Đao Ca Nổi Đình Đám Showbiz, Fan Cầu Xin Tôi Đừng Giết Nữa Chương 31: Tuyển vai cho đoàn phim mới đầy "lận đận"

Chương 31: Tuyển vai cho đoàn phim mới đầy "lận đận"

Bồ Vinh đương nhiên không biết suy nghĩ lúc này của Tiêu Hạ, vẫn còn tò mò chuyện Tiêu Hạ bắt trộm: "Cho nên Lão Tiêu, cậu thực sự bắt được một đại lão giả gái ở hiện trường à?"

Tiêu Hạ: "... Trọng điểm không phải nên là tên trộm sao?"

Bồ Vinh vỗ mạnh vào lưng Tiêu Hạ: "Hây dà, đều như nhau cả thôi! Mau kể cho tôi nghe tình hình lúc đó xem nào!"

Tiêu Hạ đành phải chọn lọc những ý chính kể sơ qua cho Bồ Vinh nghe, Bồ Vinh giơ ngón tay cái về phía anh: "Người anh em, cậu là nhất đấy."

Tình huống lúc đó, có thể chính bản thân cậu ta cũng không chắc chắn đối phương là kẻ trộm điện thoại của mình, không ngờ Tiêu Hạ lại có thể chắc chắn và kiên trì với suy nghĩ của mình như vậy, chỉ riêng điểm này thôi, Bồ Vinh cũng tự thấy không bằng.

"Chỉ là may mắn thôi."

Tiêu Hạ nhún vai.

"Tôi hình như nghe thấy ai đó đang 'khoe khoang trá hình' thì phải." Lâm Nhất Bồng đi tới trêu chọc.

Tiêu Hạ chớp mắt vô tội: "Hả? Ai cơ? Tôi không biết nha."

Lâm Nhất Bồng bực mình trợn trắng mắt: "Thôi được rồi, nói chuyện chính, chỗ tôi có tin tức thử vai của một đoàn phim lớn, tôi đoán cậu sẽ hứng thú, vừa khéo ngày mai cậu đóng máy rồi, có thể tiện thể qua đó xem thử."

Tiêu Hạ chỉ vào mình: "Tôi á?"

Lâm Nhất Bồng gật đầu: "Đúng vậy, vai diễn đó Bồ Vinh lại không hợp lắm."

Bồ Vinh cạn lời: "Này này, tôi còn đang ở đây đấy nhé, sao lại không hợp hả?"

Lâm Nhất Bồng liếc xéo cậu ta: "Người ta cần vai phản diện âm u tàn nhẫn, cậu chắc là cậu diễn được?"

Bồ Vinh với tướng mạo chính trực: "... Vậy coi như tôi chưa nói gì."

Tiêu Hạ quả nhiên nảy sinh hứng thú: "Vai gì vậy?"

"Phim điệp chiến, đội trưởng đội đặc vụ ngụy đảng, một trong những phản diện quan trọng của cả bộ phim." Lâm Nhất Bồng nói, "Tuy rằng tính theo phiên vị thì chỉ được coi là nam 4, nhưng đất diễn trong phim cũng khá nhiều."

"Phim điệp chiến à..."

Tiêu Hạ trầm ngâm một lát.

Thời đại đó chắc chắn là máu chảy đầm đìa, bi tráng và thảm khốc.

Vai phản diện như vậy, Tiêu Hạ không cần hỏi cũng biết, máu tươi trong tay chắc chắn là không ít.

Chỉ là... anh đi, chưa chắc đã được chọn đâu!

Hơn nữa nghe nói còn là đoàn phim lớn...

Tiêu Hạ có chút kỳ lạ hỏi: "Miếng bánh ngon lớn như vậy, người khác không đến tranh ăn sao?"

Sự cạnh tranh trong giải trí trong nước đương nhiên là vô cùng khốc liệt, Tiêu Hạ nếu không phải nhờ dẫm phải vận may chó ngáp phải ruồi, thì đúng là chưa chắc đã vào được liên tiếp ba đoàn phim.

