Danh Phận Chính Thất Chương 8 Tạ Lang tập trung tinh thần: “Nàng có chuyện gì?”…
Liễu Thanh Khanh nhìn những món ăn trên bàn đá đã nguội lạnh, Tiểu Ứng thị quen dùng thủ đoạn này để trêu chọc người.
Liễu Thanh Khanh những năm qua đã sớm lĩnh giáo, khác với Lý ma ma đang sôi trào phẫn nộ, nàng đã quen rồi, chỉ cần có thể đem những thứ mẹ để lại lấy về là tốt rồi.
Những chuyện còn lại sau này sẽ tính sau.
Dùng đũa gạt qua gạt lại hai cái nhưng chưa hề đưa vào miệng liền đặt đũa xuống, Tiểu Ứng thị bên kia vẫn chưa có ai đến đưa đơn kê sính trang. Đến lúc này Liễu Thanh Khanh liền biết hôm nay là không thể nào từ tay Tiểu Ứng thị lấy được đơn kê sính trang rồi.
Tiểu Ứng thị giống như con chạch, cũng giống như bùn lầy trong ao, khiến người ta không muốn chạm vào, cũng bắt không được.
Đã trở về thì đơn giản là không vội quay lại, Tạ Lang cũng sẽ không tìm nàng.
Trời đã muộn, Lý ma ma châm ngọn lửa nến, rồi lại đi đóng cổng viện.
Tiểu viện yên tĩnh, Liễu Thanh Khanh tìm ra “thoại bản” nàng đã giấu kỹ và chưa từng thêm thuốc độc mang ra tựa cằm đọc nghiên cứu, giống như đã trở về trước khi xuất giá.
Đọc đọc rồi thì mặt bị ánh lửa nến chiếu đỏ bừng.
Chưa qua bao lâu, Liễu Thanh Khanh cảm thấy đầu óc nặng trịch, liền báo cho Lý ma ma một tiếng rồi quay vào phòng trong dự định ngủ một chút.
Từ khi mẹ qua đời, cái viện này liền giao cho nàng, đợi đến khi nàng xuất giá thì bài vị của mẹ lại bị dời sang chính phòng.
Không biết Tiểu Ứng thị có ý định gì, nhưng nàng không sợ.
Bài vị của mẹ mình có gì mà phải sợ, cho dù là hồn phách nàng cũng không sợ.
Nghĩ như vậy liền ngủ thiếp đi, ban đầu còn ổn, nhưng sau một lúc ngủ thiếp đi thì người như bị ác mộng đè, không thể động đậy, thân thể như bị đặt lên lửa nướng, giống như có hàng ngàn hàng trăm con kiến đang cắn xé nàng.
Thuốc mà Tiểu Ứng thị sai người bỏ vào gặp ngọn lửa nến được chuẩn bị kỹ càng cuối cùng cũng phát tác, nếu không có giao hợp thì người này sẽ toàn thân ngứa ngáy khó chịu.
Hôm nay nếu không có ai giúp nàng giải tỏa thì thân thể sẽ bị thứ thuốc này hủy hoại quá nửa. Nếu có người giải tỏa thì càng tốt hơn, Tạ Lang lại không theo nàng cùng trở về, không đầu không đuôi mà tìm người khác, đó chính là tự chặt đứt đường lui của mình!
Đừng nói đến sính trang, nếu xảy ra chuyện bẩn thỉu như vậy thì sợ là cả mạng cũng không giữ được.
Kế sách của Tiểu Ứng thị có chừng mực, nàng ta chưa từng sắp xếp sẵn đàn ông cho Liễu Thanh Khanh để lại nhiều bằng chứng, để Liễu Thanh Khanh giống như ruồi không đầu mà đi lung tung tìm một người khác chẳng phải càng tốt sao? Có thể nói là thẳng thắn độc ác.
Chưa bao lâu Liễu Thanh Khanh trên trán đã thấm đầy mồ hôi, đợi đến khi Lý ma ma nghe thấy tiếng rên rỉ cảm thấy không ổn mà chạy đến thì Liễu Thanh Khanh cả người đều không ổn, giống như vừa bị vớt lên từ dưới nước, rõ ràng toàn thân phát nóng, nhưng lại run lên vì lạnh.
Lý ma ma vội vàng ôm lấy tiểu thư: “Đây là sao vậy?”
Liền cao giọng gọi người mời phủ y, nhưng bên ngoài yên tĩnh, căn bản không có ai đáp lời.
Mà đầu kia, Tạ Lang vừa cùng Nhiếp Chính Vương bàn xong việc, bước vào địa đạo chuẩn bị trở về phủ.
