Danh Phận Chính Thất Chương 6 Hôm nay cũng không cầu sẽ làm Liễu Thanh Khanh thế nào,…
Hai bên đối diện nhìn nhau, Tiểu Ứng thị nhìn đôi mắt tương tự với tỷ tỷ ruột mà mỉm cười chậm rãi.
“Khanh Khanh đừng trách mẹ hỏi nhiều, ngươi là con gái của Liễu phủ, cũng là đứa con duy nhất của tỷ tỷ ta. Ngươi xuất giá, ta tự nhiên nên quan tâm nhiều hơn cho ngươi.”
Người miệng mật bụng kiếm này, nói nghe như rất hay, nhưng chữ chữ đều đâm vào tim nàng.
Tiểu Ứng thị giống như một con rắn độc chưa cắn người mà thè ra cái lưỡi rắn đỏ thẫm.
Dù có gả vào hầu phủ thì sao, chẳng phải vẫn nắm rõ tiểu súc sinh này như lòng bàn tay sao? Còn có thể chạy thoát khỏi lòng bàn tay nàng ta được sao? Năm xưa nàng ta có thể để tỷ tỷ ruột hương tiêu ngọc tổn, nay cũng không để Liễu Thanh Khanh vào mắt.
Thấy Liễu Thanh Khanh thần tình lạnh nhạt mà không trả lời, Tiểu Ứng thị cũng không giận, giống như mẹ hiền hòa bất lực đối với con cái mà vỗ vỗ mu bàn tay nàng ta ôn hòa nói: “Trước tiên về viện của ngươi nghỉ ngơi một chút, phụ huynh của ngươi hôm nay đều sớm xuống giá, ngươi trở về một chuyến không dễ, chúng ta một nhà có thể ăn một bữa cơm đoàn viên thật tốt.”
Liễu Thanh Khanh không tiếp lời: “Ngươi không phải nói cần ta xem qua từ đường của mẹ sao? Đã là việc gấp, thì đừng đợi nữa.”
Tiểu Ứng thị che mặt cười khẽ: “Tiểu thư đại của chúng Liễu phủ quả nhiên gả đúng người, gả đến hầu phủ cũng có đảm khí rồi, trước kia sao từng với mẹ như thế này mà sốt ruột.”
Nghe Tiểu Ứng thị tuột miệng xưng mình là mẹ, trong lòng Liễu Thanh Khanh buồn nôn, cúi mắt xoa xoa con bướm màu thêu trên áo gấm cũng không muốn để ý màn kịch của Tiểu Ứng thị.
Nàng đã trở về Liễu phủ này, liền đã quyết tâm muốn xem xem lần này người trong phủ lại diễn một màn gì.
Tiểu Ứng thị lại hứng lên, lại chèn ép Liễu Thanh Khanh vài phen, thấy nàng ta cùng bình thường không tiếp chiêu mà vẫn là một bộ dáng yếu đuối để người ta nhào nặn thì càng thêm phần yên tâm.
Xem ra tin tức truyền đến không sai, người tuy gả đến hầu phủ nhưng không được sủng ái thì có ích gì?
Tiểu Ứng thị liếc mắt với Cúc Hoan chuẩn bị hành động theo kế hoạch, Cúc Hoan lặng lẽ lui ra ngoài.
“Ta hôm nay đem đơn trang sức của tỷ tỷ năm xưa khó khăn lắm mới tìm ra, gọi ngươi trở về chính là muốn giao cho ngươi, nhưng ngày dài tháng rộng, đơn ấy có nơi chữ viết mơ hồ, ta sai người đi tu sửa, liền để Cúc Hoan lên trước hỏi xem đã tốt chưa.”
Tiểu Ứng thị không thấy tốt là thu, sau khi thả câu cho Liễu Thanh Khanh khiến nàng ta không nỡ vung tay áo rời đi thì lại vắt muối hạt rắc lên vết thương của Liễu Thanh Khanh, “Con sao không cho Thanh Cúc ban tên mới?”
Tiểu Ứng thị cũng không phải thật lòng hỏi, dẫn ra một câu chuyện đầu rồi tự mình đáp xuống, “Nói ra Cúc Hoan ban đầu không gọi Cúc Hoan, ngày ta cùng phụ thân ngươi thành thân ta đeo là tai trang màu cam, để lưu một niệm tưởng, mới cho tiểu nha đầu này lấy tên mới gọi Cúc Hoan.”
Thực ra đâu phải, là ngày nàng ta dụ dỗ anh rể ở bên giường tỷ tỷ ruột thành sự, nàng ta mặc là y phục nhỏ màu cam.
Thấy bộ dáng Liễu Thanh Khanh ngơ ngác không biết gì, Tiểu Ứng thị khoái trá cực kỳ, sau khi che miệng cười mới phát thiện tâm vẫy tay với nàng ta, “Được rồi, ngươi trước đi viện của tỷ tỷ nghỉ ngơi một chút, một lát nữa bên kia đơn tu sửa xong sẽ gọi ngươi qua.”
Liễu Thanh Khanh cắn chặt răng, bàn tay giấu trong tay áo nắm chặt khăn tay run rẩy, đợi khi bước ra hoa sảnh ánh nắng che phủ nàng ta thì tay chân nàng ta vẫn băng lạnh. Lý ma ma theo sát phía sau nàng ta, cẩn thận quan sát thần tình của tiểu thư.
Lúc này nói gì cũng vô dụng, chỉ có thể mong sớm sớm vượt qua, ai khiến Tiểu Ứng thị nắm giữ nhược điểm của tiểu thư. Nhưng đợi trở về hầu phủ, nàng ta dù sao cũng phải đi tố cáo với phò mã một phen!
