Hương Vị Cà Phê Chương 01 - Master
Thế giới có tất cả bao nhiêu mùi hương? Hàng tỉ mùi là những gì cô tra được trên mạng. Vậy chúng ta có thể ngửi và cảm nhận được bao nhiêu mùi? Mười, một trăm hay một ngàn? Cô không biết.
Chín bộ mùi chính và hơn tám mươi nốt hương khác nhau, tất cả nằm trọn trong một vòng tròn và nó thật sự đang giết chết cô, chứ đừng nói đến việc cảm nhận ngàn mùi. Làm sao bộ não có thể ghi nhớ hết những mùi này? Làm sao cô có thể phân biệt được vị này so với vị kia? Chỉ có một cách khả dĩ duy nhất với cô hiện tại lúc này, đó chính là luyện tập.
Trước mặt cô là những thứ mà cô cần phải ghi nhớ mùi vị. Cam, dâu tây, cherry, socola, mật ong, hoa hồng, quế, hạt phỉ… Để phân tích, phán đoán và đưa ra một kết quả chính xác nhất mỗi khi cảm nhận được mùi hương thông qua xúc giác, vị giác lẫn khứu giác, cô cần phải tập luyện ngửi và nếm những mẫu thử này để bộ não của mình có thể lưu trữ thông tin.
“Vân.” Một chàng trai nói lớn. “Không lo tập đi, ngồi chống cằm nghĩ gì vậy?”
Cô ngẩng mặt lên và nhận ra anh Hải Đông đang gọi mình. “Nê.” Cô “vâng dạ” bằng tiếng Hàn.
Hải Đông như là anh trai của cô vậy. Hiện anh đang đảm nhận quản lí quán cà phê thay cho mẹ, bác Bích. Tuy cả thị trấn nhỏ bé xinh xinh này chỉ có một quán cà phê nhưng khách lui tới cũng không nhiều. Vì thế cô cũng khá thoải mái ngồi đây luyện tập và để một mình anh gánh vác mọi việc.
Khách hàng A khẽ cười. “Con bé chơi đồ hàng hay sao mà bày ra nhiều thứ vậy?” Ông thấy nào là rau, nào là quả, mỗi thứ một tí như đám cháu nhỏ ở nhà ông chơi búp bê.
“Dạ không, bé nó đang luyện tập để chuẩn bị đi thi ấy chú.” Hải Đông gởi lại tiền thừa cho khách.
Khách hàng A thấy cô nhóc cứ ngửi hết thứ này đến thứ khác. Điều đó khiến ông hơi thắc mắc. “Ủa thi cái gì? Nấu ăn hả?”
“Dạ thi cà phê.” Nhìn vẻ mặt chú hơi ngạc nhiên nên Hải Đông liền giải thích ngắn gọn. “Là người ta đem ra ly cà phê. Chú ngửi, nếm xong rồi đoán nó có hương vị gì. Cam, mật ong, nho hay socola.” Thật ra nó không chỉ đơn giản như vậy nhưng nếu anh giải thích cặn kẽ hơn thì sợ chú không nắm hết.
Khách hàng A bất ngờ. “Có vậy nữa à?”
Hải Đông mỉm cười. “Thế giờ chú thử uống cà phê, rồi cảm nhận xem nó có mùi vị gì không?” Loại cà phê anh vừa pha cho chú, nó có bộ hương cam chanh khá mạnh.
“Mùi cà phê.” Khách hàng A nói. “Đắng.” Ông bật cười ha hả rồi quay sang cô bé đang chăm chú ngửi trái cây. “Cố lên.”
Hạ Vân nhanh chóng giơ nắm đấm lên. “Dạ, fighting.” Thấy anh Hải Đông đang liếc nhìn mình, cô liền giả vờ chú tâm ngửi các mẫu thử.
“Mình dùng gì anh ạ?” Hải Đông nhìn vị khách nam lạ mặt. Có vẻ như vị khách này không phải là người dân ở đây. Có thể là khách du lịch. Thời gian gần đây quán anh có không ít khách vãng lai tới lui.
Vị khách nam trầm mặc nói. “Cho tôi ly Ame.”
Hải Đông biết “Ame” là từ gọi tắt của “Americano” mà nhiều người hay gọi. “Mình dùng nóng hay đá ạ?”
“Đá.” Vị khách nam đáp ngắn gọn.
