Danh Phận Chính Thất Chương 2 Mười bảy năm đắng cay chẳng uổng phí, nay thì…

Cửa phòng mở toang, Liễu Thanh Khanh vốn định đứng ở hiên chờ Tạ Lang ra, nhưng Tạ Ngũ lại cúi người mời nàng vào.

Nơi trọng địa thư phòng của Đại Lý Tự Khanh, cứ thế mà để nàng bước vào? Đây là điều Liễu Thanh Khanh không ngờ tới, nhưng Tạ Ngũ đã mời, ắt là ý của chủ nhân hắn, lại là hôn lễ chính thức, Liễu Thanh Khanh cũng chẳng có gì mà không dám bước vào.

Tiếng bước chân phía sau dần xa, quay đầu lại thì Tạ Ngũ đã biến mất không thấy bóng dáng.

Không thấy Tạ Lang, Liễu Thanh Khanh liếc nhìn quanh thư phòng của hắn, đơn giản đến mức rõ ràng chỉ là nơi Tạ Lang thường ngày một mình xử lý công vụ. Chỉ có một bàn, một ghế và một ngọn đèn, sau bàn là một giá sách, trên đó chất đầy hồ sơ, những thứ đó không phải là thứ nàng có thể xem, Liễu Thanh Khanh thu lại thần sắc, cúi thấp đầu.

Đồ đạc trong thư phòng đều là những thứ bày biện thông thường, duy chỉ có khóm Huệ Lan bên bức tường phía đông, bên cạnh chiếc sập thấp, mới mọc thật tốt, những chiếc lá xanh mướt tự do xõa xuống mặt đất, khiến nàng không khỏi ngưỡng mộ.

Đang nghĩ Tạ Lang sao vẫn chưa đến, lại tò mò sau giá sách kia hẳn còn có cơ quan bí mật, nếu không thì hắn đi đâu rồi? Có chút mùi vị của “thỏ khôn có ba hang”, khiến nàng càng thêm thực cảm về việc phu quân mình là Đại Lý Tự Khanh.

Sau này khi ở bên hắn, hẳn phải cẩn thận hơn mới được.

Đang chăm chú ngắm Huệ Lan đến mức xuất thần, đột nhiên Liễu Thanh Khanh khẽ nhíu mày, dưới những chiếc lá xếp chồng lên nhau dường như có thứ gì đó? Do dự một thoáng, nàng bước tới, cúi người nhặt lên, vén những chiếc lá sum suê ra mới nhìn rõ là một tờ giấy trắng đã ngả vàng.

Tờ giấy này dường như đã rơi xuống đây một lúc, mép giấy bị thấm nước, uốn cong và nhăn nhúm. Liễu Thanh Khanh sợ làm hỏng giấy, đang cẩn thận rút ra thì tờ giấy theo lực của nàng mà trải ra, khi nàng vô tình nhìn rõ chữ trên đó thì sắc mặt lập tức biến đổi lớn, đôi môi đỏ mọng trở nên trắng bệch.

Đúng lúc này, sợ gì thì nấy đến, đúng khi Liễu Thanh Khanh bị giật mình đến nỗi sống lưng nổi đầy mồ hôi lạnh, đột nhiên nghe thấy tiếng bước chân của Tạ Lang. Trong đầu muôn vàn suy nghĩ cuộn xoáy như cháo đặc, nhưng tay nàng lại bình tĩnh nhét tờ giấy vào trong ngực, rồi nhân lúc hắn đã đi đến sau lưng mình, thuận thế nghiêng người, cúi đầu sửa sang lại vạt áo.

“Phu quân, chờ thiếp một chút, áo lót hơi bất tiện.”

Nửa ngày sau mới nghe Tạ Lang “ừ” một tiếng, Liễu Thanh Khanh giả vờ đang chỉnh sửa, ngón tay khẽ dừng lại, đôi tai trắng nõn đột nhiên ửng đỏ.

