Chồng Quỷ Tuyệt Mỹ Chương 37
Chương 37: Vượt Qua Âm Dương
Người già thường sẽ để những món đồ quý giá trong phòng ngủ của mình đúng không? Nếu lỡ để người ta hiểu nhầm là tụi mình đến ăn trộm thì chẳng phải có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng rửa không sạch à?
“Con cứ vào xem thử đi, sẽ hiểu được tình cảm của con người kỳ diệu đến mức nào. Nó có thể nâng đỡ toàn bộ ánh sáng và hy vọng khiến một người tiếp tục sống sót…” Ba đẩy tôi đến cửa phòng ngủ của bà cụ, mở cửa ra, rồi đẩy tôi vào trong.
Vừa bước vào, tôi lập tức sợ đến kinh hồn bạt vía, hoảng hốt lùi về sau hai bước.
Bên giường của bà cụ là một quỷ bệnh lao gầy gò xanh xám!
Quanh thân con quỷ đó quấn lấy những làn khí đen lạnh lẽo rùng rợn, sống lưng cong gập như chiếc cung căng hết dây, từng trận ho dữ dội vang lên như sấm nổ, mỗi cơn ho lại phun ra từng ngụm máu đỏ tươi.
Tôi run lẩy bẩy vì sợ, cắn chặt môi dưới.
Ba không thấy nó sao? Còn bắt tôi vào đây xem quỷ?!
Tôi hoảng loạn túm chặt cánh tay ba: “Ba! Ba! Ba quên bôi nước mắt trâu rồi à?! Trong này… có, có quỷ đó!!!”
“Ba biết.”
Ba vỗ nhẹ vai tôi, ra hiệu tôi bình tĩnh lại.
“Ba biết mà không đuổi nó đi?! Đây là quỷ bệnh lao đó!”
“Lúc nãy ba nói gì, con còn nhớ không?”
Tôi sững lại, nhớ ra lời ba——
“Con cứ vào xem thử đi, sẽ hiểu được tình cảm của con người kỳ diệu đến mức nào. Nó có thể nâng đỡ toàn bộ ánh sáng và hy vọng khiến một người tiếp tục sống sót…”
Tôi vẫn không hiểu! Cái con quỷ bệnh lao này thì liên quan gì đến ánh sáng với hy vọng chứ?!
“Chồng lúc còn sống của cụ Đặng từng là công nhân mỏ. Làm lụng vất vả suốt đời khiến lưng ông ấy bị còng, lại còn mắc bệnh phổi…”
Tôi nhìn chằm chằm tấm lưng còng trước mắt, rùng mình: “Không lẽ…”
“Phải.”
Con quỷ bệnh lao chậm rãi quay đầu lại nhìn tôi, khiến tôi hoảng sợ đến mức hồn vía lên mây. Mặt ông ta khô héo hốc hác, hai má hõm sâu, ánh mắt mơ màng đờ đẫn nhìn tôi một lúc. Da gà trên người tôi nổi đầy một lớp, nhưng con quỷ chỉ yên lặng nhìn tôi, không tấn công, rồi lại quay mặt ra cửa sổ, tiếp tục ho khan.
“Dù… dù đó là chồng cụ Đặng đi nữa, cũng phải siêu độ ông ấy chứ! Ở lại thế này không tốt cho sức khỏe bà cụ đâu!”
Người già vốn dương khí yếu, nếu phải sống chung với một con quỷ bệnh tật như thế thì chẳng những không khỏe lên mà còn tổn thọ, tổn phúc!
Âm đi đường âm, dương theo đường dương, âm dương vốn không chung đường – chuyện này ai hành nghề cũng hiểu mà!
Tôi quýnh lên: “Tiền Ngũ Đế , gương bát quái bị bà cụ giấu đi thì thôi, nhưng quỷ này ba siêu độ rồi chắc bà không còn cách nào can thiệp nữa chứ!”
Ba lắc đầu, thở dài: “Con nghĩ ba chưa từng nghĩ đến chuyện đó sao? Lần đầu tiên ba đến, bà cụ đã khóc đến bất tỉnh ba lần vì mất con gái, nằm trên giường thoi thóp chỉ còn nửa hơi thở. Chính lúc đó, ba mới phát hiện ra con quỷ này bên giường…”
“Gì cơ?!”
“Bà cụ rất vui. Bà nói cuối cùng cũng không còn phải một mình cô quạnh sống trong căn nhà trống hoác này, chờ chết nữa. Bà ấy không sợ tổn phúc tổn thọ, chỉ sợ chết đi rồi chẳng có ai bên cạnh, không có chồng, không có con, không có bạn bè…”
Tôi lặng im, dần hiểu ra điều ba muốn nói.
Không sợ cái chết, chỉ sợ mỗi ngày cô độc nhìn thân thể mình tàn úa, như chiếc lá úa trên cành khô, muốn bám lấy nhánh cây nhưng bất lực, rồi cuối cùng bị gió cuốn đi, rơi vào đất lạnh.
Con quỷ bệnh lao ấy lặng lẽ nhìn về phía chúng tôi, ánh mắt mờ mịt không tiêu cự.
Ông ấy… còn nhớ vợ mình không?
“Anh Mục, con không được đụng đến lão nhà bà!” Cụ Đặng run rẩy bước đến.
