Quái Phi Thiên Hạ Chương 1664: Nhòm ngó Tử Linh Châu

“Mụ ta muốn sát hại con trai ông, cũng là do Nguyên gia các người diệt tộc người ta trước!” Trong lòng Dạ Dao Quang có chút phản cảm, vừa rồi Đóa Kỳ Mã đã định để họ đi, sinh tử vốn dĩ...

“Nếu mụ ta có bản lĩnh, cũng có thể diệt tộc Nguyên gia ta.” Nguyên Đỉnh khinh miệt nói, “Thật không ngờ hạng người lãnh mạc như Hư Cốc lại nuôi dạy ra một đứa con gái có lòng từ bi hỉ xả như vậy. Ngươi còn trẻ người non dạ, hành động bốc đồng ngày hôm nay lão phu sẽ không chấp nhặt với ngươi. Phải biết rằng thế gian này xưa nay luôn là cường giả vi tôn, năng giả sinh tồn. Bản thân yếu đuối vô năng thì không thể oán trách kẻ khác ỷ mạnh hiếp yếu.”

“Không chấp nhặt với ta? Chẳng phải ông đã từng ra tay với ta một lần rồi sao?” Dạ Dao Quang lạnh lùng cười.

Lời của Dạ Dao Quang khiến cơ thể Nguyên Dịch cứng đờ, ánh mắt Ôn Đình Trạm cũng trở nên lạnh lẽo.

Nguyên Đỉnh trái lại bật cười sảng khoái: “Ha ha ha ha, quả là thông minh và nhạy bén, không sai, là lão phu ra tay. Có điều lão phu chưa có ý định lấy mạng ngươi, ít nhất hiện tại vẫn chưa phải lúc.”

Nói đoạn, bóng dáng Nguyên Đỉnh biến mất. Theo sự biến mất của lão, ngọn lửa quanh người Nguyên Dịch cũng lụi tắt, và Đóa Kỳ Mã cũng đã tan thành mây khói. Dạ Dao Quang nhắm mắt lại không nói gì. Thực ra nàng cũng không hề có ý định cứu Đóa Kỳ Mã, chỉ là có chút chướng mắt, nhưng dù sao đây cũng là ân oán giữa Nguyên gia và Hắc Vu tộc, chẳng liên quan gì đến nàng.

“Làm sao cô biết được?” Nguyên Dịch bước đến trước mặt Dạ Dao Quang, trầm giọng hỏi.

“Ngươi có bị điên thì mới ở trước mặt bao nhiêu người, lại trong lúc ta đang ra tay giúp ngươi mà đòi lấy mạng ta?” Dạ Dao Quang lườm Nguyên Dịch một cái. Lúc nàng dẫn lôi xong đã cảm thấy có chút kỳ quái, Nguyên Dịch có phát điên đi chăng nữa, dù có hận nàng đến đâu, muốn nàng chết đến mức nào, cũng chẳng đến mức dùng cách đó. Sau này, khi Nguyên Dịch đột phá Lôi chi linh, khí lực rõ ràng cao hơn tu vi của hắn, ở khoảng cách gần như vậy, Dạ Dao Quang đương nhiên có thể cảm nhận được.

Giờ nghĩ lại, chắc hẳn lúc đó khi Nguyên Dịch chuẩn bị tiến vào quỷ thành và thử nghiệm Lôi chi linh, đã dùng bí thuật của Nguyên gia liên lạc được với Nguyên Đỉnh. Còn việc Nguyên Đỉnh tại sao lại nổi cơn tam bành như vậy thì Dạ Dao Quang không thể biết được.

“Lôi Linh Châu!” Đúng lúc này, từ trong đại điện vang lên một tiếng kinh hô.

Dạ Dao Quang xoay người nhìn theo tiếng động, chỉ thấy giữa đại điện, một phương thạch đài từ từ dâng lên. Thạch đài cao chừng nửa người, dài như một chiếc giường đá. Ngay chính giữa giường đá, treo lơ lửng chính là Lôi Linh Châu. Viên châu màu tím đen, điện quang lượn lờ xung quanh, vừa xuất hiện đã khiến cả đại điện sáng bừng lên.

Mọi người không kìm được mà vây quanh, ngay cả đám thuộc hạ bị thương của Nguyên Dịch cũng dìu dắt nhau tiến lên phía trước.

Dạ Dao Quang nhìn viên Lôi Linh Châu kia, ngoại trừ màu sắc và sức mạnh dao động bên trong, nó gần như đúc cùng một khuôn với Tử Linh Châu. Sự hiện diện của nó khiến Tử Linh Châu trong ngực nàng có chút xao động, tựa như gặp được đồng loại, muốn lao ra phân cao thấp, để Lôi Linh Châu biết ai mới là vương. Dạ Dao Quang phải tốn không ít công sức mới trấn áp được nó xuống. Có nhiều người nhà họ Nguyên ở đây, Nguyên thị nhất tộc vì Lôi Linh Châu mà có thể diệt cả Hắc Vu tộc, tuy Nguyên Đỉnh và Nguyên Dịch không làm ra những chuyện như Nguyên quốc sư, nhưng nghĩ đến lời nói vừa rồi của Nguyên Đỉnh, Dạ Dao Quang cảm thấy chuyện nàng mang theo Tử Linh Châu tuyệt đối không thể để người nhà họ Nguyên biết được.