Ngày tân hôn náo nhiệt vội vã, hai người bọn họ chưa từng có nhiều trao đổi, nàng chỉ nhớ ánh sáng xuyên qua lớp khăn che đầu màu đỏ, cùng với bàn tay ấm áp của hắn đỡ lấy mình.

Hai năm không gặp, đây là lần đầu tiên nàng nói chuyện với Tạ Lang mà không có ai khác ở bên, tai nghe ngứa ngáy. Khác với trước kia, nếu nói giọng nói của hắn ngày xưa giống như quả táo giòn ngọt, thì nay lại giống như quả hạnh nàng từng lén lấy từ chỗ Liễu Thanh Doanh hồi nhỏ, quả hạnh chín mọng, vỏ chua thịt ngọt, khi ăn vào miệng thì cát cát, trôi qua lưỡi họng, chỉ nghe giọng hắn thôi đã khiến người ta không nhịn được mà nuốt nước bọt.

“Chân mỏi rồi sao?”

Nàng vội vàng thu lại tinh thần ngẩng đầu lên, liền thấy bàn tay hắn đưa ra trước mặt mình, mu bàn tay trắng như ngọc hoàn hảo không tì vết, gân xanh hơi nổi lên, sao lại quyến rũ tâm thần nàng đến thế?

Thấy nàng dường như vẫn còn đang hồn bay phách lạc, chỉ nghe hắn phát ra một tiếng cười khẽ bất lực, bàn tay ấm áp buông xuống đỡ lấy cánh tay nhỏ của nàng, hơi dùng sức nắm chặt, rồi nói: “Đa tội, phu nhân.”

Liễu Thanh Khanh còn chưa kịp phản ứng, đã bị hắn như một con vịt con mà nhẹ nhàng nhấc bổng lên. Chưa đứng vững, vừa mới loạng choạng một cái, hai bàn tay kia đã dịu dàng đỡ lấy eo nàng giúp nàng đứng thẳng.

Liễu Thanh Khanh ánh mắt khẽ dừng lại một lúc, mới đỏ mặt chậm rãi ngẩng lên nhìn người đàn ông đang đứng đối diện với mình, lại gần đến mức chỉ trong gang tấc.

Khi nhìn rõ khuôn mặt hắn, Liễu Thanh Khanh lại không khỏi ngẩn ra, trái tim yếu ớt của nàng lại run lên một cái.

Hai năm chưa từng nhìn kỹ hắn, phu quân của nàng nay không chỉ bàn tay giống ngọc trắng, dung mạo còn xuất chúng hơn xưa rất nhiều. Ngày xưa cũng đẹp, nhưng ngày xưa là thanh kiếm tốt chưa mài, hai năm qua đi, lưỡi kiếm đã mài, phong mang thịnh vượng!

Lúc này nàng chỉ có một ý niệm — mẫu thân nàng sợ là tiên nữ trên trời mới sớm sớm định cho nàng mối hôn sự tốt đẹp này, mối hôn sự này không chỉ giúp nàng rời khỏi cái hang hùm hang sói ấy, mà còn để nàng có được một mỹ nhân tuyệt sắc làm phu quân.

Thật đúng là ứng với câu nói ấy, mười bảy năm đắng cay trước kia chẳng uổng phí, nay quả thật là để nàng hái được quả ngọt!

Vừa bước chân vào thư phòng, Liễu Thanh Khanh đang suy nghĩ ngàn mối, bị hắn làm cho chậm lại một bước.

Nàng từ nhỏ mũi đã thính, vừa bước vào thư phòng liền ngửi thấy một mùi hương hoa nhẹ nhàng ngọt ngào, có chút dâm đãng.

Nhưng Tạ Lang vốn dĩ thích dùng là mùi Nguyệt Lân Hương thanh nhã.

