Khóa Thủy Tinh Chương 41: Còn có thể làm gì nữa

Chương 41: Còn có thể làm gì nữa

Cà Ri hơn một tuổi rồi, gần đây đang động dục.

Không chỉ quần áo của tao, sofa chăn đệm nhà Yên Lạc cũng liên tục bị ảnh hưởng.

Yên Lạc lấy một cái quần sinh lý cho nó mặc, lại ném cho tao một cái áo khoác: “Cởi quần áo của mày ra đi, vừa hay cùng với ga giường chăn đệm của tao giặt một mẻ.”

“Tốt.”

Tao vừa cởi áo khoác ngoài, mẹ tao đột nhiên xuất hiện ở cửa: “Liên Hoặc!”

Bà ấy cứ hay gọi tao như pháo nổ vậy, tao giật mình hoảng hồn, quay người nhìn bà: “Sao vậy mẹ?”

Mẹ tao bước vào: “Hai đứa mày cứ mãi không ra ngoài, làm gì đấy?”

Tao nghe ra ý ngoài lời của bà, lập tức tức giận nắm chặt nắm đấm: Ban ngày ban mặt, hai đứa tao có thể làm gì chứ?!

Yên Lạc giải thích: “Cà Ri tiểu lên quần áo của mày rồi, tao bảo mày cởi ra giặt một chút.”

Cà Ri rất thân thiện với người, nhưng nó không thích mẹ tao, núp dưới chân Yên Lạc ư ử gầm gừ.

Mẹ tao lúc này mới chú ý vết nước tiểu trên ngực tao, biết oan cho tao rồi, nhưng bà tuyệt đối không xin lỗi, chỉ hắng giọng nói: “Không cần cởi nữa, nên đi rồi, chúng ta về nhà giặt tiếp. Yên Lạc, ghi chép xong chưa?”

Yên Lạc quay đầu nhìn máy in, nói với mẹ tao: “Dì ơi, dì ra ngoài ngồi thêm chút nữa đi, còn mấy phút nữa thôi.”

Rồi cậu ấy nhìn tao: “Liên Hoặc, thay quần áo đi, giặt ở nhà tao, nước tiểu chó phải khử mùi, nhà tao có chất tẩy rửa chuyên dụng.”

Mẹ tao bị khéo léo từ chối, lại không tiện nói cậu ấy, liền quay sang bắt tao mắng thêm mấy câu: “Con xem con kìa, quần áo đẹp mặc trên người cũng không biết trân trọng, rảnh rỗi ôm chó làm gì? Thật biết gây phiền phức cho người ta.”

Nói rồi, bà mở cửa phòng ra toang hoang mới chịu rời đi.

Tao ủ rũ cúi đầu ngồi bên mép giường, Yên Lạc đồng cảm vỗ vỗ vai tao, cầm đống quần áo bẩn đi ra ngoài.

Haiz…

Chiều mẹ tao ở nhà ngủ, tao và bố lén lút rời đi.

Anh ấy và Yên Lạc đều không hy vọng tao gặp Cư Diễn, không gặp thì thôi, tao cũng chẳng muốn gặp lắm, chỉ cần việc xong xuôi là được.

Về trường chưa được bao lâu, bố gửi tin nhắn cho tao, nói vòng tay đã trả lại rồi.

Tao hoàn toàn thở phào nhẹ nhõm.

Cuối cùng thiên hạ thái bình!

Tuần tiếp theo, tao ăn ngon ngủ kỹ, hiệu suất học tập cũng tăng vọt, kết quả kiểm tra tuần vừa công bố, tao không chỉ trở lại tuyến nhất bản, mà còn cao hơn kỳ thi mô phỏng lần một mười điểm luôn!

Tự học tối, lão Ban theo thứ tự chỗ ngồi gọi từng bạn đến văn phòng tâm sự, tiết học cuối cùng mới đến lượt tao.

Học sinh lớp mười hai bận rộn, thầy cô cũng thế, tám chín giờ tối vẫn chưa tan sở, văn phòng có mùi cà phê lẫn mùi chân hôi thối.

Tao đi đến bàn lão Ban, thầy bảo tao ngồi xuống, tay cầm bảng điểm từ lớp mười hai đến nay của tao: “Liên Hoặc, lần này thi tốt đấy chứ.”

Tao hơi đắc ý, nhưng lại giả vờ khiêm tốn: “Cũng tạm thôi thầy ạ, Yên Lạc giúp em nhiều lắm.”

“Ừ, cậu ấy là đứa học giỏi, hai đứa lại là bạn bè, học hỏi cậu ấy nhiều vào.” Thầy đặt bảng điểm xuống, “Thầy thấy tuần này tâm trạng em tốt lắm nhỉ.”

Lão Ban rất gần gũi với bọn em, trước mặt thầy em chẳng gò bó gì: “Bị thầy phát hiện rồi ạ?”

“Còn cười được nữa! Tình trạng của em ảnh hưởng rất lớn đến điểm số, trạng thái tốt thì có thể xông xáo trọng bản, trạng thái kém thì nhị bản cũng còn treo. Nói đi, gần đây nhà em có chuyện gì à?”

Em nói: “Trước đây có ạ, nhưng giờ đã giải quyết rồi.”

“Gần đây thầy định đến nhà em thăm nhà, nói chuyện với bố mẹ em, họ rảnh lúc nào?”

“Thăm nhà ạ? Thầy đừng nói xấu em với họ nhé?”

Lão Ban nói: “Đương nhiên rồi, thầy sẽ bảo em ăn vụng đồ ăn vặt trên lớp.”

“Đừng mà thầy! Lúc đó em thật sự đói lắm, hơn nữa mới ăn có một miếng đã bị thầy bắt quả tang.”

“Có tương lai!” Thầy cười mắng một tiếng, “Chuyện vặt vãnh gà lông tỏi thế này đáng để thầy đích thân chạy một chuyến à?”

“Ừm, bố mẹ em tối nào cũng ở nhà, cuối tuần thì ở suốt, nhưng thầy nên gọi điện trước cho họ thì hơn ạ.”

“Tốt. Em đấy, giữ vững trạng thái hiện tại, ổn định điểm số lại, đừng nghĩ ngợi lung tung gì nữa, biết chưa?” Dặn dò xong, thầy cầm bảng điểm khác lên, “Thôi được rồi, em đi gọi Nguyên Tố qua đây, đứa này mấy lần nay sao cứ lùi mãi thế?