Giả Vờ Chương 20

Chương 20

Mỗi lần vào ngày khai giảng, chính là lúc Ngõ Nam An náo nhiệt nhất. Ôn Nam Tịch xuống lầu cùng Nguyên Thư, Nguyên Thư tinh thần phấn chấn, nhìn qua là biết kỳ nghỉ trôi qua rất dễ chịu, cô ấy cười tươi tắn nắm lấy tay Ôn Nam Tịch, Ôn Nam Tịch từ trong ống tay áo đặt vào tay cô ấy một quả trứng gà nóng hổi.“Mẹ tớ làm đấy, trứng kho trà.”

“Trứng kho trà dì làm là ngon nhất.” Nguyên Thư thốt lên một tiếng, bóc lớp giấy bạc, cắn một miếng trước, hương trà thơm ngát tỏa ra, “Mỹ vị nhân gian.”

“Nếu dì mở tiệm, tớ chắc chắn sẽ đến ủng hộ mỗi ngày.”

Ôn Nam Tịch mỉm cười nhẹ nhàng.

Hai người đi về phía cổng trường, xe buýt dừng lại, từng tốp học sinh bước xuống, hòa vào dòng người đi học. Phó Diên đeo tai nghe đi giữa đám đông, vai khoác cặp sách, đang bấm điện thoại. Đàm Vũ Trình đi bên cạnh cậu ấy, nhìn quanh quất, tìm kiếm bóng dáng cô gái kia.

Chẳng mấy chốc, thấp thoáng thấy cô ở cổng Trường Trung học số 2.

Cô đang ở cùng bạn, nhưng rất nhanh đã vào trong trường, hòa vào đám đông, không thấy đâu nữa.

Đàm Vũ Trình đành phải thu hồi tầm mắt.

Vẫn chưa thể để Phó Diên biết được.

Trứng ăn quá nhanh, Nguyên Thư có chút bị nghẹn, Ôn Nam Tịch chạy đi mua cho cô ấy một chai sữa đậu nành nóng ở tiệm tạp hóa giữa đường, Nguyên Thư nuốt miếng lòng đỏ trứng đó xuống, uống một ngụm sữa đậu nành, vỗ vỗ ngực, “Thật sự suýt chút nữa là nghẹn chết rồi.”

Ôn Nam Tịch vỗ lưng cô ấy, “Lần sau cẩn thận một chút.”

“Ừm ừm.” Hai người đi về phía lớp học, lên lầu, vừa nói chuyện vừa bước vào lớp, liếc mắt một cái đã thấy Nhan Khả đã đến rồi, đang ngồi trên bàn, cổ tay thay một chiếc lắc tay nhỏ nhắn tinh xảo, váy đồng phục mới tinh, tóc đuôi ngựa buộc cao, nụ cười rạng rỡ, hào quang vạn trượng.

Nhan Khả tự tin, kiêu ngạo kia đã trở lại rồi, qua một cái Tết năm mới, sự cô độc cuối năm ngoái đều đã biến mất. Xung quanh cô ta vây quanh không ít người, nhìn về phía Ôn Nam Tịch bên này, liếc nhẹ một cái rồi lại thu hồi ánh mắt. Trò chuyện với những người khác, thỉnh thoảng lại bật cười thành tiếng.

Nguyên Thư nheo mắt, chậc chậc hai tiếng, kéo Ôn Nam Tịch đi về phía chỗ ngồi, thấp giọng nói: “Cậu ta hết đau khổ vì tình rồi à? Khả năng phục hồi khá mạnh đấy.”

Ôn Nam Tịch thần sắc thản nhiên, kéo ghế ngồi xuống, cất cặp sách, hôm nay cô thoa một chút son dưỡng, khuôn mặt trắng nõn, có nam sinh đi ngang qua cửa sổ lớp học, liếc nhìn vào đây, nhìn Ôn Nam Tịch.

Nhan Khả nhìn thấy ánh mắt của nam sinh đó, cô ta lại nhìn về phía Ôn Nam Tịch, hơi ngẩng cằm, vẫn là vẻ ngạo mạn.

Ngày đầu tiên khai giảng, khá bận rộn.

Nghi thức chào cờ vân vân, bận rộn xong quay lại lớp, có bạn học đang vẽ trên bảng tin, đều là những hình ảnh liên quan đến kỳ thi đại học, báo hiệu kỳ thi đại học sắp đến gần.

