Hương Vị Cà Phê Chương 05 - Kenya
“Đây là bữa tối.” Hạ Vân mỉm cười. “Còn cái này em tặng anh.”
Nam Dương ngạc nhiên rồi miễn cưỡng nhận lấy.
Thấy anh A3 nhìn mình, cô liền nói. “Đây là bản đồ em tự vẽ đó. Trong này em ghi chú những nơi có cảnh đẹp mà anh có thể đi tham quan.”
Đồi thông, đồi cỏ, bờ đê, cột đá và nhiều nơi khác được cô ghi cụ thể với hình minh họa ngộ nghĩnh bên cạnh. Những nơi này không có trên Google Maps nên anh A3 không thể biết được. Ví dụ như “cột đá” là tàn tích xưa kia còn sót lại. Hiện giờ chỉ còn một hai cột đá thẳng và những cột khác đã bị gãy vụn. Nó không phải là địa điểm tham quan hay nơi nổi tiếng nên không có trên Google Maps. Chỉ có người địa phương mới biết chỗ này, vì nó nằm trong mỏ đá cũ đã ngưng khai thác.
“Cám ơn em nhé.” Nam Dương gật nhẹ đầu.
“Thôi em về lại quán đây.” Cô vẫy tay. “Bye anh.” Quán của anh Đông bán cà phê buổi sáng, còn buổi tối thì bán thêm bia với ít đồ nhắm. Cũng như ban ngày, thực khách ban đêm chủ yếu là những người quen và bạn bè. “Ủa, em tưởng tụi anh về thành phố rồi?”
“Sáng mai tụi anh mới về.” Phóng viên Trí rất thích không khí ở quán này, tuy khách chỉ có vài bàn nhưng ông lại thấy khá ấm cúng. “Mấy nay tụi anh ở trên farm Y.”
Hải Đông tò mò. “Trên đó sao rồi anh?”
“Lần này có vẻ họ quyết tâm lắm.” Phóng viên Trí nói. “Sắp tới họ còn dự định gởi cà phê đi tham dự GCF. Có vẻ như họ đang nhắm tới hướng xuất khẩu.”
Hải Đông biết GCF là viết tắt của Global Coffee Festival, Lễ hội Cà phê Toàn Cầu. Nghe tin này xong, Hải Đông không biết nên vui hay buồn cho Đại Sơn. Mới năm nào farm X còn thua xa farm Y, một bên đẳng cấp nổi tiếng từ lâu, bên còn lại mới chập chững vào ngành. Thế mà giờ một bên vẫn dậm chân tại chỗ, bên còn lại thì chuẩn bị bơi ra biển khơi.
Phóng viên Chính tấm tắc nói. “Cà phê của họ đợt này ngon thật sự em ạ. Hơn xa mọi năm trước.”
Phóng viên Trí khẽ cười. “Nhờ con rể tương lai tư vấn nên phải khác chứ.”
Hải Đông nhíu mày. “Con rể tương lai?” Chẳng lẽ bé Út nhà ấy chuẩn bị lấy chồng.
“Gia Phúc ấy.” Phóng viên Chính hỏi. “Em biết Gia Phúc nổi tiếng trong cuộc thi Master lần trước không?”
Hải Đông khẽ cười. “Dạ biết rõ chứ anh.” Hải Đông nhìn sang Hạ Vân. “Nó là lí do nhỏ này quyết tâm đi thi mà.”
Cả hai phóng viên cười ồ lên vì ngạc nhiên.
Hạ Vân lúc này chống chế. “Chẳng qua em muốn đi thi thôi, liên quan gì đến hắn.”
Hải Đông biết Gia Phúc, cu cậu này đã nổi tiếng trong giới cà phê từ khi còn nhỏ với biệt danh là Cậu Bé Thiên Tài. Với khứu giác và vị giác hơn người, nhiều người đồn đoán việc cu cậu đạt danh hiệu Master chỉ là chuyện một sớm, một chiều. Sau lần thi rớt ở kì trước, điều khiến cho mọi người ngạc nhiên, cu cậu chắc đang rất quyết tâm ở cuộc thi sắp tới.
Hạ Vân không thích nghe cái tên Gia Phúc nên liền khơi chuyện. “Sao đợt này em không thấy chị Nguyệt lên đây vậy anh?” Đột nhiên từ một không khí vui tươi, cố thấy những nụ cười trên môi của mấy phóng viên chợt tắt đi, thay vào đó là những nét mặt buồn bã và u sầu.
Phóng viên Trí nhấp một chút bia rồi trầm ngâm nói. “Em biết Nguyệt hả?”
Hạ Vân mỉm cười. “Dạ vâng.”
“Một phóng viên giỏi, một cây bút tài năng tâm huyết với nghề, một người nết na, hiền dịu.” Phóng viên Chính thở dài. “Chỉ tiếc là cô ấy không thể lên đây được nữa.”
Hạ Vân thắc mắc. “Ủa, vì sao? Bộ chị ấy nghỉ việc rồi hả anh?”
“Nguyệt mất rồi em ạ.” Phóng viên Trí buồn bã nói. “Qua đời vì tai nạn giao thông.”
“Hả?” Hạ Vân bàng hoàng khi nghe tin.
Cũng giống như hai anh phóng viên, lúc chị ấy lên đây viết bài, cô và chị hay trò chuyện với nhau. Cô luôn gọi chị là “chị gái nuôi”, bởi vì chị luôn đối xử với cô nhẹ nhàng, ân cần như người thân vậy. Tuy chưa đến mức gọi là thân thiết nhưng dù sao khi nghe tin chị mất, lòng cô cũng nức nở, đượm buồn.
“Chị thấy em cũng khá giỏi, vậy sao em không đi thi”, chị Nguyệt đã nói với cô như vậy.
Chính chị là một phần để cô quyết định trở thành Master. Cũng như anh Trí nói, chị cũng là người khuyên bảo farm X nên thay đổi cách sơ chế cà phê nếu muốn thành công. Để giờ đây farm X bắt đầu gặt hái được những thành quả, vậy cô cũng sẽ đạt được mục tiêu đúng không?
Gia Phúc, người luôn được xem là thiên tài nhưng đã rớt trong kì thi trước. Vậy một người bình thường như cô liệu có thể?
“Cuộc thi ấy có gì đâu? Sao Phúc không ở lại đây?”
“Nơi đây chả có gì cho Phúc cả.”
Cứ nghĩ lại buổi chiều hôm ấy, nhớ lại những lời nói của Gia Phúc thì cô lại càng quyết tâm. Chả có động lực nào lớn hơn bằng động lực thù ghét một người. Lần này rớt thì lần sau thi tiếp. Lần sau rớt thì lần sau thi tiếp nữa. Có thể cô chỉ là một người thường nhưng người thường vẫn có thể làm được những việc phi thường.
“Đây là những hạt cà phê Kenya anh hiện có.” Hải Đông chỉ tay vào từng dĩa bột. “SL28 và SL34. Trong lúc đợi nước sôi, em ngửi và cảm nhận thử xem.” Chưa bao giờ anh thấy Hạ Vân nghiêm túc như lúc này
