Giả Vờ Chương 18

Chương 18

Hai ngày Tết Dương lịch nhanh chóng trôi qua, hai ngày này Ôn Nam Tịch đều đang học bổ túc, cô Tề mang cho cô một bộ đề thi năm 2010, làm đề suốt hai ngày.

Kỳ nghỉ kết thúc.

Ngày hôm sau là Chủ nhật, chỉ có khối 12 phải học bù.

Cổng trường Trường Trung học số 2 ngay cả học sinh trực nhật cũng không có, vắng vẻ, vẻ tiêu điều hiện rõ. Ôn Nam Tịch mua bữa sáng, từ trong Ngõ Nam An đi ra, vừa bóc cơm nắm vừa ăn, tay cầm tờ giấy ghi chú từ vựng đang xem.

Một nhóm học sinh từ trạm xe buýt đi xuống, tản ra đi về hướng Trường Trung học số 2 và Trường Trung học số 1. Phó Diên đi đến sau lưng cô mà cô cũng không ngẩng đầu lên, mấy nam sinh Trường Trung học số 1 đang nói chuyện với Phó Diên, Phó Diên tháo một bên tai nghe, rũ mắt lắng nghe, lúc sắp va vào Ôn Nam Tịch, anh giơ tay bỏ hai cây kẹo mút vào trong mũ áo hoodie của Ôn Nam Tịch.

Cộp.

Ôn Nam Tịch nhận ra trong mũ có gì đó, cô vừa cắn cơm nắm vừa ngẩng đầu lên, tay đưa ra sau.

Nguyên Thư vừa vặn từ phía đó chạy tới, thở hổn hển nói: “Mệt chết đi được, suýt nữa thì ngủ quên.”

Ôn Nam Tịch hỏi: “Ăn sáng chưa.”

Vừa dứt lời, cô liền từ trong mũ lấy ra hai thứ, xòe tay ra nhìn, là hai cây kẹo mút, Nguyên Thư trợn to mắt, “Biến ảo thuật à?”

“Mũ của cậu là Doraemon à?”

Ôn Nam Tịch khựng lại, cô nhìn về phía đó, liền thấy dưới con đường rợp bóng cây, một nhóm người đang đi vào cổng Trường Trung học số 1, anh cực kỳ nổi bật trong đám đông, đeo tai nghe màu đen, Ôn Nam Tịch vân vê cây kẹo mút, đại khái đoán được là anh bỏ vào, cô lấy lại tinh thần đưa một cây cho Nguyên Thư, nói: “Có lẽ là giáo viên dạy kèm cho.”

Cô Tề thỉnh thoảng cũng sẽ mang cho cô kẹo hoặc những thứ tương tự.

Nguyên Thư biết chuyện, nghe vậy liền nói: “Giáo viên dạy kèm lần này của cậu tốt thật đấy, nghe nói trông rất trí thức, tính cách rất dịu dàng?”

Ôn Nam Tịch gật đầu, cô bỏ cây kẹo mút còn lại vào túi áo, tiếp tục cắn cơm nắm nói: “Tớ rất thích khí chất trên người cô Tề.”

Nguyên Thư bóc kẹo mút ăn luôn, nói: “Đợi có cơ hội tớ phải gặp cô ấy mới được, tớ dứt khoát đặt mục tiêu vào Đại học Lê Thành luôn vậy.”

Cô ấy còn thiếu một chút so với điểm mục tiêu của Đại học Lê Thành.

Ôn Nam Tịch bẻ một ít cơm nắm cho cô ấy, hai người cùng chia sẻ một nắm cơm, quay về lớp, các bạn trong lớp đang bàn tán về chuyện đếm ngược.

Ôn Nam Tịch và Nguyên Thư ngồi xuống, cơm nắm khá khô, Ôn Nam Tịch cầm bình nước lên uống nước, nắp còn chưa kịp đậy lại, Nhan Khả đã bước vào lớp, cô ta buộc tóc đuôi ngựa cao, sắc mặt rất tệ, giống như ai đó nợ cô ta tám triệu vậy, cô ta lạnh mặt đi về phía chỗ ngồi, lúc đi ngang qua chỗ ngồi của Ôn Nam Tịch.

