Chồng Quỷ Tuyệt Mỹ Chương 38

Chương 38: Chiếc hũ sứ kỳ dị

"Anh nói đi, rốt cuộc là chuyện gì?"

Dự án thi công ở công trường thường xuyên đào trúng mấy thứ kỳ lạ dưới lòng đất, hoặc là vô tình xúc phạm thần linh, hoặc là phạm vào điều kiêng kỵ nào đó. Vì thế ba tôi thường giúp khách hàng xử lý những chuyện như vậy, cũng từng chuyển tay không ít thứ được đào lên từ công trường.

Trần Vĩ Minh mới tiếp quản việc kinh doanh trong nhà, lại là con nhà giàu được giáo dục kiểu Tây, không biết mấy điều cấm kỵ này cũng là chuyện bình thường.

Trên mặt Trần Vĩ Minh lộ rõ vẻ hoảng sợ, anh ta uống một ngụm trà nóng rồi kể lại chuyện rùng rợn xảy ra ở công trường:

Dự án xây dựng ở khu Đông Thành, một tuần trước đã đào được một chiếc hộp gỗ nhỏ vuông vức dưới lòng đất. Ban đầu, đám công nhân ở công trường tưởng đó là món đồ vứt linh tinh của ai đó, nên chẳng ai để tâm, liền mở chiếc hộp ra.

Chiếc hộp rất nhỏ, nhưng lại được niêm kín một cách kỳ lạ, dùng tay mở không nổi. Điều này khiến vài công nhân phấn khích, bắt đầu đoán già đoán non rằng bên trong có thể là món gì giá trị. Nhưng cũng chẳng ai đặt kỳ vọng gì lớn, vì nếu thực sự có thứ quý giá thì chủ nhân của nó đã mang đi từ lâu rồi, sao còn để bị đào ra thế này?

Vài người dùng dụng cụ mới cạy được chiếc hộp ra, không ngờ bên trong còn có một chiếc hũ sứ nhỏ, trên hũ dán một tấm phù vàng. Một cậu công nhân trẻ bật cười: "Tưởng gì, hóa ra chỉ là cái lọ vỡ! Không chừng là hũ đựng tro cốt? Xui quá!" Nói rồi cậu ta thẳng tay xé luôn tấm phù vàng.

Một ông công nhân già nhìn thấy, chân mềm nhũn, sợ đến mức suýt quỳ tại chỗ, miệng lắp bắp: thằng nhóc đó vừa thả tà vật bị phong ấn ra, hậu quả sẽ rất nghiêm trọng. Những người khác bị ông ấy dọa cũng bắt đầu thấy chột dạ. Nhưng khi mở chiếc hũ ra thì bên trong... chẳng có gì cả. Hoàn toàn trống rỗng.

"Không có gì cả? Chẳng lẽ chỉ là trò đùa của ai đó?" Tôi tò mò hỏi. Làm gì có chuyện trống không? Hay là do đối thủ cạnh tranh giở trò?

Ba tôi lắc đầu, vẻ mặt nặng nề: "Có những thứ không phải mắt thường là có thể nhìn thấy được. Mấy đứa trẻ bây giờ đúng là không biết sợ gì cả, phù vàng dán lên vật tà mà cũng dám tùy tiện gỡ xuống, thật là gan trời." Ông hừ lạnh một tiếng.

Trần Vĩ Minh uống cạn chén trà, gật đầu, giọng run rẩy kể tiếp chuyện kỳ quái ở công trường:

Công nhân thấy trong chiếc hộp không có gì liền thở phào nhẹ nhõm, đem chiếc hũ sứ bỏ lại vào hộp rồi ném thẳng ra bãi rác xây dựng.

Còn ông công nhân già kia thì hoảng loạn tột độ, lập tức thu dọn đồ đạc, thanh toán tiền công, bỏ chạy ngay trong đêm. Ban đầu, mấy công nhân khác còn cười chê ông là nhát gan. Ai ngờ ngay hôm sau, công trường liền xảy ra chuyện.

Buổi trưa hôm đó, một công nhân đang làm việc trên giàn giáo bất cẩn trượt chân, ngã từ trên cao xuống, đầu đập thẳng vào đống gạch, óc văng tung tóe, xương cốt gãy vụn như bẻ que. Mọi người sợ hãi đến choáng váng, cuống cuồng gọi cấp cứu. Nhưng khi xe cứu thương đến nơi thì người kia đã chết từ lâu.

Điều đáng sợ là—người gặp tai nạn lại chính là cậu công nhân đã xé lá phù hôm trước.

