Dạ Thoại Tửu Quán Chương 3: Chị Em
Chương 3: Chị Em
Sau khi tiễn Ông Vương đi, Tô Tần cũng không đi ngủ bù như ông ấy nói, mà lặng lẽ ở quầy bar lau chùi ly rượu.
Tô Tần cau chặt mày, rõ ràng, anh không bình tĩnh như trước mặt Ông Vương.
Anh vốn là một sinh viên đại học vừa tốt nghiệp, sau khi tốt nghiệp vừa định ra ngoài tìm việc làm, thì bị cha mẹ thông báo đến thành phố Vĩnh An giúp họ quản lý quán rượu này, kết quả khi anh đến đây, lại phát hiện cha mẹ chỉ để lại quán rượu này cùng một lá thư và một chiếc hộp nhỏ.
Trong thư ngoài việc giao phó rằng trên thế giới này có quỷ quái, cùng với việc quán rượu này là nơi khiến cô hồn dã quỷ đều tụ tập, thì chẳng nói gì khác, ngoài ra còn dặn dò anh phải quản lý tốt quán rượu, đừng vội đến tìm hai người họ, đợi họ xử lý xong việc, họ sẽ tự quay về.
Lúc mới đọc lá thư này, Tô Tần cũng không tin, sau khi biết quán rượu có cô hồn dã quỷ không bóng, anh dần dần chấp nhận những gì cha mẹ nói.
Nhưng anh sao cũng không hiểu nổi, cha mẹ rõ ràng nhìn như người thường, sao đột nhiên lại dính líu đến quỷ quái.
Mọi nghi hoặc đều không có lời giải thích hợp lý, thậm chí không có một đối tượng nào để tâm sự. Vì vậy khi Ông Vương hỏi anh lần nữa, chính anh cũng không biết phải trả lời thế nào.
Về chiếc hộp nhỏ kia, đến nay anh vẫn không mở được, rõ ràng không khóa mà dùng bao nhiêu sức cũng vô ích.
Anh nghĩ, chắc phải dùng phương pháp đặc biệt gì đó mới mở được. Sau lần đọc xong thư, Tô Tần đã cất đồ vật đi.
“Ông chủ, cảm ơn anh, nếu không phải anh thu nhận hai mẹ con chúng tôi, giờ tôi còn không biết lang thang ở đâu, tôi thật sự không biết báo đáp anh thế nào.” Tô Tần đang thất thần thì nghe lời Liễu Oánh, kéo suy nghĩ trở về.
“Không cần cảm ơn tôi, quán rượu của tôi mở thì cũng mở, cô đến còn giúp tôi làm chút việc, còn bé Lý Uyển đáng thương quá, tôi cũng không đành lòng để con bé lang thang ngoài kia.” Nói xong, mỉm cười với Lý Uyển.
Cô bé trong lòng Liễu Oánh cũng nở nụ cười ngọt ngào đáp lại Tô Tần, con bé cũng biết, người đàn ông trước mắt là người giúp mình.
“Được rồi, tôi về phòng trước đây, cô trông chừng đi.” Tô Tần quay người rời đi, hướng về phòng.
Nằm trên giường mình, Tô Tần lẩm bẩm: “Bố mẹ ơi, hai người rốt cuộc ở đâu vậy? Không nói gì khác, bảo con quản lý quán rượu thì ít nhất cũng cho con ít tiền chứ. Mấy con ma này uống rượu lại không trả tiền, bảo con kinh doanh kiểu gì đây.”
“Tôi vẫn không hiểu nổi, đã thành ma rồi mà từng đứa một còn uống rượu, hơn nữa không phải đồ ở dương gian không chạm được sao? Chẳng lẽ quán rượu của tôi đặc biệt?”
“Nghĩ không ra ah nghĩ không ra, sao chẳng cho con chút gợi ý nào chứ?” Tô Tần lật người trên giường, nhỏ giọng càu nhàu.
Lúc lật người, Tô Tần đột nhiên đè phải chiếc hộp nhỏ đặt đầu giường, thuận tay cầm chiếc hộp nhỏ lên.
Dưới ánh đèn soi xét chiếc hộp nhỏ, đột nhiên Tô Tần chú ý đến đáy hộp dường như có chữ, anh ghé sát nhìn, có một chữ nhỏ như đầu ruồi, viết “quỷ”, ngoài ra cũng chẳng có gì đặc biệt. Trước đây cầm vào anh cũng không xem kỹ, chỉ thử mở, thất bại thì thôi không để ý nữa.
Có lẽ, trong những thứ bố mẹ để lại, cái này mới là chìa khóa. Tô Tần nghĩ thầm trong lòng.
Suy nghĩ vạn ngàn, dần dần, Tô Tần chìm vào giấc ngủ.
Sáng sớm hôm sau, Tô Tần tỉnh giấc, duỗi lưng một cái, dậy rửa mặt đơn giản, rồi đến quầy bar quán rượu.