Cặp sách quẹt trúng làm rơi sách trên bàn của Ôn Nam Tịch.

Giống như quân cờ Domino vậy, sách nghiêng ngả, lạch cạch lạch cạch đều rơi hết xuống đất, Nguyên Thư lập tức hét lên: “Này.”

Nhan Khả dừng bước, liếc nhìn đống sách đó, lại liếc nhìn Ôn Nam Tịch, thần sắc ngạo mạn, cô ta không xin lỗi, ngược lại còn khẽ nhấc chân, hất một cuốn sách rơi trên giày mình xuống đất. Nguyên Thư xoẹt một cái đứng bật dậy, “Cậu sao lại vô lễ như vậy hả!”

Ôn Nam Tịch thẳng người dậy, đậy nắp bình lại.

Nhan Khả nhìn khuôn mặt xinh đẹp của Ôn Nam Tịch, thấy chướng mắt vô cùng, nước mắt cô ta vừa mới ngừng lại chực trào ra, cô ta quay người bỏ đi, một câu xin lỗi cũng không có.

“Trời ạ, sao lại có người mặt dày như thế chứ.” Nguyên Thư nói rồi định xắn tay áo lên.

Ánh mắt Ôn Nam Tịch lạnh đi vài phần, cô cúi người nhặt sách của mình lên, Nhan Khả về chỗ ngồi, ngồi một lúc, cố nén nước mắt lấy sách ra, bắt đầu giờ đọc buổi sáng, cô ta đeo tai nghe, nghe viết từ vựng.

Nguyên Thư chạy qua đây, giúp Ôn Nam Tịch nhặt sách.

Có mấy tờ đề thi từ trong sách rơi ra, Ôn Nam Tịch gấp gọn đề thi lại, phân loại bỏ vào trong.

Nguyên Thư vừa nhặt vừa mắng: “Đúng là thần kinh.”

Giờ ra chơi.Ôn Nam Tịch nằm bò ra bàn nghe từ vựng để ngủ bù, Nguyên Thư đi rót nước, lúc quay lại thì ngồi xuống bên cạnh Ôn Nam Tịch, ghé sát vào cô nói: “Vừa nãy tớ thấy Nhan Khả đang khóc, Chu Na Na đang an ủi cậu ta, nghe nói Phó Diên chắc chắn đã có cô gái mình thích rồi. Hèn gì Nhan Khả lại điên cuồng như thế.”

Ôn Nam Tịch ngồi dậy, điều chỉnh âm lượng tai nghe, không lên tiếng.

Nguyên Thư tặc lưỡi mấy cái, lẩm bẩm: “Cũng không biết Phó Diên thích kiểu con gái như thế nào nữa.”

Kết thúc giờ tự học buổi tối, đón lấy cơn gió lạnh rời khỏi trường, Ôn Nam Tịch đút hai tay vào túi áo khoác đồng phục, cùng Nguyên Thư đi ra ngoài cổng trường, Nhan Khả đeo cặp sách đi lướt qua cạnh họ, chạy rất nhanh, vừa ra khỏi cổng trường, cô ta liền đi thẳng tới đón một nhóm nam sinh từ Trường Trung học số 1 đi ra.

Trong đó, Phó Diên cũng có mặt, đám người Đàm Vũ Trình cũng ở đó.

Nhan Khả đút tay vào túi áo đồng phục, ngẩng đầu nhìn Phó Diên, muốn nói lại thôi, Phó Diên rũ mắt bấm điện thoại.

Tít tít mấy tiếng.

