Nữ Ngỗ Tác Họa Cốt Chương 817: Sắp Xong Rồi
Chương 817: Sắp Xong Rồi
Người dẫn đầu?
Ánh mắt Kỷ Vân Thư nhìn hắn đầy vẻ khốn hoặc.
Cảnh Dung nói: "Phụ hoàng vốn định phái Cừu đại nhân Binh bộ dẫn binh đi, nhưng đột nhiên có người đích thân thỉnh mệnh, giành lấy việc này."
"Ai?"
"Nàng đoán thử xem."
Nàng bình thường vẽ chân dung đã đủ hại não rồi, giờ còn bắt nàng đoán.
Được rồi, đoán thì đoán! Nàng suy nghĩ một hồi, trong lòng cân nhắc, miệng lẩm bẩm: "Chàng ngay cả triều phục cũng chưa thay đã tới đây, nghĩ lại người đó nhất định khiến chàng và các quan viên triều đình đều rất kinh ngạc và bất ngờ, chắc hẳn là một người không hay lên tiếng, thậm chí không thích nổi bật, ừm... là một quan mới? Nhưng trong triều gần đây cũng không có quan viên mới nào nhập chức! Huống hồ đây còn là một việc khổ sai, rất nhiều người đều có thể tránh thì tránh, không ai chủ động xông lên phía trước, vậy thì cân nhắc đi cân nhắc lại, cũng chỉ có một người thôi, đó chính là... Hiền Vương."
Phân tích vô cùng hợp lý!
Cảnh Dung gật đầu: "Cái đầu nhỏ của nàng quả nhiên linh hoạt."
Chứng minh nàng thực sự đã đoán đúng!
Nhưng -
Kỷ Vân Thư không hiểu lắm: "Y chẳng phải mới vào triều một hai tháng sao? Nghe nói ở trên triều cũng rất quy củ, sao bây giờ nhiệm vụ lớn như vậy cũng dám nhận?"
Không muốn sống nữa sao?
Cảnh Dung nói: "Một hai tháng nay, y quả thực hiếu học, những chỗ không hiểu về việc triều chính trước đây cũng luôn học hỏi, đối với các đại thần trong triều khiêm nhường lễ phép, có những việc cũng không tranh không đoạt, những việc làm đều là vì quốc vì dân, thực sự không nhìn ra dã tâm của Cảnh Diệc năm đó, các đại thần trong triều cũng dần dần bớt đi vài phần thành kiến với y, mà hôm nay y đột nhiên nhận lấy việc này, ước chừng cũng là muốn thể hiện năng lực của bản thân, nhưng suy cho cùng cũng không phải việc xấu."
"Chàng đã có lòng giúp y đăng cơ, lần này việc này chính là để kiểm nghiệm, xem thử y rốt cuộc là minh quân hay là hôn quân? Trong lòng chàng cũng có cái nhìn rõ ràng, sớm làm phòng bị, chỉ là, Hiền Vương dù sao cũng sống lâu trong thâm cung, lại là nghé con mới đẻ, chưa trải sự đời, nếu không có người giúp y, chỉ sợ lần này y sức lực không đủ, thùng nước này xách không nổi, vạn nhất lắc lư hết ra ngoài, lại thành chữa lợn lành thành lợn què." Kỷ Vân Thư phân tích lợi hại.
Nhưng -
Cảnh Dung lại nhìn vào đôi mắt nàng, khóe miệng đột nhiên hiện lên một nụ cười sâu sắc: "Nàng là đang lo lắng cho y?"
"Ta chỉ là nói sự thật."
"Vậy sao?"
"Chàng đừng có nghĩ ngợi lung tung." Kỷ Vân Thư lườm hắn một cái, cái tên này đúng là tìm mọi cách để ăn giấm.
Cảnh Dung bị dáng vẻ của nàng làm cho bật cười, đám mây đen trong lòng vừa rồi dường như bị nàng quét sạch đi.
Đang định mở miệng -
Bên ngoài có một tiểu sai đi tới thông báo: "Vương gia, Hiền Vương ở bên ngoài cầu kiến."
Hửm?
Nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến ngay?
Hai người đối thị một cái.
Ngay sau đó, Cảnh Dung hướng về phía tiểu sai gật đầu: "Đi mời Hiền Vương đến đại sảnh chờ đợi, bản vương thay bộ y phục rồi sẽ tới."
"Vâng."
Tiểu sai đi rồi.
Cảnh Dung căn bản không có ý định đi thay quần áo, thong thả uống thêm một chén trà.
Kỷ Vân Thư nhìn thấy, hỏi: "Không đi sao?"
"Chờ chút."
"Nhưng người đã đến rồi."
"Y đợi xuất cung mất mười bốn năm, lẽ nào chút thời gian này cũng không đợi được?" Cảnh Dung hỏi ngược lại.
Câu này không có gì sai.
Nhưng, Kỷ Vân Thư nghĩ nghĩ, không hiểu: "Hiền Vương lúc này tới tìm chàng là vì chuyện gì?"
"Cầu bá điểm đăng."
Cầu bá điểm đăng?
Bốn chữ từ miệng hắn chậm rãi thốt ra, mang theo cảm giác quỷ dị.
...
Lúc này, Cảnh Hiền đang đi theo tiểu sai từ cửa vào.
Y khoác áo choàng, bước những bước nhỏ đi theo, vừa đi vừa nhìn.
