Hương Vị Cà Phê Chương 02 - Liberica

Hạ Vân đứng tựa vào quầy nhìn Hải Đông pha cà phê. Cô khịt khịt mũi và ngửi thấy mùi Mít thoang thoảng. “Liberica.” Cô tự đắc nói. “Anh thấy em đoán giỏi không?”

Thật ra Liberica còn có tên gọi là cà phê Mít nhưng không phải vì nó tỏa ra mùi Mít, mà vì lá của nó giống lá Mít nên người ta mới đặt tên như vậy. Cũng giống như hạt cà phê Robusta người ta gọi là cà phê Vối và hạt Arabica được gọi là cà phê Chè.

Hải Đông phì cười. “Ờ.”

Cô hứ lên một tiếng. “Quá dễ.”

Hải Đông nhấc phễu ra. “Chính vì dễ như vậy nên người ta mới sợ đó cô nương.” Thường thì anh sẽ pha máy cho Hạ Vân nhưng từ khi cô nhóc bắt đầu tập luyện thì anh chuyển sang pha kiểu Pour Over. “Vì hương vị của Liberica khá rõ nên lúc thi người ta sẽ đặt ra ba cốc Liberica và bắt em chọn ra một cốc khác với hai cốc còn lại. Hoặc họ sẽ cho em ba đáp án và em phải đoán được cà phê trong cốc đó được trồng ở vùng nào.”

Cô cảm thấy như anh Đông vừa đánh sập bầu trời của mình bằng những ngôn từ mạnh như búa bổ.

“Giờ thử đi.” Hải Đông đẩy ly cà phê tới. “Rồi đoán xem nó có mùi vị gì nữa?”

Cô ngửi nhẹ mùi hương đang tỏa ra rồi làm một ngụm nhỏ. “Cà phê.”

“Đây là hạt Liberica ở Quảng Trị. Ngoài hương Mít ra, em còn có nhận thấy thoang thoảng hương khác không?” Hải Đông nói. “Còn vị như thế nào? Em có thấy vị chua nhẹ không?”

Đúng là cô thấy có chua. “Có.” Nhưng chua nhẹ hay chua vừa thì cô không rõ.

“Hậu vị có thấy hơi giống Mật Mía không?” Thấy nét mặt ngây ngô ấy thì Hải Đông như đã có câu trả lời. “Thôi uống đi nhỏ.” Là anh đã quá đề cao Hạ Vân rồi. Hy vọng thời gian tới Hạ Vân sẽ tiến bộ hơn.

Nghe thấy tiếng chuông, cô liền quay lại. “Đi đâu vậy mày?”

Hải Đông nhận ra cậu nhóc vừa bước vào là Đại Sơn, bạn của Hạ Vân. Hai đứa này bằng tuổi, học cùng trường, cùng lớp với nhau từ nhỏ nên rất thân nhau. Xưng hô, nói chuyện với nhau cũng không cần kính ngữ. Người khác không biết lại tưởng chó với mèo nhưng thật ra hai đứa không khác gì anh em vậy. Chỉ có một người lại không thích mối quan hệ đó, không ai khác chính là cậu nhóc mới bước vào.

“Tặng anh Đông này.” Đại Sơn tò mò. “Uống gì ngon vậy?” Cu cậu liền làm một ngụm nhỏ.

“Anh cám ơn nhé.” Hải Đông nhận lấy túi cà phê. Cứ mỗi lần có hạt gì mới hay thơm ngon thì cu cậu đều tặng anh một ít.

“Mít, Chuối, Mật Mía, Socola.” Đại Sơn búng tay như kiểu vừa tìm ra đáp án. “Liberica, Quảng Trị.”

Cô há hốc ngạc nhiên. “Sao mày đoán hay vậy?”

Đại Sơn chỉ tay. “Họ ghi trên bao bì kìa.”

Cô nhìn theo hướng Đại Sơn chỉ và nhận ra thông tin ghi rõ trên túi cà phê. “Tên này, làm tao cứ tưởng.” Cô nhận ra ly cà phê của mình đã bị cướp mất. “Sao mày uống cà phê của tao? Cái thằng này.”

Hải Đông biết mình không can thiệp thì bọn nó lại lao vào cắn nhau. “Thôi để anh pha cho em ly khác. Nhường ly đó cho Sơn đi.”

“Tao nói rồi, mày đi thi làm gì.” Đại Sơn nhếch môi cười. “Người ta pha mỗi ly, mỗi kiểu. Rang mỗi mẻ mỗi khác nhau thì sao mày đoán được.”

Cô thấy không đúng. “Người ta sơ chế, rang hay xay đều theo một quy chuẩn. Chứ có phải làm bừa như mày nói đâu.”