Điện thoại trong túi Ôn Nam Tịch vang lên, cô cùng Nguyên Thư đi về phía Ngõ Nam An, tách nhau ra ở đầu ngõ, sau đó lên lầu, về nhà, Ôn Hữu Đào đang gọi điện thoại ngoài ban công, một tay chống nạnh, nhíu chặt mày, Ôn Du đón lấy cặp sách của cô, Ôn Nam Tịch thay giày, loáng thoáng nghe thấy Ôn Hữu Đào nói gì đó về hộ lý.

Cô nghe không rõ lắm, cũng không hứng thú với chuyện của Ôn Hữu Đào.

Ôn Du khẽ hỏi: “Con có muốn ăn chút mì không? Mẹ nấu cho con một bát mì nhé.”

“Vâng ạ.” Tối nay ở nhà ăn ăn không no, Ôn Nam Tịch rửa tay, xách cặp vào phòng, lấy điện thoại ra.

Ảnh đại diện màu đen gửi tới một tin nhắn.

Là vừa mới gửi xong.

yan: [Hình ảnh].

Hình ảnh là một câu hỏi, hình như là đề mới của giáo viên Vật lý của bọn họ, Ôn Nam Tịch chép lại đề bài, giải trên giấy nháp, Ôn Du bưng mì tới, Ôn Nam Tịch vừa ăn vừa giải, hơi nóng làm mờ đi đôi mắt cô, cô cắn đũa giải đề.

Không biết đã trôi qua bao lâu, mì đã ăn xong, chỉ còn lại nước dùng.

Ôn Nam Tịch gửi lại: Đúng không?

yan: Đúng.

Ôn Nam Tịch: 【Ye】

Ôn Nam Tịch hỏi: Cậu về đến nhà chưa?

yan: Vừa mới đến.

Ôn Nam Tịch lấy một chiếc kẹo mút bóc ra, cho vào miệng, trả lời anh.

Ôn Nam Tịch: Vậy chúc ngủ ngon.

yan: Ngủ ngon.

Kỳ nghỉ đông sắp đến, cuối kỳ càng thêm căng thẳng, ở giữa còn tiến hành một đợt kiểm tra, điểm của Nhan Khả vẫn thấp hơn Ôn Nam Tịch, cô ta nghiến răng nghiến lợi nhưng vẫn nhẫn nhịn. Mỗi ngày đều đến trường thật sớm, hầu như giờ tự học buổi tối cũng không xin nghỉ nữa, sau khi thi xong cuối kỳ, khối 12 chính thức được nghỉ đông.

Năm nay không có cách nào ở lại Nam An đón năm mới, phải về quê.

Bởi vì người bà nội kia của Ôn Nam Tịch sức khỏe không tốt, phải về chăm sóc, cả nhà thu dọn hành lý, Ôn Hữu Đào đi lái xe tới, Ôn Du cùng Ôn Nam Tịch xách hành lý xuống lầu, lên xe.

Thời tiết rất lạnh.

Ôn Nam Tịch mặc áo khoác dày quàng khăn len, một mình ngồi ở ghế sau, nghe những bài hát trong tai nghe, không hiểu sao lại nhớ tới đêm đó, ở trên xe buýt cùng Phó Diên, cô nghe bài hát trong tai nghe của anh, đầu ngón tay cô nhấn nhấn trên điện thoại, bài 《Ngày Nắng》 vang lên, cô nhìn ra phong cảnh ngoài cửa sổ.

Từ đây về quê mất hơn hai tiếng đồng hồ.

Lúc đến nơi là buổi chiều, trước cửa ngôi nhà cũ vẫn rách nát như vậy, mấy con gà nuôi chạy tới chạy lui trong sân, Ôn Nam Tịch cùng Ôn Du xách hành lý vào nhà, vừa nhìn đã thấy Trương Như Ngọc đang ngồi trên ghế, hai mắt vô thần, bà già mồm mép độc địa kia dường như thật sự đã đổ bệnh rồi.

Ôn Hữu Đào cởi áo khoác, nói: “Mẹ bị chứng mất trí nhớ tuổi già, anh đã thuê hộ lý rồi.”

