Khóa Thủy Tinh Chương 142: Không bao giờ rời xa nữa

Chương 142: Không bao giờ rời xa nữa

Chương 142: Không bao giờ rời xa nữa

Bảo Các ở nhà tôi hai ngày, bị mẹ tôi thu phục đến mức thấy mẹ là dán tường mà đi.

bà Trương gọi điện hỏi cậu ấy có về nhà không, cậu ấy cười toe toét vừa định khóc, bị mẹ tôi trừng một cái, cố nuốt nước mắt xuống, nhỏ giọng nói: “Về.”

Buổi sáng cậu ấy bị tài xế đón đi, buổi chiều nhà họ Yên ngồi máy bay...

Vui lòng Đăng nhập hoặc Đăng ký để đọc nội dung này.