Nữ Phụ Cá Mặn Gả Cho Bá Tổng Omega Chương 1: Xuyên không (bản chỉnh sửa lớn)

Hệ thống? Nữ phụ? Hay là...

"Chỉ cần... đưa quả tùng... mà tôi nghiên cứu... vào cơ thể Trùng Hoàng... nó sẽ gây nhiễu... khiến Trùng Hoàng mất khả năng chỉ huy... toàn bộ quân đoàn Trùng tộc sẽ tan rã...

Đáng tiếc... tôi không thể nhìn thấy ngày mọi người chiến thắng nữa..."

Trong phòng thí nghiệm lạnh lẽo, tiếng máy móc không ngừng vang lên.

Kiều Mạt ngồi trên ghế, đầu và tứ chi mềm nhũn rũ xuống, nhưng đôi mắt vẫn rực sáng như ngọn lửa sinh mệnh đang cháy lần cuối.

Cô dốc hết chút ý chí còn sót lại, run rẩy giơ tay, đặt hạt giống tỏa ánh sáng rực rỡ trong lòng bàn tay vào tay vị tướng quân đứng đối diện.

Vị tướng quân đỏ hoe mắt nhìn mái tóc bạc trắng thưa thớt cùng gương mặt già nua của Kiều Mạt.

Giáo sư Kiều chưa đến bốn mươi tuổi.

Trong thời đại mà tuổi thọ con người dễ dàng vượt quá ba trăm năm, cô vốn chỉ mới là một người cực kỳ trẻ.

Nhưng vì tương lai của nhân loại, cô đã dốc toàn bộ thời gian và tinh lực vào phòng thí nghiệm lạnh lẽo, buồn tẻ ấy.

Cho đến khi chế tạo thành công thiết bị gây nhiễu quả tùng, thứ có thể xoay chuyển cục diện chiến tranh.

Chiến thắng đã ở ngay trước mắt.

Thế nhưng giáo sư Kiều lại vì tiêu hao cạn kiệt tinh thần lực mà không còn cơ hội nhìn thấy thế giới mới, không còn được ngắm cuộc sống thanh bình bên ngoài.

"Thay tôi... ngắm nhìn thế giới không còn Trùng tộc."

Để lại câu nói cuối cùng, Kiều Mạt mỉm cười khép mắt.

Cánh tay cô nặng nề buông xuống.

Không còn chút hơi thở.

"Giáo sư Kiều!"

Trong phòng thí nghiệm lập tức vang lên tiếng khóc nghẹn.

Mọi người đều cúi đầu nức nở, đau buồn trước sự ra đi của cô.

Ngay khoảnh khắc hơi thở cuối cùng tan biến, Kiều Mạt khẽ thở dài trong lòng.

Cuộc đời ngắn ngủi của cô đã hiến dâng cho phòng thí nghiệm.

Cho toàn thể nhân loại.

Cho kỷ nguyên mới.

Cô chưa từng thật sự có cuộc sống của riêng mình.

Cũng chưa từng trải qua một cuộc đời bình thường.

Hối hận sao?

Đương nhiên là không.

Nếu cô không dốc toàn lực nghiên cứu thiết bị gây nhiễu, thì hàng nghìn tỷ con người ngoài kia, bao gồm cả chính cô, đều sẽ mãi sống trong bóng tối và nỗi sợ hãi.

Không hối hận ư?

Cũng không hẳn.

Ít nhiều vẫn còn một chút tiếc nuối.

Nhưng không sao.

Cuộc đời cô đã kết thúc.

Cô mệt rồi.

Đến lúc được nghỉ ngơi thật tốt.

Nếu còn có kiếp sau...

Cô chỉ mong mình có thể trở thành một "cá mặn" hạnh phúc, mỗi ngày vui vẻ ăn uống, đi dạo phố, xem phim truyền hình.

Không bao giờ phải gánh vác trách nhiệm nặng nề như thế nữa.

Rầm! Rầm! Rầm!

