Luyến Tiếc Những Vì Sao Chương 317
Chu Mặc lý trí, lạnh lùng, trông có vẻ cao ngạo, còn Từ San San luôn tràn đầy năng lượng, như ngọn cỏ sinh tồn trong kẽ hở.
Họ như hai cực đối lập, nhưng họ lại giống nhau đến kỳ lạ—
Sau này, Chu Mặc theo đuổi Từ San San, bày đủ trò hài hước, đôi khi như một ông chú già lém lỉnh đầy sinh lực. Từ San San luôn bị anh chọc đến đỏ mặt, bực bội nhưng không nỡ đánh hay mắng, chỉ thấy tai âm ỉ nóng.
Chu Mặc từng cho Từ San San mượn hai mươi ngàn, Từ San San môn Kỹ thuật và phân tích đầu tư chứng khoán đạt 99 điểm. Lần đầu tiên thực chiến trên thị trường chứng khoán, cô rất căng thẳng, một tháng sau, tài khoản đã có… hai mươi ngàn lẻ năm trăm.
Nếu là người khác, Chu Mặc sẽ chẳng thèm để mắt.
Nhưng với Từ San San, anh còn vui hơn khi kiếm được vài trăm triệu, cúi xuống hôn lên trán cô gái nhỏ: "San San nhà mình giỏi quá!"
Từ San San trong vòng tay anh, đỏ mặt lí nhí: “Lỡ thua em không đền nổi đâu, em nghèo lắm.”
Chu Mặc cười nhẹ ghé sát tai cô nói gì đó, Từ San San mặt bỗng đỏ bừng, đẩy anh ra, đứng dậy vừa quạt mặt vừa trách: “Anh phiền thật đấy!”
Rồi sau đó, Từ San San đã có khoản tiết kiệm lên tới hàng chục ngàn, trăm ngàn. Món quà cô tặng Chu Mặc từ chiếc cốc vài chục đồng đã nâng lên thành chiếc cà vạt vài trăm đồng. Cô học tiếng Đức làm ngoại ngữ thứ hai, cô nhận được học bổng toàn phần ở nước ngoài. Cô muốn học cao học, sau đó làm việc ở ngân hàng đầu tư vài năm, tích lũy thêm tiền rồi sẽ kết hôn với Chu Mặc, sinh con. Sau khi cơ thể hồi phục, cô sẽ lấy đủ bốn chứng chỉ chuyên môn, rồi có thể trở thành nhà phân tích, vì công việc này có nhiều thời gian, cô thích chăm sóc và ở bên con cái.
Vì Chu Mặc thích tự chiêm nghiệm, anh vẫn muốn vào ngân hàng, đi sâu vào mảng kiểm soát rủi ro. Chu Mặc rất giỏi thực hành, sau này biết đâu sẽ trở thành bức tượng điêu khắc của Đại học Giao Thông, là người đàn ông của Từ San San, là bố của con họ.
Từ San San rất vui, cô nhảy trên giường trong căn phòng ấm cúng nhưng không quá rộng rãi của hai người: “Em muốn chụp ảnh cùng với tượng!”
Chu Mặc cười, ôm eo cô gái rồi kéo xuống: “Tượng thật ở đây này, hôn một cái đặt trước đi?”
“Không đâu,” Từ San San nhăn mày từ chối, “Em đang thử son mà.”
Rồi vẫn ngoan ngoãn hôn nhẹ.
Chu Mặc cười đắc ý.
Tết năm thứ ba đại học, Từ San San cần có kinh nghiệm thực tập để làm phong phú lý lịch của mình. Chu Mặc ở chi nhánh thành phố B, nhưng lúc đó chi nhánh thành phố B không có vị trí thực tập, trong khi chi nhánh thành phố A thì có. Vừa hay, Chu Tự Tỉnh là giám đốc chi nhánh thành phố A và có thể giúp đỡ Từ San San, vậy nên cô đã đến phòng thẩm định tín dụng của chi nhánh thành phố A.
Đường Dạng đi vào cuối năm, còn cô đến vào đầu năm đó.
