Núi Xa Dịu Dàng Chương 2

Chương 2: Hoa dành dành mới nở trên cành

Bóng dáng thiếu niên đã sớm khuất khỏi tầm mắt, Bùi Tri Mẫn thu hồi ánh nhìn, ngước lên liếc chiếc đồng hồ trên tường mới phát hiện đã gần bảy giờ.

Những cuộc gặp gỡ tình cờ với cậu luôn ngắn ngủi, nhưng cũng luôn khiến người ta luyến lưu tham lam.

Bùi Tri Mẫn hít sâu một hơi, nhanh nhẹn thu dọn tập vẽ, bước ra khỏi hiệu sách. Bóng đêm trải đều khắp chốn, trong gió thoảng hương hoa quế khiến lòng người dễ chịu. Cô đứng bên đường, vẫy một chiếc taxi rồi ngồi lên.

Về đến nhà đã là chuyện của nửa tiếng sau. Trong nhà thoang thoảng mùi cơm canh, tiếng dầu mỡ vẫn đang xèo xèo reo vui.

"Mẹ, con về rồi ạ." Bùi Tri Mẫn gọi vọng vào trong.

Chưa đầy hai giây, Tô Anh bưng đĩa rau xanh từ bếp đi ra, nhìn về phía cô hỏi: "Sao hôm nay về muộn thế con?"

Bùi Tri Mẫn đổi giày ở cửa, giải thích theo kiểu tránh nặng tìm nhẹ: "Con ghé qua hiệu sách một chút, đúng lúc trời mưa, con không mang ô nên đợi một lát ạ."

"Mua sách à?" Tô Anh thấy cô lỉnh kỉnh túi vải rồi túi sách, bèn hỏi dồn.

"Vâng ạ."

"Mua những gì thế?"

"Chỉ là một bộ đề thi tổng hợp Khoa học Tự nhiên thôi ạ." Bùi Tri Mẫn siết chặt chiếc túi nilon trong tay, cuối cùng bổ sung thêm: "Với cả một cuốn sách dạy vẽ."

Tô Anh im lặng một chút, rốt cuộc không nói gì, chỉ bảo cô mau bỏ đồ xuống rồi vào ăn cơm.

Bùi Tri Mẫn làm theo, khi quay ra thì trên bàn đã bày biện sẵn thức ăn, hai bộ bát đũa đặt ngay ngắn. Cô rửa tay xong, ngồi xuống đối diện Tô Anh.

"Mau ăn đi, đi học thêm cả buổi rồi, mấy ngày này cứ nghỉ ngơi cho khỏe." Tô Anh gắp cho cô một miếng sườn kho, làm mẹ thấy con gái mình gầy đi một vòng, đau lòng để hết trong lòng.

Bùi Tri Mẫn không động đũa, nhìn quanh nhà một lượt, không thấy bóng dáng Bùi Chấn đâu.

"Mẹ, bố đâu rồi ạ?"

"Vẫn chưa về." Tô Anh hất cằm, ra hiệu cho cô ăn cơm: "Mẹ con mình ăn trước đi, không cần đợi ông ấy."

"Vâng." Bùi Tri Mẫn chậm rãi nhai hết miếng sườn.

Hai người nhất thời không nói gì. Nuốt xong miếng sườn, Bùi Tri Mẫn dùng đũa chọc chọc đáy bát, thăm dò hỏi: "Mẹ, mẹ với bố... cãi nhau ạ?"

Bùi Chấn và Tô Anh kết hôn đã nhiều năm, tranh cãi không phải là không có, nhưng mấy năm nay tần suất rõ ràng nhiều hơn hẳn.

Bùi Tri Mẫn sợ rằng hôm nay cũng là vì cãi nhau.

Tô Anh ngẩn ra một giây, đứa nhỏ này, suy nghĩ linh tinh cái gì thế không biết.

"Không có." Bà bật cười vì tức: "Bố con phải tăng ca đột xuất, mẹ để phần thức ăn rồi, ông ấy về hâm nóng lại là được."

Không cãi nhau là tốt rồi, Bùi Tri Mẫn yên tâm, cúi đầu ăn cơm.

Hai mẹ con ngồi cùng một bàn ăn, chủ đề câu chuyện luôn không thoát khỏi việc học hành.