Ôn Nam Tịch chạy bộ tập thể xong quay lại chỗ ngồi, mồ hôi nhễ nhại, cô lấy khăn nóng lau mặt.

Nguyên Thư thích ăn, đưa cho cô hạt socola, hai người cùng chia sẻ.

Tiếng chuông vào học vang lên.

Trương Vũ Xuyên cầm bảng điểm thi cuối học kỳ trước đến muộn, năm mới thầy đã cắt tóc, ngắn đi rất nhiều, nhưng nụ cười trên mặt vẫn không giảm.

Thầy dẫn dắt lớp đến nay, Ôn Nam Tịch và Nhan Khả luôn ổn định ở vị trí top 2, cạnh tranh gay gắt.

Các lớp khác chen cũng không chen vào được.

Thầy đặt bài thi và bảng điểm xuống, cười nói: “Nam Tịch lần này vẫn ổn định đứng thứ nhất, 702 điểm, tiến bộ rất lớn.”

“Nhan Khả 690 điểm, đứng thứ hai, thành tích của các bạn khác cũng đều có tiến bộ, các em đều rất giỏi, thầy tự hào về các em.”

Kể từ lần đó, Nhan Khả chưa bao giờ thi thắng Ôn Nam Tịch nữa, luôn kém cô vài điểm, các bạn trong lớp không còn dám nói gì với Ôn Nam Tịch nữa, câu nói kẻ về nhì vĩnh viễn kia cũng đã tan biến vào quá khứ. Nguyên Thư nhìn về phía Nhan Khả, trên mặt Nhan Khả mang theo nụ cười, tiến lên lấy bảng điểm và bài thi thuộc về mình.

Hình như đã thản nhiên chấp nhận cục diện hiện tại.

Nguyên Thư có chút không phục nói, “Cậu ta là giả vờ hay là thật sự không quan tâm nữa vậy? Hồi đó mỗi lần cậu ta nhận được điểm đều là bộ dạng cao cao tại thượng, khinh thường người khác, cũng khiến bọn họ thích gọi cậu là kẻ về nhì vĩnh viễn, bây giờ, đều không ai nói cậu ta là kẻ về nhì vĩnh viễn, tổn thương cậu ta phải chịu ít hơn nhiều rồi đấy.”

Ôn Nam Tịch không lên tiếng, cô lật xem bài thi của mình.

Nguyên Thư xem gần xong, quay người lại nói, “Có lẽ là, chúng ta không xấu xa như cậu ta, cho nên, chúng ta không làm ra được những chuyện đó.”

Ôn Nam Tịch nghe xong, lại ăn một hạt socola mà Nguyên Thư đưa tới.

Vừa đắng vừa ngọt.

Bên kia, Nhan Khả nắm chặt bài thi và bảng điểm, trên mặt mang theo nụ cười, nhưng đầu ngón tay lại bấm chặt vào bảng điểm, cô ta nhìn chằm chằm vào số điểm cao vọt của Ôn Nam Tịch.

Chu Na Na nhìn cô ta một cái, có chút lo lắng, ghé sát vào cô ta, “Khả Khả.”

Nhan Khả buông tay ra, nhìn về phía Chu Na Na, trên mặt mang theo nụ cười, cô ta liếc nhìn Chu Na Na, “Có chuyện gì?”

Chu Na Na khựng lại một chút, cười nói: “Không có gì, cậu đưa bài thi cho tớ xem một chút, tớ đối chiếu một tí.”

“Bạch.” Nhan Khả đè bài thi lên bàn cô ta.

Buổi chiều có một tiết thể dục.Các thầy cô thông cảm cho họ sau kỳ nghỉ về phải đối mặt với bảng điểm này nọ, nên không chiếm dụng tiết học này, giáo viên thể dục cũng thông cảm cho họ, chỉ tập trung một chút rồi cho hoạt động tự do, nếu không đám trẻ này đứa nào đứa nấy áp lực đều lớn, học sinh lớp 12 làm gì có ai không áp lực lớn chứ, có thể bắt được chút cơ hội nghỉ ngơi là sẽ nắm chặt lấy. Các thầy cô cũng không muốn ép quá sát.

Sau khi giải tán, có bạn học đang đánh cầu lông.

Ôn Nam Tịch và Nguyên Thư ngồi cùng nhau trò chuyện, xem người khác đánh cầu lông. Nguyên Thư nghĩ ngợi, thấy ánh nắng rất đẹp, bèn kéo Ôn Nam Tịch chụp ảnh.