Ở bên Chu Mặc hơn một năm, Từ San San đã không còn là cô sinh viên vừa bước vào năm nhất nữa.
Cô làm việc cẩn thận, thành thạo, nhưng vẻ ngoài lại dễ khiến người ta yêu mến. Cô mỉm cười và nói: “Không có bố mẹ, nhưng có bạn trai, anh ấy rất xuất sắc, tình cảm cũng rất tốt.” Đôi chân cô trắng, thẳng và thon, khiến Cam Nhất Minh nhìn không thể rời mắt.
Từ San San muốn kể cho Chu Mặc nghe rằng ánh mắt của trưởng phòng nhìn cô khiến cô không thoải mái, nhưng cô biết Chu Mặc và Chu Tự Tỉnh có tình cảm rất tốt, Chu Tự Tỉnh thậm chí còn vì Chu Mặc mà không sinh con.
A Mặc nói với cô rằng chú của anh ấy sẽ chăm sóc cô, nhưng chắc chắn chú của A Mặc sẽ không vì cô mà sa thải trưởng phòng. Nếu cô nói những điều này với A Mặc, liệu anh ấy có nghĩ rằng chú của anh ấy không chăm sóc tốt cho cô, hay sẽ nghĩ rằng cô là kẻ yếu đuối, gây chia rẽ?
Dù Từ San San có thông minh đến đâu, trong chuyện tình cảm cô vẫn chỉ như tờ giấy trắng. Tình cảm duy nhất mà cô có là do A Mặc dành cho. Khi gặp phải chuyện liên quan đến A Mặc, cô luôn chần chừ, cẩn thận từng bước.
Sau nhiều lần do dự, cô nghĩ: chỉ có ba tháng, nhẫn nhịn một chút là qua.
Nhưng dù sao cô vẫn là sinh viên, khi gặp phải “khó khăn” thì dễ mắc lỗi trong công việc. Cam Nhất Minh gọi cô lại để khiển trách và rót cho cô một ly nước.
Từ San San cả ngày đi ra ngoài làm thẻ tín dụng, khát khô cả cổ, nên cô uống một ngụm.
Cam Nhất Minh vừa nói vừa nói, trong mắt TừSan San bỗng xuất hiện hai Cam Nhất Minh, rồi ba, bốn, năm...
Khi Từ San San tỉnh dậy, cô đang nằm trên ghế sofa trong văn phòng của Cam Nhất Minh.
Đầu cô nặng như chì, trước mắt là nụ cười nhờn nhợn của Cam Nhất Minh. Đồng tử của Từ San San bỗng co rút lại, rồi cô nhìn thấy quần áo của mình và cái bao đã qua sử dụng nằm trên sàn nhà.
Cam Nhất Minh nói: "Tôi đã chuyển một vạn vào tài khoản của cô, sinh viên chắc không có nhiều tiền đâu..."
Từ Sam Sam không khóc, không náo loạn, cũng không nói nhiều. Cô mặc từng món quần áo, rời khỏi đó một cách lạnh lùng, bình tĩnh bắt xe đến bệnh viện, bình tĩnh tra cứu trên mạng, bình tĩnh đến khoa phụ sản lấy dịch thể còn sót lại của Cam Nhất Minh trong cơ thể cô. Cô muốn báo cảnh sát, ba con số được cô bấm một cách bình tĩnh, nhưng ngay trước khi nhấn gọi, cô bất ngờ ném điện thoại xuống.
Từ San San dựa lưng vào cửa nhà vệ sinh, từ từ ngồi sụp xuống, gập người lại, đầu gục vào gối, dòng nước ấm tràn xuống da chân. Cô bắt đầu nức nở, sau đó không thể kiềm chế được mà khóc rấm rứt, khóc đến nỗi không thành lời.
A Mặc là người như thế nào? Anh là bạn trai cô, một người rất tốt, người khiến cô cảm thấy rằng tất cả những khổ đau trước đây mà cô phải chịu đựng chỉ là để cô có thể gặp anh.
Nhưng tại sao sau khi đã có A Mặc, cô lại phải gặp chuyện như thế này…
Từ San San ngồi trong nhà vệ sinh suốt cả đêm.
