Ta Đã Không Còn Một Bảy Năm Nữa Chương 8: Lúc hắn bị tát vào mặt thì ta có mặt tại chỗ

Chương 8: Lúc hắn bị tát vào mặt thì ta có mặt tại chỗ

Được rồi.

Hắn nói sẽ không, vậy ta cũng không cần phải đến Hương Tự Hào gặp hắn một lần nữa để tự làm mình mất mặt nhục nhã nữa.

Ta sau này phải luôn nhắc nhở bản thân, đó là một người đàn ông đã có vợ, nên kính mà xa lánh, tuyệt đối không thể nhân lúc vợ hắn đi xa mà cùng hắn lăng loàn, sinh ra quan hệ gì thì thôi, sinh ra con cái thì tiêu đời.

Ta cười, bản thân rốt cuộc đang nghĩ cái gì mà chuyện sáo rỗng trong tiểu thuyết rẻ tiền vậy. Hắn vẽ tranh cho vợ hắn, giữ mình trong sạch vì vợ hắn, dựng nhà gỗ bên nước cho vợ hắn, sao lại muốn có quan hệ gì với người mà hắn từng ghê tởm đến cực điểm?

Thanh Nương rõ ràng không để ý sắc mặt ta, chỉ vuốt ve móng tay nói với ta: “Ngươi tự lấy một cái danh hoa đi, ta sẽ sai người đi khắc bảng hiệu.”

Ta im lặng, lại tự rót cho mình một chén trà, ngày mai nên trốn thoát thế nào ta vẫn chưa nghĩ ra cách, tạm thời không có hứng thú tự lấy một cái nghệ danh hay ho, đành lấy tên thật lấp chỗ trống: “Hoa Quan là được rồi.”

Thế là, tấm ngọc bài khắc hai chữ “Hoa Quan” vào sáng sớm hôm sau được đặt trước gương trang điểm của ta.

Hôm nay người chải đầu cho ta vẫn là chị vũ cơ tối qua, chị ấy vừa giúp ta bện những bím tóc đẹp mắt, vừa dạy bảo: “Qua tối nay là ngươi cũng chẳng khác gì chúng ta nữa, sau này việc búi tóc trang điểm cũng phải tự làm. Một lát nữa ta phải cùng hai chị khác ra ngoài mua son phấn, ngươi có gì cần chúng ta mua giúp không?”

Ta giờ đây thân không một xu, ăn mặc dùng toàn do Thanh Nương lo, chỉ có cây trâm ngọc trên đầu là sáu năm trước đi Liễu Châu thì Tiểu Xuân Yến tặng ta, vẫn còn giá trị chút bạc.

Ta rút ra, cầm trong tay vuốt ve, nhớ đến lời Tiểu Xuân Yến nói với ta lúc ta đi, chợt cảm thấy cây trâm ngọc trong tay chính là sợi rơm cứu mạng cuối cùng của ta.

Không uổng phí ta bị hắn một tay bắt nạt đến lớn, giờ đến lúc hắn phải trả lại cho ta rồi.

Ta đẩy cây trâm ngọc vào tay chị vũ cơ, ngẩng đầu hỏi chị ấy: “Các tỷ có đi ngang miếu Hoa Thần không?”

Chị vũ cơ do dự gật đầu, rồi lại hỏi: “Ngươi nói miếu Hoa Thần nào? Vân An có đến hai miếu Hoa Thần cơ.”

Ta kinh ngạc trợn to mắt: Sao vậy, bao năm qua đi, ngôi miếu cũ mà ta và Tiểu Xuân Yến từng ở vẫn chưa bị phá? Hoa Thần Nương Nương so với ta, kiên cường hơn không chỉ một chút.

“Ngôi miếu mới xây bảy năm trước.” Ta vội vàng hỏi tiếp: “Thuần Phủ còn ở đó không?”

“Muội nói đùa rồi, một tòa phủ đệ lớn như vậy, sao có thể nói không là không?” Chị vũ cơ cười: “Mấy hôm trước Thuần Phủ còn mở kho lương cứu tế nạn dân. Bên đó phồn hoa, tiệm son phấn cũng nhiều, chúng ta chắc chắn sẽ đi ngang.”

Cuối cùng giữa cảnh vật đổi thay người đi hết thảy cũng tìm được chút không thay đổi lắm, ta thở phào nhẹ nhõm, nắm tay chị ấy: “Tỷ, vậy tỷ có thể giúp muội giao cây trâm ngọc này cho quản gia Thuần Phủ không?”

