Hương Vị Cà Phê Chương 06 - Typica

“Em thấy mẻ cà phê này khá ok.” Đại Sơn nói. “Anh dùng thử xem.”

“Loại gì vậy em?” Hải Đông cầm túi cà phê lên nhìn.

Đại Sơn nhìn sang Hạ Vân. “Dạ, hạt Typica ở Lâm Đồng.” Cu cậu đọc các nốt hương. “Hoa, Thảo Mộc, Mật Ong, Socola. Sao nhìn bạn em nghiêm túc vậy anh?” Chăm chú ngửi các loại bột cà phê và các lọ mùi mà quên luôn mọi thứ xung quanh.

Hải Đông khẽ cười. “Thì còn lí do nào nữa.”

Đại Sơn liền nghĩ đến Gia Phúc. “Thằng đó mới lên đây hả anh?”

Hải Đông lắc đầu. “Không, nhưng cu cậu xuất hiện thông qua lời nói của người khác.” Anh bỗng tò mò. “Thế farm em sao rồi? Có định tham gia GCF sắp tới không?”

Mọi chuyện diễn ra ở vùng này đều được lan truyền rất nhanh nên việc farm X như thế nào, dù không muốn tìm hiểu nhưng Đại Sơn vẫn nghe mọi người bàn tán với nhau. Việc anh Đông hỏi như vậy, cu cậu cũng hiểu ý của anh là gì.

“Có chứ anh.” Đại Sơn nhếch môi cười. “Bên em năm nay cũng dữ dằn lắm đó.”

Nhân viên giao hàng bước vào. “Hải Đông có bưu kiện này.”

“Vân ơi.” Hải Đông biết đây là cuốn tạp chí mà anh Chính bảo sẽ gởi lên làm quà. “Vân.”

Đại Sơn nói lớn. “Bị điếc hay gì mà không nghe mày?”

Hạ Vân đi tới liếc mắt. “Điếc cái đầu mày.”

“Anh Chính gởi quà cho em này.” Hải Đông đưa bưu kiện.

“Hành Trình Trở Thành Master”, cô đọc thầm tiêu đề rồi nhớ lại những gì phóng viên Chính nói với mình, “em thần tượng vị Master nào”. Khi cô nói mình không biết vị nào cả, phóng viên Chính trố mắt ngạc nhiên nhìn cô. Cũng phải thôi, ai cũng nghĩ người tham gia cuộc thi ít nhất sẽ tìm hiểu những thứ cơ bản. Lấy tấm gương của những vị Master xuất chúng để noi theo hoặc ít nhất xem họ là mục tiêu để phấn đấu. Cô tham gia cuộc thi chỉ bởi vì Gia Phúc.

Những trang đầu của tạp chí kể về thể lệ và nội quy cuộc thi. Những trang sau kể về những người đã đạt được danh hiệu Master tính đến thời điểm hiện tại. Đây không phải là cuộc thi đấu loại nhau để tìm ra người chiến thắng. Đây là cuộc thi mà những thí sinh tham dự sau khi vượt qua vòng đấu cuối cùng sẽ đạt được danh hiệu Master.

Chính vì vậy có kì thi đến tận ba người cùng trở thành Master và trở thành kì thi có nhiều người đạt được danh hiệu nhất. Nhưng cũng có những kì thi mà không có ai đạt được danh hiệu nào. Chẳng hạn như hai kì thi liên tiếp vừa qua hay gần cả thập kỉ mới có được một người Master xuất hiện như nhiều năm về trước.

Trong số những vị Master cô đã đọc, có một vị Master cô rất ấn tượng đó là Quý Ngài Kiên Trì. Sau ba lần tham dự, đến lần thứ tư ông mới đạt được danh hiệu nên người ta mới đặt biệt danh đó cho ông.

Nếu Gia Phúc trở thành Master, anh chàng cũng sẽ in tên mình trên tạp chí. Thiên Tài, cô nghĩ họ sẽ đặt biệt danh đó. Vì mặc dù chưa chiến thắng nhưng sau nhiều năm tham dự các lễ hội, cuộc thi, hội nghị, sự kiện về cà phê, Gia Phúc đã được mọi người tôn vinh là thiên tài trong giới khi ở một độ tuổi còn rất trẻ.

Lại nói về phóng viên Chính, sau khi tan ca, ông và các đồng nghiệp tụ họp trong một quán nhậu gần trụ sở. Đây là nơi mà trước kia ông cùng mọi người hay ngồi, lúc phóng viên Nguyệt còn sống, lúc tòa soạn luôn đầy ắp tiếng cười và những bài báo với các lập luận sắc bén từng được in.

“Bài báo lần này của em khá hay đó Ái.” Phóng viên Trí khen ngợi.

Phóng viên Ái lúc này đã ngà say. “Bài báo hay nhất của em vẫn chưa được xuất bản đâu.”

Phóng viên Trí ngầm đoán. “Em vẫn còn theo 0844 à?”

“Anh biết không.” Phóng viên Ái quơ tay. “Em đã cố gắng nhiều lần liên lạc nhưng anh ta luôn tìm mọi cách né tránh.”

Phóng viên Chính bỗng nhận ra. “Đúng rồi.”