"Học thêm xong thấy môn Toán thế nào?"

Bùi Tri Mẫn cắm cúi ăn, lí nhí đáp: "Cũng tạm ạ."

"Có nắm chắc vượt qua mốc 140 điểm không?" Bà hỏi tiếp.

Là con một trong nhà, Tô Anh ít nhiều cũng đặt kỳ vọng vào Bùi Tri Mẫn. Thế nhưng, đề Toán cấp ba biến hóa khôn lường, bài này vừa mới biết làm, lần sau đổi cách ra đề khác là lại có thể làm khó cả một đám người.

Thật sự không nắm chắc, Bùi Tri Mẫn không dám ho he tiếng nào.

Tô Anh thấy vậy, thở dài nói: "Không sao, cố gắng thêm là được."

"Vâng ạ," Bùi Tri Mẫn ngoan ngoãn đáp lời.

Nói xong chuyện này, Tô Anh bỗng nhắc đến: "Mấy bản vẽ của con ấy..."

Mẹ cô vừa mới mở lời, trái tim Bùi Tri Mẫn đã treo lơ lửng. So với việc vẽ tranh, Tô Anh quan tâm đến thành tích học tập của cô hơn. Sau khi lên cấp ba, bà đã cố ý nhắc nhở cô đừng dồn quá nhiều tâm sức vào việc đó, tránh làm ảnh hưởng đến việc học.

Nhận thấy thái độ của Tô Anh thay đổi, bình thường khi vẽ tranh, Bùi Tri Mẫn luôn cố ý tránh mặt bà.

Chú ý thấy đôi vai đang căng cứng của cô, lời ngăn cản chực thốt ra của Tô Anh bỗng xoay chuyển, biến thành đồng ý: "Con muốn vẽ thì cứ vẽ đi."

Bùi Tri Mẫn ngạc nhiên ngẩng đầu lên, sắc mặt Tô Anh vẫn bình thản: "Làm chút việc mình thích để thư giãn cũng tốt."

Giây tiếp theo, bà lại nghiêm nghị: "Nhưng phải chú ý thời gian, đừng có thức khuya."

Bùi Tri Mẫn cảm động trong chốc lát, cười ôn hòa: "Vâng, con biết rồi ạ."

Ăn cơm xong, cô muốn giúp dọn dẹp nhưng Tô Anh liên tục từ chối, bảo cô ra ngoài chơi. Bùi Tri Mẫn ngồi trên sô pha xem tivi một lát, đợi tiếng loảng xoảng trong bếp dứt hẳn mới về phòng mình.

Bật đèn lên, Bùi Tri Mẫn trải bộ đề thi tổ hợp tự nhiên ra. Bộ đề này hơi khó, cô làm được một nửa thì chẳng còn chút tế bào não nào để tiếp tục nữa.

Sửa xong đáp án, Bùi Tri Mẫn chống cằm ngẩn ngơ. Trong đêm khuya tĩnh mịch, ánh trăng lạnh như nước, trong veo rọi xuống, chiếu lên cuốn tạp chí đang mở.

Cô đặt cuốn sách bị ướt bên cửa sổ, đợi gió hong khô tự nhiên.

Tiếng gió khe khẽ lướt qua lớp cửa lưới, Bùi Tri Mẫn nhìn bóng mình phản chiếu trên cửa sổ, bất giác nhớ đến chàng trai lúc chạng vạng.

Cô ôm một bên má, cười ngây ngô. Cười xong, Bùi Tri Mẫn lấy cuốn sổ ký họa ra, lật đến trang cuối cùng, muốn vẽ lại cảnh tượng gặp gỡ cậu ấy trước cửa sổ hiệu sách.

Bùi Tri Mẫn hồi tưởng lại khung cảnh đó, chì than phác họa con phố và khung cửa sổ dài, những chiếc xe lao vun vút, người đi đường vội vã, tất cả chỉ là những bóng mờ. Thứ duy nhất rõ nét trong tranh là góc nghiêng với đường nét lưu loát, cần cổ sạch sẽ và cánh tay rắn rỏi của cậu ấy, mưa tạt lên lưng áo cậu, tạo thành một quầng sáng nhàn nhạt.

