Ta Đã Không Còn Một Bảy Năm Nữa Chương 2: Vân An, ta trở về rồi

Chương 2: Vân An, ta trở về rồi

Đúng vậy, ta tên Hoa Quan.

Tên này là Tiểu Xuân Yến đặt cho ta, cậu ấy nói ta ở trong miếu Hoa Thần Nương Nương, tạm bợ coi như tiểu quan trước ngự tọa Hoa Thần Nương Nương, vừa được Nương Nương che chở, lại có thể tâm an lý đắc ăn những vật cúng mà ân khách dâng lên Nương Nương.

Có được Nương Nương che chở hay không ta không rõ lắm, nhưng ta quả thực đã tâm an lý đắc ăn rất nhiều năm những vật cúng mà ân khách dâng lên Nương Nương. Nên ta cũng cảm thấy tên này đặt cực kỳ tuyệt diệu.

Không biết không hay, ta đã ngồi xổm trước trúc xá rất lâu, chân tay có phần tê mỏi, ta nhìn vầng trăng trên ngọn trúc phản chiếu trong nước mà thở dài một tiếng, bên tai vang lên giọng Dung Thanh Dã tiên sinh, “Hoa Quan, mau vào nhà đi, ta có việc cần sai bảo ngươi.”

Dung Thanh Dã tiên sinh từ trước đến nay luôn là nữ tử mà ta rất kính trọng, bà ấy thiên tư thông minh, huệ chất lan tâm, mới biết nói đã nghe người ngâm 《Tương tiến tửu》 liền có thể tụng theo, tuổi trẻ thành danh, nhìn thấu hết thảy phồn hoa, sau đó ẩn cư trong trúc xá Liễu Châu đến nay.

Bà ấy đi qua Vân An thì gặp ta lúc sa cơ thất thế, nhặt ta về, mang đến trúc xá này, nói là làm tỳ nữ cho bà, nhưng bà ấy cung cấp ăn mặc cho ta, dạy ta nhận biết chữ nghĩa, khiến ta hoàn toàn từ biệt cuộc sống lưu lạc trước kia, đối với ta có ân tái tạo.

Nên vừa nghe bà ấy gọi, ta cũng không kịp hoài niệm thêm về cuộc gặp gỡ ban đầu với người ấy nữa, vội vã đứng dậy, vừa động đậy, chân tay ta liền tê ngứa không chịu nổi, khiến ta nhảy nhót từng bước một mà khóc cười không nổi. Nghĩ kỹ, những năm tháng ta đi qua đến nay, từ trước đến giờ đều khiến người ta khóc cười không nổi, từ trước đến giờ đều là ta tự tìm niềm vui trong nỗi khổ.

Đèn đuốc rực rỡ tỏa sáng, soi rọi rừng trúc rậm rạp, trong phòng, Dung tiên sinh và một tỳ nữ khác là Nhuế Quan đang thu dọn hành lý cho ta.

Mí mắt ta giật giật không đều đặn, linh cảm đây là một nhiệm vụ một biệt hai khoan vui hay không vui còn có phần khó nói, “Tiên sinh sai bảo ta việc gì ạ?”

“Ở Vân An ta có một vị cố nhân, họ Trần, là nhà đại hộ, mấy năm trước sinh một đôi nhi nữ, nay đôi nhi nữ ấy tròn năm tuổi, cũng đến tuổi cần mời tiên sinh dạy dỗ, mấy hôm trước ông ấy gửi thư cho ta, hy vọng ta có thể giới thiệu cho nhi nữ ông ấy một vị tiên sinh dạy học. Ta suy nghĩ rất lâu, hôm nay mới quyết định. Hoa Quan, ngươi thích hợp nhất không gì sánh bằng.”

Vân An, chỉ hai chữ này thôi đã đủ khiến ta tư tâm tư lợi.

Nhưng mệnh lệnh của Dung tiên sinh, ta chưa bao giờ từ chối.