Đội công nhân bắt đầu loạn lên, nhưng lúc ấy vẫn còn người tự trấn an: do hôm trước bị ông già dọa, thằng nhóc kia mới mất tập trung, nên mới xảy ra tai nạn. Dù sao thì mấy vụ té giàn giáo chết người cũng chẳng hiếm trong nghề.

Tai nạn trên công trường sẽ ảnh hưởng nghiêm trọng đến việc mở bán dự án, nên phía công ty địa ốc đã cố gắng bưng bít vụ việc. Nhưng không ngờ, những chuyện kỳ quái lại liên tiếp xảy ra—

Một đêm nọ, đám công nhân nghe thấy trong một chiếc lều có tiếng kêu rên rất lớn của một đôi vợ chồng. Mới đầu ai cũng nghĩ là chuyện "vợ chồng vui vẻ", còn hí hửng tụ tập bên ngoài nghe lén.

Nhưng hơn một tiếng trôi qua, tiếng kêu càng lúc càng to, càng lúc càng thảm thiết, lúc đó mọi người mới thấy không ổn. Vài người xốc lều lên xem, liền chết đứng tại chỗ.

Vợ chồng kia, người vợ không một mảnh vải, đang điên cuồng đè lên chồng mình mà "chuyển động", cả hai mặt mày đờ đẫn, mắt trợn trắng, miệng sùi bọt mép, nước dãi chảy dài ướt hết ngực.

Vài công nhân sợ đến mức chân mềm nhũn, tè ra quần mà bỏ chạy. Khi đội y tế đến nơi thì cả hai đã tắt thở. Nhưng điều rùng rợn nhất là—bộ phận dưới cơ thể của họ vẫn dính chặt vào nhau không rời. Khung cảnh thật sự khủng khiếp đến cực điểm.

Chỉ nghe thôi tôi đã thấy lạnh sống lưng, nổi da gà liên tục.

Với những chuyện kỳ quái thế này, không thể chỉ nói là tai nạn được nữa. Ban đầu, dự án này có hai đội cùng thi công, nhưng giờ chỉ còn một nửa người chịu làm. Nếu cứ kéo dài, dòng tiền của công ty sẽ đứt ngay.

Trần Vĩ Minh mặt mày u ám: "Chú Mục, chuyện này chỉ có thể nhờ chú giúp. Hội đồng quản trị trong công ty đang chờ xem tôi bẽ mặt đấy."

Tôi và ba tôi vốn không ưa kiểu giàu xổi như nhà họ Trần, nhưng đó lại là khách hàng lớn nhất của tiệm mình, nên cũng chẳng thể đắc tội. Ba tôi liền nhận lời ngay, bảo Trần Vĩ Minh yên tâm giao việc cho chúng tôi.

Trần Vĩ Minh ngại ngùng cười nói: "Gần đây tôi kẹt tiền quá... khoản chi lần này…"

Dự án bất động sản ngừng thi công, anh ta cũng cạn vốn. Không ngờ một công tử nhà giàu từng hô phong hoán vũ giờ lại phải cúi đầu vì mấy đồng tiền.

Ba tôi hào sảng vỗ ngực: "Trần thiếu gia yên tâm. Làm nghề này của chúng tôi, điều quan trọng nhất là nước chảy đá mòn. Sau này anh chỉ cần giúp giới thiệu vài mối là được."

Trần Vĩ Minh sợ đến mức không dám đi cùng, gọi tài xế đưa chúng tôi đến công trường rồi tự tìm cớ chuồn mất.

Tới khu đất phát triển ở Đông Thành, quản lý công trường là ông Phương dẫn chúng tôi vào. Ông Phương chỉ tay ra một bãi đất trống bên cạnh:

"Chúng tôi đào được món đồ đó từ chỗ kia."

Tôi nâng la bàn lên, kim chỉ liên tục rung lắc, quay loạn, không thể ổn định được—thiết bị điện tử xung quanh quá nhiều, từ trường quá mạnh, khiến la bàn mất tác dụng.

"Các anh vứt chiếc hộp gỗ nhỏ đó ở đâu?"

"Ngay trong bãi rác xây dựng kia. Mới vứt hồi tuần trước, giờ chắc đã bị chôn sâu rồi, đào lại hơi mất công. Không biết cái hũ sứ đó có bị vỡ không nữa."

Ba tôi nhíu mày, rít một hơi thuốc rồi gắt:

"Vậy thì còn không mau đào cái hộp đó ra cho tôi?"