Bóng đêm đen kịt dần trở nên đậm đặc, khi Bùi Tri Mẫn vẽ xong, bầu trời đêm đang trôi nổi sắc xanh thẫm sâu thẳm, sao trời lác đác. Cô tựa lưng vào ghế, ngửa đầu đếm thử, chỉ có mười mấy ngôi sao.

Đêm khuya thanh vắng, Bùi Tri Mẫn mở cửa ra ngoài uống nước. Đèn phòng khách vẫn còn sáng hai ngọn, tiếng tivi mở rất nhỏ, Tô Anh chống một tay lên tay vịn sô pha, đầu tựa vào mu bàn tay, mơ màng sắp ngủ.

"Mẹ," Bùi Tri Mẫn chạm nhẹ vào vai bà, khẽ gọi, "Vào phòng ngủ đi mẹ."

Tô Anh mở mắt, lắc đầu nói: "Ba con sắp về rồi, mẹ đợi ông ấy."

Bùi Tri Mẫn gật đầu, cầm cái ly trên bàn trà rót hai cốc nước. Cô khát khô cả cổ, uống ừng ực từng ngụm lớn.

Tô Anh uống một ngụm nước, quan tâm hỏi: "Sao con còn chưa ngủ?"

Bùi Tri Mẫn bất ngờ bị câu hỏi này làm cho sặc nước.

Cô vẫn mặc chiếc váy xanh lục lúc đi về, Tô Anh liếc nhìn thời gian, chắc nịch hỏi: "Bản vẽ đâu?"

Bùi Tri Mẫn cắn môi gật đầu.

Tô Anh giận điên: "Mẹ vừa mới nói xong..."

Một giây trước khi mẹ cô nổi giận, Bùi Tri Mẫn đặt ly nước xuống rồi chuồn lẹ: "Con đi ngủ ngay đây ạ."

Chạy đến khúc quanh, cô lại thò đầu ra, dặn dò như người lớn: "Mẹ cũng ngủ sớm đi, thức khuya hại thân lắm."

Bên này, cơn giận của Tô Anh vừa bốc lên đã bị đè xuống một cách gượng gạo, bà lắc đầu cười, tiếp tục ngồi đợi người.

Chẳng bao lâu sau, Bùi Chấn đã về. Tô Anh lải nhải hâm nóng cơm cho ông, ngồi chuyện trò cùng ông. Bùi Tri Mẫn khi ấy vẫn chưa ngủ, nghe thấy tiếng người nói chuyện vụn vặt trong nhà, cô dần dần mỉm cười.

Đêm đó, Bùi Tri Mẫn có một giấc mộng dài êm đềm ngọt ngào, trong mơ ngập tràn ánh sáng bạc lấp lánh.

Những ngày không phải lên lớp, Bùi Tri Mẫn đều ngủ đến khi tự tỉnh. Tranh thủ lúc rảnh rỗi, cô chuyển hai bức tranh vẽ tay thành tranh vẽ kỹ thuật số, còn tô màu, một bức gửi đi dự thi, bức còn lại được cô lưu trong một album bí mật.

Mấy ngày đó, ngoài vẽ tranh, Bùi Tri Mẫn chỉ cắm cúi làm đề thi.

Cuối tháng Tám khi tiếng ve dần thưa, Dụ Thư gọi điện thoại tới, hỏi cô đang làm gì.

Bùi Tri Mẫn lúc đó đang giải một bài toán lớn, giọng nói của cô bạn vừa vang lên, mạch suy nghĩ của cô đứt đoạn hoàn toàn.

"Đang làm bài tập ở nhà," Bùi Tri Mẫn xoay bút hai vòng, hỏi, "Sao thế?"

"Chiều nay cậu rảnh không?" Giọng điệu Dụ Thư vui vẻ, "Ra ngoài chơi đi, anh tớ tổ chức một buổi tụ tập, có chuyện lớn muốn nói cho cậu biết!"

Cô thuận miệng hỏi: "Chuyện gì vậy?"

Dụ Thư tỏ vẻ thần bí: "Cậu đến rồi nói sau."

Bùi Tri Mẫn nhìn bài thi trước mặt, rơi vào thế khó xử: "Tớ vẫn chưa làm xong bài."