Không biết tại sao, Tạ Lang luôn cảm thấy hôm nay có điều không ổn, rõ ràng không phải chuyện lớn, Nhiếp Chính Vương sao lại gấp gáp như vậy mà triệu hắn?
Mà vừa khi đang nghị sự, hắn nhạy bén phát hiện trong phòng còn có người thứ ba tồn tại.
Nhưng Nhiếp Chính Vương đã không nói rõ, hắn chỉ có thể tạm thời giả vờ như không biết.
Nhiếp Chính Vương Lý Tấn đã hơn ba mươi lăm tuổi, cùng phụ huynh một phen đao sơn hỏa hải đoạt được giang sơn, có mỹ danh chiến thần. Nay phụ huynh đã đi, chỉ còn lại hắn phò tá cháu trai ngồi vững giang sơn.
Lý Tấn vai như vượn eo như ong, thân hình cao lớn, toàn thân uy nghiêm, nhưng một khuôn mặt lại đẹp đẽ phi thường, năm tháng cùng sự tàn khốc chém giết trên chiến trường chưa từng để lại dấu vết trên mặt hắn.
Lúc này hắn hai tay khoát ra sau lưng, đợi Tạ Lang rời đi sau, hắn quay người đi đến sau bình phong trúc tía dừng chân nhìn người phụ nữ mặt lộ vẻ sầu não, đứng một lúc người phụ nữ cũng không để ý hắn, hắn cũng không giận, đưa tay xoa phẳng giữa hai hàng lông mày nàng, sau đó cúi người ôm chặt nàng vào trong ngực.
“Như vậy thì đừng giận ta được không.”
Cúi đầu hôn hôn vành tai nàng rồi dùng hàng lông mi ướt át cọ cọ da non trẻ sau gáy nàng, người phụ nữ ngứa mà né ra, nam nhân ôm nàng chặt hơn, như nhận thua mà thì thầm, “Ngươi không nói chuyện cùng ta, trong lòng ta khó chịu.”
Tạ Lang từ mật đạo trở về thư phòng, chưa kịp ngồi xuống nghỉ ngơi uống ngụm trà lạnh liền nghe tiếng bước chân vội vã của Tạ Ngũ.
Tạ Ngũ vừa lộ diện còn chưa kịp mở miệng đã bị Tạ Lang giơ tay ngăn lại, “Nếu không phải chuyện lớn thì ngày mai hãy tâu, đại nhân nhà ngươi chính là người sắt cũng phải nghỉ ngơi.”
Tạ Ngũ nghe vậy mím môi không nói, thần tình khá là méo mó.
Tạ Lang không nói lời nào, như cam chịu nhẹ thở dài một hơi sau đó nói: “Nói đi, chuyện gì.”
Tạ Ngũ: “Là chuyện có quan hệ đến phu nhân.”
Tạ Lang tập trung tinh thần: “Nàng có chuyện gì?”
Tạ Ngũ: “Phía trước truyền tin, nói phu nhân bên kia tình huống giống như có dị thường, người trở về báo cáo nói nếu ngài có rảnh thì đi xem một chút, nếu không rảnh thì hắn sẽ theo sát một chút.”
Tạ Ngũ cẩn thận quan sát sắc mặt mệt mỏi trên mặt đại nhân.
Những ngày trước bận rộn công việc khẩn cấp, đêm qua lại một đêm không ngủ, hôm nay cũng đang bận rộn. Người sắt cũng chịu không nổi, bọn họ đều nhìn vào mắt nên mới nói như vậy.
Thực ra Tạ Lục bên kia nói là nếu đại nhân không có việc quan trọng, nhất định phải đi qua xem một chút.
Hắn đoán không ra ý của đại nhân, nói mơ hồ không rõ ràng.
Nói xong liền chờ đại nhân trả lời.
Tạ Lang ngón trỏ lướt qua khớp xương cằm, đây là động tác thói quen khi hắn suy nghĩ.
Có dị thường?
Nàng hiện tại đã là thế tử phu nhân, trở về Liễu phủ còn có thể có cái gì dị thường?
Đầu kia Tiểu Ứng thị bên này chính là cả nhà vui vẻ, đang cùng Liễu Hứa và Liễu Thanh Doanh dùng bữa tối.
Liễu Hứa rượu no cơm say, không biết sao lại nhớ đến đại nữ nhi bị hắn lạnh nhạt một bên, sau khi đuổi Liễu Thanh Doanh ra ngoài thì thấp giọng hỏi, “Tạ Lang thật sự không vừa ý Khanh Khanh?”
