Nghe Lời Là Được Chương 02: Chụp lén
Chương 02: Chụp lén
Ôn Tri Hà sâu sắc hiểu rõ đạo lý của câu nói "thiên hạ không có bữa trưa miễn phí", một người đàn ông nói ra những lời này với một người phụ nữ, dù là thiện ý, ngay thẳng, cũng rất khó không khiến lòng người sinh nghi.
"Thực ra không cần, tôi……"
Lời còn chưa dứt, Hạ Chinh Triều lại hỏi: "Tôi biết gần đây có phim trường, cô làm việc ở đó?"
Cơ sở quay phim chiếm một vùng đất lớn, còn có địa標 nổi bật dễ nhận biết, anh ấy biết cũng chẳng phải chuyện gì mới mẻ, huống chi trên cổ cô còn đeo thẻ công tác. Ôn Tri Hà "ừm" một tiếng.
Quản lý cũng chú ý đến thẻ công tác của cô, nhân cơ hội chen lời cười gượng bổ sung: "Nhóm làm việc của Ôn tiểu thư, phần lớn nhân viên diễn viên đều ở đây, đi lại cũng tiện mà."
Ôn Tri Hà không biết trả lời thế nào, tuy rằng anh ta nói không sai, nhưng cô phải từ chối: "Tiên sinh, nói thật tôi quả thực không có ngân sách dư thừa để trả phí, hơn nữa tôi cũng không muốn vô cớ nợ ân tình của ngài."
Hạ Chinh Triều sâu sắc hiểu ý gật đầu: "Ân tình có thể nợ, ngân sách bao nhiêu thì trả bấy nhiêu, như vậy, cô có chấp nhận không?"
Lời anh ấy vẫn ôn hòa chu toàn, lông mày cụp xuống rất thấp: "Đêm nay đã muộn, hơn nữa gặp lại khó khăn, mong Ôn tiểu thư chấp nhận."
Cuối tháng Hai ở Lãnh Châu trời mưa ẩm ướt lạnh lẽo, cô không bị ướt như chuột lột, nhưng cũng chẳng khá khẩm hơn là bao, đứng đây hứng gió lạnh dễ cảm mạo.
Ôn Tri Hà cắn răng theo anh vào khách sạn, quản lý rất biết điều, lập tức gọi phục vụ mang chăn lông đến khoác lên người cô. Ôn Tri Hà裹 chăn lại xem lịch sử gọi xe, quả nhiên không ai nhận đơn, xem dự báo thời tiết, cơn mưa này sẽ kéo dài đến sáng mai.
Đi đến quầy lễ tân, Hạ Chinh Triều lên tiếng trước: "Xin cho vị tiểu thư này suite tốt nhất."
Ôn Tri Hà ngẩn ra, thực sự không hiểu người đàn ông trước mắt vì sao lại hào phóng như vậy.
Thủ tục nhận phòng rất suôn sẻ, chỉ cần cô xuất trình giấy tờ, lễ tân đã đẩy thẻ phòng đến trước mặt: "Chào bà, đây là thẻ phòng của bà, phòng bà ở tầng 45, số 4512, chúc bà lưu trú vui vẻ."
Thẻ phòng bị Hạ Chinh Triều kẹp giữa hai ngón tay đưa tới, ngón tay anh thon dài sạch sẽ, khớp xương rõ ràng, thẻ phòng đen kịt giữa các ngón tay mạ vàng, nhìn thôi đã thấy đắt tiền.
Thực tế cũng quả thực đắt đỏ, dù sao cũng là suite hạng sang ở tầng cao nhất. Nơi này gần phim trường, mai còn có thể xuống lầu đón người luôn… Ôn Tri Hà không kiềm được mà động lòng, trước khi nhận thẻ phòng còn nói lời khách sáo tượng trưng: "Hạ tiên sinh, nếu ngài có việc gì cần tôi giúp, có thể tìm tôi bất cứ lúc nào."
Hạ Chinh Triều gật đầu, cười khẽ kiểu quý ông, dường như không để tâm, nhưng vẫn đáp nhẹ nhàng: "Được."
-
Cắm thẻ phòng vào, đèn tường của suite đột ngột sáng lên, điều kiện lưu trú ở đây tốt hơn hẳn so với nhà trọ cô thuê chung với các nhân viên khác, không, phải nói là tốt hơn vạn lần.
Kéo rèm ra, Ôn Tri Hà nhìn thấy khu đô thị phồn hoa không xa, những con phố chằng chịt như mạng nhện, lấp lánh đèn neon rực rỡ, rất đẹp.