Tiếng đập cửa thô bạo đánh thức Kiều Mạt khỏi màn đêm yên tĩnh.

"Tiểu thư Kiều, còn năm phút nữa tiên sinh sẽ về. Cô đã nghĩ ra phải giải thích với ngài ấy thế nào chưa?"

Bên tai Kiều Mạt vang lên những âm thanh ù ù mơ hồ.

Cô cố gắng mở mắt, trong lòng không khỏi dâng lên chút bực bội.

Chẳng phải mình đã chế tạo xong thiết bị gây nhiễu rồi sao?

Chẳng phải mình đã chết rồi à?

Sao vẫn còn ồn thế này? Không cho mình nghỉ ngơi nữa sao?

"Tiểu thư Kiều, giả vờ ngủ cũng vô ích thôi. Tiên sinh đã biết chuyện cô làm với tiểu thư Bạch rồi. Ngài ấy vô cùng tức giận."

"Tiểu thư Bạch xuất thân danh giá, tốt nghiệp trường đại học hàng đầu ở nước ngoài, bản thân cũng vô cùng ưu tú."

"Thứ cho tôi nói thẳng, cô muốn đem mình ra so sánh với tiểu thư Bạch chẳng khác nào tự chuốc lấy nhục."

"Dám khiêu khích tiểu thư Bạch lại càng nực cười hơn."

"Tôi hy vọng lần này cô có thể nhận ra sai lầm, thành khẩn xin lỗi tiểu thư Bạch, tránh để tiên sinh nổi giận rồi trực tiếp đuổi cô ra khỏi biệt thự."

“Giá cả ở Tây Thành quả thật bị đẩy lên cao ngất trời, cô bị đuổi ra khỏi biệt thự này, e là sắp phải lang thang đầu đường xó chợ rồi đấy.”

Tiếng lải nhải dai dẳng, đầy khinh miệt cuối cùng cũng kéo được Kiều Mạt ra khỏi bóng tối. Cô giật mình mở mắt, phát hiện mình đang nằm trên chiếc giường king size, trên đầu là chiếc đèn pha lê lấp lánh như trong giấc mơ, dưới người là lớp chăn nhung trắng muốt mềm mại, trên người mặc một bộ đồ ngủ lụa mỏng tang như cánh ve.

Tiếng nói bên ngoài càng lúc càng gần, cuối cùng người đứng bên giường cô là một quản gia mặc vest phong cách Anh. Đối phương đang nhìn cô bằng ánh mắt lạnh lùng, khinh thường, miệng vẫn không ngừng lải nhải: “Cô Kiều, giả câm giả điếc không phải là hành động sáng suốt. Hy vọng cô đã nghe hết lời khuyên của tôi.”

Ngay lúc đó, trong đầu Kiều Mạt cũng vang lên một giọng nói lải nhải.

“Chào host, rất vui được gặp cô. Tôi là Hệ Thống Nữ Phối, hệ thống gắn kết thân thiết với cô. Cô có thể gọi tôi là Tiểu Thống hoặc Tiểu Phối. Tôi tin rằng với người yêu thích tiểu thuyết xuyên không như cô, những từ như xuyên không, nữ phối, hệ thống hẳn không còn xa lạ.”

Một giọng bên trong, một giọng bên ngoài, hai luồng âm thanh dồn ép khiến cái đầu lải nhải của Kiều Mạt suýt nữa phát nổ.

Cô thầm nghĩ, mình khi còn sống cũng coi như có chút cống hiến, chết đi không được thanh thản đã đành, giờ còn phải chịu cảnh hai người diễn kịch song tấu tra tấn, thật sự quá mức.

May thay quản gia đủ kiêu ngạo khinh thường, sau khi nói với cô một tràng toàn lời vô nghĩa, liền ngẩng cao đầu quay đi. Tai Kiều Mạt lập tức chỉ còn lại một giọng nói duy nhất — giọng của hệ thống. Cô thở phào nhẹ nhõm.