Tiểu Ứng thị cúi mày thuận mắt: “Tạ thế tử nhân vật như vậy, không chỉ là gia tộc huân quý hạng nhất, lại là Đại Lý Tự khanh có quyền thế khá lớn, là người đỏ mắt bên cạnh Nhiếp Chính Vương, ánh mắt nhất định cao. Đáng tiếc Khanh Khanh sợ là ngồi không vững cái vị trí chính đầu nương tử này, ngược lại lãng phí môn thân này, nếu không đối với lão gia tất có trợ lực lớn.”
Quả nhiên Liễu Hứa nghe lời này đối với Liễu Thanh Khanh bất mãn càng thêm, nhíu mày như có suy nghĩ.
Tiểu Ứng thị điểm đến là dừng, nhẹ nhàng liếc hắn một cái rồi khẽ mím môi không nói nữa.
“Nàng có rời phủ chưa?” Liễu Hứa đột nhiên hỏi.
Tiểu Ứng thị: “Ứng là chưa, ta đây liền phái người đi xem một chút.”
Nói xong Tiểu Ứng thị đứng dậy ra cửa, gọi Quất Hoan đến, chính muốn để Quất Hoan đi thì thấy ở không xa đang làm việc tiểu đồng trẻ tuổi đột nhiên đổi ý, gọi người ta lại.
Tiểu đồng trẻ tuổi cúi đầu đứng dưới thềm đá, Tiểu Ứng thị cẩn thận đánh giá một chút tiểu đồng này trông chất phác ngốc nghếch, trong lòng hài lòng mở miệng, “Ngươi đi viện tử của đại tiểu thư xem một chút đại tiểu thư còn ở không, nếu còn ở, nhất định phải gặp người rồi mới trở về báo cáo.”
Sau khi tiểu đồng lanh lẹ rời đi, Tiểu Ứng thị mím môi che giấu ý cười.
Hy vọng Khanh Khanh thích món đại lễ tạm thời tặng cho nàng này a!
Liễu Thanh Khanh giống như bước trên mây, sâu nông đạp không đến chỗ thực. Phía sau có lửa đang đuổi, nàng khó khăn đưa chân từ biển mây nhổ ra đi về phía trước, nhưng nàng đi chậm, lửa nhanh, dần dần liếm đến nàng.
Ở khoảnh khắc chạm đến thân thể nàng, ngọn lửa biến thành vô số kiến đỏ chui vào da thịt nàng, hội tụ thành một dòng dồn về hạ bụng nàng. Quấn chăn gấm không theo cách nào qua lại loạn cọ.
Lý ma ma lo lắng như kiến trên chảo nóng, muốn đi tìm người nhưng sợ mình đi rồi tiểu thư rơi vào tay Tiểu Ứng thị, chính lúc không biết làm sao thì ngoài viện đột nhiên một trận ồn ào, sau đó cửa viện bạch một tiếng bị người đá mở, một trận tiếng bước chân phiền loạn. Lý ma ma kinh hãi, vội vàng ôm tiểu thư vào trong ngực, tay ôm tiểu thư không ngừng run rẩy, một đôi mắt sắc bén quét qua bốn phía, vừa chuẩn bị đứng dậy lấy ngọn nến làm vũ khí tiện tay thì đột nhiên cửa bị khẽ gõ vang.
“Ai?” Lý ma ma cảnh giác hỏi.
“Ma ma là ta, Tạ Lang.”
Nghe là Tạ Lang, Lý ma ma trước tiên thở phào, sau lại lập tức nghi ngờ, do dự ba lần sau vẫn nhẹ nhàng đặt tiểu thư trở lại giường, cầm ngọn nến đi về phía cửa.
“Làm sao chứng minh ngươi là Tạ Lang?”
Ngoài cửa Tạ Lang nghẹn lại, vạn vạn không nghĩ đến Lý ma ma là phản ứng này, lại nghĩ đến tiểu đồng khả nghi vừa bị đuổi ở cửa viện, đột nhiên cảm giác tình huống trong phòng sợ là so với dự đoán không tốt.
“Hôm nay phu nhân đến thư phòng tìm ta lúc mặc là váy nguyệt như ý bách triết, trên đầu chỉ đeo ngọc trâm, thoa là phấn hương mai hoa.”
Đứng sau lưng Tạ Lang, Tạ Ngũ lén liếc chủ tử một cái, trước đó chủ tử nào biết những đồ chơi của nữ nhân này.
Lý ma ma một nghe liền vội vàng mở chốt cửa, mở cửa thành khe hở, giống như thấy ân nhân cứu mạng vậy mắt lập tức dâng lên nước mắt, vội vàng dẫn người vào nội thất, “Cậu gia ngài đến rồi, tiểu thư không biết sao đột nhiên không tốt, giống như ác mộng vậy, lại không giống.”
