Đao Ca Nổi Đình Đám Showbiz, Fan Cầu Xin Tôi Đừng Giết Nữa Chương 45: Tầm mắt bí ẩn (Đã sửa)
Chương 45: Tầm mắt bí ẩn (Đã sửa)
Sau Bồ Vinh, Tiêu Hạ lại lục tục nhận được tin nhắn của đám người Lưu Trạch Hàng, Lý Hàm Nguyệt và Y Man Nhi, nhưng điều khiến Tiêu Hạ cảm thấy bất ngờ nhất là trong số đó còn có tin nhắn của Liễu Như Lam.
Khác với những người khác, vị đại diện họ Liễu này ngoài hỏi thăm sức khỏe còn đưa ra vài gợi ý, giúp Tiêu Hạ cân nhắc vấn đề chuyển hóa người hâm mộ và duy trì độ hot. Điều nào điều nấy đều vô cùng chân thành và thực tế, Tiêu Hạ xem xong mà có cảm giác như được khai sáng.
Chỉ là thời gian này Liễu Như Lam đều không xuất hiện ở đoàn phim, bình thường bên cạnh Tô Thịnh Tích cũng chỉ có trợ lý đi theo. Tiêu Hạ cứ tưởng đối phương quên mình rồi, kết quả không ngờ lần này cô ấy lại chủ động liên lạc, còn đứng trên góc độ chuyên môn đưa ra lời khuyên, quả thực khiến người ta ngạc nhiên.
[Tiêu Hạ: Cảm ơn.]
Đối phương trả lời rất nhanh, dường như vẫn luôn chờ tin nhắn.
[Liễu Như Lam: Nếu cậu đồng ý để tôi làm người đại diện, chuyện này và cả những chuyện sau này tôi sẽ giúp cậu xử lý ổn thỏa.]
Tiêu Hạ chớp chớp mắt.
Thẳng thắn vậy sao?
Cũng đừng nói, kiểu này thực sự rất dễ gây thiện cảm.
[Tiêu Hạ: Chị định ra làm riêng à?]
Đối phương không trực tiếp trả lời.
[Liễu Như Lam: Sau Tết có thể tìm cơ hội gặp mặt nói chuyện không?]
[Tiêu Hạ: Được.]
Hẹn thời gian xong xuôi, Tiêu Hạ đặt điện thoại xuống, bưng bát lên chuẩn bị ăn tiếp.
Hà Tuấn Hạo thì đã kích động đến mức nuốt không trôi cơm từ lâu: "Vãi chưởng anh Tiêu ơi, lần này anh hot thật rồi! Nhiều người quan tâm quá!"
Tiêu Hạ: "Ừm, cũng tàm tạm, thịt bò hôm nay hơi dai."
"Anh Tiêu, sao anh bình tĩnh được thế! Em bây giờ chỉ hận không thể bảo anh mở livestream ngay lập tức! Chỗ này toàn là nhiệt độ với lưu lượng đấy!"
"Xuýt xoa, tiết vịt này nóng quá."
"Anh Tiêu!"
"Ngon!"
Hà Tuấn Hạo buông xuôi.
Cậu ta khá bất lực chống cằm, nhìn Tiêu Hạ vui vẻ ăn lẩu: "Anh Tiêu, gặp chuyện như này chắc chỉ có anh mới bình tĩnh được vậy thôi."
Tiêu Hạ nhún vai, nói một câu đậm chất Versailles: "Quen là được."
Nhưng ngay sau đó, người giây trước còn đang "làm màu", giây sau đã bị trừng phạt ——
Nhìn cuộc gọi đến hiển thị "Mẫu hậu đại nhân" trên điện thoại, Tiêu Hạ nuốt nước bọt cái ực.
Hà Tuấn Hạo ghé đầu qua nhìn thoáng một cái, sau đó vẻ mặt tràn đầy thương cảm: "Anh Tiêu, đừng trách anh em không nghĩa khí, anh dũng cảm lên đường đi nhé, em không cứu được anh đâu."
Tiêu Hạ: "..."
Nồi lẩu trước mặt bỗng nhiên mất ngon.
Cha mẹ Tiêu, một người là công chức nhà nước, một người là giáo viên Ngữ văn cấp ba. Gia cảnh tuy không thể nói là đại phú đại quý, nhưng bao năm qua không khí gia đình luôn hòa thuận, cha mẹ ân ái, lại vô cùng tôn trọng ý kiến của Tiêu Hạ, ủng hộ cậu chạy tới Thượng Hải học chuyên ngành máy tính.
