Luyến Tiếc Những Vì Sao Chương 315

Đường Dạng nộp tài liệu thẩm tra chính trị lên tổng hành dinh, chuẩn bị lên tầng cao nhất của Hối Thương thì Chu Tự Tỉnh đã lâm bệnh nặng.

Đường Dạng và Tưởng Thời Diên đã đến bệnh viện thăm ông mấy lần.

Trước kia Chu Tự Tỉnh hơi béo, sau đó ông trở về thân hình bình thường, nhưng bây giờ, ông gầy đi đến mức chỉ còn da bọc xương.

Dụng cụ và thuốc men trong bệnh viện đều tốt nhất, nhưng tốc độ chữa trị vẫn không nhanh hơn sự lan rộng của tế bào ung thư. Về sau, ông gần như không ăn uống được gì, chỉ sống dựa vào việc truyền protein để duy trì các chỉ số cơ bản. Ông cũng không nói được nữa, chỉ dùng đôi mắt vẫn còn sáng rõ nhìn Đường Dạng, nhìn bụng của cô, nhìn bàn tay của Đường Dạng và Tưởng Thời Diên nắm chặt lấy nhau. Thỉnh thoảng ông sẽ gắng gượng quay đầu, mắt nhìn về phía cửa phòng bệnh trống trải.

“Chuyên án đặc biệt Cửu Giang” đã bước vào giai đoạn cuối, Chu Mặc lập công chuộc tội, bị kết án năm năm tù.

Khi Đường Dạng đi thăm Chu Mặc, cô lơ đãng nhắc đến việc Chu Tự Tỉnh đang nằm liệt giường, trong lòng ông dường như còn có điều gì mong mỏi.

Chu Mặc cũng không giả vờ không hiểu.

“Có những chuyện thật sự không thể tha thứ,” Chu Mặc cười lắc đầu, “dù ông ấy có chết, dù nhắm mắt không yên, tôi cũng không thể tha thứ.”

Mỗi người đều có cái khó của mình, Đường Dạng cũng không khuyên thêm.

Từ khi còn là một cái tên đẹp đẽ, ba chữ Từ San San đã trở thành lưỡi dao đâm thẳng vào tim Chu Mặc, máu me đầm đìa, rồi số phận lại lấy chính lưỡi dao ấy, nhuốm máu của Chu Mặc, đâm vào tim Chu Tự Tỉnh.

Một người không thể bù đắp, một người không thể lành lặn.

Vì trước khi trở thành lưỡi dao, Từ San San là một cái tên rất đẹp, giống như buổi chiều Chu Mặc lần đầu tiên gặp cô, cô ở trên sân thể thao, vừa chạy xong, mồ hôi lăn từ trán xuống trước tai, hội tụ lại ở cằm. Cô giơ tay lau mồ hôi, cười với bạn bè, lộ ra hai má lúm đồng tiền, làn da trắng đến mức phát sáng.

Bạn học khẽ đẩy Chu Mặc một cái, nhẹ nói: “Cô bé bên trái nhìn được đấy.”

Chu Mặc nhìn qua.

Dường như cũng chẳng có gì đặc biệt, Đường Dạng cũng có lúm đồng tiền. Cô bé học muội này còn không xinh bằng Đường Dạng, Chu Mặc lại nhìn thêm một lần, nghĩ như vậy.

Lúc đó, Chu Mặc đang trong năm cuối của chương trình tiến sĩ. Anh cao, có khí chất nho nhã, đã được tuyển chọn vào công ty Hối Thương, một trong số ít những người được chọn trong hàng ngàn ứng viên. Nhờ đầu tư và chơi cổ phiếu, tài sản của anh đã lên đến hàng triệu.

Khi đó, Từ San San vừa nhập học, là sinh viên năm nhất, ngoại hình và trang phục đều rất bình thường, nhờ vay vốn sinh viên mới đóng được học phí kỳ đầu tiên.

Chu Mặc đổi điện thoại và máy tính rất nhanh, không phải vì là người đam mê công nghệ, mà chỉ để theo đuổi hiệu suất ổn định và nhanh. Từ San San dùng điện thoại thông minh cũ, cô không hòa hợp với bạn cùng phòng, khi đi đến tiệm in để viết bài luận giữa kỳ thì bị ông chủ tiệm chửi mắng thậm tệ.

Chu Mặc có chút ám ảnh sạch sẽ, quần áo dù là hàng bốn, năm con số, nếu bị bẩn mà không giặt sạch được thì nói bỏ là bỏ. Từ San San mang đôi giày Converse nhái đã rách và khâu lại, ống quần jean sờn rách, cô sẵn sàng kỳ kèo trả giá với tiểu thương chỉ vì một, hai đồng.