Ôn Nam Tịch tháo tai nghe xuống, ghé sát vào cô ấy, hai người chụp ảnh chung, sau đó Nguyên Thư lại cảm thấy chụp ánh nắng và lá cây rất đẹp, Ôn Nam Tịch thấy cô ấy chụp rất đẹp, cố ý đưa tay ra trước ống kính của cô ấy, giơ tay chữ V.

Phía bên kia, Nhan Khả đang ngồi trong đại sảnh tránh nắng, đang trò chuyện với mấy bạn nữ, Tô Phù khoanh chân ngồi, thấy hiện tại tinh thần Nhan Khả tốt hơn nhiều, không còn suy sụp như hồi trước Tết, cô ấy chống đùi nhìn Nhan Khả, "Khả Khả, vậy có phải cậu đã biết cô gái Phó Diên thích là ai rồi không? Hay là nói, Phó Diên căn bản không có cô gái nào mình thích cả."

Nhan Khả nghe xong, ngước mắt nhìn Tô Phù, nói: "Tớ không biết, chỉ là, mẹ tớ nói với tớ, tương lai là rất không chắc chắn, hiện tại cậu ấy thích nhất thời, ai cũng không biết sau này thế nào."

Nghe có vẻ khá phóng khoáng. Hơn nữa mẹ của Nhan Khả dường như rất cởi mở, lại có thể nói với Nhan Khả những điều này.

Tô Phù hơi ngẩn ra, cô ấy theo bản năng nhìn về phía Chu Na Na.

Chu Na Na lắng nghe, gió thổi qua tóc họ, những sợi tóc của thiếu nữ bay lên rồi rủ xuống, cô nhìn về phía Nhan Khả, "Cho nên, hiện tại cậu không quá để tâm nữa đúng không?"

Nhan Khả gật đầu: "Đúng vậy, không để tâm, dù sao tớ cũng sẽ học cùng một trường đại học với cậu ấy, sau này chuyện gì cần biết đều sẽ biết."

Sắc mặt cô ta dường như hoàn toàn không để tâm, tuy nhiên ánh mắt lại dời đi, hướng ra bên ngoài, liền nhìn thấy Ôn Nam Tịch và Nguyên Thư đang chụp ảnh ở đó, Ôn Nam Tịch hướng về phía ánh nắng giơ tay chữ V, lọt vào ống kính lá cây.

Xoát một cái.

Nhan Khả giống như bị kích thích, đứng bật dậy, cô ta sải bước đi về phía sân tập, đứng trên bậc thềm của đại sảnh, cô ta hét lớn một tiếng, "Ôn Nam Tịch!"

Ôn Nam Tịch vừa cùng Nguyên Thư chụp ảnh xong, cô nghe thấy tiếng gọi, quay đầu nhìn lại, ánh nắng rơi trên mặt cô, làn da trắng nõn, đẹp đến động lòng người.

Đầu ngón tay Nhan Khả bấm chặt vào váy đồng phục, toàn thân run rẩy.

Trong lòng nghĩ, không thể nào, tuyệt đối không thể nào.

Giọng nói thanh lãnh của Ôn Nam Tịch truyền đến, "Có chuyện gì?"

Nhan Khả nghiến chặt răng, cảm thấy không thể nào, cô ta nhắm mắt lại, xoay người rời đi.

Người chụp ảnh giơ tay chữ V có đầy ra đó.

Ôn Nam Tịch sẽ không phải là người đầu tiên.

"Cậu ta phát điên cái gì vậy?" Nguyên Thư nhìn bóng lưng Nhan Khả xoay người rời đi, Ôn Nam Tịch lắc đầu, thu hồi tầm mắt, ngồi lại trên bậc thềm. Điện thoại kêu tít tít.

QQ có tin nhắn.

yan: Các cậu đang học tiết thể dục à?

Ôn Nam Tịch ngẩn ra: Sao cậu biết?

yan: Ở dưới gốc cây nghe thấy có người gọi cậu.

yan: Ôn Nam Tịch.

Ôn Nam Tịch: Các cậu cũng học tiết thể dục à? Cậu lại đang lười biếng dưới gốc cây sao?

yan: Ừm.

Ôn Nam Tịch: Cậu cứ từ từ mà trốn đi, tớ về lớp đây.

yan: Tớ cũng về.