Từ nhỏ đến lớn, Tiêu Hạ cũng thuộc kiểu con ngoan trò giỏi, khiến cha mẹ rất yên lòng. Nếu phải kể ra chuyện duy nhất cậu làm trái ý, thì e rằng chính là việc Tiêu Hạ đột nhiên chạy đi làm diễn viên.
Bạn bảo xem, đứa con đang yên đang lành, học máy tính bốn năm, mắt thấy sắp tốt nghiệp đến nơi rồi, đùng một cái chạy đi đóng phim làm ngôi sao, chuyện này đặt vào ai mà chịu cho thấu?
Lần đầu tiên biết tin này từ chỗ Tiêu Hạ, mẹ Tiêu suýt chút nữa đã xin nghỉ phép bay thẳng đến nơi. Phải nhờ Tiêu Hạ khổ sở giải thích cộng thêm khuyên bảo hết lời, chuyện này mới tạm thời được hai người chấp nhận.
Nhưng lần này chuyện Tiêu Hạ cứu người làm ầm ĩ quá lớn, e rằng cha mẹ Tiêu nhìn thấy sẽ lại hung hăng càm ràm cậu một trận cho xem.
Quả nhiên, Tiêu Hạ vừa mới bắt máy, đã lãnh trọn cú "Sư Tử Hà Đông gầm" của mẫu thân đại nhân——
"Tiêu Hạ, con to gan chán sống rồi hả? Tầng lầu cao như thế! Rơi xuống đó thì có cạy cũng chẳng cạy lên được đâu, thế mà con còn dám làm 'người bay' cho mẹ xem hả? Con tưởng mình là Người Nhện thật đấy à?"
"Có phải con chê ngày tháng trôi qua êm đềm quá rồi không? Con cứ đợi đấy, xem mẹ có qua xử lý con không——"
"Mẹ, đừng mà! Con sai rồi! Đó là một mạng người mà! Con đảm bảo lần sau không bao giờ dám nữa——"
Tiêu Hạ bịt ống nghe điện thoại nhỏ giọng xin tha, Hà Tuấn Hạo nín cười, tự giác chạy lon ton vào bếp dọn dẹp đồ đạc.
Mẹ Tiêu tuy là giáo viên Ngữ văn nhưng tính tình lại khá nóng nảy, ngày thường ở nhà bà luôn đóng vai "mặt trắng" nghiêm khắc, còn người cha già của cậu thì ở bên cạnh đánh hỗ trợ.
Cho nên Tiêu Hạ vẫn vô cùng sợ mẹ Tiêu. Dù là bị mẹ mắng qua điện thoại, cậu cũng chỉ biết vâng vâng dạ dạ, không dám cãi lại nửa lời.
Cười chết mất, bây giờ quỳ xuống nhận lỗi ngay thì còn đổi được sự bình yên ngoài đời thực, chứ nếu bây giờ cậu mà cãi lại, mẹ Tiêu chắc chắn sẽ trực tiếp sát phạt đến Thượng Hải ngay.
Để đôi bên có một đêm giao thừa êm đẹp, Tiêu Hạ chọn cách tránh đi mũi nhọn.
Cũng may, sau khi lải nhải suốt hai mươi phút, mẹ Tiêu cuối cùng cũng ngừng xả sát thương.
"Hôm nay đón giao thừa với ai đấy? Đừng bảo là đoàn phim không cho nghỉ nhé?" Mẹ Tiêu cứng giọng hỏi.
Tiêu Hạ nhân cơ hội lấy lòng: "Mẹ, được nghỉ mà, con đang ăn cơm với Hà Tuấn Hạo đây!"
Nói rồi cậu vội vàng ra hiệu bằng mắt cho Hà Tuấn Hạo.
Hà Tuấn Hạo ra dấu OK, thuận thế tiếp lời Tiêu Hạ: "Cháu chào dì ạ! Chúc dì năm mới vui vẻ trước nhé!"
Nghe thấy giọng Hà Tuấn Hạo, giọng điệu mẹ Tiêu lập tức dịu đi vài phần: "A, Tiểu Hạo đấy à, lâu rồi không gặp! Năm mới vui vẻ nhé cháu!"
"Dì ơi, hai bác dạo này thế nào ạ? Mọi việc đều tốt cả chứ ạ? Mấy hôm nay anh Tiêu còn nhắc đến hai bác suốt, vốn định về thăm hai bác đấy, nhưng bên cháu xảy ra chút chuyện nên anh ấy ở lại với cháu, thật ngại quá đi mất, hai bác đừng giận anh Tiêu nhé..."
Hà Tuấn Hạo không hổ danh là dân làm Vlogger, cái miệng này đúng là trơn tru, chỉ loáng cái đã dỗ êm mẹ Tiêu.
Tiêu Hạ nhìn mà than thở không bằng, âm thầm giơ ngón tay cái lên với cậu ta.