Dì hộ lý vào nhà lấy tách trà ra đặt lên bàn, tươi cười đứng sang một bên, dáng người mập mạp. Ôn Du chào hỏi dì hộ lý, buộc tóc lên, tiến lên nắm lấy tay Trương Như Ngọc, “Mẹ, chúng con về rồi đây.”

Ôn Nam Tịch đứng bên cạnh Ôn Du, nhìn Trương Như Ngọc.

Trương Như Ngọc ngước mắt nhìn Ôn Du, người mắc chứng mất trí nhớ như bà ta trái lại không còn ánh mắt nhìn Ôn Du không mấy thiện cảm như trước kia nữa, bà ta nghiêng đầu nhận diện một lúc, “Viện Viện, con cùng Hữu Đào về rồi à?”

Vừa thốt ra lời.

Ôn Du sững sờ.

Sắc mặt Ôn Hữu Đào cũng biến đổi, ông tiến lại gần nói: “Mẹ, đây là Ôn Du, Viện Viện không có ở đây.”

“Viện Viện, con chịu cùng Hữu Đào về rồi sao, Viện Viện ——” Trương Như Ngọc hoàn toàn không có phản ứng với lời nói của thế giới bên ngoài, chỉ chìm đắm trong thế giới của riêng mình, nắm chặt lấy tay Ôn Du không buông, miệng không ngừng gọi Viện Viện.

Ôn Du sắc mặt trắng bệch, hốc mắt hoen lệ.

Sắc mặt Ôn Nam Tịch trở nên khó coi, cô dứt khoát kéo tay Ôn Du ra, nói với Trương Như Ngọc: “Ôn Du, mẹ cháu là Ôn Du, cháu là Ôn Nam Tịch.”

Trương Như Ngọc ngước mắt, miệng vẫn gọi: “Viện Viện, con đừng đi, sau này Hữu Đào sẽ rất có tiền đồ.”

Ôn Du theo bản năng lùi lại vài bước.Ôn Hữu Đào nhìn dì hộ lý, “Đưa mẹ tôi vào trong đi, để bà nghỉ ngơi một lát.”

Dì hộ lý thấy tình hình không ổn, vội vàng tiến lên đỡ Trương Như Ngọc đi, phòng khách chìm vào im lặng, Ôn Hữu Đào rót chén trà uống, nói: “Bà ấy bị chứng mất trí nhớ tuổi già rồi, em đừng chấp nhặt với bà ấy.”

Nói xong, đặt chén trà xuống, cũng đi vào theo xem Trương Như Ngọc.

Ôn Du nắm chặt tay Ôn Nam Tịch, Ôn Nam Tịch nắm chặt tay mẹ, “Mẹ.”

Ôn Du ngồi phịch xuống ghế, Ôn Nam Tịch rót chén nước cho bà, Ôn Du hốc mắt đỏ hoe nói, “Bà ấy trước nay vẫn luôn rất thích cô ta, lúc mẹ mới bước chân vào cửa nhà này, bà cụ đã chê mẹ không tốt bằng cô ta rồi.”

Ôn Nam Tịch nghiến răng, không nói một lời.

Cô nói: “Mất trí nhớ tuổi già thì sao chứ, mất trí nhớ tuổi già là có thể bắt nạt người khác như vậy sao.”

Ôn Du nhìn Ôn Nam Tịch một cái.

Ôn Nam Tịch mím chặt môi, không nói nữa.

Trước kia khi bà cụ đó còn khỏe mạnh, cô thường xuyên cãi lại bà cụ, giờ bà ấy bị mất trí nhớ tuổi già, cô lại ngược lại phải ngậm miệng, kìm nén đến chết.

Vì về muộn nên chẳng mấy chốc đã sắp đến Tết.

Ôn Hữu Đào coi như là người khá thành đạt ở nơi này, thỉnh thoảng cũng có người đến chơi, trò chuyện, pha trà. Ôn Du dọn dẹp nhà cửa, Ôn Nam Tịch mỗi ngày đều phải luyện đề, bà cụ đôi khi nhìn thấy cô, còn gọi cô là: “Nhan Khả.”