Trong đầu mơ hồ hiện lên một ý niệm, giống như cái đuôi rắn linh hoạt, trong chớp mắt quấn chặt lấy mắt cá chân, sắp sửa nắm lấy thì bị tiếng hỏi han ôn hòa đột nhiên của Tạ Lang mà chìm khuất.

“Đồ vật có vừa ý không?”

Ngẩng mắt lên liền đụng vào đôi mắt dịu dàng của hắn, trong lời nói của hắn mang theo sự quen thuộc, như thể bọn họ chưa từng cách biệt một tháng và xa lạ.

Không, không chỉ một tháng.

Thành thân lúc đầu đội khăn che, nàng không nhìn thấy hắn, chỉ cảm nhận được bàn tay ấm áp của hắn. Lần trước nữa trong phòng không đốt nến, chỉ có bóng đêm phác thảo ra đường nét mơ hồ của hắn, trước đó nữa nhìn rõ mặt đối phương đã là hai năm trước…

Lúc này, sau khi nhìn rõ hắn, trong lòng Liễu Thanh Khanh như nai con đang nhảy loạn.

Tạ Lang bây giờ… quả thật anh vũ tuấn mỹ.

Giống như cây ngân hạnh cao lớn trong ngày thu đột nhiên lá vàng, đẹp đến mức làm hoa cả mắt người. Thân hình cao hơn trước rất nhiều, cũng cường tráng hơn, áo gấm khít khao quấn trên người, vẽ ra những đường nét mạnh mẽ.

Không hổ là gia học truyền thừa của võ tướng.

Khiến nàng không khỏi nghĩ đến trước khi thành thân, quyển sách mỏng mà nàng trân tàng lại bị Lý ma ma cướp đi đốt.

Trong đó viết rất chi tiết, thân thể tình lang khỏe mạnh thế nào, anh tư bừng bừng ra sao, khiến người ta không nhịn được.

Tuy chưa cùng Tạ Lang viên phòng, nhưng nhờ sách mỏng ban tặng, về chuyện này nàng biết rất nhiều.

Nghĩ gì thế này!

“Thích.”

Liễu Thanh Khanh vội vàng cúi mắt, hắn có lẽ không thấy tai nàng đang nóng bỏng chứ?

“Thích là tốt rồi”,

Tạ Lang vẫn đỡ cánh tay nàng, áo mùa hè mỏng manh, nhiệt độ bàn tay hắn thấm qua vải vóc, nóng bỏng vô cùng. Tạ Lang dường như không phát hiện ra sự xấu hổ của vợ, vẫn đứng ở vị trí cách nàng nửa bước tiếp tục nói khẽ xin lỗi, “Gần đây công vụ bận rộn, còn xin phu nhân tha thứ cho ta, được không?”

Hơi nước nóng ẩm trong sân dường như bị tiếng ve kêu từng đợt làm phiền mà chui vào phòng, toàn bộ chen chúc giữa hai người bọn họ. Liễu Thanh Khanh cảm thấy những câu chuyện từng xem trong đầu giống như than lửa đang cháy khiến toàn thân nàng càng lúc càng nóng hơn, khát đến mức khó chịu.

Nửa ngày Tạ Lang không nói thêm lời, Liễu Thanh Khanh có thể cảm nhận được ánh mắt ôn nhuận của hắn đang rơi trên người nàng, giống như không đợi được câu trả lời của nàng thì không thôi.

“Tốt,”

Nàng mạnh mẽ ép xuống những suy nghĩ lung tung mà nói chuyện chính với hắn, “Vậy tối nay có thể trở về không?”

Sợ Tạ Lang hiểu lầm, nàng vội ngẩng đầu lại vội vàng nói: “Ta sẽ chuẩn bị trước bữa tối.”

Đụng vào đôi mắt màu mực của Tạ Lang, dường như bị hắn nhìn thấu, dây đàn trong lòng khẽ rung, khẽ nắm chặt tay áo che kín lòng bàn tay.