Cô thừa nhận mình có chút đầu óc phát nhiệt, dễ dàng chấp nhận lòng tốt không lý do từ người khác. Nhưng hôm nay thực sự quá tồi tệ, cô không nhịn được mà coi cơ duyên lần này như món quà ban tặng.
Nghĩ đến tấm thiệp vứt đi sáng nay, Ôn Tri Hà hơi hối hận vì không giữ lại, dù vậy dù không vứt, chữ viết mờ nhòe trên đó cũng chẳng có tác dụng gì, sau này cô sẽ tìm cơ hội trả nốt phần phí còn lại cho vị tiên sinh ấy.
Mai là ngày đặc biệt, sinh nhật bốn năm một lần của cô, tuổi đôi mươi.
Ôn Tri Hà quỳ ngồi trên sofa, trịnh trọng chắp mười ngón tay chống cằm. Ánh đèn sáng trưng trước mắt, cô coi như nến sinh nhật, nhắm mắt lại rồi mở ra, thầm ước.
Mong giấc mơ của cô mãi không lụi tàn, như đêm Lãnh Châu.
Lễ xong, Ôn Tri Hà định đi tắm nước nóng, quần áo trên người chưa hôi hám lắm, phơi khô sáng mai vẫn mặc được.
Cô nghĩ vậy, vừa định vào phòng tắm thì chuông cửa vang lên.
Mở cửa ra, là một lễ tân đẩy xe ăn, nụ cười rạng rỡ: "Ôn tiểu thư, sinh nhật vui vẻ."
Ôn Tri Hà hơi ngẩn: "A… cảm ơn, cái này là?"
Mở nắp khay ra, hiện ra một chiếc bánh kem nhung đen, có lẽ vì đêm khuya không nên ăn quá nhiều, chiếc bánh chỉ bốn tấc. Nhưng cách bài trí tinh tế đặc biệt, không khó để thấy sự chu đáo của khách sạn.
Ôn Tri Hà vốn nghĩ là khách sạn chuẩn bị, cho đến khi phục vụ giải thích: "Đây là bánh kem Hạ tiên sinh chuẩn bị cho cô, đây là quà tặng."
Cô nhấc túi giấy có logo của thương hiệu lớn đánh dấu đặt lên sofa một bên.
Ôn Tri Hà càng kinh ngạc: "Còn có quà nữa sao?"
Ôn Tri Hà không thể nhận món quà này, nhưng phản ứng của người phục vụ kín kẽ không kẽ hở, cô cũng không nỡ làm khó người ta.
Chờ người đi khỏi, Ôn Tri Hà liếc nhìn túi giấy, trong lòng bất giác thì thầm tự hỏi. Hạ Chinh Triều đối với cô quả thực quá tốt rồi.
-
Sáng hôm sau đúng bảy giờ, Ôn Tri Hà xuống lầu sớm đến đại sảnh khách sạn đón người, diễn viên được đón tiếp dễ chịu hơn tưởng tượng nhiều, trước khi đến phim trường đối phương còn tặng thêm cho cô một hộp chocolate nhỏ, tuy không quý giá lắm, nhưng đây là lần đầu tiên Ôn Tri Hà cảm nhận được hơi ấm con người trong công việc này.
Trước bồn rửa mặt rửa mặt một cái, Ôn Tri Hà buộc tóc đuôi ngựa ngắn lại đội mũ lưỡi trai, cô vừa định rút giấy lau tay thì nhận được cuộc gọi từ Tào Trạch.
"Tri Hà, em giờ ở đâu, đến chưa?" Sau khi nghe máy, giọng Tào Trạch bình thản lạ thường.
Ôn Tri Hà còn tưởng anh đang giục, chạy nhỏ một đoạn điều hòa hơi thở: "Gần đến rồi, sắp tới, em vừa đón người về."
"Không sao, không vội." Tào Trạch hơi dừng lại: "Hôm nay em không cần đến nữa."
Bước chân Ôn Tri Hà dần chậm lại, khóe mắt liếc thấy bên cạnh có người khiêng thiết bị đi qua, tìm một góc tường không chắn đường, cô vừa định hỏi tại sao thì bên tai chỉ còn tiếng bận của cuộc gọi bị cúp.
Buông điện thoại nhìn màn hình, xác nhận bị cúp máy, Ôn Tri Hà chợt dâng lên một dự cảm không lành.
Chưa đi được mấy bước, Tào Trạch lại gọi tới, lần này coi như chứng thực dự cảm: "Em đến rồi phải không, vậy em đưa thẻ công tác cho anh."