"Bài tập thì làm sao mà hết được," Dụ Thư dùng một câu chặt đứt sự do dự của cô, dùng lý lẽ khuyên nhủ, "Dây đàn căng lâu quá cũng đứt, người cũng vậy thôi, không nghỉ ngơi sao mà chịu nổi?"

Đằng nào bài này cũng giải không ra, kệ đi, Bùi Tri Mẫn nhận lời.

Bùi Chấn và Tô Anh đều đã đi làm, trong nhà không có ai, cô thay quần áo, vớ lấy chìa khóa rồi ra khỏi cửa.

Đến nơi, Dụ Thư đích thân ra đón cô. Hai người khoác tay nhau, còn chưa lên lầu, Bùi Tri Mẫn đã hỏi về chuyện lớn mà cô bạn nhắc tới.

"Anh tớ chuyển từ trường Nhất Trung về đây rồi, thủ tục vừa mới làm xong," Dụ Thư cười nói, "Bây giờ anh ấy cùng hội cùng thuyền với chúng ta rồi."

Anh trai của Dụ Thư tên là Dụ Thần, bằng tuổi các cô, học cấp ba ở trường Nhất Trung Nam Thành. Bùi Tri Mẫn từng gặp cậu ấy vài lần, cũng coi như có quen biết.

"Đột ngột vậy sao?" Cô ngạc nhiên nói.

"Có dự định này từ sớm rồi," Dụ Thư giải thích nguyên nhân, "Nhất Trung cách nhà tớ hơi xa, anh tớ không muốn tốn nhiều thời gian đi lại trên đường nên dứt khoát chuyển trường luôn."

Bùi Tri Mẫn gật đầu hiểu rõ.

Lên đến tầng hai, Dụ Thư dẫn cô đi về phía phòng bao. Trên đoạn hành lang dài, Bùi Tri Mẫn bỗng dừng bước, bất an hỏi: "Có nhiều người đến không?"

"Không mấy người đâu, đều là bạn anh ấy cả," Dụ Thư thấy cô căng thẳng bèn ôm vai cô nói, "Không sao, có tớ ở đây mà."

Bùi Tri Mẫn cười cười, cùng cô bạn bước vào phòng bao. Lúc đó Dụ Thần đã ra ngoài lấy đồ uống, bên trong chỉ có hai nam sinh đang vây quanh chơi game.

Trên bàn bày đầy đồ ăn vặt và trái cây. Dụ Thư xếp gỗ rút gỗ lên, cùng Bùi Tri Mẫn luân phiên rút, tháp gỗ đổ vào tay ai thì người đó thua. Hai người chơi đầy căng thẳng, đang lúc cao trào thì nhân viên lễ tân đột nhiên đến, gọi Dụ Thư đi đăng ký thông tin nhân sự.

Cô bạn vừa rời đi, Bùi Tri Mẫn càng thêm lúng túng trong môi trường xa lạ. Cô ngồi bó gối đầy cục mịch, bộ rút gỗ bị bỏ rơi sang một bên.

Ngược lại, nam sinh ngồi đối diện thao tác ngón tay trên màn hình nhanh thoăn thoắt, tiếng hô hào nhiệt liệt. Ván game đó Bùi Tri Mẫn cảm giác đánh rất lâu, mãi mới thấy nam sinh kia buông điện thoại xuống.

Vệ Húc ván này "chết" oan uổng, tiếc nuối quay đầu lại thì thấy Bùi Tri Mẫn mặc chiếc váy trắng cổ V chiết eo, mày ngài mắt ngọc, lưng thẳng tắp ngồi ở đó, giống như đóa dành dành mới nở trên đầu cành, thanh khiết, mượt mà.

Ánh mắt hai người chạm nhau, cậu ta khựng lại một chút rồi thân thiện chào hỏi cô: "Chào cậu, tớ là Vệ Húc."

Bùi Tri Mẫn mỉm cười, lễ phép nói: "Mình tên là Bùi Tri Mẫn."

Vệ Húc nhìn cô chằm chằm một lúc, cứ cảm thấy quen quen: "Ơ, hình như tôi gặp cậu ở đâu rồi thì phải."

Bùi Tri Mẫn mím môi, còn chưa kịp nói gì thì đã có người vỗ mạnh vào vai Vệ Húc một cái.

Là nam sinh dáng người cao ráo hôm nọ.

