Giả Vờ Chương 19

Chương 19

Lúc Tết, hai người có liên lạc, nhà Phó Diên ở ngay Dung Thành, có cùng bố mẹ đi Hải Thành thăm họ hàng, anh cũng có nhắc qua một câu, Ôn Nam Tịch không đi đâu cả, suốt ngày ở nhà luyện đề, đêm giao thừa năm đó, anh đã gọi cho cô một cuộc gọi thoại, đặc biệt dùng giọng nói để chúc cô năm mới vui vẻ.

Ôn Nam Tịch đúng lúc định trả lời anh thì Ôn Hữu Đào gõ cửa phòng cô, cô đành phải vội vàng nói một câu chúc mừng năm mới, sau đó cúp máy.

Phó Diên buông mũ cô ra, hỏi: "Đi đâu đấy?"

Ôn Nam Tịch giấu tay trong ống tay áo, cô đưa tay ra, chỉ về hướng tiệm net.

Phó Diên gật đầu, anh nhìn sang cửa hàng tiện lợi: "Mua chút đồ."

Ôn Nam Tịch "ồ" một tiếng, bước chân đi theo anh, cô không cần mua gì nên đứng ở cửa hàng tiện lợi đợi anh, Phó Diên một lát sau đã đi ra, trên tay cầm một chai sữa ấm áp, đưa vào tay cô.

Ôn Nam Tịch mắt cong cong, đón lấy, đầu ngón tay lạnh lẽo ấm áp hơn đôi chút, hai người bước xuống bậc thềm, đi về phía tiệm net, Ôn Nam Tịch ngước mắt hỏi anh: "Có phải anh vừa từ tiệm net ra không?"

Phó Diên rũ mắt nhìn cô một cái: "Không phải, đi chúc Tết nhà thầy giáo."

"Ồ." Ôn Nam Tịch gật đầu, chiếc khăn quàng cổ theo động tác của cô mà tuột xuống một vòng, Phó Diên thấy vậy liền cầm lấy khăn của cô, sau đó cúi đầu quàng lại cho cô, trong ngõ vẫn có người đi qua đi lại, Phó Diên chắn cô ở phía trong, Ôn Nam Tịch nhìn ánh mắt của những người đi ngang qua đang nhìn về phía này.

Cô đỏ mặt thu hồi tầm mắt, hơi nghiêng về phía Phó Diên.

Sau khi chỉnh lại khăn quàng cổ, hai người đi vào trong ngõ, vào tiệm net, Ôn Nam Tịch cắm ống hút vào chai sữa, vừa đi vừa uống, sữa vẫn còn nóng, Phó Diên đi làm thẻ, lấy máy số 5 và số 6.

Anh chàng quản lý tiệm net không có kỳ nghỉ, đứng sau quầy thu ngân, nhìn hai người họ với nụ cười đầy ẩn ý.

Phó Diên lấy thẻ, choàng vai cô, che chắn tầm mắt của anh chàng quản lý, đi về phía máy.

Anh cúi người mở máy cho cô, Ôn Nam Tịch kéo ghế ngồi xuống.

Phó Diên cũng ngồi xuống máy số 5 bên cạnh, bàn tay thon dài nhấn lên bàn phím, mở máy.

Ôn Nam Tịch đặt chai sữa xuống, màn hình đã bật, cô đeo tai nghe vào, hỏi: "Anh định viết code à?"

Giọng Phó Diên lười nhác, ngữ khí tùy ý: "Em muốn làm gì, anh chơi với em một lát."

Mắt Ôn Nam Tịch sáng lên, ghé sát vào anh nói: "Chơi Đột Kích đi."

Đột Kích chính là trò chơi mà trước đây Phó Diên thường chơi, sau này Ôn Nam Tịch cũng học theo anh chơi trò đó, hai người vẫn chưa từng lập đội với nhau bao giờ. Phó Diên nhìn vào mắt cô, cười nói: "Được."

Ôn Nam Tịch kết bạn với anh.