Khóe môi Ôn Nam Tịch khẽ cong lên, tắt điện thoại, cùng Nguyên Thư đứng dậy, về lớp.

Trên bảng tin bắt đầu viết ngày đếm ngược.

Từ 100 ngày bắt đầu đếm ngược xuống, mỗi ngày đều sẽ có bạn học lên trên lau đi, rồi trừ đi một ngày, điền con số vào, điểm số của Ôn Nam Tịch ổn định ở mức khoảng 700, số điểm này đủ để đỗ Đại học Kinh, nhưng để đề phòng vạn nhất, Phó Diên nói vào tháng Năm sẽ tăng cường cho Ôn Nam Tịch một chút.

Ngày Quốc tế Lao động 1/5, nhà trường cho nghỉ hai ngày gọi là có lệ.

Thời tiết vừa vặn chuẩn bị bước vào mùa hè.

Ôn Nam Tịch ăn cơm trưa xong, nói với Ôn Du một tiếng, "Mẹ, con đi tìm Nguyên Thư."

Ôn Du dọn dẹp bàn ăn, nghe vậy bèn gật đầu nói: "Cầm theo cái ô, bên ngoài nắng to lắm."

"Vâng ạ."

Ôn Nam Tịch lấy một miếng lê bỏ vào miệng, sau đó ở chỗ huyền quan lấy một chiếc ô nhỏ, mở cửa đi ra ngoài, Ôn Hữu Đào cũng vừa mới lái xe về công ty, Ôn Nam Tịch đi xuống lầu nhìn thấy khói xe của ông ấy, cô đi đến trạm xe buýt, lên xe buýt tuyến 328.

Chuyến xe này đến Vân Thượng là gần nhất.

Xe buýt vừa tiếp cận trạm Vân Thượng, liền nhìn thấy Phó Diên đang tựa vào bảng quảng cáo, đứng đó đợi cô rồi, thấy xe đến, anh ngước mắt, cùng ánh mắt cô chạm nhau giữa không trung, Ôn Nam Tịch mỉm cười nhẹ, đi đến cửa sau xuống xe. Cô đeo ba lô, mặc đồng phục, đi về phía anh, Phó Diên đứng thẳng người, dẫn cô đi về phía con đường nhỏ rợp bóng cây.

"Cậu ăn cơm chưa?" Ôn Nam Tịch mở ô che nắng, lúc này vừa qua buổi trưa không lâu.Phó Diên bước vào trong ô của cô, ngày hè, trên người anh mang theo mùi hương thanh khiết nhạt nhòa, anh cúi đầu đáp: "Ăn rồi, còn em? Tìm lý do gì để đến đây?"

Ôn Nam Tịch mím môi mỉm cười, "Nói là đi đến chỗ Nguyên Thư."

Phó Diên nghe xong, khẽ cười.

Chiếc ô chạm vào tai anh, anh cầm lấy ô của cô, giơ lên.

Tay Ôn Nam Tịch được giải phóng, cô nghịch ngợm con búp bê, cùng anh đi về phía Vân Thượng, vẫn là đến căn cứ bí mật của anh, bên trong đã bật điều hòa, ô được thu lại rồi đặt trên tủ giày, Ôn Nam Tịch thay giày, đặt ba lô lên ghế sofa, để sát cạnh ba lô của anh, Phó Diên đóng cửa, bật đèn trong nhà.

Ôn Nam Tịch cởi áo khoác đồng phục ra, bên trong là áo đồng phục ngắn tay, cô ngồi trên ghế sofa, lấy sách vở ra, Phó Diên đi đến tủ lạnh, lấy cho cô một chai sữa và một hộp socola, đặt lên bàn cho cô, anh tiện tay cắm ống hút cho cô, Ôn Nam Tịch đón lấy, cười nói cảm ơn.

Phó Diên ngồi xuống bên cạnh cô, cầm lấy cuốn sách bài tập lật xem.

Anh ghé sát vào cô, nhìn bài tập của cô, đầu ngón tay Ôn Nam Tịch chỉ vào đề bài bên trên, giọng Phó Diên thanh thoát, "Đã biết X-N (....) ....."

Ôn Nam Tịch cầm bút chăm chú lắng nghe.

Thỉnh thoảng cô lại cầm sữa lên uống một ngụm, bóc vỏ kẹo socola ăn, thấy anh giảng bài nghiêm túc, cô đưa kẹo đến bên miệng anh, Phó Diên khựng lại một chút, rồi cắn lấy, ăn.