Ta cũng không hiểu vì sao ta không từ chối, rốt cuộc là vì đây là mệnh lệnh của Dung tiên sinh, hay vì, trái tim ta kỳ thực đã quay về con đường bùn lầy trước miếu Hoa Thần ở Vân An ấy nghìn vạn lần rồi.

Con cái nhà đại hộ mới năm tuổi đã phải mời tiên sinh dạy học, còn ta năm tuổi thì vẫn còn chơi bùn trên đường hỏng cùng Tiểu Xuân Yến. Nhưng một kẻ chơi bùn như ta, lại phải đi dạy thiếu gia tiểu thư nhà đại hộ. Nghĩ vậy, lòng ta liền cân bằng hơn nhiều.

“Ngày mai phải lên đường sao?” Ta thấy Nhuế Quan đem một xấp quần áo gấp gọn nhét vào một bọc hoa vụn, ta biết mình đã bị sắp xếp rõ ràng ràng.

Dung tiên sinh gật đầu, dịu dàng vuốt đầu ta, “Người nhà Trần phủ sáng mai sẽ đến đón ngươi, ta nên nói sớm với ngươi hơn, nhưng ta suy nghĩ quá lâu nên chậm trễ ngày tháng, hôm nay mới quyết định… Hoa Quan, ngươi hiểu vì sao ta suy nghĩ.”

Đúng vậy, ta hiểu. Dung tiên sinh tâm tư tinh tế như bụi, sớm phát hiện ta lưu luyến quá khứ, lưu luyến Vân An, lưu luyến người ấy, A Sinh cô nương nhỏ kia cũng thích cầm những chuyện của ta đi hỏi Dung tiên sinh, cùng Dung tiên sinh thảo luận chân lý của tình yêu, những chuyện lằng nhằng trong quá khứ của ta và những lưu luyến lằng nhằng nay căn bản không giấu nổi.

Nên Dung tiên sinh có lo lắng, bà lo ta trở về cố địa sẽ sinh cảm xúc, thậm chí sẽ trùng phùng với người ấy. Những gì bà lo không phải không có lý, sau này sự thật chứng minh, ta quả thực đã trùng phùng với hắn, trùng phùng đến mức đột ngột không kịp trở tay.

Ta hỏi Dung tiên sinh vì sao lại nghĩ thông, Dung tiên sinh đáp, “Có một số việc, tổng phải tự mình đi đoạn tuyệt. Ngươi mỗi đêm ngẩng đầu nhìn sao, là không đoạn tuyệt được.” Ta đoán Dung tiên sinh từng cũng là người có chuyện xưa, mới có thể nhìn thấu hết thảy như vậy.

Thế là ta gia nhập hàng ngũ thu dọn bọc hành lý, sau một đêm trằn trọc mãi, sáng sớm hôm sau bước lên con đường đoạn tuyệt duyên trần.

Người đến đón ta tổng cộng có năm người, trong đó ba người là phủ vệ đánh tay, một người là tiểu tư chạy việc, còn một người là thị tì tùy thân. Sau khi từ biệt Dung tiên sinh và Nhuế Quan, ta vừa kinh ngạc vừa thụ sủng nhược kinh bị tiểu tư và thị tì dìu lên xe ngựa, đè nén trái tim tư tư kia ngồi ngay ngắn.

Xe ngựa ngoại quan không mấy hoa lệ, nhưng bên trong trang trí lộng lẫy, đủ thứ đầy đủ, sắp xếp cầu kỳ như vậy có lẽ là để tránh bị kẻ ác để mắt.

Tuy nhiên vừa ra khỏi Liễu Châu, ông trời liền ra sức chứng minh cho chúng ta chân lý “Người có tiền vĩnh viễn là người có tiền, bất luận thế nào cũng tôn sùng sự xa hoa trong sự khiêm tốn thấp điệu, kẻ nên bị cướp một cái cũng không chạy thoát được”.

Từ Liễu Châu đến Vân An, nhanh cũng phải mất hơn nửa tháng đường, chúng tôi đã trải qua bao phong ba bão táp, vậy mà không may ngay khi sắp bước vào địa giới Vân An thì gặp phải một đám bắt cóc trên con đường nhỏ trong rừng núi.