"Cậu làm cái gì đấy," Tưởng Thâm thấy hắn đang tán tỉnh con gái nhà người ta bèn trêu chọc, "Gặp người ta xinh đẹp, bắt chuyện làm quen thì cũng thôi đi, nhưng không thể đổi phương thức nào mới mẻ hơn à?"

Vệ Húc lườm cậu ta một cái, bỗng nhiên nhớ ra, vội vàng hỏi: "Có phải cậu học thêm ở chỗ XX không?"

Hắn đang nói đến tên trung tâm bồi dưỡng văn hóa hồi nghỉ hè, Bùi Tri Mẫn thành thật gật đầu.

"Tôi đã bảo mà!" Vệ Húc quay đầu nhìn Tưởng Thâm, vẻ mặt đắc ý, "Thấy chưa, thế nào gọi là bắt chuyện hả."

Hắn quay sang nhìn Bùi Tri Mẫn, cười hì hì: "Cái này gọi là duyên phận."

Tưởng Thâm hừ một tiếng, lười để ý đến tên dở hơi này, cúi đầu tiếp tục nghịch điện thoại.

"Hèn gì cứ thấy cậu quen quen, hè vừa rồi tôi cũng học thêm ở đó," Vệ Húc gãi đầu nói, sau đó chỉ chỉ người bên cạnh, "Ồ, còn cả Tưởng Thâm nữa, cậu ấy học cùng lớp với tôi."

Bùi Tri Mẫn mỉm cười nhẹ nhàng thay cho lời đáp.

Tính cách Vệ Húc hướng ngoại, túm được chuyện học thêm là mở máy nói, thao thao bất tuyệt, Bùi Tri Mẫn nói không nhiều, phần lớn thời gian đều là lắng nghe.

Một lát sau, Dụ Thần xách một thùng đồ uống đi vào, đặt phịch xuống bàn, bảo mọi người muốn uống gì thì tự lấy.

Vệ Húc đứng gần chỗ để đồ uống, nghe vậy liền hỏi: "Cậu muốn uống gì?"

Bùi Tri Mẫn lướt mắt qua các loại chai lọ đủ màu sắc, cuối cùng dừng lại ở một gam màu ấm áp, cô vừa định nói nước cam thì bất ngờ bị một câu hỏi cắt ngang.

"Sao cậu ân cần thế?"

Người nói là Dụ Thần, cậu đang nheo mắt đầy nghi hoặc nhìn Vệ Húc.

Đối diện với ánh mắt lạnh lùng cứng rắn của cậu, Vệ Húc bày ra vẻ mặt vô tội, giọng điệu vô cùng chân thành: "Chăm sóc bạn nữ là chuyện nên làm mà."

Dụ Thần nhìn chằm chằm hắn vài giây, biểu cảm hiện rõ mấy chữ: Tin cậu mới là lạ.

Vệ Húc sờ sờ mũi, lảng sang chỗ Tưởng Thâm.

"Tri Mẫn," Dụ Thần đưa cho cô một chai nước cam, nhiệt tình nói, "Cứ uống tự nhiên nhé, đừng khách sáo."

"Cảm ơn anh Dụ Thần." Bùi Tri Mẫn cười nhận lấy.

Dụ Thư ký tên xong quay lại, thấy có đồ uống, chưa đi đến bàn đã bắt đầu hỏi: "Anh, có coca không?"

Dụ Thần nhíu mày, từ chối thẳng thừng: "Không có."

Dụ Thư bất mãn trừng mắt nhìn anh trai, cô bé đi tới, liếc mắt liền thấy chai coca ở góc bàn, đang định với tay lấy thì bị Dụ Thần nhanh tay cướp mất. Anh cầm một chai nước trái cây, vặn nắp rồi đưa qua.

"Uống cái này đi, đồ uống có ga không tốt cho sức khỏe."

Tuần trước Dụ Thư mới nhổ răng khôn, bác sĩ đã kiểm tra tình trạng các răng khác của cô bé và dặn dò phải hạn chế uống nước có ga.

Dụ Thư rõ ràng đã quên béng chuyện này, cô bé không nhận lấy chai nước, bịt tai lắc đầu: "Không nghe không nghe, anh trai tụng kinh."