Nhìn quán rượu sạch sẽ không một hạt bụi, Tô Tần nghĩ thầm, có nhân viên ma quỷ cũng khá tốt đấy, dù sao cô ấy quét dọn vệ sinh là cao thủ, thế là tiết kiệm được một khoản tiền, mà ma quỷ lại không cần ngủ, có thể làm ca trắng đen, hiệu suất cao quá. Nghĩ đến đây, khóe miệng Tô Tần lộ ra nụ cười tham tiền.
Dặn dò Liễu Oánh quản lý tốt việc kinh doanh ban ngày của quán rượu xong, Tô Tần liền ra ngoài, dù anh cũng biết, ban ngày sẽ không có ai đến.
Còn về việc Liễu Oánh ban ngày tại sao có thể xuất hiện, Tô Tần cũng không biết, theo lý thì quỷ quái loại này chẳng phải sợ ánh nắng sao? Ban ngày không thể hiện thân, nhưng việc nghĩ không ra đã nhiều, cũng chẳng để tâm cái này, Tô Tần cũng không để chuyện này trong lòng.
Hôm nay nhiệm vụ của anh là đến cửa trung tâm thương mại mặc bộ đồ búp bê phát tờ rơi, ai bảo anh hết tiền chứ, tạm thời vẫn chưa tìm được công việc phù hợp.
“Chào anh chị, bên này tiệm bánh kem có sản phẩm mới ra mắt, giá ưu đãi, rảnh thì ghé xem nhé.” Tô Tần kiên nhẫn phát tờ rơi không ngừng, chỉ là đối tượng chủ yếu là dân văn phòng vội vã đi qua, hiệu quả không lý tưởng lắm.
Chẳng mấy chốc, một buổi sáng đã trôi qua, Tô Tần ngồi trong tiệm bánh kem thuê anh phát tờ rơi, tháo chiếc đầu búp bê ra, lau mồ hôi trên đầu, quần áo đã ướt đẫm mồ hôi. “Tôi nói này, phát tờ rơi kiểu này cũng chẳng phải cách, cảm giác khách đến tiệm vẫn không tăng.” Tô Tần nói với cô gái duy nhất trong tiệm.
Cô gái nghe vậy, cắn môi, không nói gì.
Tô Tần cũng biết điều không nói thêm. Sở dĩ đến giúp tiệm bánh kem là vì một tuần trước, khi tìm việc anh tình cờ đi qua tiệm này, mua một cái bánh thử, phát hiện vị ngon bất ngờ. Ban đầu thấy tiệm không có khách, tưởng làm dở, hóa ra độ ngon vượt mong đợi, chỉ là khách vẫn ít ỏi.
Sau đó, Tô Tần thường ghé mua vài cái ăn, đến hôm kia bà chủ đột nhiên gọi anh lại, “Anh nói xem, bánh của tôi thật sự tệ đến vậy sao?”
Tô Tần lắc đầu lia lịa, nói “Không phải đâu, bánh cô làm rất ngon, vị tuyệt, nếu không tôi cũng chẳng mua.”
“Vậy tại sao, không có khách khác mua, cứ thế này tiệm bánh kem sắp đóng cửa rồi.” Cô gái mắt đỏ hoe nói.
“Cái này hả?” Nghĩ đến quán rượu vắng tanh của mình, Tô Tần cảm thấy không nên đưa ý kiến gì.
“Anh nói xem, phát tờ rơi có hiệu quả không?” Cô gái nhìn Tô Tần đầy hy vọng.
“À, chắc là có chứ.”
“Vậy anh giúp tôi nhé? Yên tâm, tôi sẽ trả tiền.” Nói đến trả tiền, giọng cô hơi thiếu tự tin.
“Được thôi, hậu thiên nhé, hậu thiên tôi qua giúp, còn tiền thì cô bao bánh hôm đó cho tôi là được.” Tô Tần cười nói với cô gái, kinh doanh quán rượu, anh cảm thấy cô giống mình, nên không đòi giá cao.
“Hả? Ồ được, vậy quyết thế nhé.” Cô gái vui mừng đồng ý, rồi trao đổi WeChat với Tô Tần.
Qua WeChat, Tô Tần biết cô tên Bạch Lệ, và hẹn thời gian cùng bộ đồ búp bê phải mặc.
Sau đó, tức là bây giờ, Tô Tần phát tờ rơi theo hẹn, nhưng lượng khách tiệm vẫn không tăng. Điều khiến Tô Tần lạ là khi anh phát, rõ ràng cảm nhận người qua đường chẳng thèm nhìn tờ rơi của anh, còn người khác phát thì ít ra cũng có người nhận.
Còn người ta có đọc nội dung tờ rơi hay đọc xong vứt như rác là chuyện khác.
Chính cảm giác bị bỏ qua ấy khiến Tô Tần thấy khó chịu khó tả, như thể trong mắt người khác anh chẳng tồn tại.
Tô Tần ngồi trong tiệm bánh kem, nhai bánh mì chậm rãi, thỉnh thoảng nhấp ngụm sữa bò.
Vài phút sau, Tô Tần ăn hết bánh mì và sữa bò, chưa kịp mở miệng nói tiếp tục phát tờ rơi thì Bạch Lệ lên tiếng.
