Chồng Quỷ Tuyệt Mỹ Chương 71

Chương 71: Sự Kỳ Lạ của Tiêu Mộng Kỳ​
Sant có vài lời muốn nói: Do trước mình dùng bản convert, dịch Mục Linh Nhi 18 tuổi, nhưng tiếp tục dịch thấy Mục Linh Nhi 16 tuổi học lớp 10 thì hợp lý hơn, nên mình dịch theo nguyên tác nhé.

Trong giờ tự học, tôi cố nén sự mệt mỏi khắp người để tiếp tục giải bài thi trước mặt.

“Linh Nhi, học hành thì chăm chỉ thật đấy, nhưng đừng làm mệt cơ thể quá. Nhìn cậu kìa, hôm nay mặt mũi lại xanh xao hơn rồi!” Phó Lệ Lệ vừa nói, vừa cầm một chiếc gương nhỏ giơ trước mặt tôi.

Tôi đặt bút xuống, nhìn vào gương—

Cô gái trong gương đúng là hơi nhợt nhạt, trong mắt còn có tia máu đỏ.

Cái tên Giang Ngạo Thiên này! Chẳng hiểu gì đến việc tôi phải đi học mỗi ngày, làm bài tập vất vả như thế nào!

Chắc chắn tối nay tôi phải đòi lại quyền lợi của mình!

Lệ Lệ thông cảm vỗ nhẹ lên vai tôi, an ủi, “Cách mạng vẫn chưa thành công, đồng chí cần phải cố gắng hơn nữa!”

“...” Đây đâu phải cách mạng gì chứ. Rõ ràng là cuộc xâm lược và chiếm đóng toàn diện của Giang Ngạo Thiên đối với tôi mà!

Tôi cầm bút lên lại, nhìn vào bài toán trước mặt mà chỉ ngáp ngắn ngáp dài.

Tôi vốn đã mù toán, nếu nói toán lớp 10 học kỳ một còn có thể cố gắng theo kịp, thì học kỳ hai thực sự là một thử thách quá sức với tôi.

Cao Bác Văn từng nhiệt tình phát huy tinh thần hỗ trợ đồng đội, dạy tôi hai ngày toán, nhưng rồi cũng bị khả năng toán học siêu tệ của tôi dọa sợ.

Nghĩ đến đây, mặt tôi cũng có chút đỏ lên.

Nếu Giang Ngạo Thiên mà biết chuyện này... ngoài việc chê bai pháp thuật của tôi, anh ta lại có thêm một lý do nữa để cười nhạo tôi rồi.

Ôi, cuộc đời tôi cũng có chút bi thảm đấy chứ.

Tiêu Mộng Kỳ từ bên cạnh bước tới, gọi tôi ra ngoài.

Từ sau lần gặp gỡ ngượng ngùng trong phòng thử đồ, chúng tôi chưa nói chuyện riêng lần nào. Chỉ cần nghĩ đến cảnh tượng khó xử lần đó, cả người tôi đã thấy không thoải mái, tay chân cũng không biết đặt vào đâu.

Tôi nghĩ, Tiêu Mộng Kỳ chắc cũng ngượng không kém.

Nhưng tôi đã lầm, cô ấy dường như quên hẳn sự cố lần trước, vẫn giữ vẻ mặt tự nhiên như không, tôi thật sự bội phục sự điềm tĩnh của cô ấy. À không, là độ mặt dày mới đúng.

“Linh Nhi, hôm nay mình có chuyện muốn nhờ cậu giúp.” Cô ấy nhìn tôi với ánh mắt tha thiết.

Tôi hơi lưỡng lự. Giang Ngạo Thiên từng nói rằng Tiêu Mộng Kỳ mang khí đen trên mặt, không sống được lâu, nếu dính dáng tới cô ấy, cũng chẳng biết có gặp nguy hiểm hay không. Tôi với cô ấy cũng không thân thiết, thậm chí còn hơi khó chịu với kiểu trước mặt một kiểu, sau lưng lại một kiểu của cô ấy. Vì vậy, tôi hỏi thẳng để xem cô ấy muốn nhờ gì.

