Hương Vị Cà Phê Chương 04 - Catimor

Hoa, trái cây, chua/lên men, cây cỏ/rau củ, ngọt, hạt/ca cao, gia vị, mùi rang và mùi vị khác. Vòng tròn hương vị được phân thành ba tầng và chín bộ mùi chính này nằm ở tầng một. Khi bắt đầu quá trình nếm thử cà phê thì Hạ Vân bắt đầu từ tầng một, sau đó tiếp tục tiến ra tầng hai và tầng ba là phần mô tả cụ thể từng hương vị.

Cô không phải là thiên tài, không phải là kẻ được sinh ra đã có khứu giác, vị giác hơn người như Gia Phúc. Cô cần phải luyện tập, phải cần cù bù thông minh. Có thể cô mất nhiều thời gian hơn người khác nhưng cô nghĩ mình sẽ đạt được thành tựu nếu không ngừng chăm chỉ.

Catimor, tuy là cùng một giống cà phê nhưng nếu trồng ở mỗi vùng, mỗi quốc gia, mỗi độ cao khác nhau thì đôi lúc sẽ cho ra một vài nốt hương khác nhau. Vậy hạt Catimor ở Sơn La khác với Catimor ở Cầu Đất như thế nào? Cô không biết, mặc dù cô rất muốn thử nhưng anh Đông chưa nhập Cầu Đất về kịp nên cô đành tập luyện trước với Sơn La.

Thông thường thì anh Đông sẽ nhập loại cà phê nhân xanh được sơ chế theo kiểu Washed hay còn gọi lại Ướt. Sau đó anh sẽ gởi lên cho Đại Sơn rang theo mức Light Medium tức Nhạt Vừa. Rồi đem về xay theo mức độ Medium Coarse tạm gọi là Thô Vừa. Sau đó pha cà phê theo kiểu Pour Over cho cô nếm thử. Toàn bộ quy trình từ sơ chế, rang xay đến pha cà phê đều được anh Đông và Đại Sơn làm theo tiêu chuẩn GCA quy định trong cuộc thi nếm thử.

Đưa ly cà phê lên mũi, cô có thể ngửi thấy mùi hương cam chanh xộc vào mũi. Cố gắng ngửi thêm một lần nữa, cô hy vọng sẽ tìm ra mùi hương nào khác nhưng lại không nhận ra được gì. Nhấp nhẹ một ngụm, cô có thể thấy vị chua nhẹ. Tính tò mò trỗi dậy khiến cô không thể rời mắt khỏi túi cà phê trước mặt. Sau vài giây đắn đo thì cô quyết định quay chiếc túi lại để đọc thông tin in trên đó.

Sơn La, Catimor, Washed, Mơ, Chanh, Socola, Đường Mía, Masl 900 - 1100.

Ồ, vậy là cô đoán đúng được một phần, hương Chanh. “Á.” Cô lấy tay che trán lại.

Hải Đông vừa lấy chiếc thìa đánh nhẹ vào trán Hạ Vân. “Thế thì tập luyện để làm gì?” Xem trước đáp án thì tập làm gì nữa.

Cô phụng phịu. “Em chỉ tò mò chút thôi.”

Thấy vị khách A3 bước vào, Hải Đông liền khẽ cười. “Hello anh.”

Nam Dương gật nhẹ đầu đáp lại lời chào. “Cho một Ame đá.”

Thấy anh chàng A3, cô lập tức vào quầy lấy chiếc sandwich kẹp thịt cuối cùng của quán. “Đây, anh ăn đi.” Cô cố tình giấu chiếc bánh cuối cùng này để đợi anh A3 tới. “Ăn nhiều mới khỏe, mới vui lên được.”

Nam Dương sau đó tiếp tục hành trình khám phá theo ghi chú trong nhật kí. “Trên đường lên farm Y, có một đồng cỏ rất đẹp. Ở nơi đó có thể thấy những cây điện gió khổng lồ đang quay”. Anh đã thử tra trên Google Maps, khoảng cách từ quán cà phê lên trang trại cà phê Y khá là xa.

“Anh định đi đâu à?” Cô tò mò.

“Farm Y.” Nam Dương ầm ờ. “Không biết…”

Cô liền nói. “Từ đây lên farm Y xa lắm. Để tôi chở anh đi.”

Nam Dương định bảo là “không biết ở đây có cho thuê xe không”. Nhưng chưa kịp nói gì, cô bé đã chạy vào quán cà phê rồi chạy ra với chìa khóa trên tay.

Hạ Vân nổ máy. “Anh cứ tin ở tôi, đừng sợ.” Cô thấy vẻ mặt anh như thể nghi ngờ độ an toàn. Khi còn là thiếu nữ thì cô đã lén chạy xe ba bánh chở hàng này rồi.

Cảm thấy không thể khước từ nên Nam Dương đành ngồi sau xe. Thế rồi chả mấy chốc sự hoài nghi của anh cũng tan biến trước tay lái vững vàng của cô bé hồn nhiên này.

“Anh lên farm Y làm gì?” Hạ Vân lại tò mò. “Định mua cà phê hả? Anh chọn farm Y là đúng rồi. Tuy farm X nổi tiếng nhưng cà phê bên họ không chất lượng như bên farm Y.” Cô sợ anh A3 hiểu lầm. “Không phải vì tôi quen nên nói tốt cho họ đâu. Đó là sự thật. Không tin anh cứ…”

“Không phải.” Anh nghĩ cô bé hiểu lầm.