Như muốn tìm người tâm sự, Bạch Lệ chẳng quan tâm phản ứng của Tô Tần, tự nói “Hồi nhỏ nhà nghèo, không tiền mua bánh kem, nhưng em gái thích ăn bánh, chị từng lẻn vào tiệm bánh trộm cho em. Thấy em cười vui, chị cũng vui.”
“Chỉ là đi nhiều lần bị phát hiện, bố mẹ đánh chị một trận, đền tiền cho người ta. Em đứng ra nói do em tham ăn bảo chị đi trộm, bố mẹ mắng em không hiểu chuyện, từ nhỏ đã xúi chị trộm cắp.”
“Chị rất muốn giải thích, nhưng em nháy mắt với chị bảo không sao.”
“Chị chỉ có mình em thôi, không thương em thì ai thương, từ đó chị thề trong lòng sẽ mở tiệm bánh kem, để em ăn thoải mái không hết.”
“Kết quả là, khi tôi thật sự mở một tiệm bánh kem rồi, em gái lại không còn nữa, em ấy chết rồi, cảnh sát nói, em ấy đi leo núi với bạn trai, bất ngờ trượt chân ngã chết, tôi không tin, em gái từ nhỏ đã thích leo núi, thể lực lại tốt, sao có thể vì leo núi mà trượt chân ngã chết chứ.”
“Nhưng mà, nhìn bạn trai em ấy khóc lóc thảm thiết, cùng với những vết thương anh ta chịu vì cứu em gái, những lời chất vấn mắng chửi đến miệng lại không nói ra nổi. Đúng vậy, hai người họ tình cảm luôn rất tốt, căn bản không tồn tại chuyện cãi vã hay tranh chấp gì.”
“Càng như vậy tôi lại càng khó chịu, không có điểm nào để phát tiết, anh nói xem, tôi mở tiệm này còn ý nghĩa gì nữa? Bây giờ, em gái không còn nữa, tôi còn lý do gì để kiên trì nữa chứ?” Bạch Lệ đã khóc đến không thành tiếng.
“Cô có ảnh của em gái cô không?” Tô Tần đột nhiên hỏi một câu vô cớ, cắt ngang lời kể của Bạch Lệ.
Giọng khóc của cô ấy chợt dừng lại, dường như rất lạ lẫm với câu hỏi của Tô Tần, người bình thường sau khi nghe cô ấy kể xong, dù thế nào cũng sẽ không hỏi cái này chứ?
Nhưng Bạch Lệ không nói nhiều, có lẽ sau khi kể xong, lòng cô ấy khá hơn một chút, cô ấy đứng dậy cầm điện thoại của mình, đưa cho Tô Tần.
Màn hình khóa trên điện thoại là ảnh chụp chung của Bạch Lệ và một cô gái, không ngoài dự đoán thì cô gái chính là em gái của Bạch Lệ.
“Quả nhiên không sai, chính là cô ấy.” Tô Tần lẩm bẩm.
“Cái gì? Cái gì là cô ấy?” Bạch Lệ nhìn Tô Tần có vẻ không ổn, hỏi.
Tô Tần có phần kích động nói: “Cô muốn gặp em gái cô không? Nói cách khác, cô muốn gặp hồn ma của em gái cô không?”
“Mặc dù tôi nói vậy cô có thể nghĩ tôi là kẻ thần kinh, nhưng tôi nghiêm túc đấy.”
Bạch Lệ ngẩn ngơ nhìn Tô Tần, “Tôi tin, tôi thật sự có thể gặp em gái tôi sao?”
Tô Tần gật đầu thật mạnh: “Tối mười hai giờ tôi đưa cô đến quán rượu của tôi, em gái cô ở đó.”
Nói xong Tô Tần đột nhiên phản ứng lại, mình một thằng đàn ông lớn hẹn con gái nhà người ta mười hai giờ đêm đến quán rượu của mình, ai cũng sẽ nghĩ lệch lạc chứ?
Nhưng Bạch Lệ không nghĩ nhiều như vậy, người mất em gái này, không nghĩ nhiều, chỉ một mực gật đầu.
Tô Tần thầm nghĩ, may mà mình không có ý xấu, nếu không đổi thành sói màu nói với Bạch Lệ, cô ấy đồng ý rồi không chừng xảy ra chuyện gì.
Tô Tần thu dọn đồ đạc một chút, có phần lúng túng dặn dò Bạch Lệ vài câu, rồi vội đi phát tờ rơi.
Rất nhanh, Tô Tần hoàn thành nhiệm vụ hôm nay, anh ấy không quay lại tiệm bánh nữa, mà về quán rượu, tắm rửa một cái, nằm trên giường.
“Mình rốt cuộc là sao vậy? Để Bạch Lệ đến quán rượu gặp em gái cô ấy, người quỷ tiếp xúc thật sự tốt sao?”
Tô Tần nhớ lại ban ngày nhìn Bạch Lệ khóc lóc thảm thiết, tự giễu cười một cái: “Mình vẫn là kẻ tầm thường thôi, luôn muốn xem kết thúc đại đoàn viên.” Có lẽ là vì muốn để hai chị em gặp mặt lần cuối, anh ấy mới chủ động mời Bạch Lệ đến quán rượu.