“Tin rằng cô đã nhận ra hoàn cảnh của mình rồi. Chính xác, cô giờ đã trở thành một kẻ xuyên không may mắn, xuyên thành nữ phối độc ác nổi tiếng trong giới tiểu thuyết. Chắc cô không lạ gì với loại nhân vật nữ phối độc ác này, đặc biệt là loại đóng vai thay thế.”

Hệ thống vừa nói xong còn gửi kèm một biểu tượng cảm xúc lấp lánh, thể hiện sự thông minh hài hước của mình.

Có thông minh hài hước hay không thì Kiều Mạt tạm thời chưa bình luận, nhưng với sự tồn tại của nữ phối độc ác, cô lại không hề xa lạ.

Đúng như hệ thống nói, thời học sinh Kiều Mạt cũng chỉ là một học sinh bình thường thích đọc tiểu thuyết, tự nhiên đã đọc không ít những câu chuyện tình yêu máu chó, sến súa, dính dáng triền miên.

Trong mỗi câu chuyện tình yêu đều có một nữ phối độc ác không biết điều, chuyên môn thêm dầu vào lửa cho mối quan hệ nam nữ chính, sẵn sàng dùng cả mạng sống để tô điểm cho khoảnh khắc rực rỡ của tình yêu nam nữ chính, kết cục thường thảm hại vô cùng.

Đặc biệt là loại nữ phối thay thế, lại càng thêm háo danh, giả tạo, tồn tại như một phiên bản giá rẻ, chất lượng thấp của nữ chính, lúc nào cũng làm nền cho nữ chính.

Bọn họ cũng làm đủ chuyện xấu, đủ kiểu bắt nạt, khiêu khích nữ chính, khiến độc giả căm ghét đến mức nghiến răng nghiến lợi, khiến nam chính tỉnh ngộ, và khi kết thúc tiểu thuyết hiện chữ HE, cũng là lúc nữ phối bị giẫm nát dưới đáy.

Còn nhân vật mà Kiều Mạt xuyên vào, chính là người thay thế nữ chính sau khi nữ chính rời đi, bị nam chính nuôi trong biệt thự để giải khuây, cũng là một cách khác để nam chính chứng minh tình yêu dành cho nữ chính.

Dĩ nhiên, Kiều Mạt vẫn giữ thái độ hoài nghi với cái gọi là “tình yêu” ấy.

Hiện tại chính là lúc nữ phối thay thế này biết được sự tồn tại của chính chủ, bắt đầu nhảy qua nhảy lại trước mặt chính chủ và nam chính để tự tìm cái chết.

Bởi vì nữ phối thay thế này quá háo danh, ở biệt thự sang trọng, ăn những món ăn được vận chuyển bằng đường hàng không, tiêu mỗi tháng khoản tiền nuôi dưỡng sáu con số do nam chính chu cấp, nhưng vẫn không hề hạnh phúc. Cô ta muốn trở thành phu nhân của nam chính, hoàn toàn sở hữu những tài sản khiến người ta phải trầm trồ, cũng muốn cướp đi tình yêu khiến người ta ghen tị của nữ chính.

Dù cho nữ phối thay thế này học hành, năng lực đều kém cỏi, xuất thân thấp hèn đến mức rơi xuống bụi đất, nhân phẩm cũng chẳng ra gì.

Nhưng cô ta nghĩ nhiều, nghĩ đẹp quá.

“Tất nhiên, host không cần lo lắng. Bây giờ cô đã sở hữu ‘Hệ Thống Nữ Phối Nghịch Tập’, tức là Tiểu Thống tôi đây. Cô có thể bắt đầu cuộc đời đánh mặt, nghịch tập, cưới cao phú soái vui vẻ rồi.”