Dụ Thần lẳng lặng nhìn em gái, chẳng hề lay chuyển, đợi cô bé làm loạn chán chê mới nói: "Hoặc là uống nước cam, hoặc là khỏi uống."

Dụ Thư nghe xong liền xìu xuống, Dụ Thần đặt chai nước trái cây trước mặt cô bé, giọng điệu không cho phép từ chối: "Nghe lời anh."

Dụ Thư nghiến răng, nhăn nhó đưa tay ra cầm lấy.

Bùi Tri Mẫn chứng kiến toàn bộ quá trình hai anh em họ ầm ĩ, cô bỗng cảm thấy, những màn cãi vã như vậy dường như cũng rất tốt đẹp.

Dụ Thư uống một ngụm nước trái cây, thì thầm phàn nàn với Bùi Tri Mẫn: "Ổng chỉ sinh ra trước tớ có hai phút thôi, mà ngày nào cũng lấy danh nghĩa anh trai ra đàn áp tớ, quản tớ đến mức chẳng còn chút nhân quyền nào."

Bùi Tri Mẫn cười khẽ, nói một câu rất sáo rỗng: "Anh ấy cũng là muốn tốt cho cậu thôi."

Dụ Thư bĩu môi, vặn chặt nắp chai rồi đặt nước trái cây ra xa.

Tiếng trò chơi trong phòng bao bỗng nhiên lớn hẳn lên, vang lên dồn dập một hồi rồi lại chìm vào yên lặng.

Vệ Húc kích động vỗ vai Tưởng Thâm: "Cậu đỉnh thật đấy."

Dụ Thần nhìn qua là biết ngay tình hình.

Tưởng Thâm cười một tiếng, thỏa mãn buông điện thoại xuống, nhìn quanh một lượt những người có mặt, hỏi người bên cạnh: "Anh Nghiễn vẫn chưa đến à?"

Dụ Thần liếc nhìn đồng hồ điện tử trên cổ tay: "Chắc sắp tới rồi."

Vừa dứt lời, cửa phòng bao đã bị đẩy ra. Nam sinh mặc một bộ đồ đen, ngược chiều ánh sáng, sải bước dài từ cửa đi vào.

Bùi Tri Mẫn bị ánh sáng làm lóa mắt, đợi đến khi thích ứng lại thì người nọ đã đứng ngay trước mặt.

Nam sinh có vóc dáng rất cao, gần như che khuất tầm nhìn của cô. Bùi Tri Mẫn nhìn vào đôi mày mắt sắc lạnh của anh, hơi thở khẽ ngưng lại, chỉ chưa đầy hai giây, cô đã dời mắt đi chỗ khác.

Người mới đến mang theo hơi nóng từ bên ngoài, Dụ Thần ném cho anh một chai soda ướp lạnh, cười trách: "Đến muộn thế."

"Đường tắc," Kỳ Nghiễn Hàn vững vàng bắt lấy chai nước, giải thích ngắn gọn.

Hôm đó, Bùi Tri Mẫn đứng ngay cạnh Dụ Thần nên Kỳ Nghiễn Hàn khó mà không chú ý đến cô. Dụ Thần nhận ra ánh mắt của anh, bèn chủ động giới thiệu hai người làm quen.

Đó là lần đầu tiên Bùi Tri Mẫn nhìn thẳng vào mắt anh. Đôi mắt nam sinh hẹp dài, trong đáy mắt phản chiếu ánh đèn vụn vỡ rọi xuống từ trên đỉnh đầu, sáng ngời nhưng cũng đầy lạnh nhạt.

Nghe thấy giọng nói trầm thấp từ tính của anh thốt ra ba chữ "Kỳ Nghiễn Hàn", trái tim Bùi Tri Mẫn bỗng nhiên run lên.

Trong phòng bao bật điều hòa, cửa gió thổi thẳng về phía cô, sống lưng cô mát lạnh nhưng lòng bàn tay lại rịn mồ hôi ẩm ướt.

Làm quen xong, Kỳ Nghiễn Hàn đi về phía đầu kia của ghế sô pha ngồi xuống. Mấy nam sinh tụ lại một chỗ, nói nói cười cười, náo nhiệt vô cùng.

Bùi Tri Mẫn dùng khóe mắt liếc nhìn sang, người nọ ngồi giữa bọn họ, nụ cười tùy ý lại tản mạn.