Khóa Thủy Tinh Chương 162: Nợ Nần

Chương 162: Nợ Nần

Chương 162: Nợ Nần

Tôi ngẩn ngơ nhìn Cư Diễn, có một khoảnh khắc suýt bật cười ra.

Sao con người ta lại có thể hỏng bét đến mức này.

Lương tâm của hắn bị chó ăn mất rồi sao?

Tôi chỉ vào cửa: “Xong rồi thì cút mau.”

Cư Diễn nói: “Em suy nghĩ một chút đi…”

Tôi vớ lấy đồng hồ báo thức ném tới, gào lên khản cả giọng: “Cút đi!”

Ngực hắn trúng một cái thật...

Vui lòng Đăng nhập hoặc Đăng ký để đọc nội dung này.