“Chỉ cần host cố gắng hoàn thành nhiệm vụ cùng tôi để kiếm điểm tích lũy, cô có thể kích hoạt các kỹ năng mà hệ thống sở hữu, trở thành mỹ nhân tuyệt thế thanh lịch, quyến rũ khiến nam chính lẫn nam phụ đều phát cuồng, còn có thể bước lên đỉnh cao nhân sinh, làm nên sự nghiệp vĩ đại khiến cả thế giới phải kinh ngạc.”

“Cô cũng có thể nói cho hệ thống biết mình thích hướng thành tựu nào, hệ thống sẽ thiết kế khóa học riêng cho cô.”

“Không hứng thú.”

Sau khi nghe hết nguyên nhân kết quả, Kiều Mạt lập tức đưa tay kéo chăn trùm kín đầu, không muốn nghe hệ thống lải nhải thêm nữa.

Đời trước cô đã đủ mệt mỏi, kiếp này thực sự chẳng có hứng thú gì với chuyện làm kinh động cả thế giới.

Còn chuyện thu hút đàn ông, yêu đương…

Kiều Mạt cũng không nghĩ mình có vận may như vậy để chờ được tình yêu chân chính.

Dù sao những người đàn ông từng đuổi theo cô, từng vì cô mà phát điên, không ai là không vì thành quả nghiên cứu khoa học của cô. Kiều Mạt đã sớm cam chịu số phận.

Còn cái gọi là cốt truyện, khi làm một nữ phụ độc ác cũng chẳng có gì không tốt, nằm một chỗ là có ăn có uống, cô ấy mới chẳng có hứng thú để con cá muối nhảy lên, đi tranh đấu phấn đấu làm gì.

“Chủ nhân, chủ nhân……”

Hệ thống ngẩn ra, hoàn toàn không nghĩ tới sẽ nhận được hồi đáp như vậy. Lần đầu tiên trong đời làm nhiệm vụ, nó chẳng có chút kinh nghiệm nào, gặp tình huống này thì phải làm sao đây.

Các tiền bối không phải nói, chủ nhân bị ràng buộc khi nghe thấy sự tồn tại của chúng đều sẽ hưng phấn đến mức không kìm được sao? Tại sao chủ nhân của nó lại khác biệt đến thế chứ!

Hệ thống lại gọi thêm vài tiếng nữa, Kiều Mạt không có nửa phần phản ứng. Hệ thống nhìn kỹ một cái, phát hiện Kiều Mạt vậy mà đã ngủ thiếp đi.

Hệ thống cảm thấy mình chịu đựng sự sỉ nhục và phân biệt đối xử lớn lao, khóc oang oang rồi tan biến trong đầu óc Kiều Mạt.

*

“Ngài, ngài đã trở về.”

Lầu trên, Kiều Mạt đang ngủ an lành hạnh phúc trong chiếc giường king size rộng lớn. Lầu dưới, một chiếc Maybach thấp điệu nhưng xa hoa dừng lại trong sân.

Trên xe ngồi một nam tử tuấn mỹ thần sắc lạnh nhạt, mặc bộ vest đen ngay ngắn, toàn thân được chăm chút đến mức không dính một hạt bụi.

Hắn bước xuống từ trên xe, trước tiên đặt xuống là một chiếc giày da bóng loáng, tiếp theo là đôi chân đều đặn mạnh mẽ được bao bọc trong quần tây. Ống tay áo đính kim cương đen lấp lánh theo động tác đưa tay của chủ nhân.

Hắn sinh ra đã rất tuấn, tuấn đến mức hơi tinh xảo. Da trắng như sữa, lông mày hơi mảnh, song đỉnh mày lại sắc bén, đầy anh khí. Một đôi mắt đen như vực sâu, trầm tĩnh không gợn nửa phần sóng, sống mũi cao hơi thanh tú, môi càng đỏ mọng, toát ra ánh sáng quyến rũ.

Khí chất của hắn càng thêm lạnh nhạt, xa cách, toát ra thần bí sâu lắng khó mà đoán được.