Tôi từng lang thang đầu đường xó chợ cũng nghĩ lớn lên có lẽ nên theo đám lưu manh chuyên nghiệp làm nghề cướp bóc, trời ơi may mà lúc ấy vì thân hình gầy guộc bị tổ chức khuyên lui, bằng không không biết khi tôi đứng giữa đường cướp của người khác, rốt cuộc là tôi cầm đao hay đao cầm tôi.

Những kẻ trước mặt hung thần ác sát thực sự, tôi cân nhắc cánh tay chân ngắn ngủn của mình, thầm hạ quyết tâm, sau khi thoát khỏi kiếp nạn này nhất định phải dùng thời gian sau bữa tối nghĩ về hắn để kiên trì tập luyện.

Bọn bắt cóc với ưu thế áp đảo đánh bại hộ vệ mà Trần phủ phái cho tôi.

Hộ vệ là những hộ vệ trung thành, dù bị khống chế vẫn đứng chắn trước mặt tôi và a hoàn. Tuy khi tôi bị lôi ra ngoài hành động ấy chẳng có tác dụng thực chất gì, nhưng ít ra cũng chắn cho chúng tôi chút nắng mùa đông, khiến lòng chúng tôi vốn đã lạnh buốt càng thêm lạnh buốt.

Tên tiểu tư trước khi tử trận còn muốn bỏ tôi mà chạy. Hắn rõ ràng hiểu lầm bọn cướp quá ngây thơ, chạy ư, làm sao để ngươi chạy được, bằng không mặt mũi một xe cướp chờ chúng ta hồi lâu trong trời lạnh giá này để đâu?

Quả nhiên, khoảnh khắc tên tiểu tư co giò chạy thì bị ác đồ dùng trường đao chém một nhát chết ngay, máu bắn tung tóe lên mặt tôi, vẫn còn nóng hổi, a hoàn ngồi xổm sau lưng hộ vệ đã sợ vỡ mật.

Bọn cướp lôi riêng tôi ra, dùng dây trói đầu gối, khuỷu tay các khớp hoạt động lại, tôi thành một cái bánh chưng không thể làm càn.

Còn chút nhân tính là, chúng thấy a hoàn của tôi không xinh đẹp lắm, vậy là tát vài cái rồi thả nàng.

Hóa ra trong mắt bọn ác đồ tôi vẫn coi là mỹ nhân xinh đẹp, bao năm nay nhận thức về bản thân tôi đều từ người ấy, hắn từng nói tôi bẩn thỉu xấu xí, từ nhỏ bị hắn nhục mạ lớn lên tôi tin là thật nhiều năm, nay mới biết mình là mỹ nhân.

Dung tiên sinh lần đầu gặp tôi dường như cũng tùy tiện khen tôi xinh đẹp một câu, lúc ấy tôi nghĩ nàng nói lời khách sáo, vội đáp “Ngài quá khen rồi.” Nay nghĩ lại, hóa ra đều vì người ấy, tôi tự ti nhiều năm như vậy.

Thôi được, đã là mỹ nhân thì bị trói một phen coi như báo đáp Hoa Thần Nương Nương ban cho ta thân xác đẹp đẽ này. An ủi bản thân một lúc như vậy tôi lại thấy lòng hơi dễ chịu hơn.

Hơn nữa giờ tôi chỉ cấp bách muốn một mặt gương ngắm khuôn mặt đẹp đẽ của mình, nghĩ xem sao năm ấy hắn lại không vừa mắt.

Ngay khi tôi ngẩn ngơ, bọn ác đồ đã cướp sạch xe ngựa Trần phủ, rồi trói ba hộ vệ thành bánh chưng giống tôi, ném vào xe Trần phủ, vung roi đánh ngựa, để ngựa tự lao điên cuồng về phía vách núi.

Tôi rõ ràng biết, nếu trên đường không có người tốt chặn lại, kết cục của họ cũng là cái chết.