Phó Diên đeo tai nghe, di chuyển chuột, mời cô vào đội, trong đội chỉ có hai người bọn họ, tai nghe mở chế độ toàn phòng, có thể nghe thấy tiếng của những người đang mở mic nói chuyện trong phòng.

Cảm giác của Ôn Nam Tịch khi chơi trò này chính là sướng, có thể trút bỏ mọi sự khó chịu lên từng viên đạn ảo. Cô nhìn thành tích tài khoản của Phó Diên, rất đỉnh, anh làm việc gì dường như cũng đều thành thạo, dễ dàng đứng trên đỉnh cao. Phó Diên phát hiện cô cũng rất lợi hại, ghìm tâm rất chuẩn.

Ôn Nam Tịch tiêu diệt một người bên phe đối phương đang mở mic toàn phòng chửi thề.

Kết quả không ngờ lại chọc phải một tổ chức, vừa lên đã mắng chửi Ôn Nam Tịch, sau đó muốn bắn tỉa cô, đối phương vừa dứt lời đã bị Phó Diên bắn nát đầu bằng một phát súng.Ôn Nam Tịch không nhịn được học theo Nguyên Thư, tặc lưỡi mấy tiếng, giữa lông mày có vài phần hưng phấn.

Lần này, tổ chức đối phương coi hai người họ là kẻ thù, Phó Diên bảo Ôn Nam Tịch lên chỗ cao, Ôn Nam Tịch điều khiển nhân vật, không ngừng chạy lên trên, những tiếng súng đó vang lên xung quanh, như muốn bắn cô thành cái sàng, Ôn Nam Tịch có thể né được, nghe tiếng súng rất chuẩn, lập tức chạy đi.

Phó Diên dựa theo tiếng súng của đối phương, giải quyết sạch sẽ từng người một.

Sau khi lên chỗ cao, Phó Diên đứng ở đó, lên một người đánh một người, ngay cả tay súng bắn tỉa ở tòa nhà đối diện cũng bị anh tiêu diệt, đúng là người tàn nhẫn ít lời.

"Còn hai người nữa, phía dưới bên phải." Giọng nói của Phó Diên truyền đến từ tai nghe, Ôn Nam Tịch đã thấy hai người đó đang bò lồm cồm, thậm chí nghe thấy giọng của Phó Diên, đối phương nhanh chóng lùi xuống, Ôn Nam Tịch điều khiển nhân vật đặt súng sẵn, nhắm vào hai người đang bò đó, một phát súng một mạng.

Thấy hiển thị bọn họ đã chết.

Ôn Nam Tịch mắt mở to, vô cùng hưng phấn, nghiêng mặt cười với anh.

Phó Diên nhìn nụ cười của cô qua dư quang, đôi mắt anh cũng mang theo vài phần ý cười, "Còn đánh nữa không?"

Ôn Nam Tịch gật đầu: "Đánh, đánh chứ."

Lúc này cô giống như một con bạc đỏ mắt, còn muốn đánh thêm vài trận thật sảng khoái để quên hết mọi phiền muộn.

Thế là, hai người lại bắt đầu ván mới, có anh dẫn dắt, cộng thêm bản thân cô cũng thông minh, nên điểm tài khoản tăng vọt, giết người khiến Ôn Nam Tịch cực kỳ thống khoái, mọi trọc khí của ngày Tết dường như đều được quét sạch, khi trở về thực tại, tâm trạng cũng thoải mái hơn nhiều, cô nhìn thời gian, sắp năm giờ rưỡi rồi, cô nói: "Phó Diên, em phải về nhà ăn cơm rồi."

Phó Diên nhìn đồng hồ đeo tay, nói: "Đi thôi."

Sau đó, Ôn Nam Tịch rút thẻ đưa cho anh, Phó Diên đi trả thẻ, anh chàng quản lý tiệm net vừa làm thủ tục vừa trò chuyện với anh, Ôn Nam Tịch đứng tại chỗ đợi anh một lát, thấy họ vẫn còn đang tán gẫu, liền ra khỏi tiệm net trước, vừa bước ra ngoài, liền thấy một nam sinh đi về phía này, nam sinh đó thấy Ôn Nam Tịch, mắt sáng lên, đứng trước mặt cô, vẻ mặt gò bó.