Ôn Nam Tịch hỏi: "Có đắng không?"

Phó Diên nhớ ra điều gì đó, rời khỏi ngăn kéo, từ bên trong lấy ra một hộp kẹo, bóc một viên đưa cho cô, "Cái này ngọt."

Trong miệng Ôn Nam Tịch vẫn còn sữa, cô nuốt xuống, ăn viên kẹo đó, hóa ra là nhân chảy, cô ngọt đến mức híp cả mắt, "Ngọt thật đấy."

Phó Diên nhìn cô vài giây, khóe môi hơi nhếch lên, cúi đầu tiếp tục giảng bài cho cô.

Lúc này những gì anh giảng cơ bản đều là đề do giáo viên Trường Trung học số 1 ra, mỗi năm Trường Trung học số 1 đều đưa vài học sinh vào hai trường Đại học Kinh và Đại học Hoa Thanh, cho nên chỉ cần làm được đề của giáo viên Trường Trung học số 1 thì về cơ bản có thể chắc chắn hơn một chút, đội ngũ giáo viên của hai trường có một số khác biệt, nhưng Trường Trung học số 2 cách Trường Trung học số 1 rất gần, những năm gần đây tỷ lệ đỗ đại học cũng tăng lên không ít.

Ôn Nam Tịch cắn đầu bút của mình, lắng nghe, cả hai đều rất tập trung, thời gian trôi qua cũng rất nhanh.

Khi tạm dừng lại nghỉ ngơi.

Phó Diên lên lầu lấy laptop.

Ôn Nam Tịch nhìn mấy chiếc máy tính bên kia của anh cùng với con robot đó và những cuộn phim, cô đứng dậy đi tới, cúi đầu xoa xoa đầu con robot.

Kết quả không biết đã ấn nhầm vào nút nào, ánh đèn trong phòng xoẹt một cái biến thành màu cam hơi tối, cô ngẩn người, cúi đầu muốn chỉnh lại, nhưng không thấy có nút bấm nào, vì đầu con robot màu đen.

Phó Diên từ trên lầu đi xuống.

Ôn Nam Tịch lập tức xoay lưng lại, che con robot đi, cô ngước mắt giải thích: "Em không biết đã ấn vào đâu, ánh đèn trong phòng bỗng nhiên đổi màu rồi."

Sau khi Phó Diên xuống, đặt laptop lên bàn, kéo cô sang bên này, sau đó cúi người xuống ấn, Ôn Nam Tịch cũng muốn xem thử, kết quả chân đá trúng nút kích hoạt dọn dẹp của robot, con robot xoẹt một cái liền rời khỏi bên cạnh họ, đi khắp phòng để dọn dẹp.

Ôn Nam Tịch ngẩn người, cô nắm lấy tay áo Phó Diên.

Phó Diên bất lực, đứng thẳng người, rũ mắt nhìn cô, Ôn Nam Tịch có vài phần vô tội, đối diện với ánh mắt anh: "Cái đó, con robot này có phải hơi quá linh hoạt rồi không."

Cả hai tay cô đều nắm lấy tay áo anh.

Phó Diên rũ mắt nhìn cô, khóe môi khẽ nhếch, có chút buồn cười.

Ôn Nam Tịch bị anh cười đến mức hơi ngại ngùng, cô tựa vào bàn, ngẩng đầu, "Chẳng lẽ con robot này là do anh làm sao?"

"Anh chỉ sửa lại một chút chương trình thôi."

Ôn Nam Tịch gật gật đầu, cô cúi đầu suy nghĩ.

Phó Diên lại nhìn thấy một đoạn cổ lộ ra khi cô cúi đầu, cùng với mùi hương cam nhạt nhòa tỏa ra từ trên người cô gái, anh khựng lại rồi dời tầm mắt đi. Định rời đi. Ôn Nam Tịch lại kéo tay áo anh, có vấn đề muốn hỏi, cô suy nghĩ một chút, Phó Diên thấy cô nghiêng người sang một bên, theo bản năng nắm lấy eo cô.

Eo của cô gái quá thon, vạt áo đồng phục được nhét vào trong thắt lưng, đầu ngón tay anh dán sát vào da thịt cô.

Giây phút đó.

Trái tim đập cực nhanh, đôi mắt đen thẫm của Phó Diên nhìn chằm chằm cô, "Ôn Nam Tịch, ngẩng đầu nhìn anh."