Ôn Nam Tịch không đáp lại một câu nào, bà cụ ăn táo làm rơi xuống đất, cô nhặt lên cho bà, lau cũng không lau đã ném lại vào tay bà cụ, sau đó bị Ôn Hữu Đào nhìn thấy, Ôn Hữu Đào lạnh mặt kéo cô ra, Ôn Nam Tịch nhìn dáng vẻ đó của bà cụ, đột nhiên cảm thấy bản thân mình rất đáng ghét.

Trở thành một người không lương thiện.

Ôn Du đã quen với việc sửa lại lời bà cụ: “Mẹ, con là Ôn Du.”

Ôn Nam Tịch mỗi lần nghe đến đây đều thấy tủi thân thay cho Ôn Du, về quê ăn Tết mà cũng không tránh khỏi cặp mẹ con kia.

Ngày hôm đó.

Ôn Du ngồi dưới gốc cây ngoài sân bóc ngô, Ôn Nam Tịch đeo tai nghe ngồi bên cạnh bà, giúp bà bóc, có hàng xóm đi tới, ngồi bên cạnh họ, trò chuyện, trong đó có một người hàng xóm cảm thán: “Năm nay người về làng ngày càng ít đi rồi.”

Ôn Du cười nói: “Đúng vậy, mọi người ở thành phố lớn cũng đón Tết như vậy thôi.”

Người hàng xóm đó tên là Triệu Khiết.

Bà ấy nói: “Ở chỗ chúng ta, gả được tốt nhất phải kể đến Ngu Viện Viện.”

Sau khi lời nói ra khỏi miệng, bà ấy mới phản ứng lại, theo bản năng nhìn Ôn Du một cái, Ôn Du khựng lại, chỉ cụp mắt xuống, Ôn Nam Tịch nhìn người tên Triệu Khiết kia, một người hàng xóm khác tiếp lời nói: “Viện Viện có bản lĩnh, năm ngoái lúc về, nhà nào cũng đến thăm hỏi trò chuyện, cô ấy giờ lái xe sang ở biệt thự, con gái cô ấy trông xinh đẹp lắm, như một nàng công chúa vậy, gặp người là cười, tính cách đặc biệt tốt.”

Ôn Nam Tịch nắm lấy tay Ôn Du, muốn đưa bà rời đi.

Ôn Du lại không muốn đột ngột gây chú ý như vậy, giống như tỏ ra bà rất để tâm, bà ấn chặt cổ tay Ôn Nam Tịch, Ôn Nam Tịch điều chỉnh âm lượng tai nghe, tiếng của họ vẫn không ngừng truyền vào, sự tốt đẹp của Ngu Viện Viện, Ngu Viện Viện hiểu lòng người, Nhan Khả xinh đẹp hào phóng, Nhan Khả lễ phép đúng mực, Nhan Khả thành tích học tập tốt, đứng nhất nhì toàn trường.

Ôn Nam Tịch gần như nghẹt thở.

Phía bên kia vang lên tiếng gọi, ba người hàng xóm đang trò chuyện chào Ôn Du một tiếng rồi đứng dậy rời đi, Ôn Nam Tịch đầu cũng không ngẩng lên, không thèm để ý đến họ.

Đầu ngón tay Ôn Du buông bắp ngô ra.

Ôn Nam Tịch tháo tai nghe xuống, nhìn về phía Ôn Du, khoảnh khắc đó, cô nói, “Mẹ, con sẽ trốn đến chân trời góc bể, xa đến mức không nghe thấy một chút tin tức nào của mẹ con họ nữa.”

Ôn Du ngước mắt nhìn cô, nắm chặt lấy cổ tay cô, không nói một lời.

Cái Tết này trôi qua rất nhanh, kỳ nghỉ lớp mười hai rất ngắn.