Đúng lúc này, có người vội vã bước đến khẽ gõ cửa, Tạ Lang thuận theo tiếng nhìn lại, rồi cúi đầu đáp nàng một tiếng tốt.

Liễu Thanh Khanh biết đây là tín hiệu công vụ khẩn cấp nên không dây dưa với câu trả lời của hắn, chỉ là khi quay người rời đi lại nhẹ nhàng nhìn hắn một cái, “Nếu buổi tối không về được, sai người báo cho ta một tiếng, đừng để ta chờ phí công.”

Ánh mắt này khiến Tạ Lang không khỏi ngẩn ra, khi tỉnh lại thì Liễu Thanh Khanh đã đi xa.

Tạ Ngũ đang chờ ở bên cạnh lại quan sát sắc mặt chủ tử một lúc rồi mới tiến lên thấp giọng báo: “Đại nhân, Nhiếp Chính Vương mời ngài đi một chuyến.

Tạ Lang liếc hắn một cái: “Đi thế nào?”

“Để ngài đi bằng mật đạo.”

Tạ Ngũ da đầu căng căng, giọng nói càng thấp, gần như không nghe rõ.

Tạ Lang gật đầu tỏ ý đã biết, khi đang cất bước đi sâu vào thư phòng thì đột nhiên quay đầu nhìn lại.

Cửa hoa rủ kia đã sớm trống rỗng.

Liễu Thanh Khanh đang bực mình với chính mình.

Khi nàng bước ra hành lang, một cơn gió cuốn đến, Liễu Thanh Khanh mới rùng mình một cái, lúc này mới phát hiện trong chốc lát nàng quả nhiên đã ra một thân mồ hôi. Nàng không vội đi, nhẹ nhàng ấn lên cánh tay trái đang tê dại, giả vờ sửa sang lại tay áo dài hơi nhăn.

Nghĩ đến bộ dạng vừa nãy của mình trước mặt Tạ Lang, không khỏi khẽ rên một tiếng che mặt.

Quá xấu hổ, nghe nói Tạ Lang thích nữ tử ôn nhu khuê tú, hắn có lẽ đừng phát hiện ra chỉ một cái chạm của hắn là nàng đã mềm nhũn eo rồi chứ?

Dù ngưỡng mộ nữ tử trong sách mỏng cùng tình lang yêu đương nồng nhiệt, trước khi thành thân nàng đã quyết ý muốn cùng hắn sống tốt, nàng cùng hắn có thể cử án tề mi là tốt rồi.

Liễu Thanh Khanh biết những quyển sách mỏng kia không thể cho người khác xem, sớm sớm đem toàn bộ những quyển sách mỏng kia lặng lẽ tặng cho người khác, một số thật sự không thể tặng người cũng đều bị Lý ma ma bức bách đã thiêu thành tro bụi.

Nhưng thiêu rồi có ích gì, những thứ đó sớm đã khắc sâu vào trong đầu nàng rồi.

Liễu Thanh Khanh bực bội, vốn là vì không ai dạy nàng chuyện nam nữ nên nàng bất đắc dĩ nghĩ ra chiêu này, kết quả sau khi xem xong mới phát hiện, quyển sách mỏng nói về chuyện đêm khuya nên nói tình như thế nào, quả thật hay xem.

Nàng không thể tưởng tượng Tạ Lang có một ngày sẽ dữ dội như nam tử trong sách, tính tình đoan phương thủ lễ của Tạ Lang, đại khái đêm ở trên giường cũng làm việc công bằng, thân ảnh anh vũ như vậy, Liễu Thanh Khanh khá thấy đáng tiếc.

“Tâm tĩnh tự nhiên mát.”

Nàng nhìn bóng cây lay động không xa thấp giọng lẩm bẩm.

Lại yên tĩnh nhìn một lúc rồi mới tiếp tục đi về, vừa đi trong lòng vừa nghĩ chuyện.

