Nữ Ngỗ Tác Họa Cốt Chương 824: Bái Đường Thành Thân

Chương 824: Bái Đường Thành Thân

Trong mấy ngày này, Đường Tư kéo Kỷ Vân Thư lên phố chọn đủ loại vải vóc, bận rộn tự chuẩn bị cho mình một bộ giá y thật đẹp!

Hôm nay lại tới tiệm ngọc khí định chọn thêm một đống lớn.

Vệ Dịch vì đã đọc xong sách nên cũng đi cùng.

Thần y Dụ Hoa Các cưới vợ khiến cho nửa kinh thành đều biết chuyện. Lão bản tiệm ngọc khí thấy Đường Tư đi cùng Kỷ đại nhân thì vội vàng mang những thứ tốt nhất trong tiệm ra.

Từng thứ một được bày trên quầy.

"Mạc phu nhân, biết bà sắp thành thân rồi, bà xem này, đây là ngọc tốt nhất tiệm bọn ta, bảo đảm bà sẽ hài lòng."

Một câu "Mạc phu nhân" gọi đến mức nàng tâm hoa nộ phóng, cười không khép được miệng.

Nhưng người Hầu Liêu không chú trọng ngọc ngà gì, xuất giá đều mang theo binh khí và rượu mạnh, cho nên việc đến chọn ngọc cũng chỉ là làm theo thủ tục.

Nàng nhìn vài cái rồi chỉ vào mấy thứ: "Lấy những thứ này đi."

Vô cùng tùy ý!

Kỷ Vân Thư vội nói: "Đây là thành thân, chuyện cả đời, sao có thể tùy tiện qua loa như vậy được?"

"Chẳng phải chỉ là mấy miếng ngọc thôi sao? Ta cũng không thích đeo, chỉ có người Trung Nguyên các người mới cầu kỳ, nếu không bọn ta trực tiếp mổ mấy con dê, uống chút rượu là xong rồi. Hơn nữa, ngọc này có thể làm gì? Còn không bằng một con chuyết thủ cho tự tại."

Kỷ Vân Thư: "..."

Thực ra lời này cũng chẳng có gì sai!

Nhưng Vệ Dịch lại đi tới trước một cái quầy khác, cầm lấy một chiếc vòng tay bằng ngọc, quan sát kỹ lưỡng.

Kỷ Vân Thư thấy vậy liền hỏi: "Thích sao?"

"Chọn cho Đường cô nương." Hắn giải thích, "Đây là Ngọc Hựu Nham, thuộc loại xà văn thạch, màu sắc rất nhiều, nhưng thông thường loại màu xanh lục bán trong suốt là tốt nhất, sau khi mài bóng sẽ có ánh sáp, tinh tế, bền chắc, độ trong suốt tốt, đại diện cho ý nghĩa ưu ái và trân trọng, cho nên chọn cái này là tốt nhất, lại không đắt."

Chưởng quỹ kinh ngạc: "Vị công tử này là người trong nghề rồi!"

"Ta không phải."

"Nhưng thông thường nếu không chuyên làm nghề này thì căn bản không hiểu được những thứ đó."

"Ta đọc được từ trong sách."

Vệ Dịch cười cho qua chuyện.

Đường Tư hơi kinh ngạc, lấy chiếc vòng từ tay hắn, nhìn một chút rồi nói: "Được đấy tiểu tử, đọc sách vài ngày mà ngay cả đây là ngọc gì cũng biết, được, vậy ta lấy cái này."

Nàng ném cho chưởng quỹ gói lại.

Sau đó, nàng lại nhờ Vệ Dịch chọn thêm vài món.

Mà Vệ Dịch lại âm thầm tự mình mua một chiếc trâm cài, giấu trong ngực không để Đường Tư và Kỷ Vân Thư biết.

Mọi thứ đã được sắm sửa chỉnh tề, cuối cùng cũng đến ngày đại hỉ. Dụ Hoa Các chăng đèn kết hoa, nơi nơi hỉ khí lâm môn, bên ngoài càng là chiêng trống vang trời, khách khứa tấp nập, người đến chúc mừng đủ mọi tầng lớp. Vì phụ thân Mạc Nhược năm xưa là ngự y nên có rất nhiều quan viên trong triều đến dự, còn có bằng hữu hắn kết giao trên giang hồ, những bệnh nhân từng được hắn chữa khỏi, các đại hộ thương gia... người đông đến mức tưởng như dẫm nát cả ngưỡng cửa, lễ vật nhiều không đếm xuể, chất cao như núi, đám tiểu đồng ngay cả thời gian uống nước cũng không có, bận rộn tiếp đãi khách khứa.

Hậu viện ít nhiều cũng đã bày ra khoảng hai mươi bàn.

Đường Tư ngồi kiệu từ Dung Vương phủ xuất giá, nàng ngồi bên trong, đầu đội khăn voan đỏ, hai tay căng thẳng đan vào nhau đặt trên đùi, lòng bàn tay đầy mồ hôi, vừa lo lắng vừa hưng phấn, ngay cả thở mạnh cũng không dám. Cứ như vậy nàng được khiêng tới Dụ Hoa Các, theo một tiếng "đông" gõ vào cửa kiệu, rèm kiệu được người ta vén lên, hỉ nương dắt nàng xuống, đặt vào tay nàng một dải lụa đỏ.

Đầu kia dải lụa đỏ là Mạc Nhược.

Hắn mặc một bộ hỉ bào đỏ rực, mặt mày hớn hở, đặc biệt tinh anh, nhìn vị nương tử đang đội khăn voan đỏ, mặc giá y đỏ thắm trước mắt, trong mắt tràn đầy mong đợi.