Cũng chính vì hắn cả người gọn gàng, nhanh nhẹn, trầm ổn, lạnh nhạt, lại mang theo loại uy nghi và áp lực cao cao tại thượng, mới làm nhạt đi dung mạo quá mức tuấn tú, khiến người ta cảm thấy khó mà chọc giận, không dễ tiếp cận.

Người đàn ông từ trên xe xuống chính là chủ nhân của Kiều Mạt, cũng là nam chủ mà Kiều Mạt từng chê bai — Giản Lạc Chi.

Nghe thấy lời chào của quản gia, Giản Lạc Chi nhàn nhạt “Ừ” một tiếng, cởi nút áo choàng.

Hắn mặc bộ vest phong cách Anh, bên ngoài khoác áo choàng cùng màu. Nút áo choàng là hai con rắn nhỏ vàng đang cắn nhau, thân rắn toát ra màu sắc lạnh lẽo mà đầy chất cảm.

Màu sắc đơn điệu tối tăm, trang trí đơn giản, càng làm nổi bật hắn trầm ổn tuấn mỹ, tràn đầy uy nghi, giống như một quân chủ cao cao tại thượng.

Quản gia phong cách Anh mặc áo gi-lê lập tức bước lên đón, tiếp lấy áo choàng của Giản Lạc Chi.

Thấy Giản Lạc Chi không nói gì, chỉ ngồi quen thuộc trên ghế sofa uống cà phê, quản gia không nhịn được mà vì tiểu thư Bạch cảm thấy bất bình: “Tiểu thư Kiều đã làm chuyện quá đáng như vậy, vậy mà cố ý gửi ảnh hợp ảnh của ngài và tiểu thư Kiều cho tiểu thư Bạch, còn để lại lời lẽ mạo phạm cho tiểu thư Bạch. Ngài nhất định đang chờ tiểu thư Kiều giải thích chứ.”

“Nhưng vị tiểu thư Kiều này, quả thực không có nửa phần để ngài vào trong lòng, đến bây giờ còn chưa xuất hiện, thật không biết trong đáy lòng cô ấy rốt cuộc có tự biết rõ hay không.”

“Ta nghĩ, ngài nhất định cũng khó mà nhịn được, đã nghĩ kỹ cách trừng phạt tiểu thư Kiều như thế nào rồi.”

“Ừ?”

Giản Lạc Chi nhíu mày, đặt xuống tách cà phê.

Quản gia nói một đống, Giản Lạc Chi lại nghĩ mấy phút, mới nhớ ra trong lời của quản gia tiểu thư Bạch và tiểu thư Kiều rốt cuộc là ai.

Lông mày anh khí của hắn khẽ nhíu lại, biểu tình hơi khó đoán.

Quản gia lại hiểu lầm ý của Giản Lạc Chi, cho rằng Giản Lạc Chi đau lòng tiểu thư Bạch, muốn trừng phạt nặng tiểu thư Kiều không biết tự lượng sức.

Đang lúc quản gia đang hả hê thì Giản Lạc Chi nhàn nhạt nói: “Tự biết rõ là một thứ hiếm có, rất nhiều người đều không có.”

“Giống như hiện tại, ta vậy mà không biết, quản gia của ta đã thay ta quyết định mọi thứ.”

Nụ cười của quản gia đột ngột dừng lại, giống như con vịt bị bóp nghẹt cổ. Hắn đỏ mặt, run rẩy sợ hãi nhìn về phía Giản Lạc Chi: “Ngài, xin lỗi, ta không phải ý này……”

Tuy nhiên chưa đợi quản gia biện bạch thêm, Giản Lạc Chi đã cầm lại tách cà phê: “Ngươi có thể đi rồi, ta không cần một quản gia thay ta quyết định.”

Sau khi đuổi quản gia, Giản Lạc Chi nhẹ nhàng nhấp một ngụm cà phê nhỏ, thưởng thức vị đắng của cà phê đen đậm đà.

Chuyện này quả thực là cần xử lý một chút rồi.

Hắn nghĩ.