Hạ Vân nhíu mày. “Không phải gì?”

“Tôi không lên đó mua cà phê. Chỉ là.” Anh nói. “Tiện đường lên gần đó thôi.”

“Vậy hả?” Hạ Vân bỗng có chút bối rối. Một lúc sau khi gần tới nơi, cô liền hỏi. “Đã tới nơi anh cần đến chưa?” Gần trang trại của Đại Sơn, đâu có nhà hay trang trại nào khác đâu.

Anh vừa nhìn tấm hình chụp, vừa quan sát mọi thứ xung quanh nhưng vẫn chưa tìm thấy nơi nào giống như trên ảnh.

Hạ Vân dừng xe lại rồi chỉ tay về phía trước. “Kia là farm Y rồi.” Cô quay người lại. “Anh muốn đi đâu?” Cô thấy anh cứ nhìn vào cuốn sổ trên tay.

Hết cách nên anh đành phải hỏi cô bé. Hy vọng cô bé sống ở vùng này sẽ biết được địa điểm của tấm hình đã chụp. “Em biết nơi này không?”

Hạ Vân nhìn tấm hình rồi nghĩ ngợi. “À, đồi cỏ.”

Mặt anh khởi sắc hẳn lên.

“Sao anh không nói sớm?” Hạ Vân quay xe lại. “Mình đi xa một đoạn rồi.” Thì ra là anh A3 muốn đi tham quan nơi này. “Đó, anh men theo con đường nhỏ kia. Đi tầm khoảng vài trăm mét là tới.” Cô bỗng sợ anh bị lạc. “Có cần tôi đi theo chỉ cho anh không?”

Anh sợ làm phiền cô bé. “Không cần đâu. Cảm ơn em.” Anh cúi nhẹ đầu.

Theo lời của cô bé, cuối cùng anh cũng tới nơi. Đưa tấm hình ngang mặt rồi nhìn quan cảnh xung quanh, đúng là nó rồi. Lòng anh bỗng vui hẳn lên, những nặng trĩu trong lòng cũng vơi bớt, muộn phiền cũng theo gió bay đi. Nằm trên bãi cỏ, anh đọc thầm những lời ghi trên trang giấy.

“Mây bồng bềnh trên cao, đồng cỏ xanh bên dưới, đôi ba cánh bướm dập dìu, những cây điện gió thấp thoáng sau ánh hoàng hôn. Em ngồi đây lẻ bóng, nhìn cảnh lòng thêm sầu, mùi cà phê bay thoang thoảng, những nỗi nhớ ẩn hiện trong tương tư cuối ngày”.

Gió thoang thoảng lướt qua, anh chậm rãi nhắm mắt lại. Bóng tối lập tức bao phủ lấy anh, những kí ức cũng lập tức ùa về.

“Anh đang quay gì vậy?” Giọng nói trầm ấm của cô vang lên.

Anh lúc ấy khẽ cười. “Quay em pha cà phê.” Anh zoom máy ảnh tới. “Xin em hãy cho biết. Ly cà phê nào ngon nhất em từng uống?”

Cô nghĩ ngợi. “Ngon nhất ư? Để xem.” Cô mỉm cười. “Đó là ly cà phê mà ba đã pha lúc em còn nhỏ. Đến tận bây giờ, dù uống rất nhiều loại cà phê, của nhiều nước trên thế giới. Nhưng vẫn không có ly nào mang lại cho em cảm giác hạnh phúc, vui vẻ, tràn đầy yêu thương như lúc ba em đã làm.”

Anh vẫn nhớ rõ từng chữ, vẫn nhớ rõ giọng nói nhưng anh không thể nhớ hay hình dung được gương mặt của cô trông như thế nào. Mưa bất ngờ rơi, những hạt mưa xuyên qua tay khi anh giơ lên, chạm nhẹ xuống khuôn mặt rồi hòa lẫn cùng những giọt nước mắt. Mưa bắt đầu to hơn và anh cũng bắt đầu nức nở. Mưa trút xuống như nước nhưng anh lại không thể trút bỏ những u sầu. Mưa cuốn trôi những bụi bẩn nhưng anh không thể gột rửa được những vết thương.

Mưa vẫn cứ thế rơi nhưng rồi mưa không chạm vào anh nữa. Không phải mưa thấy anh tội nghiệp, cũng không phải mưa thương hại anh. Mưa vẫn rơi nhưng mưa bị ngăn lại bởi cô bé, người đang mặc áo mưa, cầm dù che những giọt nước đang rớt xuống người anh.

Khi trời bắt đầu nổi giông, Hạ Vân cảm thấy lo lắng nên liền chạy xe lên lại đồi cỏ. Khi cô tới nơi, cũng là lúc mưa bắt đầu ập xuống. Thấy anh đang nằm trên cỏ, mặc cho người thấm đẫm nước mưa, lòng cô bỗng nghẹn ngào khác thường. Khi cô đưa dù về phía người anh, cô như muốn che chở ngăn hết mọi thứ đang chạm tới tâm hồn đơn côi này.