Giả Vờ Chương 15

Chương 15

Cô hát sửa lời lung tung, nhưng mỗi từ đều có thể khớp với nhau, tuy không mấy vần điệu nhưng cứ văng vẳng bên tai. Cô kiên nhẫn ngân nga, giai điệu vẫn đó, giọng hát nhẹ nhàng êm ái, mang theo hơi thở của thanh xuân.

Phó Diên ước xong, mở mắt, ngồi xếp bằng nhìn cô hát.

Ôn Nam Tịch ngân nga xong, đôi mắt sáng lấp lánh, cô hỏi: "Anh ước xong rồi à?"

Phó Diên ừ một tiếng.

Ôn Nam Tịch cười hỏi: "Anh đã ước điều gì thế?"

Gió khá lớn, cổ áo đồng phục của anh khẽ cọ qua cằm, Phó Diên lắc đầu, "Nói ra sẽ không linh nghiệm."

Ôn Nam Tịch nghĩ lại: "Cũng đúng."

Cô đẩy bánh kem về phía trước, một tay cẩn thận che chắn cho ngọn nến, "Thổi nến đi."

Phó Diên rướn người về phía trước, ánh nến chiếu sáng đôi lông mày và mắt anh, ngũ quan của chàng trai trong đêm khuya hiện lên sâu hoắm, anh nhẹ nhàng thổi một cái, nến tắt. Ôn Nam Tịch đặt chiếc bánh kem nhỏ xuống thảm cỏ, cúi đầu cắt bánh, nói: "Mẹ em làm bánh ngọt hay món gì cũng đều rất ngon, tay nghề của bà là nhất lưu, đây là em học từ bà đấy."

"Em làm à?" Phó Diên nhìn cô cắt bánh.

Tóc mái của cô gái bị gió thổi qua mắt, có chút mờ ảo. Ôn Nam Tịch gật đầu, cô chia bánh kem thành hai phần, cắt rất gọn gàng, dư quang nhìn thấy chàng trai đang cúi đầu nhìn mình, đôi mắt dưới lớp tóc mái của anh sâu như mực, anh đang nghịch điện thoại, khớp xương trên mu bàn tay rõ ràng, Ôn Nam Tịch bỗng nảy ra ý định trêu chọc, đầu ngón tay cô vô tình dính chút bánh kem.

Đột nhiên cô giơ tay lên, trực tiếp quẹt lên mặt anh.

Phó Diên phát hiện ra, theo phản xạ né sang một bên, nhưng chỗ bánh kem đó vẫn dính lên cổ anh.

Ôn Nam Tịch "hì hì" một tiếng rồi lập tức đứng dậy, lùi lại theo phản xạ, giấu tay sau lưng cười. Phó Diên dùng mu bàn tay quẹt lên cổ, chạm vào lớp kem đó, anh khuỵu gối đứng dậy, cúi người quẹt lớp kem giữa các đầu ngón tay rồi đi về phía Ôn Nam Tịch, Ôn Nam Tịch thấy anh tới, theo bản năng muốn chạy. Phó Diên chộp lấy cổ tay cô, kéo ngược trở lại, sau đó trong tiếng cầu xin tha thứ của Ôn Nam Tịch, anh quẹt lên má cô, Ôn Nam Tịch nghiêng đầu né tránh kịch liệt.

Cô cứ thế né tránh trong tay anh, thậm chí vì sợ hãi mà trực tiếp ngồi thụp xuống, cả người tựa vào thảm cỏ, thậm chí nằm hẳn xuống, "Đại thần tha mạng."

Phó Diên bị tay cô kéo theo cũng quỳ xuống đất, cả người cúi xuống trước mặt cô.

Khoảnh khắc đó, cả hai người đều sững sờ, đối mặt trực diện, một tay Phó Diên chống trên mặt đất, trong mắt Ôn Nam Tịch vì cười mà vẫn còn mang theo ánh nước long lanh, anh chỉ cần cúi đầu là có thể chạm vào cô. Hai người im lặng vài giây, ánh mắt chạm nhau, vài giây sau, Ôn Nam Tịch hơi nghiêng đầu đi.

Phó Diên xoay người đứng dậy, ngồi sang một bên, nắm lấy cổ tay cô kéo cô dậy, Ôn Nam Tịch ngồi dậy, tim đập thình thịch, cô vén những sợi tóc vướng trên mặt, suy nghĩ một chút rồi ghé sát vào trước mặt anh, nói: "Này, cho anh quẹt một chút, sinh nhật mà không quẹt bánh kem thì chẳng có cảm giác nghi thức gì cả."

Phó Diên ngước mắt nhìn cô.

"Thôi bỏ đi, tha cho em đấy." Anh cúi đầu nhìn lớp kem trên ngón tay cái, quay người đi tìm giấy ăn, Ôn Nam Tịch có chút ngại ngùng, cô vội vàng nói: "Em có giấy ăn."

Nói xong cô lấy từ trong túi ra một gói khăn giấy ướt, rút một tờ đưa cho anh, Phó Diên cầm lấy, lau lớp kem trên ngón tay cái, cũng lau cả trên cổ, chỉ là vì vừa rồi cọ xát như vậy, mảng kem mà Ôn Nam Tịch quẹt lên bỗng loang ra, Ôn Nam Tịch vội vàng rút thêm một tờ giấy nữa, quỳ xuống nhích lại gần anh, kéo cổ áo anh ra, nói: "Vẫn còn này."