Lâm Nhất Bồng ho nhẹ một tiếng, trên mặt lộ ra nụ cười kỳ quái: "Cho nên mấy diễn viên dự tuyển trước đó đã đấu đá đến đỏ cả mắt, hiện tại đều không đến được nữa rồi."

Tiêu Hạ: "..."

Khoan đã, câu này có phải lượng thông tin hơi lớn rồi không?

Tiêu Hạ nuốt nước bọt, bỗng nhiên không muốn dấn thân vào vũng nước đục này cho lắm.

Lâm Nhất Bồng lại có sự tự tin một cách khó hiểu đối với Tiêu Hạ: "Cậu cứ yên tâm đi, sau sự cố liên tục thay đổi diễn viên đến năm lần, yêu cầu duy nhất của đoàn làm phim đối với vai diễn này bây giờ là có kỹ năng diễn xuất, phù hợp với hình tượng nhân vật, không gây chuyện thị phi là được. Tôi cảm thấy cậu chắc chắn làm được."

Từ từ? Cậu nói mấy lần cơ?

Tiêu Hạ: "... Rốt cuộc là cái vai diễn kiểu gì mà bọn họ đổi người đến năm lần vẫn chưa từ bỏ ý định vậy?"

Tiêu Hạ cảm thấy đôi khi vẫn nên tin vào tâm linh một chút, cả năm lần đều không thành, vậy thì vai diễn này chắc chắn cũng có vấn đề! Chẳng phải nói người trong giới giải trí đều rất mê tín sao!

Lâm Nhất Bồng giơ ngón tay lên, nghiêm túc phân tích giúp Tiêu Hạ: "Diễn viên đầu tiên là do bên nhà đầu tư gửi gắm vào, vốn dĩ đạo diễn không thích lắm, nhưng vẫn phải ngậm bồ hòn làm ngọt mà dùng. Kết quả tên kia bắt cá hai tay, bị chính thất bên phía kim chủ khui ra, cho nên diễn viên đầu tiên tự nhiên bị đá khỏi đoàn phim."

Tiêu Hạ: "Hít..."

Cái này quả thực là — đáng đời!

"Diễn viên thứ hai vốn dĩ đã chuẩn bị xong xuôi, nhưng do diễn viên thứ nhất nghi ngờ chuyện của mình là do người này tuồn ra ngoài, nên lúc người này ra cửa thì bị xe tông, hiện tại vẫn đang nằm viện dưỡng thương cái chân."

Tiêu Hạ: "Ách..."

"Điểm này cậu cứ yên tâm, diễn viên thứ nhất đã 'vào trỏng' rồi, không uy hiếp được cậu đâu."

Tiêu Hạ: ...

"Sau đó ấy mà, do thời gian cứ dây dưa qua lại quá lâu, nên diễn viên dự bị số ba mà đạo diễn nhắm trúng từ trước cũng đã vào đoàn phim khác, không sắp xếp được lịch trình, thế là người số ba này cũng tạch."

Tiêu Hạ: "... Đoàn làm phim thật sự không định tìm thầy phong thủy xem thử sao?"

Lâm Nhất Bồng vỗ tay: "Nhà sản xuất cũng nghĩ như vậy đấy! Cho nên bọn họ đã tìm một vị đại sư, tính xem vận thế của diễn viên thứ tư như thế nào. Kết quả phát hiện mệnh của người thứ tư không tốt lắm, không có số làm ngôi sao, lại còn xung khắc với đoàn làm phim của họ, khắc tài vận, cho nên người thứ tư này cũng bị loại luôn."

Tiêu Hạ: ...

"Khụ khụ, cú 'quay xe' cuối cùng đến rồi đây!"