Ôn Nam Tịch cái Tết này luôn ôn tập, cũng lười ra ngoài giao thiệp gì, nhưng không tránh khỏi việc bà cụ mở miệng là một câu Viện Viện, hai câu Nhan Khả, sau đó Ôn Du đề nghị, vì để Nam Tịch học tập, nên quay về Dung Thành trước.

Ôn Hữu Đào công việc cũng bận, thế là dặn dò dì hộ lý trông nom kỹ Trương Như Ngọc, rồi thu dọn đồ đạc, quay về Dung Thành.

Ngày quay về Dung Thành, đường rất tắc, xe bị kẹt ở phía chợ đêm, Ôn Nam Tịch thấy nhiều người đều xuống xe đi bộ về nhà, cô cũng đẩy cửa xe, tự mình đi bộ về.

Ôn Du muốn đi theo xuống.

Ôn Hữu Đào một mình lái xe phát phiền, gọi Ôn Du quay lại, Ôn Nam Tịch nói: “Mẹ, không sao đâu, con tự đi bộ về, sẵn tiện đi dạo Ngõ Nam An.”

Nơi này đã là nơi họ sinh sống mười mấy năm, Ôn Du khựng lại một chút, cũng yên tâm để cô tự đi.

“Nhớ về ăn cơm đấy.”

“Ừm.”

Ôn Nam Tịch mặc chiếc áo khoác màu đỏ, quàng khăn len màu trắng, hòa vào dòng người đi bộ, hôm nay có chút ánh nắng chiếu xuống.

Ôn Nam Tịch chậm rãi tản bộ, đi qua cổng Trường Trung học số 2 chính là Ngõ Nam An.

Trạm xe buýt có không ít người.Phó Diên mặc chiếc áo khoác gió màu đen, cúi đầu bấm điện thoại, nổi bật giữa đám đông.

Đàm Vũ Trình mới mua một chiếc điện thoại mới, đứng trước mặt anh bấm bấm, mở camera lên, gọi một tiếng: "Phó Diên."

Phó Diên tùy ý ngước mắt lên.

Tách một tiếng, một bức ảnh thành hình, giọng nói Phó Diên lười nhác: "Cậu có rảnh quá không, xóa đi."

"Điện thoại mới mua mà, thử chút thôi." Đàm Vũ Trình nghịch ngợm một hồi: "Ơ, cô gái này xinh thật đấy... Hình như tớ từng thấy rồi, có phải cậu cũng từng thấy không?"

Cậu ta xoay điện thoại lại cho Phó Diên xem.

Phó Diên liếc mắt đã thấy Ôn Nam Tịch đang đứng ở đầu Ngõ Nam An, cô chỉ vô tình lọt vào ống kính, góc nghiêng được ánh nắng chiếu rọi, đẹp như một bức tranh, chiếc áo khoác màu đỏ rất hợp với cô, khăn quàng cổ màu trắng mang lại cảm giác thanh khiết.

Cùng với anh, một trái một phải lọt vào trong ống kính.

Anh không còn bài xích bức ảnh này nữa, anh xoay người đi về phía Ngõ Nam An, nói: "Cậu về trước đi."

"Đừng xóa ảnh."

"Ơ, Phó Diên!" Đàm Vũ Trình ngẩn người vài giây, sau đó lại nhìn vào bức ảnh trong điện thoại, đột nhiên, cậu ta dường như đã hiểu ra điều gì đó.

Ôn Nam Tịch đi vào đầu ngõ, định đi về phía tiệm net, chiếc mũ trên cổ đột nhiên bị ai đó kéo lại, cô quay người, bắt gặp ánh mắt của Phó Diên, anh đứng ở đầu ngõ, tay đút túi quần, xách mũ của cô, như ánh nắng ấm áp ngày đông, anh khẽ nhướng mày: "Về rồi à?"

Ôn Nam Tịch khựng lại, đôi mắt cong lên: "Ừm, em về rồi."