Không cho tôi thời gian kêu ca oán trách, bọn cướp ném tôi lên xe ngựa của chúng, tôi không dám lên tiếng, trong đầu nghĩ lại là tình tiết anh hùng cứu mỹ nhân nghe từ tú tài chua ngoa hồi nhỏ. Thà nói tôi nghĩ đến người ấy đến cứu tôi còn đúng hơn.

Sách nói là sách nói, tôi bị một gậy đánh tỉnh mộng, tự thấy suýt bị chúng đánh ngốc, sau lưng là thúc giục của bọn cướp, “Nhanh lên! Lề mề gì?!”

Tôi vội chui vào, ngẩng mắt nhìn kỹ mới biết, hóa ra bị chúng trói vì xinh đẹp không chỉ mình tôi.

Lòng tôi lại kỳ quái có chút không cân bằng. Giống như năm ấy người ấy khen tôi đáng yêu, sau tôi mới biết hắn cũng khen các tiểu muội muội khác đáng yêu.

“Chư vị cướp ca ca, không phải tôi cố ý lề mề, thực là trong xe người hơi đông, tôi lại bị trói chặt, không dễ vào lắm.” Tôi vừa tùy ý đáp, vừa cuộn người chui vào, chốc lát đã chiếm được một chỗ ở góc tối om của xe ngựa.

Các cô nương trước mặt ai nấy đều đẹp như hoa, tôi co ro ở góc, vì vừa chấp nhận thân phận mỹ nhân, chưa quen, vậy nên khiêm tốn không dám nói.

Các cô nương sợ hãi tột độ, đôi mắt đỏ hoe ướt át. Bọn cướp kẻ cưỡi ngựa, người ngồi ngoài đánh xe, thỉnh thoảng phát ra tiếng hoan hô như dã nhân núi sâu.

Không nghi ngờ gì, chúng định bán chúng tôi vào thanh lâu.

Bọn cướp đương nhiên phải vắt kiệt giá trị cuối cùng từ người bị cướp, bán làm a đầu cho nhà giàu chắc chắn không đáng tiền bằng bán vào thanh lâu, tôi nghĩ vậy.

Quả nhiên, bọn cướp dày dạn kinh nghiệm thuận lợi kéo chúng tôi vào Vân An, đưa đến thanh lâu.

Đáng tiếc ta chỉ đoán đúng một nửa. Ta vạn vạn không ngờ tới, thanh lâu này lại là Giải Ngữ Lâu nơi hắn ở, lại là nơi năm xưa ta và hắn lần đầu gặp gỡ và xảy ra rất nhiều chuyện. Ta rất muốn cười thở dài một câu “Duyên, kỳ diệu khó nói”, nhưng tình cảnh hiện tại bị bà chủ thanh lâu sờ soạng khắp nơi khiến ta căn bản không cười nổi.

Bà chủ thanh lâu ở đây đã thay người, ta không nhận ra bà ta, bà ta đương nhiên cũng không nhận ra ta.

“Đây là một màu da tốt đấy.” Bà chủ chỉ nói thế một câu, liền mua ta từ tay bọn cướp và sai người cởi trói cho ta. Những gã tay chân đứng bên bà chủ nhìn chằm chằm ta, xoa tay xoa chân hăm hở muốn thử.

Ta lại chẳng có ý khóc hét, muốn chạy trốn. Chúng căn bản không hiểu, ta từng bị chúng đánh đập vô số lần đã học khôn rồi, căn bản sẽ không không biết điều.

Nơi chúng ta đang ở là một gian phòng đàn, trong phòng một góc đặt một cây cổ cầm.

Lúc này ta đã quên mất cảm giác gần quê thì thêm phần e ngại, chỉ muốn đến trước cây cổ cầm ấy gảy một khúc mà năm xưa hắn cầm tay chỉ dạy ta. Ta đoán phòng hắn cách đây không xa.

Khoảnh khắc gảy vang dây đàn, trái tim ta cũng bị khơi dậy.

Khúc 《Ly Đình Yến》 mà hắn chơi hay nhất nhưng luôn cố ý sai một nốt, từ đầu ngón tay ta chậm rãi tuôn chảy ra.