chị từ chối: “Cảm cúm của em đã đỡ nhiều rồi, mai còn phải đi làm, hôm nay nghỉ ngơi ở nhà là được, bố mẹ đừng lo nữa.”

Mẹ nói: “Sao phải vội đi làm thế? Nghỉ thêm vài ngày nữa đi, dưỡng sức khỏe cho tốt rồi hẵng hay. Về nhà thì bố mày còn tiện chăm sóc mày, không về thì bố mày phải chạy hai đầu nấu cơm mỗi ngày.”

Chị bất đắc dĩ nói: “Vậy thì đừng để bố đến nữa, ở đây mua đồ gọi ship tiện lắm, em muốn ăn gì thì mua nấy. Mẹ cũng về đi, mẹ lướt điện thoại xem ti vi ồn quá, ảnh hưởng em nghỉ ngơi.”

Mẹ có chút không xuôi tai, cãi chày cãi cối: “Tao còn chẳng phải lo cho mày sao! Yên tĩnh một cái là tao khó chịu, xót mày vất vả…”

Bà thấy tôi và bố đều nhìn bà đầy khả nghi, lập tức chuyển hướng tấn công bọn tôi: “Nhìn gì mà nhìn! Đều tại hai đứa bay gây họa!”

Tôi và bố vội gật đầu: “Dạ dạ…”

Bà lướt điện thoại xem ti vi ồn ào thì liên quan gì đến bọn con chứ?

Đương nhiên với bà chằng này thì chẳng có lý lẽ gì để nói, ngậm miệng nhận tội là xong.

Vì chị không về nhà, mẹ đành một mình về.

Tôi đẩy vali, đi theo sau bố mẹ, nghe hai người bàn tối nay ăn gì.

Lúc mẹ đi thì bày đặt kiểu vứt bỏ chồng con, giờ lại tự nhiên khoác tay bố đi, như thể mấy ngày qua chẳng có chuyện gì xảy ra.

Uổng cho tao sợ hãi lớn đến thế, còn lo lắng khóc mấy trận.

Vẫn là Yên Lạc có kinh nghiệm thật.

Đúng rồi, hôm qua chia tay thằng này xong, nó còn nhắn tin hỏi tao về nhà chưa, tao trả lời chưa?

Lấy điện thoại ra xem, trả lời rồi.

Cái đầu óc này.

Nhưng hôm nay nó sao im thin thít thế, đi học rồi à?

Tôi nhắn tin hỏi nó ở đâu, nó nhanh chóng trả lời: “Ở nhà, chiều nay cùng về trường không?”

Tôi nói: “Tao có việc phải về muộn, mày về trước đi.”

Nó hỏi: “Mày đi gặp anh chàng tối qua à?”

“Này, đó là bạn trai chị tao, con rể vàng của bố mẹ tao, anh rể tương lai của tụi mình! Gì mà ‘anh chàng đó’! Nói năng khách khí chút đi.”

Yên Lạc nói: “Tối qua nó tìm mày làm gì?”

Chuyện phòng tân hôn kể với Yên Lạc chắc chẳng sao, nó là người ngoài cuộc, hơn nữa nó cũng biết chừng mực, sẽ không mách chị.

Thế là tôi kể hết chuyện phòng tân hôn kèm vòng ngọc phỉ thuý cho nó, nghĩ một chút, cả nguyên nhân thật sự cãi nhau Tết nhà tôi cũng kể luôn.

Nó quan tâm tao thế, giấu nó thật sự khó chịu lắm.

Nó đọc xong lời tự thú tội lỗi của tôi, nửa ngày không động tĩnh.

Tôi bắt đầu bất an.

Hôm nay tao có phải hơi đắc ý quên hình rồi không?

Dù mẹ và chị đều tha thứ cho tao rồi, nhưng Yên Lạc chắc là lần đầu thấy tao xấu xí thế này.

Nó sẽ không từ nay ghét tao, tuyệt giao với tao chứ?

Lời nhắc nhở ấm áp: Nếu bạn thấy sách hay, để tránh lần sau không tìm thấy, hãy nhớ thêm vào kệ sách nhé