Theo lẽ thường, Tạ Lang là đích tử Hầu phủ lại là thế tử, viện tử của hắn đáng lẽ là vị trí tốt nhất ngoại trừ chủ viện.

Nhưng không phải, trong tòa đại trạch gồm ba bộ năm tiến viện tử này, viện tử của bọn họ ở góc yên tĩnh xa rời chủ viện, chỉ cách chính môn Hầu phủ một tiến, ngược lại viện tử của phòng thứ lại sát ngay chủ viện.

Viện tử của bọn họ lại phân chia thành trong ngoài, gần đây Tạ Lang đều ở thư phòng ngoại viện ở, lại mở riêng một cánh cửa nhỏ, nói là công vụ bận rộn tiện cho ra vào.

Vừa mới vào cửa thì lão phu nhân sai người dẫn nàng đi dạo một vòng, năm tiến đại trạch, nhưng đa số viện tử đều trống không, đại môn khóa chặt, ẩn ẩn tiêu sơ tịch liêu.

Nàng nghĩ đến chuyện của Tạ gia, vừa mới kết hôn đến chưa đầy tháng dư, với nhà nàng cái kiểu đường thẳng thắn thật đao thật súng kia lại khác, nhưng trong Hầu phủ này không khí khá là thần bí quái dị.

Tạ phủ ở kinh thành là đại gia số một số hai, tổ phụ của Tạ Lang là Tạ Linh Thành cùng phụ thân của Tạ Lang là Tạ Đãng theo khai quốc hoàng đế nhiều lần lập kỳ công, bị phong làm Trung Vũ tướng quân, vài năm sau lại phong Tạ Linh Thành làm Trung Vũ hầu, đáng tiếc Tạ Linh Thành khi ra trận giết địch thương tích cũ quá nhiều nên chưa hưởng vinh hoa bao lâu đã sớm lìa đời, sau đó Tạ Đãng kế thừa tước vị.

Chủ nhân trong Tạ phủ nhân đinh không tính là hưng vượng, Tạ lão tướng quân chỉ có đích thứ nhị tử. Nay Tạ lão tướng quân đã lìa đời, lão phu nhân còn ở, lão nhân gia hòa ái từ ái, thân thể khỏe mạnh, tính tình minh lý sảng lợi, nay ngồi trấn thủ hậu viện Hầu phủ, đem Hầu phủ quản lý được ngăn nắp thứ tự.

Tạ Đãng lúc còn trẻ nghe lời cha mẹ cưới vợ, sau khi kết hôn hai người cầm sắt hòa minh, Tạ Đãng một lòng thủ lấy vợ, từ không dính dáng nữ sắc, càng không nạp thiếp.

Vợ chồng hai người trước tiên sinh hạ đại tỷ nhi Tạ Uyển Yển, sau đó mới là Tạ Lang. Tạ Uyển Yển mấy năm trước cũng đã thành hôn, mà phu quân của Tạ Uyển Yển cũng không phải là nhân vật dễ chọc, lúc ban đầu trong kinh thành đều không nghĩ đến Tạ gia sẽ đồng ý môn hôn sự kia.

Nói đến Tạ phu nhân, thuở nhỏ Tạ phu nhân rất yêu thích nàng, luôn sai người đưa một ít đồ chơi mới lạ cùng đồ ăn đến Liễu phủ, ngay cả Tạ Đãng trước kia đóng quân ở tây bắc mỗi lần hồi kinh cũng sẽ đặc biệt mang cho nàng một phần lễ vật. Tạ Lang cũng là như vậy, mấy năm qua tuy cực ít gặp mặt, nhưng mỗi năm đều có thư tín theo bưu kiện của phụ mẫu đưa đến Liễu phủ.

Bởi vì Tạ phủ trên dưới công khai thiên ái, nên cái vị kế mẫu kia của nàng hận đến mức muốn nghiền chết nàng cũng không dám làm quá đáng.

Nhưng sau khi lớn lên Liễu Thanh Khanh không còn gặp Tạ mẫu nữa.