Tiêu Mộng Kỳ nở một nụ cười miễn cưỡng: “Lần trước cậu đã giúp mình xử lý con quái vật trong hộp trang điểm, mình cảm thấy cậu rất giỏi, có tài năng trong việc trừ tà, phong thủy và thuật số…”

Nghe cô ấy khen ngợi tới tấp, tôi cũng có chút khó xử. Cô ấy khen ngợi quá mức thế này, chẳng phải là muốn ép tôi phải giúp đỡ sao? Không hiểu sao trong đầu tôi lại hiện lên lời nhắc của tiểu hòa thượng, gần đây tôi thực sự không muốn dính vào rắc rối, bèn vội từ chối: “Lần trước là nhờ cha tôi ra tay… Nhưng mấy ngày nay ông ấy không có ở nhà, nên…”

“Hổ phụ sinh hổ tử mà.”

“…”

Tôi bắt đầu nghi ngờ liệu cô ấy có hiểu ý từ chối khéo hay không.

Lệ Lệ mỉm cười nhìn tôi, gương mặt hơi đỏ lên. “Lần này không phải là trừ tà diệt quỷ đâu, cậu không cần lo lắng. Mình chỉ muốn nhờ cậu sắp xếp lại phong thủy trong nhà thôi.”

Sắp xếp lại phong thủy trong nhà? Lẽ nào cô ấy cảm nhận được điều gì không ổn? Muốn thay đổi phong thủy để cải vận hoặc trừ tà chăng?

Tôi quan sát kỹ sắc mặt của cô ấy, không thấy có gì bất thường, chỉ cảm thấy gần đây cô ấy gầy đi rất nhiều. Tiêu Mộng Kỳ vốn đã có dáng vẻ mỹ nhân mảnh mai, eo nhỏ như liễu, giờ nhìn lại, càng gầy đến mức như cơn gió cũng có thể thổi bay. Nhưng tôi không chắc có phải do bị tà khí quấy phá hay không, vì ở độ tuổi này, nhiều cô gái đều thích theo đuổi thân hình mảnh khảnh.

Tôi nhìn kỹ biểu cảm của cô ấy, hỏi: “Nhà cậu có vấn đề gì à?”

Tiêu Mộng Kỳ cười lộ hàm răng trắng: “Mình đọc được trên mạng rằng. Thay đổi phong thủy trong phòng có thể giúp thúc đẩy tình cảm của gia chủ.”

Tôi gật đầu, đúng là vậy, cách bày trí và phong thủy trong phòng rất quan trọng. Phong thủy tốt hay xấu có thể ảnh hưởng đến tâm trạng của gia đình và các khía cạnh khác nhau trong vận mệnh, ví dụ như vận tài lộc, công danh, tình duyên, sự nghiệp, sự bình an trong nhà, và sức khỏe, sự an lành của từng thành viên.

“Dạo gần đây nhà cậu có ai cãi nhau không?”

Không lẽ lại là vở kịch đạo đức kiểu bố mẹ cãi nhau đòi ly hôn, rồi con cái phải làm người hòa giải?

“Là bố mẹ cậu à?”

Tiêu Mộng Kỳ nhìn tôi một cách khó hiểu, “Sao cậu lại nghĩ vậy, một người ở phía Bắc làm ăn, một người ở phía Nam, nửa năm mới gặp nhau một lần, có muốn cãi nhau cũng chẳng cãi nổi.”

“...” Cô con gái này cũng nghĩ thoáng đấy chứ.

“Thế thì là…”

Mặt cô ấy đỏ lên, nói nhỏ, “Là bạn trai của mình.”

Bạn trai? Là Diệp Vân Lượng sao? Hóa ra hai người họ đã sống chung rồi à?

Tôi có phần ngạc nhiên, dù sao Tiêu Mộng Kỳ cũng chỉ là một học sinh lớp 10 bình thường. Sống chung với người khác ở độ tuổi này có phải hơi sớm không?

“Linh Nhi, cậu hiểu lầm rồi, chúng mình không có sống chung, chỉ là thỉnh thoảng anh ấy ở lại qua đêm. Cậu không biết đâu, anh ấy thật sự rất cuốn hút, đặc biệt khi chỉ có hai người chúng mình ở bên nhau…” Vừa nói, ánh mắt cô ấy mơ màng, gương mặt nhợt nhạt lại thoáng chút đỏ ửng, trông đến là kỳ lạ.

Tôi nhớ lại lần trước vô tình bắt gặp cảnh hai người họ thân mật trong hậu trường… đúng là một cặp đang yêu đến không rời.