Ngay lúc Dạ Dao Quang đang trấn áp Tử Linh Châu đang rục rịch, Nguyên Dịch đã đưa tay ra. Hắn bao phủ ngũ hành chi khí hùng hậu xuyên qua từng tầng lôi điện, nắm lấy Lôi Linh Châu. Ngay khi hắn gắng sức muốn chộp lấy nó, dị biến đột ngột xảy ra.

Tiếng sấm rền vang không dứt trên không trung, từng cụm lôi điện của Lôi Linh Châu đan xen càng thêm mãnh liệt, càng thêm cuồng bạo. Cả đại điện tràn ngập ánh sáng do lôi điện phát ra.

"Ầm ầm ——"

Tiếng sấm điếc tai như từ xa vọng lại gần. Nhìn điện quang trắng bệch lượn lờ quanh Lôi Linh Châu dần biến thành màu đỏ tươi như máu, sắc mặt một vị lão giả đi cùng Nguyên Dịch trong ánh lôi đỏ rực bỗng trở nên trắng bệch đáng sợ: "Đây là... đây là Độ Lôi Kiếp!"

Dạ Dao Quang vô cùng kinh ngạc, Nguyên Dịch làm sao đã đến Độ Kiếp kỳ? Mà ở đây cũng không có ai độ kiếp, chẳng lẽ thần thức của Nguyên Đỉnh vẫn còn trên người Nguyên Dịch? Dạ Dao Quang quan sát kỹ, thấy không giống, vậy lôi kiếp này từ đâu mà đến?

Trong lúc mọi người còn đang bách tư bất đắc kỳ giải, lôi điện càng thêm rõ rệt, tiếng sấm trên cao cũng càng lúc càng gần, Ôn Đình Trạm nắm lấy tay Dạ Dao Quang, dùng ánh mắt ra hiệu nàng nhìn về phía thạch đài to bằng chiếc giường dưới chân Lôi Linh Châu.

Thạch đài dần xuất hiện dấu hiệu rạn nứt, theo sự dày đặc của lôi điện, đại điện bắt đầu rung chuyển. Phía trên thạch đài nổ tung sau một tiếng sấm rền, lúc này mọi người mới thấy thạch đài đó vốn là một cỗ thạch quan, bên trong thạch quan là một nữ tử tóc đen, hai tay đan chéo trước ngực, đang an nhiên say ngủ.

"Là ả!" Vừa nhìn thấy dung nhan nữ tử này, sắc mặt Tang Cơ Hủ liền đại biến, "Ả chính là kẻ đã trộm đi bí pháp của tộc ta!"

Tang Cơ Hủ ở độ tuổi này tự nhiên chưa từng thấy qua bản tôn của nữ tử này, nhưng vì thứ bị mất là bí pháp quan trọng nhất của trại, năm đó sư tổ của Tang Cơ Hủ đã vẽ lại dung mạo của ả, tất cả những người trong trại có tư cách ra ngoài rèn luyện đều phải ghi nhớ kỹ dung mạo này vào lòng, một khi phát hiện tung tích phải lập tức truyền tin về trại để truy hồi bí pháp bị thất lạc. Cho nên Tang Cơ Hủ liếc mắt một cái đã nhận ra ngay.

Trong ký ức của Tả Ký cũng có người này, Diệu Tinh cũng có ấn tượng.

Dạ Dao Quang nhìn người vốn đang tĩnh lặng như đang ngủ, đột nhiên ngón tay và hàng mi khẽ run rẩy. Đây tuyệt đối không phải là ảo giác do đại điện rung chuyển tạo ra, mà là nữ tử này thực sự có dấu hiệu tỉnh lại: "Chẳng lẽ người muốn độ kiếp là ả?"

Nhưng ả không phải là người tu hành, cho dù sau đó có trộm đi bí pháp của Miêu tộc, tu luyện được chút manh mối, cũng không thể chỉ dựa vào một cuốn bí pháp mà trở nên phi phàm đến thế, thậm chí có thể phong ấn thần hồn, chờ đợi ngày độ kiếp. Chỉ trong vòng bảy tám mươi năm ngắn ngủi, ả từ một phàm nhân đã trở thành người tu hành ở Độ Kiếp kỳ sao?

Dạ Dao Quang không tin, vả lại những thứ gặp trước đó đều là bán thành phẩm, ả ngay cả đạo chế cổ còn chưa thấu triệt, lấy đâu ra bản lĩnh này?

"Là Đóa Kỳ Mã." Ôn Đình Trạm trầm giọng nói bên tai Dạ Dao Quang.

Dạ Dao Quang kinh ngạc nhìn hắn, hắn gật đầu chắc nịch với nàng. Đóa Kỳ Mã là hậu duệ của Hắc Vu tộc, ả có thể trốn thoát khỏi tay Nguyên quốc sư, còn trộm đi Lôi Linh Châu, ả đã từng nói đã tìm được một người vô cùng phù hợp với mình để dưỡng ở đây, chờ đợi một cơ hội trọng sinh.

Người ả tìm chắc hẳn là nữ tử nằm trong thạch quan kia, mà người bị Nguyên Đỉnh giết chết có lẽ không phải là toàn bộ thần hồn của Đóa Kỳ Mã.

Như vậy có thể giải thích tại sao với tu vi của Đóa Kỳ Mã lại bị Âm Dương song châu của nàng và Ôn Đình Trạm kiềm chế, không tiếc sử dụng đến Vu cảnh.