Nghe ta nói xong, chị ấy do dự một thoáng, kinh ngạc nhìn ta, cuối cùng vẫn đồng ý. Đại khái chị ấy cảm thấy ta ngốc nghếch, chẳng có tâm cơ gì. Ta vì sự ngốc nghếch của mình mà cảm thấy vô cùng may mắn.

Lúc chị ấy trang điểm cho ta, ta không nhịn được bắt chuyện hỏi về tình hình ngôi miếu cũ ấy.

Chị ấy đang định giải thích với ta, chợt có một chị khác bước vào cửa, ánh mắt lộ vẻ quỷ dị: “Ta đang định kể với các muội, tối qua ngôi miếu cũ ấy hình như có ma.”

Ta gan không lớn lắm, nhưng ma quỷ thì ta không sợ, từ nhỏ nghe tú tài chua ngoa kể nhiều chuyện lạ kỳ, ban đêm nằm trong miếu đổ nát, bao năm qua cũng chẳng gặp ma quỷ gì, Tiểu Xuân Yến người đó nói láo liên thiên cũng chẳng dọa nổi ta.

Thế là ta hiếu kỳ hỏi chị ấy rốt cuộc là ma thế nào.

Chị ấy kể chi tiết, thần bí lén lút: “Có người đánh canh trực tiếp thấy trong miếu đột nhiên mọc ra vô số đốm sao lấp lánh, giống như nổi lửa ma.”

Chị vũ cơ đang treo trái tim buông xuống, thở phào: “Có gì đâu, chắc lại có kẻ ăn xin vào ở, thắp vài cây nến thôi.”

“Lúc đầu người đánh canh cũng nghĩ có nạn dân ở trong, dù sao miếu đổ nát kiểu đó thường có kẻ ăn xin chui vào.” Chị kể chuyện lắc đầu nguầy nguậy, hạ thấp giọng: “Nhưng khi hắn ghé vào khe cửa nhìn, lại thấy một bóng trắng lướt qua — là ma mặc đồ trắng!”

Ta chống cằm nhìn chị ấy: “Giống như con sau lưng tỷ đứng vậy sao?” Dù sao ta cũng chẳng phải ma quỷ gì.

Chị ấy hoảng hồn kêu lên, nhảy vào lòng ta, ngã lên người ta, quay đầu lại chẳng thấy gì, chỉ nghe ta cười khục khục.

Chị ấy hơi tức giận, đứng dậy vỗ đầu ta một cái: “Ngươi con ngốc này, còn đùa kiểu đó, chuyện thần ma sao có thể nói bừa? Những gì ta kể với các ngươi đều là chuyện thật ta nghe tận tai.”

“Tỷ kể tiếp đi, nhìn thấy mặc đồ trắng, sau đó thì sao?” Chị vũ cơ hỏi.

Chị ấy đáp: “Người gõ mõ còn nói nghe thấy từ miếu đổ nát truyền ra tiếng đàn, loại tiếng đàn thê lương thê lương ấy, nghe mà gãi tim cào gan, nếu ở lâu thêm chốc lát nữa là sống sờ sờ nghe đứt ruột.”

Hắn từng nói với ta, đàn đến mức người nghe đứt ruột không phải chuyện dễ dàng, để làm được tiếng nào cũng xé lòng, người đàn phải tự mình trải qua nỗi đau ruột gan đứt đoạn từng khúc, xé tim rách phổi.

Nghĩ thầm con quỷ này hẳn là con quỷ có chuyện xưa, ta thì rất muốn gặp gỡ con quỷ đàn hay này, kết giao và trao đổi một phen, dù sao ta cho rằng những việc lớn như nghiên cứu học thuật, lẽ ra không phân biệt âm dương giới.

Nghĩ đến đây, ta lại tò mò hỏi: “Con ‘bạch quỷ’ ấy đàn khúc gì vậy?”

Hai vị tỷ tỷ đều nhìn ta như nhìn kẻ ngốc, nghĩ ta đang đùa. Đương nhiên cũng không để ý đến ta.

Thôi được rồi.

Kỳ thực trong lòng ta thầm đoán, con quỷ ấy hẳn là đang đàn chờ con quỷ khác.