Ôn Tri Hà nhíu mày, tranh thủ hỏi: "Sư phụ, sao phải lấy thẻ công tác của em vậy, có chuyện gì sao?"
Tào Trạch giải thích mơ hồ không rõ ràng, chỉ riêng câu nhấn mạnh trong điện thoại vang vọng rõ mồn một: "Thôi được rồi, anh thấy em rồi, em qua đây giao thẻ công tác cho anh!"
Ôn Tri Hà ngẩng đầu nhìn theo tiếng, có thể thấy Tào Trạch đứng bên thiết bị, mặt căng cứng vẫy tay với cô.
Nghĩ rằng gặp mặt trực tiếp luôn tiện hơn nói chuyện điện thoại, Ôn Tri Hà cúp máy đi tới trước mặt Tào Trạch.
Cô vừa gọi một tiếng "Sư phụ", Tào Trạch liền giơ tay nắm lấy thẻ công tác, không kiên nhẫn giật giật: "Tháo ra."
Sức tay anh không nặng lắm, nhưng Ôn Tri Hà không chuẩn bị, cổ bị kéo mạnh xuống dưới.
Nắm chặt thẻ công tác, Tào Trạch thở dài nói khẽ: "Thái Hân đặc biệt dặn, không muốn nhìn thấy em, nên em tốt nhất giao thẻ công tác rồi mau về đi."
Ôn Tri Hà hơi ngẩn ra, cô đoán Thái Hân sẽ nhỏ nhen chơi xấu, nhưng không ngờ đối phương lại làm đến mức này.
Thời gian quay phim của đoàn phim rất gấp, Ôn Tri Hà biết mình có phí bao nhiêu nước bọt cũng vô dụng, chỉ có thể giao thẻ công tác.
Nhìn thẻ công tác bị Tào Trạch tùy tiện nhét vào túi, Ôn Tri Hà ôm chặt sổ tay trong lòng, mím môi hỏi: "Vậy công việc sau này của em…"
"Sau này rồi nói." Tào Trạch nhíu mày không kiên nhẫn vẫy vẫy tay, thúc giục cô rời khỏi phim trường, rất nhanh đã lao vào khâu quay phim.
Ôn Tri Hà nhìn anh thao tác thiết bị, do dự mấy giây đành quay người đi ra ngoài.
Trong phim trường người ra vào tấp nập, gần đến cửa thì yên tĩnh hơn nhiều, Ôn Tri Hà suy nghĩ lan man, không chú ý bên cạnh có người, đâm sầm vào đối phương một cái thật mạnh.
Cảm giác đau đớn cùng với lạnh buốt ở ngực khiến cô lập tức tỉnh táo, Ôn Tri Hà cúi đầu, liền thấy mình bị người ta hắt cả người cà phê.
Hôm nay cô vẫn mặc áo sơ mi trắng hôm qua, dễ khô nhưng khó giặt sạch vết bẩn nhuộm màu, cà phê thấm ướt một mảng lớn, còn đang nhỏ nước xuống.
Thủ phạm hít ngược một hơi, muốn khóc mà không khóc nổi lấy khăn giấy ra lau giúp: "Cô gái, xin lỗi nhé, tôi thật sự không cố ý."
Ôn Tri Hà nhìn rõ mặt cô ấy, cảm thấy hơi quen mắt, còn chưa nhớ ra là ai thì đối phương đã nhét khăn giấy vào tay cô, lo lắng vạn phần: "Có thể phiền cô tự xử lý một chút không? Nếu xử lý không tốt thì cô tìm tôi nhé, tôi còn phải mua ly cà phê mới, thật sự rất xin lỗi…"
Ôn Tri Hà chậm rãi siết chặt khăn giấy, rất khẽ rất nghẹn ngào "ừm" một tiếng: "Không sao, chị bận đi, em tự làm được."
Cô gái vội vàng xin lỗi thêm hai tiếng, không quên giúp cô nhặt đống tài liệu rơi đầy đất.
Tờ tài liệu cuối cùng bay đến trước cửa phòng nghỉ, Ôn Tri Hà cúi người nhặt, vừa nhặt được một góc tài liệu thì cửa phòng nghỉ mở ra, một chiếc giày thêu thò ra vừa khéo đạp lên.
Ôn Tri Hà theo bản năng ngẩng đầu, lại thấy khuôn mặt Thái Hân nụ cười dần tắt.
Thật là oan gia ngõ hẹp.
Ôn Tri Hà ngón tay khẽ dùng sức, giọng hơi thấp: "Phiền nâng chân lên một chút, chị đạp trúng đồ của em rồi."