Ở phía bên ngoài, hai người đàn ông khác cũng vừa tới. Đã khá lâu rồi hai người mới quay lại nhưng có vẻ mọi thứ ở đây cũng không thay đổi mấy. Vẫn cây bàng to lớn sừng sững vươn cao, vẫn quán cà phê nho nhỏ bên cạnh, thị trấn heo hút vắng người, cảnh vật hiu quạnh khiến tâm trạng sầu thêm.
Tiếng chuông treo ở cửa vang lên khi người đàn ông A bước vào. “Hello em.”
Hải Đông nhanh chóng nhận ra vị khách này là người của tạp chí Cà Phê Ngon. “Dạ, mới tới hả anh?”
Những năm gần đây người của tạp chí hay tới thị trấn để viết bài về cà phê. Có vẻ như họ sẽ lưu trú lại đây một vài ngày. Anh biết vị khách này nhiều năm về trước, lúc gặp nhau dưới thành phố. Vị khách này tên Chính, một phóng viên khá vui vẻ.
Phóng viên Chính tình cờ thấy được việc trưng bày các mẫu thử và một cô bé đang chăm chú tập luyện. “Có người chuẩn bị đi thi.” Chỉ có những người thi cà phê mới luyện tập ngửi nếm như vậy.
Hải Đông khẽ cười. “Dạ.”
“Master Of Coffee.” Đây là danh hiệu dành cho thí sinh vượt qua vòng đấu cuối. Đây là cuộc thi do GCA tổ chức, một hiệp hội do công ty mẹ của Tạp Chí Ngon thành lập. Có điều phóng viên Chính hơi tò mò. “Sao không mua bộ mùi Le Nez du Café về tập cho tiện?” Đỡ phải mỗi ngày chuẩn bị các mẫu thử tươi mới.
“Dạ em có mua lâu rồi. Nhưng em muốn con bé luyện tập những mẫu thử kia trước.” Hải Đông muốn Hạ Vân có nền tảng căn bản.
Phóng viên Chính liền nhận ra. “À, basic.” Một phương pháp cơ bản.
“Dạ anh ơi.” Hải Đông nói. “Cho em gởi cà phê.”
“Ui, đợt dâu này ngon thật sự anh ạ.” Hạ Vân cảm thán sau khi nếm thử.
Hải Đông chỉ biết chống nạnh nhìn cô nhóc. Đến khi nào cô nhóc của anh mới chịu tập trung tập luyện đây.
Phóng viên Chính quay lại. “Nãy giờ đi đâu?”
“Nghe điện thoại.” Phóng viên Trí chỉ ngón cái ra sau. “Ông thấy cậu trai ấy quen không? Quen lắm đúng không?”
Phóng viên Chính nhíu mày. “Ai?”
“Cậu trai vừa mới đi ra ấy.” Vừa rồi phóng viên Trí lo mải nghe điện thoại nên lúc đi vào chỉ thấy thoáng qua gương mặt anh chàng đội mũ lưỡi trai sụp xuống.
Nãy giờ vào quán lo nói chuyện với Hải Đông nên phóng viên Chính cũng không để ý xung quanh. Ông lắc đầu. “Không biết.”
Vị khách nam lúc này cầm ly cà phê, anh men theo con đường nhỏ giữa những hàng cây xanh. Đứng trên chiếc cầu gỗ nhỏ vươn ra mặt hồ, anh lẳng lặng ngắm nhìn quan cảnh xung quanh. Ánh chiều tà rọi xuống mặt nước, các áng mây bồng bềnh trên cao, chiếc ghe bé nhỏ đang neo đậu, đôi ba chú bướm đang lượn lờ, những làn gió thoang thoảng như thể đang xoa dịu tâm hồn người cô đơn.
“Cậu Dương phải không?” Một bác gái lên tiếng.
Nghe thấy tên mình, anh liền quay lại cúi đầu chào. Bác gái vừa gọi anh chính là bác Bích, chủ căn bungalow mà anh sắp thuê.
----------
Ngoại truyện:
“Mẹ nhận được đồ con gởi chưa? Dạ, không có gì đâu ạ. Dạ vâng.” Nam Dương trầm mặc nói. “Dạ con định đi tới một nơi.” Anh nhìn vào cuốn nhật kí trên tay. “Mẹ đừng lo. Trời vào Thu rồi sẽ có gió nhiều, mẹ nhớ mang thêm áo khoác nhé.”
Anh cúp máy rồi giở những trang cuối của nhật kí ra. Một bức hình được đính trên trang giấy với dòng chữ nhỏ xinh bên cạnh, “nơi tuyệt nhất để chữa lành”. Chiếc hình chụp căn bungalow bên bờ hồ xanh biếc.