Nói đến đây, trên mặt cô ấy thậm chí hiện lên một nụ cười gần như mê dại: “Khi ở bên anh ấy, mình mới thật sự cảm thấy mình là một người phụ nữ! Anh ấy thật tuyệt vời, thực sự! Anh ấy hiểu hết mọi thứ, mình có thể cảm nhận cơ thể mình rung động dưới từng ngón tay của anh ấy. Trước đây mình cũng từng thích người khác, nhưng giờ mình mới biết, chỉ có anh ấy mới thật sự khiến mình hạnh phúc! Cả về tinh thần lẫn… trên giường, chỉ cần anh ấy muốn, mình có thể thử mọi tư thế…”

Tôi sững người mở to mắt, khó tin vào tai mình.

Tiêu Mộng Kỳ bình thường có phần phóng khoáng, mang dáng vẻ kiêu ngạo của tiểu thư nhà giàu, nhưng cũng không hay nói năng… phóng túng đến vậy. Nếu như giữa cặp đôi có tình yêu nồng nhiệt, chuyện riêng tư trên giường có thể nói là “gia vị” trong tình cảm, nhưng giờ nhìn lại, Tiêu Mộng Kỳ như thể đang một mình lao đầu vào một vũng bùn lầy.

Tôi sợ cô ấy sẽ tiếp tục đề cập đến chủ đề này, nên nói thẳng, “Nói đi, cậu muốn nhờ mình giúp gì?”

“Mình muốn sắp xếp lại phòng, bày một trận phong thủy, để cải thiện vận khí giữa hai đứa. Gần đây cứ cảm thấy anh ấy lúc nào cũng bận rộn, chẳng mấy khi ở bên mình, mình sợ rằng anh ấy—”

“Sợ anh ấy sẽ tìm người mới?” Tôi nói thẳng ra. Diệp Vân Lượng chắc không lại muốn đi trêu hoa ghẹo nguyệt ở ngoài đấy chứ?

Kẻ sở khanh đúng là sở khanh, cả đời chỉ đam mê việc lừa gạt phụ nữ mà thôi.

Thấy mặt Tiêu Mộng Kỳ nhợt nhạt, tôi không nhịn được mà khuyên, “Mộng Kỳ, cậu xinh đẹp, gia đình lại có điều kiện, muốn tìm một người tử tế đâu có khó. Diệp Vân Lượng… mình nghe không ít lời đồn không hay về anh ta, cậu nên dừng lại thì hơn.”

“Linh Nhi, cậu không hiểu đâu, trước kia đúng là anh ấy có thích bay bướm, nhưng sau đó, anh ấy thật sự thay đổi, không còn lăng nhăng nữa. Anh ấy đối với mình rất kiên nhẫn và chung thủy, còn… kỹ năng nữa… bây giờ mình gần như phát điên nếu ba ngày không gặp anh ấy.” Trong mắt cô ấy lại hiện lên vẻ cuồng si khó tả.

Tiêu Mộng Kỳ mê đắm Diệp Vân Lượng như thế… không lẽ là do “chuyện phòng the” sao?

Giang Ngạo Thiên từng nói rằng Tiêu Mộng Kỳ không còn sống được bao lâu, chẳng lẽ là do “chết” vì chuyện đó…?

Dù Diệp Vân Lượng là người thế nào, một cô gái lại say đắm một người đàn ông đến mức này, quả là không bình thường.

“Tiêu Mộng Kỳ, cậu nghĩ kỹ đi… yêu nhau không chỉ cần có… niềm vui về thể xác, mà còn phải có sự đồng điệu về tâm hồn.” Tôi không muốn thấy Tiêu Mộng Kỳ đi vào vết xe đổ của Lưu Linh Linh, cuối cùng phải nhận lấy kết cục đau đớn.

Cô ấy lắc đầu, “Nếu sau này bạn trai cậu có được những kỹ năng như anh ấy, cậu cũng sẽ không thể rời xa anh ấy được đâu.”

“…” Giang Ngạo Thiên mà dùng những cách bình thường với tôi là tôi đã không chịu nổi rồi, nói chi đến “cách” mà cô ấy nhắc đến.

Tình trạng của cô ấy rõ ràng không ổn chút nào, sắc mặt nhợt nhạt nhưng hai gò má lại đỏ lên một cách kỳ quái.

Chuyện không liên quan đến mình, tốt nhất không nên dây dưa. Nhìn Tiêu Mộng Kỳ tôi lại có cảm giác chẳng lành.

Dù tôi đã nói không muốn đến nhà cô ấy, nhưng cô ấy cứ khăng khăng muốn tôi đến nhà để bày một trận cầu đào hoa. Tôi sợ đến mức da đầu tê dại, nào dám đi, vội rút tay khỏi cô ấy rồi chạy thẳng về lớp.