Trong đầu Ôn Tri Hà đã nhanh chóng lướt qua bộ dạng Thái Hân lại gây khó dễ, không ngờ cô ấy thật sự dời bước, dù góc trên bên trái tài liệu có dấu giày rõ ràng.
Lời cảm ơn còn chưa kịp thốt ra, tài liệu liền đột ngột bị cô ấy giật mất.
Thái Hân nheo mắt quét qua hai hàng chữ, liếc xéo cô bằng giọng điệu khẽ giễu cợt: "Cô tự viết à?"
Vẻ mặt giễu cợt của đối phương đặc biệt bay bổng, dường như chỉ cần cô gật đầu là sẽ triển khai sự sỉ nhục, mất việc rồi Ôn Tri Hà đã chẳng còn tính khí, nào còn tâm tư ở đây dây dưa, cô im lặng không nói, kiên quyết giật lại tài liệu.
Thái Hân cũng không giận, cười như không cười: "Muốn vào nhóm đạo diễn cũng không nhìn xem mình có đủ tư cách không, không có người dẫn dắt thì ở lại đây thật sự không được đâu."
-
Đêm đầu tiên đến chưa ở homestay, hành lý gần như nguyên vẹn chưa động đến, Ôn Tri Hà khóa cửa đặt chìa khóa xong, xách vali từng bước xuống bậc thang, cô có ý thức tránh vũng nước, nhưng lại giẫm phải rêu xanh suýt trượt ngã.
Vali nặng nề rơi xuống đất, bánh xe kẹt vào khe hở, Ôn Tri Hà hai tay chống tay kéo mới hơi ổn định trọng tâm.
Cô cảm thấy đầu gối dưới quần jeans bị khoét một đường thật sâu, nhẹ nhàng vén ống quần bó sát lên, cô đã vì đau mà hít ngược một hơi.
Người xui xẻo đến cực điểm thì sẽ phát cười, Ôn Tri Hà muốn cười mà cười không nổi, đây không nghi ngờ gì là ngày tồi tệ nhất.
Cô vốn có thể rời khỏi homestay đặt vé đi luôn, nhưng cô không hiểu sao lại cảm thấy không cam lòng, kéo vali liền quay trở lại khách sạn.
Nằm trên chiếc giường lớn mềm mại của khách sạn, Ôn Tri Hà hít sâu một hơi, thư giãn chốc lát liền đi phòng tắm tắm rửa thay quần áo mới, lau mái tóc ướt đến trước cửa sổ sát sàn, mắt nhìn Lãnh Châu dưới chân, ban ngày của thành phố này khác với cảnh đêm rực rỡ, nhưng là cố đô nổi tiếng gần xa cũng đáng đi một chuyến, đã đến rồi sao có lý do không thu phong cảnh.
Trước khi về phòng Ôn Tri Hà đã hỏi quầy lễ tân, phòng này gia hạn đến ba ngày sau, giá đã giảm không cao, cô trả nổi… nhưng cô phải tìm trước vị Hạ tiên sinh đã ứng trước.
Thang máy xuống, Ôn Tri Hà cầm máy ảnh, mắt lơ đãng điều chỉnh thông số, suốt đường đi đến đại sảnh.
Bên cạnh đại sảnh chia các khu nghỉ ngơi chức năng khác nhau, bởi vách ngăn dọc nửa rỗng ngăn cách, sàn gạch sứ đen vàng trải dài, đan xen tiếng bước chân người qua lại.
Ôn Tri Hà nâng máy ảnh lên, ống kính vô ý nghiêng xiên, định khung ở cửa phòng nghỉ, mấy người dừng lại chút mặc vest da giày, đang trò chuyện nhẹ nhàng.
Ôn Tri Hà hơi ngẩn ra, buông máy ảnh ngẩng đầu nhìn, liền thấy người đàn ông được vây quanh chính là Hạ Chinh Triều.
Ngón tay cô hơi buông lỏng, máy ảnh trong tay đột nhiên lóe sáng trắng, cạch một tiếng, giòn tan rơi xuống đất.
Động tĩnh này không lớn, nhưng đèn flash đột ngột có thể khiến máu cô đông đặc ngay lập tức, đặc biệt là giao hội với ánh mắt kia trong đám đông.
Ôn Tri Hà rõ ràng nhìn thấy, dưới lông mày sâu hun hút của người đàn ông, ý tứ dần dần lan ra mờ ảo. Cô họng nghẹn lại, sau mới nhận ra, mình giống như kẻ chụp lén.