Con quỷ ấy nhìn thấy bà cụ, mắt sáng lên, vội vàng vươn tay muốn đỡ lấy bà, nhưng đôi tay trong suốt chỉ xuyên qua thân thể bà một cách bất lực. Ông ấy như đã sớm quen với kết quả này, buông tay đứng sang một bên.
Con quỷ này… vẫn nhớ bà cụ.
“Sao con lại cứ nhằm vào lão nhà bà? Đã nói bao nhiêu lần rồi! Lão ấy còn ở đây thì bà mới sống tiếp được! Đừng có khuyên bà đuổi ông ấy đi nữa!” Bà cụ tức giận giơ tay định đánh ba tôi.
“Đừng! Bà cụ, bà hiểu nhầm rồi! Con không có ý muốn tiễn ông nhà bà đi đâu!” Ba tôi sợ bà cụ ngã, vội nắm lấy cổ tay bà.
Cổ tay bà cụ gầy guộc như cành củi khô, vừa nắm vào đã thấy như muốn gãy.
“Ba, nhẹ tay chút!”
“Biết rồi biết rồi.”
“Gì mà tôi sai! Tôi giữ lão nhà tôi lại là sai à?!” Cụ Đặng giận đến thở dốc.
“Cái tai không nghe rõ đúng là phiền thật…” Ba tôi bực mình vò đầu, phải ghé sát tai bà cụ hét thật to mất nửa ngày, cuối cùng mới giải thích rõ mọi chuyện.
“Biết sớm thì đã chẳng hiểu lầm! Con gái anh bị bà già này làm cho sợ phát khiếp chứ gì?”
Tôi lắc đầu.
Không phải bị dọa sợ… mà là cảm động.
Nghe thì thật hoang đường, nhưng nhìn hai người một âm một dương đứng trước mặt tôi, tôi lại thấy lòng mình dâng lên một cảm xúc xốn xang.
Tình yêu vượt qua ranh giới sinh tử, phi lý đến mức kỳ lạ… lại khiến trái tim tôi đập loạn không thôi.
Kinh ngạc. Cảm động.
Còn tôi và Giang Ngạo Thiên… cũng là bước qua âm dương, nhưng không có yêu, càng không có thương.
Chỉ cần anh ta quay lưng lại, tôi đến cả vạt áo của anh cũng không thể chạm vào.
Trước khi rời đi, tôi giúp bà cụ dọn dẹp lại nhà cửa, còn chuẩn bị sẵn mấy ngày cơm nước để trong tủ lạnh.
Tôi bắt xe buýt về nhà, vừa xuống xe đã thấy một chiếc xe mui trần bóng loáng đỗ trước cửa tiệm. Trần Vĩ Minh mở cửa bước xuống, thấy tôi mệt mỏi bơ phờ vẫn cố nặn ra một nụ cười gượng gạo:
“Cô Mục, thật là trùng hợp.”
…Trùng hợp cái đầu anh ấy, đây là cửa tiệm nhà tôi mà, có gì mà trùng chứ.
Khó xử chẳng khác gì đang trong nhà hàng mà bị hỏi: “Cô ăn cơm chưa?” vậy…
Trần Vĩ Minh mặt mũi như sắp tuyệt vọng, gãi đầu gãi tai nhìn rất khổ sở. Kỳ lạ thật, một thiếu gia sinh ra đã ngậm thìa vàng như anh ta sao lại có lúc thê thảm thế này?
Chẳng lẽ nhà họ Trần lại xảy ra chuyện gì nữa? Nếu lan truyền ra ngoài thì có khi làm ảnh hưởng đến bảng hiệu trăm năm của nhà họ Mục chúng tôi mất!
Tôi dắt Trần Vĩ Minh đang lo sốt vó đi vào tiệm.
Sau khi ngồi xuống ở phòng khách, anh ta xoa mặt, gương mặt mỏi mệt kể lại mấy chuyện kỳ lạ xảy ra gần đây trên công trường của mình.
Tuy Trần Quang Phúc không còn bị "quỷ ếch" nhập vào nữa, nhưng tinh thần vẫn rất sa sút, suốt ngày nằm liệt giường. Toàn bộ công việc kinh doanh bất động sản trong nhà giờ đều dồn hết lên vai Trần Vĩ Minh. Một thằng công tử trước kia chỉ biết ăn chơi nhảy múa, giờ bị ép phải lo toan cả công ty, tất nhiên mấy lão cáo già trong hội đồng quản trị chẳng coi anh ta ra gì. Mà nhà họ Trần giờ lại chẳng còn “vận đỏ” như trước trợ lực, thành ra hiệu suất kinh doanh sa sút, khiến anh ta gần đây áp lực nặng nề.
Anh ta vốn muốn dựa vào dự án khu đô thị lớn ở khu Đông để lật lại tình thế, gây ấn tượng với đám lão già trong công ty, nào ngờ công trường chỗ đó lại liên tiếp xảy ra sự cố, khiến anh ta cuống đến mức như kiến bò trên chảo nóng.
Trần Vĩ Minh chán nản thở dài: “Dạo này tôi lo đến mức mọc liền ba cái nhiệt miệng, đúng là phiền muốn chết.”