Đợi Tạ Lang theo Lý ma ma bước vào cửa, Tạ Ngũ đóng cửa, quay người như thần cửa đứng dưới hiên.
Vào nội thất, ánh nến nhạt nhẽo, đợi đến bên giường Tạ Lang mới nhìn rõ Liễu Thanh Khanh.
Kiểu tóc gió lộ tóc mai, lông mày thanh mắt chứa xuân sắc, da thịt non như ngọc ấm tỏa ánh sáng nhu nhuyễn, môi phấn không tô mà đỏ, tươi đẹp như giọt, hai lọn tóc ướt dính vào má bên, cái eo mềm mại mảnh mai không đầy một ôm, cả người như quả đào tiên chín vừa rửa sạch.
Tạ Lang không động thanh sắc nhìn quanh bốn phía, hắn thấy quá nhiều chuyện dơ bẩn, liếc mắt một cái liền biết là chuyện gì, đây là trở về bị người hạ thủ đen. Người tốt tốt trở về Liễu phủ lại biến thành dạng này, trong lòng Tạ Lang bốc lên lửa, hắn không biết lửa giận trong ngực từ đâu mà đến, phản chính không thoải mái.
Không, là cực kỳ không vui.
Hắn ra lệnh Lý ma ma lấy áo choàng, tiếp nhận sau đem nàng cẩn thận quấn kỹ ôm vào ngực quay người liền muốn rời khỏi nơi này.
Đi đến cửa thì Liễu Hứa vừa hoảng hốt chạy đến, thấy Tạ Lang ôm con gái đích, không thể tin được trừng to mắt, kinh ngạc đưa tay muốn ngăn lại nhưng không dám.
Ông ta chỉ có hư danh một người cha vợ, sao dám ở trước mặt Đại Lý Tự Khanh đang như mặt trời giữa trưa mà ngạo mạn khoe mẽ.
Nhưng, nhưng ông ta rốt cuộc vẫn là trưởng bối!
Tạ Lang lúc này chẳng có tâm tư nào để giả vờ khách sáo, cũng chẳng thèm để ý đến danh nghĩa “nhạc phụ” kia, trực tiếp lạnh nhạt nói: “Liễu đại nhân, đã Liễu Thanh Khanh đã gả cho ta, vậy thì trước tiên cô ấy là phu nhân của Tạ Lang ta, sau đó mới là con gái của Liễu phủ.”
Đang nói, Liễu Thanh Khanh tựa như bị siết đến khó chịu, vùng vẫy trong lòng ông. Tạ Lang liền nuốt lời, không nói thêm gì nữa, chờ đến khi cô ấy giằng được hai cánh tay ra, ôm chặt lấy cổ ông, môi khẽ dán sát vào xương quai xanh, thở ra hơi nóng, Tạ Lang mới dừng một chút rồi tiếp tục lạnh lùng nói: “Lần này nếu cô ấy không sao thì thôi, nếu có chuyện gì, ta nhất định sẽ quay lại thăm.”
Bị Tạ Lang không cho chút mặt mũi nào, Liễu Hứa môi run run, ngơ ngác nhìn quanh: “Đây là sao vậy?”
Vội quay đầu mắng xé họng tiểu Ứng thị: “Vừa nãy chẳng phải còn tốt đẹp sao, Thanh Khanh này, này là…”
Thấy Tạ Lang đầu cũng không ngoảnh lại, Liễu Hứa thầm hô “xấu”, vội vàng đuổi theo.
Tạ Lang chẳng thèm để ý đến sự níu kéo gấp gáp của Liễu Hứa, sải bước lớn về phía xe ngựa, lên xe chưa kịp ngồi vững đã ra lệnh cho người đánh xe.
Xe ngựa đi xa, vẫn còn nghe được tiếng Liễu Hứa quát mắng tiểu Ứng thị.
Trong xe, Liễu Thanh Khanh lúc đầu còn nằm gọn trong lòng Tạ Lang, vừa rẽ ra khỏi ngõ liền thay đổi bộ dạng, giống như con mèo, nhẹ nhàng cọ xát trong lòng ông, gò má mềm mại liên tục cọ qua cọ lại ở cổ và ngực ông, bàn tay nhỏ kia cũng giống như con rắn nhỏ đã khai linh trí, chỗ nào khó chịu thì nhất định phải chui vào đó.
Sờ soạng một chút đã là chưa đủ, còn lật tung lớp vải che khuất, chui thẳng vào trong cùng để nghịch ngợm.