Chu Mặc thường đi thư viện, viện nghiên cứu, cuối tuần thỉnh thoảng lái xe đi dã ngoại với bạn bè, hoặc bay đến thành phố gần đó để xem một buổi hòa nhạc. Từ San San thì ngoài lớp học, còn đi làm thêm bên ngoài, một tháng kỷ lục làm tới 15 công việc bán thời gian.

Chu Mặc ở trường rất thong dong, đi trên đường thường có các cô gái đỏ mặt nhìn lén, rồi quay qua nói chuyện với bạn bè. Còn Từ San San cưỡi chiếc xe đạp cũ nát lao vút qua, tay còn cầm theo cái bánh bao chưa ăn hết.

Hai người bị ngăn cách bởi khoảng cách kiến thức, giàu nghèo và tuổi tác lớn nhất của ngôi trường trăm năm này, vì khu ký túc xá đang sửa nên ở gần nhau.

Lần thứ hai họ gặp nhau, là dưới tòa ký túc xá của Chu Mặc. Người giao hàng liên tục gọi "2873 có phải bạn không?", "9223 mì Trùng Khánh đây"... Từ San San đang tranh cãi gay gắt với một nam nghiên cứu sinh.

Từ San San: “Trong điện thoại số 8789 là giọng nam trầm, anh rõ ràng không phải, còn nhớ nhầm số, tôi dựa vào đâu mà đưa cơm cho anh?”

Nam nghiên cứu sinh: “Tôi lấy hộ bạn cùng phòng.”

Từ San San: “Anh ta nói sẽ xuống ngay.”

Nam nghiên cứu sinh: “Tôi nhắn trong nhóm là vừa khéo tôi đang ở dưới, anh ta bảo tôi cầm lên giúp.”

Từ San San: “Vậy anh cho tôi xem lịch sử tin nhắn đi, và phải chứng minh tin nhắn đó là của chủ đơn này.”

Nam nghiên cứu sinh bực bội: “Cô phiền quá rồi đấy, chỉ là suất cơm hai mươi mấy đòng ai mà thèm lấy trộm, trời nắng thế này tôi còn phải về phòng làm báo cáo.”

Từ San San cười lạnh: “Anh nhớ nhầm số, tôi bắt anh chứng minh thì đã phiền? Nếu thực sự là bạn anh, sao không lấy điện thoại ra xem số? Đọc số tôi cũng nhận—”

“8789.” Chu Mặc đứng ở cửa ký túc, nhìn một phút rồi bước tới, giọng trầm nói.

Từ San San nhanh chóng đưa cơm cho Chu Mặc, miệng chỉ về phía bên cạnh: “Người này nói là bạn anh?”

Chu Mặc cảm ơn Từ San San, nhìn thoáng qua nam nghiên cứu sinh, rồi bước đi.

Vừa rồi có khá nhiều người, nam nghiên cứu sinh xấu hổ, đưa tay chạm mũi.

“Không xin lỗi à? Vừa rồi anh xem như đã mắng chửi đấy.” Từ San San ung dung nói.

Nam nghiên cứu sinh quay người bỏ đi.

Từ San San cũng chẳng bận tâm, chờ đến khi nam nghiên cứu sinh đi gần đến cửa ký túc, cô hét lớn: “À đúng rồi, bạn cùng phòng, suất cơm vừa nãy là 250 đồng!”

Xung quanh có người cười phì, Từ San San khẽ hừ mũi, đạp xe tới khu khác.

Tiếng chuông xe leng keng, Chu Mặc đứng ở góc cầu thang, nhìn thoáng qua suất cơm trên tay có tổng giá 53 đồng, miệng khẽ nhếch một nụ cười nhẹ.

Lần thứ ba họ gặp nhau, là ở cổng trường. Chuyến bay của Chu Mặc bị hoãn, về đến nơi đã là đêm khuya, ở quán nướng ngoài cổng trường có đám lưu manh gây sự, Từ San San lại rất táo bạo, che chắn cho cô gái có thân hình gấp đôi mình.

Lần thứ tư gặp nhau là trên đại lộ trong trường, Từ San San đang giúp bạn dọn hành lý rời trường.

Lần thứ năm gặp nhau là ở quầy thu mua phế liệu, Từ San San đang bán sách, có một cậu bé con của cô lao công bán báo cũ, lợi dụng lúc Từ San San không chú ý, lấy hai cuốn sách cũ của cô bỏ vào túi đựng báo của mình. Thông minh như Từ San San thấy vậy nhưng lại giả vờ như không thấy.

Chu Mặc đi ngang qua.

Đúng vậy, chỉ là đi ngang qua.