Trúc Khe Viên này ngay cạnh lối vào có một rừng trúc nhỏ, gió lạnh thổi qua, xào xạc vang lên, nhưng không cảm thấy âm u, ngược lại giống như tiếng chuông êm tai dễ nghe, nhưng nơi này không so được với Dung Vương phủ, vị trí địa lý hơi hẻo lánh, trạch tử cũng không lớn, kiến trúc bày biện đều khá cũ kỹ, nhưng bố cục được bố trí vô cùng nhã nhặn, nhiều vật dụng nhìn qua là đồ cũ, nhưng trang trí lại cực kỳ tinh tế nhã nhặn, toát lên cảm giác cổ xưa phác thực.
Y không ngờ, Cảnh Dung vậy mà lại vì một nữ nhân mà từ bỏ giường lớn của Dung Vương phủ, chạy tới đây ở.
Sức mạnh của tình yêu quả thực rất lớn!
"Hiền Vương mời đi bên này."
Tiểu sai dẫn y đến đại sảnh ngồi xuống, vội vàng dâng trà và điểm tâm.
Y cũng vô cùng khách khí, nói lời cảm ơn, trên mặt luôn mang theo nụ cười ôn hòa khiêm tốn.
"Hiền Vương chờ một chút, Vương gia nói sau khi thay triều phục sẽ lập tức tới ngay."
"Được."
Tiểu sai đang định đi ra, y đột nhiên hỏi một câu: "Đúng rồi, Vương gia nhà ngươi tới đây ở bao lâu rồi?"
Tiểu sai nhướng mắt tính toán: "Dù sao cũng rất lâu rồi, tóm lại Kỷ đại nhân tới đây bao lâu thì Vương gia đã tới đây bấy lâu rồi."
"Vậy Kỷ đại nhân hiện tại có phải mỗi ngày đều đang điều tra "Lâm Kinh Án" không?"
"Đúng vậy, thường xuyên bận rộn đến rất muộn."
"Điều tra thế nào rồi? Chân dung đã ra chưa? Rốt cuộc là thiếu mất ai? Vụ án có manh mối gì không?" Y hỏi dồn dập một chuỗi, thân mình cũng không tự chủ được mà hơi rướn về phía trước.
Ngữ khí nghe qua vô cùng quan tâm.
Có thể thấy y rất để tâm đến "Lâm Kinh Án".
Tiểu sai bị một chuỗi câu hỏi đập tới có chút phản ứng không kịp, ngước mắt suy nghĩ một hồi, sắp xếp lại một phen mới lắc đầu: "Điều tra thế nào thì không biết, nhưng nghe nói sắp xong rồi."
"Sắp xong rồi?"
"Đúng vậy!"
Ánh mắt Cảnh Hiền rũ xuống, khóe miệng hiện lên một nụ cười khó có thể nhận ra.
Sắp xong rồi! Sắp xong rồi!
Giống như con đường mình đang đi cuối cùng cũng sắp đến tận cùng rồi.
Y thầm thở hắt ra một hơi.
Tiểu sai cũng không nói nhiều, lặng lẽ lui xuống.
Mà Cảnh Hiền ở đây đợi rất lâu, mãi đến khi chén trà nóng hổi dần dần nguội lạnh cũng không thấy Cảnh Dung tới.
Y liền vội vàng nói với tiểu sai ở cửa: "Nếu Dung Vương đang bận thì ta sẽ quay lại sau."
Tiểu sai vừa định trả lời -
Cảnh Dung tới rồi!
Vừa vào, liền vô cùng áy náy nói: "Đến lâu rồi phải không? Vừa rồi ta ở bên kia bận chút việc nên bị chậm trễ."
Cảnh Hiền: "Không có, ta cũng vừa mới đến."
"Vậy thì tốt." Hắn ngồi xuống, lại liếc nhìn chén trà đặt trước mặt Cảnh Hiền, thần sắc lập tức căng thẳng, quát mắng tiểu sai: "Ngươi làm việc kiểu gì vậy? Không thấy trà của Hiền Vương đã lạnh rồi sao? Sao còn chưa đi đổi?"
Ngữ khí rất nặng!
Đại nộ.
Tiểu sai run rẩy, cúi đầu, rõ ràng có chút bị dọa sợ.
Trong lòng nghĩ, Vương gia hôm nay là uống nhầm thuốc nổ gì sao?
"Vâng, vâng, là lỗi của tiểu nhân."
"Vậy còn không mau đi đổi."
"Tiểu nhân đi đổi ngay đây." Tiểu sai khom lưng, vội vàng đi đổi trà nóng.
Cảnh Hiền có chút lúng túng, vội vàng nói: "Huynh việc gì phải tức giận với hắn? Trà nóng hay trà lạnh cũng không có gì khác biệt."
"Sao lại không có khác biệt?" Sắc mặt Cảnh Dung chính trực: "Ngươi tới phủ chính là khách, mà bọn họ ngay cả đạo đãi khách cũng không biết, tự nhiên nên dạy dỗ một phen, nếu không phải ngươi ở đây, ta vừa rồi đã lôi hắn ra đánh bản tử rồi."
"..."
Cảnh Hiền câm nín.
"Đúng rồi, ngươi tới tìm ta có việc gì?"
Y vội vàng nói rõ ý định đến: "Thực ra... là vì chuyện trên triều đình hôm nay."
"Chuyện sơn tặc Thiểm Tây?"
"Phải!"
