Khóa Thủy Tinh Chương 22: Nhường nhường nàng

Chương 22: Nhường nhường nàng

Bị mẹ tôi nói một trận như vậy, bữa cơm tất niên này ăn mà lòng ngực tắc nghẽn.

May mà lúc xem Xuân Vãn, tôi nhìn thấy ảnh Yên Lạc gửi từ Mỹ chụp.

Đa phần là phong cảnh đường phố Mỹ, đường phố phồn hoa, xe cộ như nước như cờ, bầu trời xinh đẹp, đèn neon rực rỡ không đêm.

Còn có ảnh nhà mới của Khởi ca cùng ảnh chụp chung với mọi người nhà họ Yên.

Sau khi Khởi ca du học, tôi chưa từng gặp lại anh ấy, ấn tượng của tôi về anh ấy là một chàng trai lớn không nổi bật lắm, dịu dàng e thẹn, nay, trong ảnh anh ấy thay đổi hoàn toàn.

Anh ấy cao hơn, đẹp trai hơn, mái tóc mái luôn che trước mắt giờ toàn bộ chải ngược lên, đeo một cặp kính viền bạc mỏng, mặc một chiếc áo khoác có chất liệu đặc biệt, quần áo chỉnh tề, khí chất mạnh mẽ, trông cứ như công tử từ gia tộc tiền bối ra, làm Yên Lạc bên cạnh cười ngốc nghếch giơ tay V-sign trông như thằng ngốc nhà địa chủ.

Chị thấy cũng ghé lại: “Đây là Khởi ca? Sau khi anh ấy đi Mỹ thì chưa gặp lại, em sắp nhận không ra luôn rồi.”

Tôi lập tức lật từng tấm ảnh cho chị xem, giọng điệu không khỏi mang theo tự hào: “Chị xem, Khởi ca giờ có phải rất đẹp trai không? Anh ấy làm bác sĩ ở bệnh viện tư nhân rồi, năm nay còn mua nhà nữa cơ!”

“Ừm, Khởi ca đúng là tấm gương của chúng ta, nỗ lực của anh ấy xứng đáng với thành tựu của anh ấy.” Chị nhìn ảnh chụp chung nhà họ Yên, nói, “Chú thím năm nay cũng đi Mỹ à?”

“Đúng vậy.” Nhắc đến cái này tôi rất tiếc nuối, “Ban đầu họ cũng nói dẫn em đi, chỉ cần em có hộ chiếu và thị thực là được, nhưng mà…”

Chị nói: “Không làm kịp à? Thật sự quá đáng tiếc, chị chưa từng đi Mỹ bao giờ. Nếu em đi được, cũng có thể xem văn hóa môi trường khác biệt, mở mang tầm mắt một chút.”

Mẹ lập tức nói: “Nhà họ Yên chỉ khách sáo với con một câu thôi! Qua lại một lần vé máy bay hơn vạn, ai lại vô ích tiêu tiền cho một người ngoài? Cũng chỉ có con ngốc nghếch coi là thật!”

Chị cũng cảm thấy nhà họ Yên không thể tiêu nhiều tiền như vậy cho tôi, cười cười rồi bỏ qua.

Mẹ hỏi chị, sau khi kết hôn dự định đi đâu tuần trăng mật với Cư Diễn.

Chị hơi xấu hổ nói: “Có lẽ đi Phuket.”

Mẹ xua tay, vẻ mặt khinh thường: “Chỗ đó không yên bình lắm, hai đứa không bằng đi Mỹ đi, làm chuyến du lịch vòng quanh Mỹ. Nghĩ đến bao năm nay con chỉ lo học hành, chưa từng ra ngoài du lịch, mẹ lòng khó chịu, nghĩ lại thật sự ủy khuất con rồi. Hai đứa cứ thoải mái chơi đi, mẹ tài trợ, bố con cũng sẽ xuất tiền.”

Bố cũng gật đầu: “Đúng vậy, hai đứa muốn đi đâu chơi thì đi đó chơi, không cần lo chuyện tiền bạc.”

Chị ở đằng kia nói cám ơn bố mẹ, tôi ở đây ủy khuất đến mức lòng dâng trào bọt chua.

Sao lúc làm hộ chiếu thị thực cho tôi thì không có tiền, chị tuần trăng mật lại được tài trợ, “muốn đi đâu thì đi đó”?

Mẹ còn nói để họ đi Mỹ, đây chẳng phải cố ý chọc tức tôi sao?

Lòng đầy tức giận, Xuân Vãn cũng khó coi như vậy, tôi đứng dậy nói: “Con buồn ngủ rồi, về phòng ngủ đây.”

Mẹ nói: “Ngủ thì ngủ đi, ai hỏi con làm gì.”

“…”

Tôi mím môi đi về phòng.

Tốt.

Bà không cho tôi xuất ngoại, tôi cũng phải nghẹn bà một phen.

Ngày mai tôi tuyệt đối không tham dự!

Dù có bị đánh cũng tuyệt đối không đi!

Bố thấy tình thế không ổn, vội đuổi theo: “Tiểu Hà, Tiểu Hà!”

Ông theo tôi vào phòng, hạ thấp giọng, ôn tồn nói: “Tiểu Hà, mẹ con chính là người hay cậy mạnh, câu nào cũng không tha người, bố biết con lòng ủy khuất. Đại quá niên, con nể mặt bố và chị, đừng chấp nhặt với mẹ, nhường nhường nàng đi.”

Nghe lời này, tôi vừa đẩy vừa xô ông ra ngoài, “rầm” một tiếng, nặng nề đóng sầm cửa!

Cả ngày đều nói bà ấy tính tình không tốt, bảo tôi nhường bà ấy, đừng chấp nhặt với bà ấy.

Tính tình tốt thì đáng bị kẻ tính tình không tốt bắt nạt sao?!

Tôi không nhường! Không nhường! Không nhường!