Cô lau lên cổ anh.

Phó Diên xoẹt một cái nắm lấy cổ tay cô, Ôn Nam Tịch chạm phải ánh mắt anh, muộn màng nhận ra phản ứng của mình, vành tai cô bỗng chốc đỏ bừng, Phó Diên nhìn đôi mắt cô, ngón tay siết chặt, nắm lấy cổ tay cô, "Ôn Nam Tịch."Ôn Nam Tịch "ừm" một tiếng.

Phó Diên nói trong gió: "Anh đã ước một điều ước, có liên quan đến em."

Ôn Nam Tịch chớp chớp mắt, nhưng không mở miệng đoán.

Phó Diên giọng điệu nghiêm túc: "Anh hy vọng nó có thể thành hiện thực."

"Em cảm thấy chuyện gì đối với anh mà nói, cũng đều không phải là vấn đề." Ôn Nam Tịch cũng nghiêm túc nói. Đôi mắt Phó Diên như mực nhìn cô, vài giây sau, anh buông cô ra, kéo cổ áo, lau vết kem trên đó, đường quai hàm của anh thật sự rất đẹp, khi nghiêng mặt, ngay cả cổ cũng có thể cảm nhận được sự sắc sảo của thiếu niên.

Ôn Nam Tịch bò qua phía bên kia, mang bánh kem của hai người lại, đặt một cái bên tay anh, bản thân cô thì bưng phần của mình ngồi bên vách núi, nhìn ánh đèn của muôn nhà phía dưới. Cô đưa tay kéo tay áo Phó Diên: "Nhìn kìa!"

Phó Diên lau xong, cũng bưng bánh kem ngồi xuống bên cạnh cô, cùng cô ngắm nhìn ánh sao của nhân gian.

Ôn Nam Tịch cắn nĩa, ngân nga bài hát đường Nathan đó.

Phó Diên thong thả ăn.

Ôn Nam Tịch nhanh chóng ăn xong, vẫn chưa thấy thỏa mãn, cô nghiêng đầu nhìn Phó Diên, thấy anh vẫn còn lại khá nhiều, bèn hỏi: "Không ngon sao?"

Phó Diên liếc mắt.

Một cái nhìn sâu vào đôi mắt xinh đẹp đầy sao của cô.

Anh xắn một miếng, đưa đến bên môi cô.

Ôn Nam Tịch ngẩn ra, nhớ tới cây kẹo mút ngày hôm đó, Phó Diên lên tiếng: "Nếu không ăn, có lẽ sẽ lãng phí."

Ôn Nam Tịch "a" một tiếng: "Anh không thích ăn đồ ngọt."

Thế là, cô thản nhiên há miệng, ăn miếng đó, chủ yếu là vì nĩa và đĩa nhỏ của cô vừa nãy đã vứt đi rồi, gió thổi qua, anh đút cho cô từng miếng một, cô gái túm lấy mái tóc bị gió thổi loạn, ăn từng miếng một.

Ăn xong bánh kem.

Ôn Nam Tịch xích lại gần vách núi một chút.

Phó Diên túm lấy mũ áo cô kéo ra sau, Ôn Nam Tịch chỉ xuống phía dưới và bầu trời xa xa như đang nối liền nhau, nói: "Anh có phát hiện ra, bây giờ sao ngày càng ít đi không."

Phó Diên nhìn theo tay cô: "Sau này sẽ còn ít hơn."

Ôn Nam Tịch ôm đầu gối ngồi đó: "Ngày xưa người già nói, người thân đã khuất sẽ biến thành những ngôi sao trên trời nhìn chúng ta, nhưng bây giờ không còn sao nữa, họ đã đi đâu rồi."

Phó Diên nhìn, không trả lời.

Ôn Nam Tịch nghiêng đầu nhìn một lúc rồi nói: "Ánh đèn ngày càng nhiều, vậy có lẽ họ đều trốn trong linh hồn của những ngọn đèn, mỗi đêm thắp sáng con đường về nhà cho chúng ta."

Phó Diên khẽ nhướng mày.

Coi như là công nhận lý thuyết này.

Hai người ngồi bên vách núi nhìn xuống dưới núi, nhìn mạch lạc của núi Dung Thành, hai người ngồi sát nhau, đồng phục cũng chạm vào nhau, chỉ thấy tay cô gái thỉnh thoảng lại chỉ vào không trung, đặt tên cho những ngọn đèn đó, chàng trai lẳng lặng lắng nghe, thỉnh thoảng vì cô đặt tên quá vô lý mà bật cười. Ôn Nam Tịch nghiêng đầu nhìn anh: "Không được cười."

Phó Diên khóe môi khẽ cong lên, lặng lẽ nhìn cô.

Bốn mắt nhìn nhau.

Vành tai Ôn Nam Tịch nóng bừng, cũng cười theo.

"Chao ôi, đặt tên khó quá, sao nhiều quá đi."

Điện thoại của Phó Diên trên tay sáng lên hết lần này đến lần khác.

Anh đã gửi tin nhắn 【Tối nay không đi nữa.】

Cho dù tin nhắn này đã được gửi đi từ sớm, điện thoại vẫn cứ sáng lên liên tục, rung hết lần này đến lần khác.