Đại khái là Liễu Hứa trong lòng có mặc cảm, phu nhân tuy sớm sớm tiên khứ, chính viện phu nhân từng ở vẫn tốt đẹp lưu lại, những năm này luôn có hạ nhân quét dọn, cùng ban đầu không có khác biệt gì, giống như thời gian quên mất gian tiểu viện này, liền ngưng tụ ở đây.
Sau khi Tiểu Ứng thị gả đến cũng là lệnh chọn viện khác làm chính phòng chính viện mới.
Sau khi bước vào viện của mẹ, nỗi giận dữ dâng trào trong ngực Liễu Thanh Khanh dần dần bình tĩnh.
Nàng ta không cùng Lý ma ma trò chuyện nhàn rỗi, Lý ma ma canh giữ ở trong viện.
Nói là từ đường của mẹ, thực ra chính là đặt bài vị của mẹ ở chính phòng cũ, Liễu Thanh Khanh ngồi trên trường sập bên cửa sổ chính phòng nhìn bài vị của mẹ mà suy nghĩ lặng lẽ. Giống như mẹ đang ở bên cạnh nàng ta.
Hôm nay xảy ra rất nhiều việc, nàng ta cần tĩnh tâm lý một lý. Khi cùng Tiểu Ứng thị tranh đấu qua lại mà mất khống chế cảm xúc là đại kỵ.
Đang nghĩ, đột nhiên một tiếng kêu cọt kẹt của gỗ mục cũ kỹ, cửa phòng chính bị đóng lại.
Liễu Thanh Khanh nhíu mày nhìn lại, gọi một tiếng Lý ma ma. Nhưng bên ngoài im lặng một mảnh, nửa ngày trôi qua Lý ma ma cũng không đáp lại.
Tiểu viện tĩnh đến quái dị.
Sau lưng cửa sổ phòng trong giấy cửa sổ thủng một lỗ, một thanh gỗ mảnh nhỏ lặng lẽ xuất hiện, khói trắng nhạt từ từ bị thổi vào.
Chỉ trong chốc lát Liễu Thanh Khanh liền thân thể mềm nhũn, nhẹ nhàng ngã xuống trên sập mềm.
Người sau tường như bóng ma biến mất, hành động lanh lẹ lẻn về phòng sau viện chính, thì thầm vài câu với lão ẩu đang chờ ở đó. Sau khi người đó rời đi, lão ẩu mới lặng lẽ đến chính phòng.
Tiểu Ứng thị đang đứng dưới hiên chăm sóc hoa cỏ, những ngày gần đây nàng tốn tâm tư mới có được một chậu lan phẩm tướng đều tốt, rất được lão gia yêu thích, mấy ngày nay lão gia sớm xuống giá về phủ bày biện nó, còn không ngừng ngâm thơ làm phú, ngay cả những cuộc tiếp đãi bên ngoài cũng đẩy hết.
Liễu Hứa những năm này tuy chưa nạp thiếp, nhưng bên ngoài cũng chẳng nhàn rỗi, Tiểu Ứng thị nhắm một mắt mở một mắt vui được tự tại, nhưng lại không thể buông thả hắn. Giống như huấn luyện chó vậy, luôn phải thường xuyên kéo lê xích chó để Liễu Hứa về nhà.
Nghe thấy lão ẩu bước vào, Tiểu Ứng thị bàn tay trắng muốt chỉ một cái, “Đem cuốn thi tập toàn hoa cỏ kia mang tới.”
Tiểu Ứng thị than thở mình cũng chẳng dễ dàng, nàng nào có kinh luân đầy bụng như tỷ tỷ đích, ban ngày còn phải học thuộc thơ từ chờ lão gia đến thì làm hắn vui vẻ. Hôm nay lão gia yêu hoa cỏ, nàng liền sai người chuyên môn tìm tới một cuốn thi tập viết về hoa cỏ.
Những ngày trước học thuộc là viết về mèo chó, thật khiến người mệt mỏi.
Tiểu Ứng thị nhìn thi tập liền đau đầu, thở dài nhẹ nhàng xoa nhẹ huyệt thái dương, nửa ngày vẫn là chán ghét đặt xuống chuyển sang hỏi Liễu Thanh Khanh để chậm lại tâm trạng.
Nhìn người ta náo nhiệt để giảm bớt nỗi đau của mình.
“Đầu kia thế nào rồi?”
Lão ẩu cúi đầu nịnh nọt nói: “Toàn bộ đều trong lòng bàn tay của phu nhân.”
Tiểu Ứng thị đắc ý khẽ cười, nàng có thể nắm giữ Liễu Hứa cái quan viên triều đình chính tứ phẩm này, vẫn là có vài phần năng lực. Nàng chưa từng lộ diện, hơn nữa tính nhẫn nại cực tốt, hôm nay cũng không cầu làm gì Liễu Thanh Khanh, chỉ cần kéo nàng xuống nước là tốt rồi.
Nghe nói Tạ Lang thích nữ tử ôn nhu hiền thục, vậy nàng liền công tâm làm thượng sách, khiến Liễu Thanh Khanh không thành hiền thục.
Thứ thuốc này là dì của Tiểu Ứng thị lén đưa cho nàng, nói là có đại dụng. Nàng vừa mới đến Liễu phủ liền cho lão gia lúc còn là anh rể dùng, cho chính mình cũng dùng, hiệu quả quả thật cực tốt.
Một trận gió, thổi tan khói trắng của viện cũ.