Hỉ nương ở bên cạnh nhắc nhở: "Tân lang quan có thể đưa tân nương vào trong rồi."

Hắn lúc này mới dắt Đường Tư cẩn thận đi vào.

Bước qua chậu than, vẩy nước cam lộ, đi tới giữa sảnh.

Đường phụ mặt mày rạng rỡ ngồi trên cao đường.

"Nhất bái thiên địa."

"Nhị bái cao đường."

"Phu thê giao bái."

Hai người đối bái dập đầu, vì khoảng cách quá gần nên đã va đầu vào nhau.

"Ư!"

Đường Tư đau trán, đang định vén khăn voan đỏ lên thì bị Mạc Nhược ngăn lại, nhỏ giọng nói: "Không được vén."

"Đau."

"Nhịn đi."

Nhịn thì nhịn vậy!

"Đưa vào động phòng."

Hai người đứng dậy, hỉ nương dìu Đường Tư đi về phía động phòng.

Toàn bộ Dụ Hoa Các náo nhiệt phi thường, uống rượu oẳn tù tì, hát ca trợ hứng, ngâm thơ đối đáp, so tài thư pháp...

Kẻ làm ăn bắt đầu mời rượu lôi kéo quan viên!

Kẻ làm quan nhỏ bắt đầu nịnh bợ cấp trên trực tiếp!

Những bá tánh bình thường đến chúc mừng thì dắt díu cả gia đình ăn uống thỏa thuê!

Cảnh tượng vô cùng tráng lệ.

Mạc Nhược lười đi mời rượu từng người, dứt khoát kéo Cảnh Dung tới hành lang vắng người, xách theo mấy vò rượu bắt đầu trò chuyện vui vẻ.

"Không ngờ người thành thân trước lại là ta."

"Chúc mừng."

"Đa tạ."

Hai người chạm chén.

Mỗi người uống cạn một hơi.

Cảnh Dung ngửa đầu nhìn lồng đèn đỏ rực trên đỉnh đầu, khóe miệng Cảnh Dung dần hiện ra một nụ cười: "Sau này ngươi và Đường cô nương hãy sống cho thật tốt, dù là chữa bệnh cứu người hay là tiêu dao thiên hạ thì đều là lựa chọn không tồi."

"Chỉ sợ sự việc không như ý người!"

"Vì sao?"

"Ngươi còn chưa ổn định, ta sao có thể độc hưởng hạnh phúc?"

Cảnh Dung cười cười: "Sắp rồi."

Theo hắn thấy, quả thực là sắp rồi.

Nhưng Mạc Nhược bỗng nhiên gọi hắn một tiếng rất nghiêm túc: "Cảnh Dung."

"Chuyện gì?"

"Nếu quyết định của ta là sai, ngươi có tha thứ cho ta không?" Mạc Nhược hỏi.

Cảnh Dung: "..."

"Ta đang nói... là chuyện của Cảnh Hiền."

Cảnh Dung im lặng một lát rồi duỗi chân đá vào đùi hắn một cái, nói: "Ngươi nói cái gì vậy! Đó là quyết định của chính ta."

"Vậy ngươi không muốn biết rốt cuộc y và Vu phu tử có quan hệ gì sao? Tại sao Vu phu tử lại để học trò của mình trợ giúp y trong triều? Bệnh của y? Những con bồ câu của y? Ngươi đều không muốn biết nữa sao?"

"Ta nên biết cái gì?" Cảnh Dung hỏi ngược lại hắn một câu, sau đó uống một ngụm rượu, mỉm cười, "Chỉ cần y có thể làm được trung hiếu lưỡng toàn, đem hoàng vị chắp tay nhường cho y thì đã sao?"

Tiếp tục uống rượu!

Ánh mắt Mạc Nhược trầm xuống, rốt cuộc không nói thêm gì nữa.

...

Phía bên kia, Kỷ Vân Thư bị mấy vị đại thần trong triều vây quanh, mọi người không ngớt lời khen ngợi nàng, lại vừa mời rượu.

Nàng lần lượt từ chối, chỉ đành lấy trà thay rượu!

"Kỷ đại nhân đã lâu không lộ diện, vẫn luôn bận rộn với "Lâm Kinh Án", không biết vụ án thế nào rồi?"

"Sắp xong rồi!"

"Kỷ đại nhân hiện nay là Đề điểm hình ngục ty, lại được Hoàng thượng và Dung Vương tin tưởng, sau này mong đại nhân nói giúp vài câu tốt đẹp."

"Quá khen, quá khen."

Nàng thủy chung giữ nụ cười trên môi.

Người vây quanh ngày càng nhiều, mắt thấy sắp không thoát thân được nữa, một bàn tay lớn từ trong đám đông vươn ra, nắm chặt lấy cổ tay mịn màng nàng, hơi dùng lực đưa nàng ra khỏi đám đông. Bóng lưng cao lớn kia chắn trước mặt nàng, y phục phiêu dật, dải buộc tóc màu xám trên búi tóc cao khẽ bay phất phơ, thỉnh thoảng lướt qua khuôn mặt nàng. Trong u minh dường như có một sức mạnh dẫn dắt nàng đi theo bước chân người đó không ngừng tiến về phía trước, mà người đó thì gạt đi mọi trở ngại trước mặt, nắm tay nàng, bảo vệ nàng, đưa nàng rời khỏi vòng xoáy đang ngày càng lớn dần này trước mặt bao nhiêu người. Cho đến khi tới một nơi không người mới dừng lại!