Đối diện với vẻ mặt cạn lời của Tiêu Hạ, Lâm Nhất Bồng nói ra tình huống cuối cùng mà cậu ta tìm hiểu được —

"Người diễn viên thứ năm tìm được sau đó, tuy kỹ năng diễn xuất không tốt lắm, nhưng đại sư xem vận thế của hắn lại cực kỳ hợp với đoàn phim. Vốn dĩ đã quay được một thời gian rồi, kết quả bên phía nhà sản xuất mới phát hiện ra vị đại sư họ tìm và tên số năm này có cấu kết với nhau, cố tình chèn ép người số bốn xuống. Hơn nữa sau đó vị đại sư kia còn nhân cơ hội này lừa nhà sản xuất thêm một khoản tiền, hại nhà sản xuất tức đến mức báo cảnh sát bắt đại sư kia, tiện thể đá luôn tên số năm ra ngoài."

Tiêu Hạ: "... Đây là thủ đoạn cạnh tranh mộc mạc giản dị gì thế này."

Thương trường nhà người ta đấu đá bằng cách lén tưới nước sôi làm chết cây phát tài của đối thủ, còn bên này thì trực tiếp mua chuộc thầy phong thủy, phán là khắc tài vận.

Cái này ai mà đỡ nổi, đó là khắc tài vận đấy!

Tiêu Hạ cảm thấy chiêu này quả thực đủ thâm độc: "Vậy người số bốn trước đó thì sao?"

"Số bốn cảm thấy đại sư nói đúng, cho nên cậu ta đã giải nghệ về nhà thừa kế gia sản rồi."

Tiêu Hạ: ... Đỉnh thật, đúng là thiếu gia xuống trần gian trải nghiệm cuộc sống.

"Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại —" Tiêu Hạ hồ nghi đánh giá Lâm Nhất Bồng từ trên xuống dưới, "Sao cậu biết nhiều thế?"

Mấy chuyện này chắc chắn đều là tin nội bộ của đoàn phim chứ? Không thể nào truyền ra ngoài được, rốt cuộc Lâm Nhất Bồng làm sao mà biết?

"Hừm." Lâm Nhất Bồng chỉ khoanh tay, kiêu ngạo hơi ngẩng đầu lên, "Cậu đoán xem?"

Tiêu Hạ: "Không đoán."

Dù sao từ lúc tiền bối Trác Kiến Hoa giới thiệu kịch bản cho cậu, cậu đã đoán được thân phận của tên nhóc này không đơn giản rồi. Nhưng cũng chẳng sao cả, đối phương không muốn nói, cậu cũng vui vẻ cùng đối phương giả ngu.

"Chẳng thú vị gì cả." Lâm Nhất Bồng bĩu môi, "Có điều, còn một tình huống nữa, tôi phải nhắc nhở cậu —"

"Nói."

"Đây là đoàn làm phim mà Tô Thịnh Tích đang tham gia."

Tô Thịnh Tích? Đối tượng của Từ Du Du?

Tiêu Hạ chân thành đặt câu hỏi: "Biểu hiện gần đây của tôi cũng khá tốt mà nhỉ? Cậu muốn tôi chết đến thế sao?"

Thân phận này của cậu mà bị cư dân mạng bóc ra, đến lúc đó chẳng phải là bạn trai thật và bạn trai giả của Từ Du Du ở cùng một đoàn phim sao?

Chuyện này sẽ kịch tính đến mức nào, cậu quả thực không dám nghĩ tới.

Lâm Nhất Bồng: "Thì có làm sao, chuyện của Từ Du Du cậu vốn dĩ rất vô tội, cũng không thể chỉ vì sợ bị cư dân mạng mắng mà không đi chứ? Cơ hội lần này thật sự rất tốt, cậu chắc chắn không đi?"

"Tôi không..."

"Vậy thì tiếc thật đấy, vai diễn này siêu ác, giết rất nhiều người, diễn viên bình thường đúng là không trụ nổi —"

"— Tôi đương nhiên là phải đi!"

Tiêu Hạ đứng bật dậy, ánh mắt kiên nghị và trịnh trọng: "Cũng không có ý gì khác, tôi chỉ hy vọng có nhiều người hơn nữa có thể hiểu rõ về đoạn quá khứ đó, giúp nhiều người ghi nhớ lịch sử hơn!"