Ôn Nam Tịch cảm thấy nam sinh này hơi quen mắt, nhưng theo bản năng lùi lại, tựa vào tường, "Xin hỏi có chuyện gì không?"

"Ôn Nam Tịch, chào cậu, mình tên là Trần Hào, trước đây từng đưa thư tình cho cậu."

Ôn Nam Tịch hơi ngẩn ra, hèn gì cô thấy hơi quen mắt, là bạn học ở Trường Trung học số 2, cô hơi lúng túng không biết bức thư tình của cậu ta là bức nào, cô nhìn Trần Hào, nói: "Xin lỗi nhé, việc học nặng quá, mình không xem những bức thư tình đó."

Cô nói thẳng luôn.

Trần Hào khựng lại, có chút ngại ngùng, vì tên của Ôn Nam Tịch thường xuyên xuất hiện trong top hai thành tích toàn trường, cô đương nhiên coi trọng việc học, Trần Hào gật đầu, "Không sao không sao, tốt nghiệp rồi cậu có rảnh thì xem sau."

Nói xong, liền rảo bước đi vào cửa, nhưng lại gặp một nam sinh tay đút túi quần ở cửa, dáng người cao ráo, to lớn, che khuất không ít ánh đèn, cậu ta hơi ngẩn ra, nhìn đối phương, Phó Diên rũ mắt nhìn cậu ta vài giây, không nhường đường, Trần Hào sững sờ, chỉ có thể lách qua một khoảng trống nhỏ bên cạnh để đi vào.

Ôn Nam Tịch quay đầu muốn xem Phó Diên đã ra chưa.

Vừa vặn bắt gặp cảnh anh chắn đường người ta, đợi Trần Hào vào rồi, Phó Diên mới thu hồi tầm mắt, tay đút túi quần đi về phía Ôn Nam Tịch.

Ôn Nam Tịch cảm thấy đôi mắt mang vẻ lạnh lùng kia của anh, dường như có thêm vài phần ý lạnh.

Cô đút tay vào túi áo khoác, cùng anh đi về phía đầu ngõ, giọng Phó Diên nhàn nhạt, "Tốt nghiệp rồi cũng không cần thiết phải xem thư tình gì nữa đâu nhỉ."

Tim Ôn Nam Tịch đột nhiên nảy lên một cái.

Cô ngước mắt nhìn anh.

Phó Diên rũ mắt nhìn cô, hai bên nhìn nhau vài giây.

Ôn Nam Tịch thu hồi tầm mắt, nói lấp liếm: "Em chỉ là lấy lệ với cậu ấy thôi."

Phó Diên hừ nhẹ một tiếng.

Đến dưới lầu nhà cô, Phó Diên đưa mắt tiễn cô lên lầu, Ôn Nam Tịch vẫy tay với anh, đôi mắt cô cong cong, cực kỳ xinh đẹp. Phó Diên đợi cô lên rồi mới lấy điện thoại ra gọi xe.

Trời dần tối sầm lại.

Sau khi Phó Diên lên xe, Đàm Vũ Trình gửi ảnh qua cho anh.

Phó Diên lưu ảnh, trả lời.

yan: Cảm ơn nhé.

Đàm Vũ Trình đã chắc chắn mười mươi, cô gái này chính là tình hình của anh.

Sau khi trở về Dung Thành, Ôn Hữu Đào bận rộn tối tăm mặt mũi, ở công ty buổi tối ít nhất cũng phải ở lại đến mười một mười hai giờ mới về. Ở nhà chỉ có hai mẹ con, thoải mái vô cùng, Ôn Nam Tịch luyện đề làm bài tập, đi học lớp bổ túc của cô Tề, Ôn Du nấu cơm, sau đó chăm sóc cô, kỳ nghỉ còn lại cũng rất ít.

Rất nhanh, học kỳ hai lớp 12 đã khai giảng.