“Cứ cho là vậy đi. Nhưng nếu mấy thằng pha chế nó cố tình làm sai để chơi mày thì sao?” Đại Sơn sợ mấy tên barista hỗ trợ cuộc thi sẽ cố ý làm trái quy trình.

“Không có chuyện đó đâu nhé.” Cô thấy bạn mình cứ suy diễn. “Anh Đông bảo quy trình rất nghiêm ngặt, không có chuyện tác động đến cuộc thi đâu. Vào những vòng trong thì người ta chuyển sang pha bằng máy tự động nhé.” Anh Đông ngày xưa từng hỗ trợ cuộc thi nên những chuyện anh nắm rõ đều kể với cô hết. “Sao mày hay nghĩ xấu người ta vậy?”

Đại Sơn liền chống chế. “Tao nghĩ đúng chứ nghĩ xấu cái gì. Biết đâu…”

“Bên tạp chí lên gặp ba em có chuyện gì hả?” Hải Đông khơi chuyện để ngăn hai đứa này lại.

Đại Sơn nhẹ giọng lại. “Dạ không. Bọn họ lên farm X.”

Hải Đông khá bất ngờ. “Thế mà anh tưởng chuyến này họ lên viết bài về bên em chứ.”

“Chủ yếu bên X thôi anh.” Đại Sơn nhún vai. “Chứ nhà em bao năm qua vẫn vậy. Có gì để viết nữa đâu.”

“Sao mày không phát triển thêm nữa?” Cô thấy trang trại Y của bạn mình có thể đi xa hơn bên X.

Đại Sơn nhếch môi cười. “Mày thấy ai thi tốt nghiệp xong rồi muốn thi lại lần nữa không?”

“Mày không cần thi lại.” Cô thấy thằng này hay. “Nhưng mày có thể thi cải thiện điểm mà?”

Đại Sơn thấy bạn mình tưởng bở rồi. “Mày nghĩ từ bảy chín lên tám mươi dễ lắm sao?”

Hải Đông biết ý của Đại Sơn là gì. Bên GCA này khác với SCA và mấy hiệp hội khác. Bảy mươi đến bảy mươi chín điểm là nên thử. Tám mươi đến tám mươi chín điểm là ngon. Chín mươi điểm trở lên là tuyệt vời.

Cà phê của trang trại Y nhà Đại Sơn được GCA đánh giá bảy mươi chín điểm. Nhưng để GCA đánh giá lại lên tám mươi, điều đó rất khó. Nó phụ thuộc vào rất nhiều yếu tố, nhiều thời gian lẫn tiền bạc. Trang trại Y đã được đánh giá lại nhiều lần nhưng số điểm cao nhất được nhận từ GCA chỉ dừng lại ở mức bảy mươi chín. Điều đó khiến gia đình cu cậu không còn thiết tha với việc lên hạng nữa.

Đại Sơn hỏi. “Mày biết cả thế giới này có bao nhiêu farm trên tám mươi và bao nhiêu farm trên chín mươi không?”

“Không biết.” Cô hứ lên một tiếng. “Không nói chuyện với mày nữa.”

Đại Sơn cũng không muốn thua. “Tao cũng không thèm nói chuyện với mày nữa. Tao về nhà rang cà phê sướng hơn.”

“Ừ, về đi. Ở lại chật quán người ta.” Cô “xí” một tiếng.

“Em về nha anh Đông.” Đại Sơn nói.

“Ừ, em về.” Hải Đông nhìn Hạ Vân. “Giờ thử xem ly này khác gì với ly lúc nãy không?”

Cô ngửi rồi nhấp một ngụm. “Ừm, mùi Mít, chua nhẹ, hậu vị nó ngọt hơn thì phải.”

Hải Đông nhíu mày. “Còn gì nữa không?”

Cô nghiêng đầu. “Hơi béo béo.”

“Em có nhận ra mùi Nhãn hay cảm thấy vị Trà Đen khi uống không?” Hải Đông gặng hỏi.

“Để em thử lại xem sao.” Lần này cô chú tâm ngửi thật kỹ.

Phóng viên Chính lúc này vào quán. “Hello em.”

“Dạ, chào anh.” Hải Đông khẽ cười. “Tối qua ngủ ngon không anh?”

“Trời se se lạnh nên ngủ sướng lắm em.” Phóng viên Chính ngửi thấy mùi Mít. “Ồ, Liberica. Đang tập hả?” Ông thấy cô nhóc ngửi rồi uống, rồi lại ngửi.

Hải Đông giới thiệu cà phê. “Dạ, Liberica của Johor, Malaysia.”

“Ngon vậy. Lấy anh một ly đi.” Phóng viên Chính muốn thử.

Hải Đông mỉm cười. “Dạ, ok anh.”