Người anh em, ân tình này tôi ghi nhớ!
Thế nên khi Tiêu Hạ cầm lại điện thoại, thái độ của mẹ Tiêu đã chuyển biến tốt hơn nhiều: "Dạo này con thế nào? Ở đoàn phim không ai bắt nạt con chứ? Đừng có gửi tiền vào thẻ của bố mẹ nữa, bố mẹ bây giờ có lương, sau này cũng có lương hưu, thằng nhóc con cứ lo cho mình đi, đừng có ngày nào đó leo trèo lung tung ngã gãy cái gì, lúc đó mẹ với bố con không thèm quản đâu đấy."
Tiêu Hạ nghe lời quan tâm đầy vẻ dỗi hờn của mẹ, sống mũi vẫn không kìm được mà cay cay, sau đó cười khẽ: "Yên tâm đi mẹ, con bây giờ lăn lộn cũng khá lắm, lúc nào cũng có phim để đóng, đạo diễn đều khen con có thiên phú đấy. Hơn nữa đoàn phim trước đó của con còn gặp được Bào Vi, con xin được một tấm chữ ký của anh ấy cho mẹ đấy!"
"Vậy sao..." Mẹ Tiêu bên kia im lặng một lát, sau đó cao giọng, "Thật á? Thằng nhóc thối như con mà cũng gặp được Bào Vi á?!"
Trong ấn tượng của mẹ Tiêu, Bào Vi là người thường xuyên lên tivi điện ảnh, địa vị chắc chắn cao đến mức không tưởng, một vai diễn nhỏ vô danh tiểu tốt như Tiêu Hạ mà lại có thể nói chuyện với Bào Vi sao?
Tiêu Hạ bật cười: "Trong điện thoại con còn nhiều ảnh lắm, nếu mẹ không tin, lát nữa con gọi video với anh ấy cho mẹ xem."
"Thật hay giả đấy?!" Mẹ Tiêu vui mừng khôn xiết, "Gọi video thì thôi khỏi, con mau gửi chữ ký về đây, mẹ đem về bày lên bàn."
Tiêu Hạ bất lực: "Vâng ạ, thưa mẹ."
Thế là một cuộc khủng hoảng gia đình bùng nổ bất ngờ đã được hóa giải trong im lặng nhờ một tấm chữ ký của Bào Vi.
Lúc này Tiêu Hạ mới nhận ra, mẹ cậu hình như đúng là rất thích Bào Vi thật – cái kiểu thích hơn fan qua đường một chút xíu.
Huhu, cảm ơn thầy Bào đã cứu cái mạng chó của em!
Độ hot trên mạng vẫn tiếp tục tăng cao, lần này Tiêu Hạ thực sự có cảm giác quen mặt với khán giả trên phạm vi toàn quốc.
Nhưng cũng chính vì phạm vi lan truyền của video ngày càng mở rộng, tại một căn phòng trọ nọ, cũng có người nhìn thấy Tiêu Hạ.
"Tiêu Hạ... thấy việc nghĩa hăng hái làm..."
Người nọ lẩm bẩm một mình, bàn tay cầm chuột vì đau đớn mà khẽ run rẩy.
Cánh tay phải thuận của hắn, lúc này cả bàn tay đều đang trong tình trạng sưng phồng lở loét, từ mu bàn tay đến cổ tay có một vết sẹo dao chém thô to và dữ tợn, thậm chí lúc này còn lờ mờ rỉ ra thứ dịch lỏng màu đỏ vàng lẫn lộn, nhìn qua vô cùng kinh tởm.
Dựa vào vết thương như vậy, không khó để phán đoán tình cảnh lúc đó ra sao——
Một con dao mổ lợn chém ngang, xuyên từ hổ khẩu (kẽ ngón cái và trỏ) thẳng đến mỏm trâm trụ ở cổ tay, thậm chí chỉ thiếu chút nữa thôi là đã chặt đứt lìa hơn nửa bàn tay, chỉ còn dính lại một chút da thịt.
Cơn đau kịch liệt như vậy, cho đến hôm nay hắn vẫn không thể nào quên.
Và tất cả những thứ này... đều do tên Chu Lão Tam chết tiệt kia mang lại!
Nếu không phải gã đột nhiên đổi ý muốn giết thằng nhóc này, nếu không phải gã khăng khăng muốn thay đổi kế hoạch giết người của bọn họ... thì sao hắn lại trong lúc nóng giận mà ra tay giết chết gã chứ!
Đều là lỗi của Chu Lão Tam —— Đúng! Còn cả thằng nhóc này nữa!
Đều là lỗi của bọn chúng! Đều là bọn chúng ép tao!