Cảnh Cầm từng dạy ta, “liền đem tâm sự gửi gắm đàn ngọc”, đàn đàn rồi trường tiếu, là đang nhớ người.

Ta còn nhớ ta hỏi hắn sau này có đàn nhớ ta không, hắn nói vĩnh viễn không, giống như ngày ta bị đánh ấy, hắn không nghĩ ngợi gì đã kích động nói với ta hắn sao có thể thật sự ở phòng đàn chờ ta.

Ta đoán, lúc ấy nếu ta nói không tin, hắn chắc chắn sẽ nổi giận với ta, chưa biết chừng còn phải thề với ta để chứng minh hắn thật sự không chờ ta. Để không làm hắn nổi giận, ta vội nói ta tin.

Con “bạch quỷ” này linh tính hơn nhiều, còn biết chờ quỷ khác. Nghĩ đến đây ta không khỏi thở dài, ta sống mà còn kém cả quỷ.

Tuy ta rất tò mò con “bạch quỷ” ấy vì sao co lại trong miếu đổ nát đàn, tò mò “bạch quỷ” chờ ai, cũng tò mò ngôi sao như quỷ hỏa kia rốt cuộc là gì, nhưng ta còn tỉnh táo biết mình hiện tại thân hãm lao ngục, không nên có nhàn tình nhã hứng nghĩ chuyện này.

Trang điểm xong, búi tóc xong, ta vẫn bị phân công đến Hương Tự Hào đàn cho mấy vị khách, để giết thời gian qua ngày thanh thiên bạch nhật này.

Lần này không có ai dẫn đường xách váy cho ta, ta phải tự ôm đàn chạy đến Hương Tự Hào, cũng tức là, bộ dạng quyến rũ tục tĩu của kỹ nữ thanh lâu thế này sẽ rõ ràng rơi vào mắt hắn, để hắn biết bao năm nay ta quả nhiên chẳng có tiền đồ gì.

Ta nhất thời do dự, đành dừng bước, tựa lan can ngắm nhìn xa.

Bỗng nhiên, một thân bạch y đập vào dư quang của ta, phản ứng đầu tiên của ta chính là “bạch quỷ” tỷ tỷ nói, hơi nhấc mí mắt nhìn qua — chính là hắn!

Ta hơi mở to mắt.

Hắn một thân bạch y, trong hoa văn lưu nguyệt vẽ vài nét trúc mực, càng làm nổi bật phong thái lan chi ngọc thụ của hắn. Lông mày dài như mực, vì cúi mắt nên đuôi phượng mâu cong lên, chỉ là không biết vì sao sắc mặt hắn trắng bệch như giấy, môi mỏng mím chặt cũng thiếu huyết sắc.

Đại khái vì những năm nay hắn trưởng thành trầm ổn hơn, màu mày và ánh mắt đều sâu hơn.

Ta nghĩ đến Dung tiên sinh nói “tình cảm con người càng nặng, ngũ quan càng tươi sống”, lúc này tả hắn vừa khít. Những năm nay hắn với thê tử phu thê tình thâm, vẻ thanh tú thời thiếu niên không còn nữa.

Lúc này hắn đang ôm một cây đàn, không biết từ đâu về, trâm ngọc trên đầu hơi lệch, thanh ti quấn bên eo cũng hơi rối.

Bất quá thượng thiên phù hộ, ta rốt cuộc nhìn rõ khuôn mặt ta ngày nhớ đêm mong ấy, vì tối qua màn lụa mông lung ngăn cách, ta trằn trọc một đêm, không nhìn rõ, nên không có cảm giác vui mừng.

Hắn vẫn được vây quanh vào sảnh, tiếng cười đùa xung quanh đều truyền đến tai ta. Đương nhiên, là vì hiện tại thanh sáng, chính sảnh chỉ lác đác vài người.

“Đại nhân tối qua không một tiếng động đã rời Giải Ngữ Lâu, chúng ta sợ hết hồn!” Một vị huynh đệ cười nói, “Đại nhân tối qua đi đâu? Còn tưởng đại nhân không về nữa chứ!”

Hắn nói: “Xuân Phong Các.”

Hiện nay ấn tượng của ta với Xuân Phong Các chỉ còn lại khu rừng nhỏ phía sau khiến ta ngã một cú, cùng với lũ đom đóm kiêu ngạo trong rừng nhỏ.