Phóng viên Trí giật mình. “Gì vậy cha?”

Phóng viên Chính thổ nhẹ tay lên bàn. “Đúng là 0844 rồi.”

“Thì đang nói 0844 mà.” Phóng viên Trí cảm thấy gì đó sai sai. Mọi khi là đô trưởng, sao nay cha Chính lại say sớm vậy. Chẳng lẽ trúng gió.

“Không phải.” Phóng viên Chính hớn hở. “Là 0844 trên kia cơ.” Thấy vẻ mặt các đồng nghiệp của mình ngơ ngác, phóng viên Chính liền giải thích. “0844 trên nhà Hải Đông ấy. Cái cậu nam đội mũ lưỡi trai, hay ngồi một góc bên cửa sổ quay lưng về phía cửa.” Ông khẳng định. “Cậu ta chính là 0844.”

Phóng viên Trí nhíu mày nghĩ ngợi. “Đúng ha.” Hèn gì lần đầu tiên chạm mặt ông đã thấy nghi rồi. “Đúng là cậu ta rồi.”

Phóng viên Ái mắt nhắm, mắt mở. “Ai? Cậu nào? Đang nói 0844 mà.”

Trong khi đó, Nam Dương vừa vào quán thì bên ngoài trời bỗng nổi sấm chớp liên tục. “Cho anh như mọi khi.” Bia và ít đồ nhắm

Hải Đông khẽ cười. “Hay tối nay anh ngồi lại đây chơi đi.” Thấy anh A3 nhìn mình, Hải Đông liền nói. “Bữa giờ em chưa có dịp trò chuyện với anh.”

Con trai bà chủ đã ngỏ lời, mà đằng nào anh cũng phải ngồi đợi lấy thức ăn nên khước từ có vẻ không hay lắm. “Cũng được.” Làm xong cốc bia thì đồ nhắm cũng sẵn sàng đem về.

Hải Đông đặt ly bia mới pha xuống tấm lót. “Anh đi tham quan được nhiều nơi chưa?”

Anh nhấp nhẹ chút bia. “Cũng được vài chỗ.” Nhờ cô bé nên anh cũng dễ tìm thấy nơi cần đến. Vừa nói xong anh đã nghe thấy tiếng mưa trút xuống như thác đổ.

“Lúc sáng anh uống cà phê thấy được không?” Hải Đông sợ anh A3 thấy không ngon. “Do sẵn có mẻ Typica mới rang nên em đổi sang cho anh uống thử.”

Anh gật đầu. “Cũng được.”

Sao cái gì anh A3 cũng được, cũng ok hết vậy. Hải Đông không biết anh A3 dễ tính thật hay cách trả lời này chỉ muốn làm vừa lòng người hỏi. “Hiện tại anh đang làm gì?” Lúc đầu Hải Đông nghĩ anh A3 làm bên tạp chí. Sau thấy không đúng nên tưởng làm trong ngành cà phê. Bé Vân cũng bảo không phải nên tới giờ Hải Đông hơi tò mò.

Anh xoay nhẹ ly bia rồi trầm ngâm đáp. “Tìm.”

Hải Đông nghe không rõ. “Dạ?” Nghe tiếng chuông vang, Hải Đông bỗng giật mình. “Mưa gió như vậy không ở nhà, tới đây làm gì vậy nhỏ?” Lúc chiều cô nhóc bảo mệt nên xin về sớm, giờ lại vác xác tới đây trong mưa.

Hạ Vân không đáp lại lời Hải Đông, cô lao thẳng tới chỗ anh A3 đang ngồi. “Là anh đúng không?”

Nam Dương quay sang, cô nhóc đang mặc áo mưa, giương đôi mắt tò mò nhìn anh mặc cho nước chảy xuống sàn. Đến khi anh nhìn sang chiếc điện thoại cô nhóc đang giơ lên, anh mới hiểu lý do vì sao cô nhóc lại hối hả băng mưa trong đêm để tới đây hỏi anh câu này.

“Master of Coffee, Phạm Nam Dương”, dòng tiêu đề cùng với gương mặt anh trên báo.

----------

Ngoại truyện:

“Tôi muốn tìm ly cà phê ngon nhất thế giới”, đọc nhanh dòng chữ trên tạp chí, cảm thấy không cuốn hút nên Hạ Vân liền giở sang trang kế tiếp. Thế rồi trong một khoảnh khắc, cô lập tức giở lui lại để nhìn cho rõ hình ảnh vị Master đã nói câu đó.

“Phạm Nam Dương, thí sinh mang số 0844 là người xuất sắc đạt danh hiệu Master ở kì thi thứ 10 và trở thành vị Master thứ 10 trong hiệp hội. Anh cũng là thí sinh trở thành Master sau gần một thập kỉ, ba kì thi liên tiếp không ai đạt được danh hiệu…”

Cô há hốc ngạc nhiên khi nhận ra anh A3 là Master, à không là anh Nam Dương mới đúng. Nhanh chóng cầm điện thoại lên tra Google vì cô sợ mình nhìn nhầm. Hàng loạt bài báo, phóng sự hiện ra khiến cô không còn hoài nghi nữa.