Tạ Lang sợ nàng đa lự, sớm sớm trong thư đã nói rõ nguyên do với nàng.

Nguyên lai thân thể Tạ mẫu yếu ớt không thể thích ứng kinh thành táo nhiệt, đã ở thủy nhuận giang nam dưỡng bệnh nhiều năm, lần này đi về kinh thành đi đến nửa đường lại bệnh nặng, không thể không quay lại giang nam, bảo nàng chớ có để ý.

Mẫu thân của nàng cùng Tạ mẫu tình cảm khá tốt nên mới ở thuở nhỏ của bọn họ định ra hôn sự, mà hôn ước này đã cứu nàng ra khỏi nước lửa, Liễu Thanh Khanh cảm kích còn không kịp, sao lại để ý.

Nhưng sau đó trên đường Tạ mẫu trở về kinh đột nhiên xảy ra chuyện, mất mạng.

Tạ mẫu tên là Hạ Như Thị, huynh đệ nhà mẹ đều là võ tướng, nay cái thời đại này cũng không quan tâm đến cái quy củ gì thủ hiếu, có thể sống là cực tốt. Cho nên hôn kỳ của nàng cùng Tạ Lang cũng không bị trở ngại.

Chỉ là không biết vì sao, nay Tạ mẫu lìa đời gần hai năm, từ khi nàng kết hôn đến, luôn cảm thấy cả Tạ phủ đối với Hầu phu nhân kỵ húy như sâu, ai cũng không dám nhắc đến, quái dị lắm.

Còn có một điểm, Tạ Lang rõ ràng đã phong thế tử, nhưng người bên cạnh hắn lại gọi hắn là đại nhân không xưng thế tử, cũng khá là kỳ lạ. Thấu ra một luồng ngượng ngùng cùng xa lạ với phụ thân…

Ngoại trừ Trung Vũ hầu Tạ Đãng cái phòng này, Tạ Linh Thành ngoại trừ Tạ Đãng còn có một thứ tử tên là Tạ Bàn, nay Tạ Bàn ở dưới tay Tạ Đãng làm việc, đối với Tạ Bàn ngôn thính kế tòng, không tranh không cướp rất là lão thực. Chỉ là nay đã ba mươi lăm tuổi, còn chưa thành gia, một mình ở trong thiên viện bên cạnh chủ viện.

Theo Lý ma ma dò xét, Tạ Bàn tính tình cô tịch, thường độc lai độc vãng, cùng người trong phủ giao tập rất ít, cũng chỉ khi nào năm tiết đoàn viên phạn mới lộ diện một lần.

Đại Hầu phủ như vậy, chỉ có mấy vị chủ tử này, nhưng như thâm đàm bình thường không thấy đáy của nó.

Đợi khi trở về viện tử, Liễu Thanh Khanh đã thu liễm tâm thần, trên mặt không có nửa điểm dấu hiệu vừa mới táo nhiệt.

Một ngẩng mắt liền thấy Lý ma ma đang chờ ở cửa chính phòng, lão thái thái mập mạp từ ái sau khi nhìn thấy nàng liền vội vã chạy đến đón nàng, nắm chặt cổ tay nàng kéo nàng đến sau hòn giả sơn trong viện, lại cảnh giác quan sát trái phải sau lưng không có đuôi mới áp vào bên tai nàng thấp giọng lo lắng nói: “Tiểu thư, vừa nãy nhị phu nhân phái người đến đưa thư, nói tiên phu nhân từ đường dột mưa, tuy đã phái người tu sức, nhưng những việc tỉ mỉ như thế nào sắp xếp còn cần tiểu thư trở về xem một chút.”

Hai người đối thị, đều ngẫm ra mùi vị sơn vũ dục lai.

Vị kế mẫu kia của nàng không phải là ngọn đèn tiết kiệm dầu, lần này đi, nói không chừng là hồng môn yến.

Người đến không thiện nha.