“Sao có thể không về? Tối nay Giải Ngữ Lâu náo nhiệt lắm, ta và đại nhân đã hẹn xem các cô nương mới đến đàn vẽ tranh.” Tô huynh cười nói, “Nếu có cô nương hợp ý đại nhân, liền mang về nhà, đại nhân vẽ tranh thì mài mực đưa trà cũng tốt.”

Hắn nhạt cười một cái, chỉ tượng trưng nhúc nhích khóe môi.

Ta nhìn không ra hắn đang cười, nguyên lai người vào quan trường đều không vui vẻ thế này. Ta nhớ trước kia hắn tuy cũng không hay cười, nhưng lúc cười là thật lòng. Nhưng nay, từ tối qua đến giờ, hắn chưa cười như trước kia ta từng thấy.

“Nói đến vẽ tranh, đại nhân ở khoản này cũng là tuyệt kỹ.” Tô huynh lại cười, “Nhưng các ngươi chắc chắn đoán không ra đại nhân bắt đầu học từ khi nào.”

“Kẻ là tuyệt kỹ, tất nhiên phải luyện từ nhỏ?”

Tô huynh lắc đầu, nhìn hắn.

Hắn như kể chuyện ăn cơm uống trà bình thường, “Sáu năm trước học.”

“Sáu năm trước?! Thật muộn vậy sao! Lúc ấy đại nhân đã bước chân vào quan trường, chắc hẳn ngày ngày bận rộn đến cháy đầu sứt trán, hà tất phải đi học cái thứ rườm rà vớ vẩn này?”

Hắn im lặng một lát, đáp: “Chị dâu các ngươi muốn ta vẽ nàng, ta liền học.”

Ta thầm lén viết sẵn bài phát biểu nhận giải cho chị dâu ấy, chị ấy quả là người thắng cuộc cuộc đời, nếu mười ba năm trước ta gặp được chị ấy, nhất định phải thỉnh giáo chị ấy cách lừa được Cảnh Cầm, tiểu yêu tinh hay quấy rầy này vào tay.

Thôi được, toàn là lời nhảm nhí. Câu chuyện của ta toàn kể như chuyện cười. Bất đắc dĩ phải thừa nhận, ánh trăng trắng mà ta ngày đêm mong nhớ, trong lòng còn đang ở một ánh trăng trắng khác.

Năm xưa ta dùng bốn quả trứng gà lừa hắn vẽ chân dung cho ta, những lời hắn nói lúc ấy ta chỉ đêm qua mới nhớ lại, lòng vẫn nhăn nhúm, đã chẳng muốn thuật lại nữa.

Họ đang ở ngoài, ta có thể đi trước một bước vào phòng ngồi chờ, cơ hội đang đúng lúc, ta không dừng lại nữa, quay đầu đi về phía Hương Tự Hào.

Cánh cửa ấy không biết bị ai khóa lại, lại cố tình đúng lúc này làm khó ta, ta ôm chặt đàn quay người định trở lại, thầm nghĩ đây không phải ta tránh mặt hắn, mà là cánh cửa nó có ý riêng của nó.

Cho đến khoảnh khắc ta quay người đụng phải người kia, ta mới biết, ý của cánh cửa nó lại khác hẳn với ta.

Lúc đụng phải, cằm ta va vào một cây đàn, ta chắc chắn đó không phải đàn của ta, đàn của ta đã bị người đến va rơi xuống đất.

Ta bị va lùi một bước, loạng choạng giẫm phải váy dài của mình, sắp ngã nhào xuống đất thì ta cơ trí một tay nắm lấy cánh tay người đến, tay kia nắm vào cây đàn người ấy đang ôm, suýt nữa một phát làm đứt đôi hai dây đàn.

“Buông tay!”

Giọng nói này quá quen thuộc, ta còn chưa nghĩ ra lời thoại trùng phùng, đã chuẩn bị nghênh đón, đã theo bản năng ngẩng đầu lên.

Đập vào mắt ta là ánh mắt của hắn, sau cơn giận dữ trong khoảnh khắc chuyển sang kinh ngạc, kích động, cuồng hỉ, thậm chí bệnh hoạn phức tạp, ta mãi không hiểu nổi, nhưng nghe rõ hắn đang gọi ta, giọng hắn sao đột nhiên khàn đi thế, “Hoa Quan…? Hoa Quan…!!” nghiến răng ken két.