Luyến Tiếc Những Vì Sao Chương 143

Ở đầu bên kia thành phố, trong căn nhà thuê.

Trên bàn trà bày ra một hộp quà mở nắp, bên trong là một bộ trang sức kim cương hồng.

Trên ghế sofa, Phạm Lâm Lang và Cam Nhất Minh ôm hôn nhau.

Sau một hồi tiếng động, áo quần của Phạm Lâm Lang lộn xộn, Cam Nhất Minh vuốt má cô: "Khi Đường Dạng còn ở đây, anh chưa từng gần gũi em như thế này."

Phạm Lâm Lang vùi đầu vào lòng Cam Nhất Minh: "Ừm."

Im lặng một lát, Phạm Lâm Lang dò hỏi: "Thật ra anh không cần có ác cảm với cô ấy nhiều như vậy, cô ấy rất tốt, cũng không có ý tranh giành gì đâu."

"Cô ấy không tranh giành thì sao Chu Tự Tỉnh lại giao vụ án Cửu Giang cho cô ấy?" Cam Nhất Minh cười nhạt.

Phạm Lâm Lang kéo cổ áo Cam Nhất Minh: "Dù không giao cho cô ấy thì cũng giao cho Tần Nguyệt, mối quan hệ giữa anh và Ngụy Trường Thu không được tốt, vốn dĩ anh đã không tiện tiếp cận rồi."

Cam Nhất Minh nhẹ nhàng gạt tay Phạm Lâm Lang ra: "Việc anh không thể tiếp cận vì quan hệ với Ngụy Trường Thu khác với việc không xem xét gì đến anh mà giao thẳng cho Đường Dạng."

Phạm Lâm Lang: "Cũng na ná nhau thôi."

"Lâm Lang, em không hiểu đâu." Cam Nhất Minh nhẹ nhàng cài lại cổ áo cho Phạm Lâm Lang, chuẩn bị rời đi.

Anh như mọi lần, ôm hôn cô nhưng tuyệt đối không vượt quá giới hạn.

Ánh mắt anh nhìn Phạm Lâm Lang thâm sâu và giấu kín, giống như một tình yêu đầy kiềm nén và nhẫn nhịn.

————

Từ ngày Đường Dạng đến thành phố B, gần như mỗi ngày Cam Nhất Minh đều đến nhà Phạm Lâm Lang.

Khi Cam Nhất Minh nói về Đường Dạng với Phạm Lâm Lang, Đường Dạng và Tưởng Thời Diên đôi lúc cũng nhắc đến Cam Nhất Minh trong những cuộc trò chuyện trước khi ngủ.

Một tuần làm việc rất hiệu quả, Tưởng Thời Diên sắp xếp công việc vào thứ Ba, đến thứ Tư, các tài khoản marketing bắt đầu đăng bài. Tối thứ Tư, trợ lý đã tìm được hình ảnh bài viết của “em họ” Cam Nhất Minh gửi cho anh.

Tưởng Thời Diên kể lại đầu đuôi cho Đường Dạng.

Đường Dạng nhỏ giọng ngạc nhiên: "Sao anh biết Thiến Thiến sẽ gửi bài? Hôm đó cô ta chỉ liếc nhìn anh một cái thôi mà?"

Tưởng Thời Diên: "Chứng tỏ cô ta nhận ra anh, cô ta theo dõi tài khoản marketing."

Một người phụ nữ được bao nuôi, cả ngày buồn chán, gặp gối thì sao không ôm ngủ chứ?

Hai người nói chuyện thêm một lát, Đường Dạng chợt nhớ ra gì đó, giọng mềm mại: "Em nói cho anh nghe, trước cổng trường Nhị Trung có một quầy bán chè long nhãn hạt sen siêu ngon, hồi trước em học cao học là mê lắm, không ngờ bây giờ vẫn còn bán, anh đến nhất định phải thử, trước toàn mải đưa anh đi ăn món ngon, thật ra đây mới là tuyệt phẩm trần gian."

Vị giác dường như còn vương mùi thơm, Đường Dạng hạnh phúc đến mức muốn gãi tường: "Dạo này em toàn uống chè đó, mỗi lần uống xong đều cảm thấy mình như trẻ lại hai mươi tuổi, còn một quán nữa bán cá viên..."

Tưởng Thời Diên cười nghe Dạng Dạng của anh ríu rít.

Đợi cô nói xong, Tưởng Thời Diên ho một tiếng: "Béo lên không?"

Đường Dạng: "..."

Tưởng Thời Diên: "Lúc em đi là 45kg."

Đường Dạng: "..."

Tưởng Thời Diên: "Đi cân thử đi?"

Đường Dạng cầm điện thoại ra xa một chút, mỉm cười: "Tưởng, Thời, Diên!"

Tưởng Thời Diên vui vẻ đáp: "Ơi!" rồi nói nghiêm túc: "Béo gầy đều được, khỏe là được," anh tỉnh bơ, "Em bao nhiêu ký anh cũng thích bấy nhiêu ký, em 45kg anh thích 45kg, em 46kg anh thích 46kg, em cân được 43kg anh lại thích 43kg..."

Anh chàng này mãi chẳng nghiêm túc được phút nào.

Đường Dạng cảm thấy vui trong lòng, nhưng miệng lại tỏ vẻ chê bai: "Lười đôi co với anh."

Tưởng Thời Diên nói: "Anh thấy hai ngày nay em để máy lạnh liên tục, nên mua cho em cái máy tạo ẩm. Dự là ngày mai hàng sẽ đến, tối mai em nhớ ra lễ tân nhận nhé."

"Được ạ." Đường Dạng nằm sấp trên giường, đôi chân nhỏ xinh khẽ đung đưa.

Cô vừa nói chuyện với anh qua loa, vừa xoá cái máy tạo ẩm khỏi giỏ hàng trên máy tính bảng.

Hai ngày tiếp theo, thành phố B có mưa phùn, từng đợt lất phất như sợi chỉ.

Đường Dạng chỉ mở hé cửa sổ, những giọt mưa nhỏ như có mắt, âm thầm thấm vào bệ cửa.

Cô không bật máy tạo ẩm, nhưng nó lại có tác dụng rất lớn.

Mỗi ngày, Đường Dạng đều dành nửa tiếng để chăm sóc da, nhưng trong lòng cứ hoài nghi: liệu có phải Tưởng Thời Diên cố tình không? Cố tình mua cái máy đó, để cô nhìn thấy nó mỗi sáng, mỗi tối, nhìn rồi lại nhớ đến anh.